Edit by meomeocute
Vài canh giờ sau, trong ngục 9008.
Sắc mặt Trương Dực âm trầm đến cực điểm, hắn hỏi tên âm binh đang đứng bên cạnh, không dám lên tiếng: “Tên tiểu quỷ vô lương tâm kia hiện đang ở đâu?”
Âm binh nhỏ giọng trả lời: “Vẫn đang ở dương gian cùng với con tiểu quỷ tên Minh Đào Đào kia.”
Trương Dực nghe xong, nắm tay siết chặt hơn nữa.
“Đi bắt hắn về đây.”
Âm binh sững sờ một lúc, nhưng rất nhanh liền nhận lệnh: “Rõ.”
Thế nhưng, còn chưa kịp bước ra khỏi cửa ngục, phía sau đã lại vang lên giọng lạnh lùng của quỷ mặc hồng y:
“Đứng lại.”
Âm binh lập tức dừng bước: “Chủ tử còn dặn dò gì ạ?”
Sắc mặt Trương Dực khó coi: “Bám sát hắn.”
Âm binh hỏi: “Không cần bắt về nữa sao?”
Trương Dực mặt lạnh tanh, không tình nguyện hừ một tiếng.
Không chỉ không cần bắt tiểu quỷ về, âm binh còn nhận được mệnh lệnh mới, một khi tiểu quỷ và Minh Đào Đào có bất kỳ hành động thân mật nào, thì lập tức bắt Minh Đào Đào về đánh cho tàn phế.
Không ngờ vị chủ tử xưa nay luôn nói một là một, hai là hai, hiện tại lại diễn ra một màn máu chó kiểu “ta yêu ngươi, ngươi yêu hắn, ta muốn giết hắn”.
Dương gian, vùng ngoại ô hoang vu.
Hai tiểu quỷ đang vừa đi vừa lượn lờ trên đường, hoàn toàn không biết nguy hiểm đang ở rất gần họ.
Không xa phía trước, bên vệ đường đột nhiên dừng một chiếc xe hơi màu đỏ, loáng thoáng còn nghe được những âm thanh r*n r* không chút kiêng dè.
Minh Đào Đào vừa nghe thấy, mắt lập tức sáng rực, đột nhiên kéo tay Từ Tiểu Hi, nhỏ giọng nói: “Tiểu Hi, có kịch hay kìa, mau đi, chúng ta qua đó xem.”
Từ Tiểu Hi cũng nghe được những âm thanh đứt quãng, lúc cao lúc thấp ấy, hai má lập tức đỏ bừng, phản đối: “Không, chúng ta đừng qua đó.”
Minh Đào Đào không để ý: “Không sao đâu, họ là người sống, trong tình huống bình thường thì không nhìn thấy chúng ta đâu.”
Từ Tiểu Hi: “Dù vậy cũng không được.”
Dù sao cậu cũng là một nam sinh trưởng thành rồi, đương nhiên biết trong xe đang diễn ra màn k*ch th*ch gì.
Tuy rằng họ là tiểu quỷ, đối phương không nhìn thấy họ, nhưng loại chuyện riêng tư như thế, có thể tránh được thì nên tránh, nhường cho người ta một chút không gian riêng tư.
Minh Đào Đào thấy vẻ mặt cậu ngượng ngùng, giọng lại nghiêm túc, chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ: “Vậy được thôi.”
“Nhưng mà chúng ta đứng ở đây nghe một chút, chắc không sao đâu nhỉ.”
Từ Tiểu Hi: “...Cũng không được.”
Minh Đào Đào: “Ây da, không sao mà, bọn họ đã dám làm mấy chuyện đó ngoài trời để tìm cảm giác k*ch th*ch, thì sao còn sợ có người nhìn trộm chứ.”
Từ Tiểu Hi: “Nhưng chúng ta là quỷ.”
