Edit by meomeocute

Vừa nghĩ đến khả năng đó, lòng Từ Tiểu Hi lập tức chìm xuống đáy vực.

Đúng là tự mình chuốc họa vì lắm lời.

Từ Tiểu Hi dò hỏi: "Trương Dực, tờ đề bài này... không phải là ngươi ra đấy chứ?"

Trương Dực không hề suy nghĩ, lập tức phủ nhận: "Làm gì có chuyện đó!"

Từ Tiểu Hi không mấy tin tưởng.

Hắn cảm thấy Trương Dực thật sự có khả năng đưa ra mấy câu hỏi ngớ ngẩn như vậy.

Dù gì trước đây đối phương cũng từng truy hỏi hắn, ai mới là người bạn thân nhất giữa hắn và Minh Đào Đào, mấy loại vấn đề như vậy.

Từ Tiểu Hi: "Thật không phải à?"

Trương Dực lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Ngươi đang mỉa mai ta ấu trĩ sao?"

"Không có không có." Từ Tiểu Hi vội xua tay: "Ta chỉ thấy tự nhiên ngươi nổi giận."

Quỷ áo đỏ mặt lạnh, không đáp lời.

Từ Tiểu Hi tranh thủ hỏi: "Trương Dực, ta có thể hỏi một chút, tại sao tờ đề bài lại ở chỗ ngươi?"

Rõ ràng tối qua đã bị đạo trưởng trung niên cầm đi rồi, mới chỉ qua một đêm, sao lại rơi vào tay Trương Dực? Trương Dực lúc này tâm trạng không tốt, trả lời qua loa: "Nhặt được."

"..."

"Nhưng ngươi vẫn bị nhốt trong ngục, sao có thể..."

Trương Dực cực kỳ bực bội ngắt lời hắn: "Ta nói là nhặt được, thì là nhặt được, ngươi hỏi lắm thế làm gì."

Từ Tiểu Hi vội nói: "Được rồi được rồi, ngươi nói nhặt được thì là nhặt được, ta không hỏi nữa."

Với thân phận của Trương Dực, có thể có liên hệ với người Dương gian cũng là chuyện bình thường.

Huống hồ bó hương và cả Đông Lê Quán, hắn cũng đều biết từ Trương Dực, đoán chừng đạo trưởng trung niên trong đạo quán có quen biết với Trương Dực.

Có điều, nếu họ quen biết, thì tại sao lại đưa bài làm của hắn ra ngoài?

Chỉ là lúc này, Từ Tiểu Hi có thể nhận ra tâm trạng Trương Dực rất tệ, cho dù trong lòng có nghi ngờ cũng không dám hỏi nhiều.

Hắn thử dò hỏi: "Bây giờ ta có thể bắt đầu hành hình được chưa?"

Dù sao thì nhiệm vụ hàng ngày của hắn cũng không thể quên.

Trương Dực lạnh lùng liếc hắn một cái, không nói lời nào.

Từ Tiểu Hi nói: "Ngươi không nói gì, ta coi như ngươi đồng ý rồi."

Quỷ áo đỏ vẫn không nói lời nào.

Từ Tiểu Hi rút roi từ sau lưng, tiến lên vung roi.

Khi quất đến roi thứ 200, hắn thấy Trương Dực mím chặt môi, không nhịn được dừng tay, nhỏ giọng hỏi: "Trương Dực, ngươi có muốn ăn vài cây hương để dịu lại không?"

"Không ăn."

Vì cố nhịn đau, giọng Trương Dực trở nên trầm lạnh.

Từ Tiểu Hi không hiểu: "Tại sao?"

Trước đây mỗi lần hắn quất đến khoảng 180, 200 roi, đều sẽ dừng lại, giúp Trương Dực châm một lần hương, đối phương cũng sẽ lặng lẽ hấp thụ, sao lần này lại không?

"Không ăn là không ăn, sao mà hỏi lắm thế."

Từ Tiểu Hi: "...Ờ."

Hắn cũng không dám ép, sợ không cẩn thận lại khiến Trương Dực càng thêm tức giận.

Đối phương không ăn hương, nhưng Từ Tiểu Hi vẫn muốn để hắn nghỉ ngơi một chút, liền lặng lẽ ngồi xổm vào góc, yên lặng chờ một lát.

Đợi đến khi Trương Dực nghỉ đủ rồi, hắn mới tiếp tục hoàn thành nốt một trăm roi còn lại.