Minh Đào Đào hùng hồn: “Vậy thì càng không cần sợ rồi.”
“Nơi hoang vu này vốn là địa bàn của chúng ta, bây giờ bọn họ đến đây làm loạn, thì không thể trách chúng ta đứng cạnh xem diễn kịch được.”
Từ Tiểu Hi: “...”
Minh Đào Đào mặc kệ vẻ mặt khó xử im lặng của cậu, lắc lắc tay cậu làm nũng: “Ây da, để ta đi xem chút đi mà, từ sau khi làm quỷ sai đến giờ, ngày nào cũng bận rộn câu hồn, căn bản không có thời gian giải trí những chuyện thế này, bây giờ khó khăn lắm mới gặp được bản người thật hiện trường, sao có thể bỏ qua chứ.”
“Hơn nữa chúng ta đang đi đường chính mà, về Quỷ Môn Quan chỉ có một lối này, chẳng lẽ còn bắt bọn ta tránh đường họ à.”
Từ Tiểu Hi kiên quyết không nhượng bộ, tiếp tục lắc đầu: “Đừng, thời gian vẫn còn sớm, chúng ta cứ đợi ở đây một lát, đợi bọn họ xong rồi rời đi, chúng ta hãy quay về Quỷ Thôn.”
Minh Đào Đào bĩu môi, miễn cưỡng đồng ý: “Vậy cũng được.”
Không xem, thì nghe một chút cũng được.
Cậu cực kỳ không cam tâm kéo tiểu quỷ kia, tìm một cái cây bên vệ đường, bay lên ngồi trên nhánh cây.
Nhánh cây khá cao, hơn nữa đoạn đường này có đèn đường chiếu sáng, Minh Đào Đào tuy không thấy rõ tình hình trong xe, nhưng mơ hồ vẫn thấy chiếc xe đang không ngừng lắc lư.
Âm thanh trong xe không ngừng vang lên, Minh Đào Đào vừa nghe, không nhịn được chặc lưỡi: “Tiểu Hi, tên đàn ông kia hình như không được lắm đâu.”
“Ta nghe thấy tiếng r*n r* của người phía dưới rất giả, cảm giác như đang giả vờ, thật ra chẳng hề thoải mái.”
Từ Tiểu Hi: “...Cái này mà ngươi cũng nghe ra được à.”
Minh Đào Đào: “Tất nhiên rồi, ta lúc còn sống là lão tài xế từng xem vô số phim mà.”
“Loại tiếng rên này, vừa nghe là biết đang cố làm hài lòng gã đàn ông phía trên, căn bản không phải phát ra từ đáy lòng.”
Đối với loại chuyện này, kinh nghiệm của Từ Tiểu Hi không nhiều. Vừa nghe thấy tiếng kêu cách đó không xa, cậu đã ngượng đến mức từ vành tai đỏ lan xuống tận cổ, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện tránh càng xa càng tốt, làm gì còn tâm trạng để phân biệt thật giả.
Cho dù có tâm trạng đi nữa, với kinh nghiệm xem video ít ỏi đến đáng thương của cậu, cũng không thể nào đủ để nói chuyện rành rẽ như Minh Đào Đào.
Minh Đào Đào thì lại chẳng có chút dè dặt nào, ngồi trên cành cây, thong thả đung đưa chân, theo tiếng kêu phát ra không xa, bắt đầu chia sẻ kinh nghiệm xem video khi còn sống với Từ Tiểu Hi.
Cách bọn họ không xa phía sau, cũng có hai tiểu quỷ khác đang thì thầm trò chuyện.
Chủ đề bàn tán của họ, chính là hai tiểu quỷ một đen một trắng đang ngồi cạnh nhau trên cành cây phía trước.
Âm binh A: “Hai người đó có được tính là hành vi thân mật không?”
Âm binh B: “Chắc là... không tính đâu.”
Âm binh A: “Bọn họ vừa nắm tay nhau đấy.”
Âm binh B: “...Vậy chúng ta qua đó trói tiểu quỷ áo đen lại nhé?”
Âm binh A chần chừ suy nghĩ: “Chỉ nắm một cái thôi, chắc không tính là hành vi thân mật đâu, hay là chờ thêm chút nữa?”
Âm binh B: “Được.”
Âm binh B: “Vậy giờ họ ngồi cạnh nhau trò chuyện, có tính là hành vi thân mật không?”
Âm binh A: “...Chắc cũng không tính đâu.”
Âm binh B: “Vậy ta cứ chờ tiếp đi.”
Tch, cấp trên giao cho bọn họ cái nhiệm vụ khó nhằn gì đây chứ.
Để hai tên âm binh vốn quen đánh trận đi quan sát hành vi của hai tiểu quỷ, thật đúng là làm khó người ta quá rồi, chi bằng cứ để bọn họ đi đánh nhau với ác quỷ còn dễ hơn.
Âm binh B: “Hay là báo cáo lên trên, để cấp trên quyết định đi?”
Âm binh A tán thành: “Được.”
Bên này, Minh Đào Đào hoàn toàn không biết mình đang gặp nguy hiểm, vẫn còn kể chuyện rôm rả với Từ Tiểu Hi, khiến gương mặt tái nhợt của tiểu quỷ áo trắng bên cạnh cũng dần dần ửng hồng.
Cuối cùng, chiếc xe đằng xa cũng ngừng lắc lư, tiếng kêu phóng túng kia cũng lập tức chấm dứt.
Minh Đào Đào liếc nhìn đồng hồ, bĩu môi nói: “Thấy chưa, ta đã bảo gã đàn ông kia không được mà.”
Từ Tiểu Hi nhìn chiếc điện thoại được bạn dí sát vào mặt, không hiểu rõ đối phương muốn mình nhìn gì.
Minh Đào Đào: “Tiểu Hi, sau này ngươi mà có tìm bạn trai, tuyệt đối đừng tìm loại đàn ông vô dụng vừa mới vài phút đã làm qua loa xong việc như vậy nhé.”
Từ Tiểu Hi: “...Ta không tìm bạn trai.”
Minh Đào Đào đổi lời: “Vậy sau này ngươi tìm bạn gái, cũng đừng làm loại đàn ông vô dụng như thế, sẽ bị đối phương coi thường đấy.”
Từ Tiểu Hi cạn lời: “...Ta cũng không tìm bạn gái.”
Minh Đào Đào nghe cậu nói vậy, cũng không truy hỏi thêm, mà đổi chủ đề sang bản thân: “Nói mới nhớ, ta với lão Lý còn chưa có gì hết, cũng không biết anh ấy trong phương diện đó có được không. Nhưng mà ta thấy mấy anh bộ đội vừa cao vừa khỏe, chắc không tệ đâu ha?”
Từ Tiểu Hi: “...”
Cậu thật sự không muốn tham gia cái đề tài kiểu lão sắc quỷ này.
Minh Đào Đào chọt nhẹ vào hông cậu, bất ngờ ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Hi, ngươi cảm thấy con quỷ áo đỏ trong ngục kia có mạnh không?”
Từ Tiểu Hi: “!!!”
“Ta, ta, ta sao mà biết được!”
Cậu có từng thấy Trương Dực làm cái loại chuyện đó đâu.
Minh Đào Đào: “Chỗ này chỉ có hai ta, bạn bè thân thiết nói chuyện riêng tư thôi, những quỷ khác đâu có nghe được, ngươi xấu hổ cái gì?”
Minh Đào Đào: “Nói mới nhớ, lần trước ngươi đưa hương cho quỷ áo đỏ, hắn ta chẳng phải không vui sao, sao ngươi vẫn đưa cho hắn?”
Từ Tiểu Hi: “Ta sợ hắn bị thương quá nặng.”
Minh Đào Đào không hiểu: “Hắn bị thương nặng hay không thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi chỉ cần phụ trách hành hình là được rồi, không thì báo lên câu hồn ty, họ sẽ xử lý.”
Từ Tiểu Hi: “Hắn là bạn ta.”
Minh Đào Đào chống cằm thở dài: “Nhưng ta thấy hắn chẳng coi ngươi là bạn, không thì sao lại hay nổi nóng với ngươi như vậy?”
Từ Tiểu Hi suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi nói: “Chắc là coi ta là bạn đấy, ta kể rồi mà, trước đây hắn giúp ta nhiều lắm, với cả lúc bình thường chúng ta trò chuyện, hắn cũng không dữ.”
Minh Đào Đào không nhịn được buông lời: “Thế mà không dữ à? Ngươi toàn chưa rõ lý do thì hắn đã nổi giận rồi, đổi mặt còn nhanh hơn cả trời tháng sáu, mưa nắng thất thường.”
Từ Tiểu Hi rất đồng tình: “Đúng là cảm xúc lên xuống thất thường.”
Minh Đào Đào dặn dò: “Vậy ngươi phải cẩn thận chút, bình thường đừng chọc vào hắn, ta nghi hắn có vấn đề về tính cách.”
Từ Tiểu Hi gật đầu: “Ta biết rồi.”
“Ta sẽ không chọc hắn đâu, ta kể rồi mà, tính cách hắn hơi giống mèo, rất kiêu ngạo. Lúc tâm trạng tốt thì sờ sao cũng được, còn khi tâm trạng không tốt thì dễ nổi cáu lắm.”
“Nhưng Trương Dực khá rộng rãi, trước kia cả bó nhang đó, hắn chẳng thèm chớp mắt đã đưa cho ta rồi.”
“Còn mấy thỏi vàng bạc ta chia cho hắn, lúc hắn vui cũng đưa hết cho ta, còn nói vốn dĩ không định lấy tiền của ta.”
“Hai vị cấp trên của ta cũng là do hắn...”
Minh Đào Đào nghe cậu liệt kê từng cái một, sắc mặt dần trở nên kỳ lạ.
Từ Tiểu Hi bị hắn nhìn đến rợn người, quay đầu nhìn lại đối mặt với hắn: “Sao, sao vậy?”
Minh Đào Đào: “Tiểu Hi, ngươi có phát hiện là mỗi khi nhắc đến điểm tốt của quỷ áo đỏ, ngươi thao thao bất tuyệt không dứt không?”
“Có sao?” Từ Tiểu Hi không thừa nhận: “Cũng bình thường thôi, mấy cái đó đều là những việc hắn đã làm, ta chỉ nói thật thôi mà.”
Minh Đào Đào nhìn cậu đầy ẩn ý: “Không ổn, ngươi rất không ổn.”
Từ Tiểu Hi trong mắt loé lên một tia hoảng loạn: “Không ổn chỗ nào?”
Minh Đào Đào: “Ngươi nói thật cho ta nghe, có phải ngươi thích hắn rồi không?”
Từ Tiểu Hi bị hỏi đến ngẩn ra: “Làm sao có chuyện đó, ngươi đừng nói bậy.”
“Ta chỉ cảm thấy hắn trừ cái tính tình hơi tệ ra, những chỗ khác đều rất tốt, ta chỉ coi hắn là bạn bè thôi.”
“Hơn nữa ngươi chẳng phải đã nói, bảo ta tránh xa hắn một chút sao? Ngươi yên tâm đi, đợi hắn ra khỏi ngục rồi, sau này chúng ta sẽ không còn giao thiệp gì nữa.”
Minh Đào Đào: “Thật không?”
Từ Tiểu Hi: “Ừ, thật mà.”
Minh Đào Đào cúi mắt, liếc nhìn bó nhang cậu đang ôm trong lòng, hỏi: “Nếu chỉ là bạn bè, vậy hắn có đáng để ngươi tốn nhiều tiền như vậy, còn mạo hiểm lớn như thế để giúp hắn lấy nhang không?”
Từ Tiểu Hi: “Sao lại không đáng, hắn đâu phải kẻ ngốc, ta đối tốt với hắn, hắn chắc chắn biết.”
“Thật ra tính cách hắn thất thường như vậy, ta cũng lo lắng. Trước đây không phải đã nói với ngươi rồi sao, ta rất sợ sau khi hắn ra ngục sẽ giống như Lưu Thịnh Khải, tìm cơ hội trả thù ta. Cho nên bây giờ ta cố gắng để lại cho hắn chút ấn tượng tốt, để sau này hắn có thể nương tay với ta.”
Minh Đào Đào không tin: “Chỉ vì những điều đó thôi sao?”
Từ Tiểu Hi cười khổ: “Nếu không thì còn vì cái gì nữa?”
Minh Đào Đào dặn dò: “Tiểu Hi, ngươi ngàn vạn lần đừng có thích hắn đấy. Nếu hắn thật sự là đại tướng quân gì đó, mà tính cách lại tệ thế này, chúng ta không quyền không thế, đánh không lại, mắng cũng không lại, sau này ngươi bị hắn bắt nạt, chúng ta chẳng có cách nào hết.”
Từ Tiểu Hi: “Ta biết.”
Vốn dĩ cậu cũng không định dây dưa với những quỷ hồn cấp cao như thế này.
Bây giờ cậu đã cố hết sức nói những lời mà Trương Dực muốn nghe, cẩn thận vuốt ngược lông, thế nhưng dù vậy, đôi lúc chỉ một câu thôi cũng khiến đối phương nổi giận.
Cậu đâu có ngốc, sao có thể đi thích đối phương, tự dâng mình lên chịu khổ chứ.
---
Tác giả:
Trương Dực: ??? Trương Dực: Ngày lễ tình nhân, ta đơn phương thất tình rồi?
Vài canh giờ sau, trong ngục 9008.
Sắc mặt Trương Dực âm trầm đến cực điểm, hắn hỏi tên âm binh đang đứng bên cạnh, không dám lên tiếng: “Tên tiểu quỷ vô lương tâm kia hiện đang ở đâu?”
Âm binh nhỏ giọng trả lời: “Vẫn đang ở dương gian cùng với con tiểu quỷ tên Minh Đào Đào kia.”
Trương Dực nghe xong, nắm tay siết chặt hơn nữa.
“Đi bắt hắn về đây.”
Âm binh sững sờ một lúc, nhưng rất nhanh liền nhận lệnh: “Rõ.”
Thế nhưng, còn chưa kịp bước ra khỏi cửa ngục, phía sau đã lại vang lên giọng lạnh lùng của quỷ mặc hồng y:
“Đứng lại.”
Âm binh lập tức dừng bước: “Chủ tử còn dặn dò gì ạ?”
Sắc mặt Trương Dực khó coi: “Bám sát hắn.”
Âm binh hỏi: “Không cần bắt về nữa sao?”
Trương Dực mặt lạnh tanh, không tình nguyện hừ một tiếng.
Không chỉ không cần bắt tiểu quỷ về, âm binh còn nhận được mệnh lệnh mới, một khi tiểu quỷ và Minh Đào Đào có bất kỳ hành động thân mật nào, thì lập tức bắt Minh Đào Đào về đánh cho tàn phế.
Không ngờ vị chủ tử xưa nay luôn nói một là một, hai là hai, hiện tại lại diễn ra một màn máu chó kiểu “ta yêu ngươi, ngươi yêu hắn, ta muốn giết hắn”.
Dương gian, vùng ngoại ô hoang vu.
Hai tiểu quỷ đang vừa đi vừa lượn lờ trên đường, hoàn toàn không biết nguy hiểm đang ở rất gần họ.