Sau đó, Từ Tiểu Hi lại một lần nữa đề nghị châm hương, nhưng vẫn bị Trương Dực từ chối.

Quỷ áo đỏ tức giận, tiểu quỷ thì luống cuống chân tay, hoàn toàn không biết phải làm gì, chỉ đành ở lại trong ngục một lát, thấy Trương Dực không sao, mới lặng lẽ lui ra ngoài.

Trương Dực gắng chịu cơn đau trên người, nhìn cánh cửa ngục vừa đóng lại, chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng càng lúc càng dâng cao, thầm hối hận.

Giận bản thân, cũng giận tiểu quỷ.

Mình đã mong ngóng cả một đêm, khó khăn lắm mới được gặp tiểu quỷ, vậy mà lại không kiềm chế được cơn giận trong lòng, trút hết lên đầu hắn.

Đuổi hắn đi, rõ ràng không phải điều mình thật sự muốn.

Nhưng, hắn cũng giận tiểu quỷ vô tâm, miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo, trong lời nói chẳng có mấy câu thật lòng, liên tục lừa dối hắn.

Bình thường thì lải nhải bao nhiêu là lời, giờ lại không chịu nói vài câu dễ nghe dỗ dành mình.

Vội vàng chạy biến mất, chẳng lẽ mình có thể ăn tươi nuốt sống hắn sao?

Trương Dực nghiêng đầu, liếc nhìn về phía chiếc bàn ở góc đông bắc, trông thấy cuộn hương vẫn chưa được bóc ra đặt trên đó, vừa nghĩ đến việc nó từ đâu mà có, trong lòng hắn lại không kìm được bốc lên một cơn giận dữ.

Nhìn rất chướng mắt, hắn thật sự muốn ném nó ra khỏi ngục.

U Minh giới, trên một tảng đá ven đường.

Tiểu quỷ áo đen kêu lên kinh ngạc: "Ngươi nói bài thi rơi vào tay Quỷ Hồng y trong ngục?"

Từ Tiểu Hi gật đầu: "Đúng."

Minh Đào Đào kinh ngạc: "Tại sao?"

Từ Tiểu Hi: "Ta cũng không rõ, Trương Dực đang nổi giận, cũng không chịu nói thêm gì."

Minh Đào Đào nhíu mày: "Ta chẳng phải đã dặn ngươi, đừng nói với các quỷ khác chuyện ngươi lén lút lên Dương gian sao?"

Từ Tiểu Hi vội vàng giải thích: "Ta không nói."

"Ta cũng không biết Trương Dực làm sao mà biết được."

"Hôm nay khi hắn nói ra chuyện ta lén lên Dương gian, ta cũng bị dọa cho nhảy dựng."

"Lý ra mà nói, hắn vẫn luôn bị giam trong ngục, không thể biết hành tung của ta mới phải."

Minh Đào Đào nghe xong, chân mày càng nhíu chặt hơn: "Vậy thì, chắc chắn có vấn đề."

Từ Tiểu Hi khẽ hỏi: "Vấn đề gì?"

Minh Đào Đào thần bí nói: "Ta nghi là Trương Dực phái tiểu quỷ theo dõi ngươi."

"Á!"

Từ Tiểu Hi ngạc nhiên: "Không thể nào, ta có đắc tội gì với hắn đâu, sao hắn lại phái tiểu quỷ theo dõi ta chứ?"

Trước hôm nay, quan hệ giữa hắn và Trương Dực vẫn khá hài hòa.

Chỉ là hôm nay, đối phương lại vô cớ nổi giận lớn như vậy.

Minh Đào Đào: "Cái đó ta cũng không biết."

"Ngoài bị theo dõi ra, ngươi còn nghĩ ra lý do nào khác không? Đối phương không chỉ biết ngươi lên Dương gian, còn lấy được cả bài thi mà ngươi điền nữa."

Từ Tiểu Hi á khẩu không trả lời được.

Đúng là mọi việc quá trùng hợp, khiến hắn không thể tìm ra lý do nào hợp lý hơn việc bị theo dõi.

Hắn đột nhiên căng thẳng: "Nhưng tại sao chứ?"

Tại sao Trương Dực lại muốn phái tiểu quỷ theo dõi mình?

Ngoài việc hành hình hắn ra, mình đâu làm gì đắc tội với Trương Dực, thậm chí còn giúp hắn lén lên Dương gian tìm hương hỏa để ăn.

Minh Đào Đào nhắc nhở: "Ta cũng nghĩ không ra lý do, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi mấy câu, nên cẩn trọng thì hơn, ngươi đã có bài học từ Lưu Thịnh Khải rồi, không thể lại đắc tội mấy nhân vật lớn này nữa."

"Ta..."

Từ Tiểu Hi luống cuống tay chân.

Đương nhiên hắn biết không thể đắc tội với Trương Dực, nhưng vấn đề là hắn thật sự chưa làm gì tổn hại đến đối phương cả.

Minh Đào Đào thấy hắn sợ đến mức toàn thân run rẩy, vội vàng nắm lấy cổ tay Từ Tiểu Hi, an ủi: "Ngươi đừng vội hoảng, đây chỉ là suy đoán của chúng ta, chưa chắc đã là sự thật."

Từ Tiểu Hi miệng thì nói cứng: "Ta không hoảng."

Minh Đào Đào nhìn vành mắt đỏ hoe của hắn, nhất thời cũng không biết nên an ủi ra sao, chỉ có thể thở dài một hơi trong lòng.

Mấy ngày sau đó, Từ Tiểu Hi vẫn đều đặn đến ngục, chào hỏi Trương Dực, vung roi hành hình, hỏi hắn có ăn hương không, Trương Dực từ chối, hắn cũng không ép, đánh xong ba trăm roi liền lập tức rời đi.

Từ Tiểu Hi đang trốn tránh Trương Dực, cố gắng giảm thiểu tiếp xúc với hắn.

Hắn phải thừa nhận, mình đang sợ đối phương.

Thậm chí chẳng còn chút tâm tư nào để tiếp tục lấy lòng đối phương nữa.

Hắn sợ đến lúc nịnh nọt không đúng cách, lại vỗ trúng vào chân ngựa.

Trương Dực cũng cảm giác được tiểu quỷ đang né tránh hắn, thậm chí trong ánh mắt nhìn hắn còn có thêm vài phần sợ hãi không thể che giấu.

Xem ra đêm đó, mình đã dọa hắn sợ rồi.

Trương Dực có cảm giác như ăn phải hoàng liên, đắng mà không thể nói thành lời, rõ ràng là tiểu quỷ làm sai, sao lại thành lỗi của mình?

Lén lên Dương gian sau lưng mình thì thôi đi, tại sao trên bài thi lại không ghi tên mình?

Bản thân có nhiều ưu điểm như vậy, chẳng lẽ không đủ để hắn liệt kê vài điều sao?

Còn nói bài thi hắn ra quá ngây thơ, bị dọa cho sợ cũng đáng đời, ta đây mới không thèm chủ động dỗ dành hắn.

Một bên sợ hãi, một bên kiêu ngạo, hai con quỷ cứ thế ở bên nhau kỳ quặc suốt nửa tháng.

Cho đến hôm nay, Mông Huy bất ngờ xuất hiện trong ngục.

"Chủ tử, đã tra ra rồi, kẻ đứng sau ra tay là Dương Thạc Lâm."

"Hắn dường như biết chuyện bại lộ nên đã sớm chạy lên Dương gian, ta đã phái Âm binh đi truy lùng."

Trương Dực nghe xong, nheo mắt lại, giọng nói lạnh lẽo: "Quả nhiên là hắn."

"Tra ra được hắn hạ độc bằng cách nào chưa?"

"Đã tra ra rồi." Mông Huy nói xong, đột nhiên do dự một chút: "Vấn đề nằm ở... roi của Từ Tiểu Hi."

Trương Dực cau mày: "Chuyện gì vậy?"

Mông Huy: "Theo lời khai của thị tòng bên cạnh Dương Thạc Lâm, chủ tử hắn đã ra lệnh hạ độc hai lần."

"Lần đầu tiên là khi Từ Tiểu Hi mới thực tập được một tháng, hắn cố ý va vào tiểu quỷ một cái khi đi ngang qua, rồi bôi tán ăn xương lên thân roi."

"Nhưng loại tán ăn xương này chỉ phát tác khi gặp vết thương, đoán chừng lúc đó ngài không bị thương nghiêm trọng nên hắn chưa thực hiện được âm mưu."