Không xa phía trước, bên vệ đường đột nhiên dừng một chiếc xe hơi màu đỏ, loáng thoáng còn nghe được những âm thanh r*n r* không chút kiêng dè.
Minh Đào Đào vừa nghe thấy, mắt lập tức sáng rực, đột nhiên kéo tay Từ Tiểu Hi, nhỏ giọng nói: “Tiểu Hi, có kịch hay kìa, mau đi, chúng ta qua đó xem.”
Từ Tiểu Hi cũng nghe được những âm thanh đứt quãng, lúc cao lúc thấp ấy, hai má lập tức đỏ bừng, phản đối: “Không, chúng ta đừng qua đó.”
Minh Đào Đào không để ý: “Không sao đâu, họ là người sống, trong tình huống bình thường thì không nhìn thấy chúng ta đâu.”
Từ Tiểu Hi: “Dù vậy cũng không được.”
Dù sao cậu cũng là một nam sinh trưởng thành rồi, đương nhiên biết trong xe đang diễn ra màn k*ch th*ch gì.
Tuy rằng họ là tiểu quỷ, đối phương không nhìn thấy họ, nhưng loại chuyện riêng tư như thế, có thể tránh được thì nên tránh, nhường cho người ta một chút không gian riêng tư.
Minh Đào Đào thấy vẻ mặt cậu ngượng ngùng, giọng lại nghiêm túc, chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ: “Vậy được thôi.”
“Nhưng mà chúng ta đứng ở đây nghe một chút, chắc không sao đâu nhỉ.”
Từ Tiểu Hi: “...Cũng không được.”
Minh Đào Đào: “Ây da, không sao mà, bọn họ đã dám làm mấy chuyện đó ngoài trời để tìm cảm giác k*ch th*ch, thì sao còn sợ có người nhìn trộm chứ.”
Từ Tiểu Hi: “Nhưng chúng ta là quỷ.”
Minh Đào Đào hùng hồn: “Vậy thì càng không cần sợ rồi.”
“Nơi hoang vu này vốn là địa bàn của chúng ta, bây giờ bọn họ đến đây làm loạn, thì không thể trách chúng ta đứng cạnh xem diễn kịch được.”
Từ Tiểu Hi: “...”
Minh Đào Đào mặc kệ vẻ mặt khó xử im lặng của cậu, lắc lắc tay cậu làm nũng: “Ây da, để ta đi xem chút đi mà, từ sau khi làm quỷ sai đến giờ, ngày nào cũng bận rộn câu hồn, căn bản không có thời gian giải trí những chuyện thế này, bây giờ khó khăn lắm mới gặp được bản người thật hiện trường, sao có thể bỏ qua chứ.”
“Hơn nữa chúng ta đang đi đường chính mà, về Quỷ Môn Quan chỉ có một lối này, chẳng lẽ còn bắt bọn ta tránh đường họ à.”
Từ Tiểu Hi kiên quyết không nhượng bộ, tiếp tục lắc đầu: “Đừng, thời gian vẫn còn sớm, chúng ta cứ đợi ở đây một lát, đợi bọn họ xong rồi rời đi, chúng ta hãy quay về Quỷ Thôn.”
Minh Đào Đào bĩu môi, miễn cưỡng đồng ý: “Vậy cũng được.”
Không xem, thì nghe một chút cũng được.
Cậu cực kỳ không cam tâm kéo tiểu quỷ kia, tìm một cái cây bên vệ đường, bay lên ngồi trên nhánh cây.
Nhánh cây khá cao, hơn nữa đoạn đường này có đèn đường chiếu sáng, Minh Đào Đào tuy không thấy rõ tình hình trong xe, nhưng mơ hồ vẫn thấy chiếc xe đang không ngừng lắc lư.
Âm thanh trong xe không ngừng vang lên