"Lần thứ hai là trong khoảng thời gian tiểu quỷ xin nghỉ trốn đi, Dương Thạc Lâm lại ra lệnh cho thị tòng đi hạ độc, đối phương đã lợi dụng Ty Câu Hồn, tra ra quần áo của tiểu quỷ được gửi trong Cung Dưỡng Các, rồi dùng một vài thủ đoạn..."

Trương Dực nghe xong, ánh mắt bất giác nheo lại, giấu đi luồng khí nguy hiểm nơi đáy mắt.

"Xem ra thời điểm khớp rồi."

Tiểu quỷ sau khi hủy nghỉ phép quay lại, lần đầu tiên liền quất mình bốn trăm roi, lần đó đúng là bản thân bị thương nặng.

Từ sau đó, cơn đau trên người bắt đầu tăng dần.

Lúc đầu chỉ đau ngoài da, sau đó đau thấu tận xương tủy.

Sau này tiểu quỷ lén chạy lên Dương gian mang hương hỏa về cho mình giảm đau, Dương Thạc Lâm chắc cũng không định lấy mạng hắn, nên cơn đau kéo dài khoảng một tuần thì dần yếu đi, cuối cùng biến mất.

Mông Huy lại rút từ bên hông ra một cây roi da màu đen: "Chủ tử, đây là do thuộc hạ tìm được trên người tên thị tòng kia, trên thân roi đúng là còn dư lượng của tán ăn xương."

Trương Dực cúi mắt liếc nhìn, đột nhiên bật cười: "Đúng là ngu chết được."

Roi của mình bị tráo rồi mà còn không biết, còn dám làm mình giận dỗi.

"Loảng xoảng --"

Sợi xích nơi tay phải bị Trương Dực giật mạnh một cái, kéo đứt.

"Loảng xoảng --"

Tay trái cũng vậy.

Mông Huy thấy vậy, kinh hô: "Chủ tử!"

Trương Dực xoay cổ vài cái, nói với hắn: "Đi, gọi đám quỷ sai canh giữ bên ngoài đến đây."

Một lát sau, toàn bộ xiềng xích trên tứ chi Trương Dực đều đã được mở, quỷ sai canh giữ bị đánh ngất trên mặt đất.

Mông Huy lo lắng nói: "Chủ tử, ngài ra ngoài như vậy, bên Diêm Vương gia không dễ ăn nói đâu."

Trương Dực: "Không cần ăn nói, cứ nói thẳng sự thật với lão Diêm Vương kia, ta muốn xem xem giữa người tình cũ và con trai ruột, ông ta sẽ chọn ai?"

Mông Huy nhận lệnh, chắp tay: "Thuộc hạ tuân mệnh."

"Chủ tử, vậy ngài nghỉ ngơi một chút, thuộc hạ đi mở đường cho ngài."

Trương Dực giơ tay từ chối: "Chuyện này ngươi không cần tham dự."

Nếu để lộ chuyện mình vượt ngục, lão Diêm Vương chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, bản thân trốn lên Dương gian, ông ta nhất thời chưa tìm được, không thể để ông ta đổ giận lên người thuộc hạ của mình.

"Lại đây."

Trương Dực vẫy tay gọi hắn.

Mông Huy lập tức bước tới, còn chưa kịp mở miệng hỏi gì thì đối phương đã một tay bấm quyết, một luồng sáng trắng lóe lên chui vào trán hắn, hắn chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt trắng dã, rồi ngất đi tại chỗ.

Trương Dực thần sắc bình tĩnh phủi đi lớp bụi không tồn tại trên người, chậm rãi chỉnh lại áo bào đen trên người, không nhịn được lại chê bai: "Chất vải đúng là tệ."

Đợi đến lúc mình trở về, chắc tiểu quỷ cũng tiết kiệm đủ tiền để mua cho mình bộ áo mới rồi nhỉ?

Trương Dực nghĩ vậy, thản nhiên bước ra khỏi nhà lao.
_____

Tác giả:

Trương Dực: Cuối cùng cũng ra ngoài rồi.

Minh Đào Đào: Vợ ngươi không còn nữa.

Mông Huy: Vợ ngươi không còn nữa.

Diêm Vương gia: Vợ ngươi không còn nữa.

Hắc Bạch Vô Thường: Vợ ngươi không còn nữa.

Trương Dực: ...

Quay đầu trở lại ngục, tự đóng cửa ngục lại.

Hehe, tình tiết chờ đợi từ lâu cuối cùng cũng sắp đến rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện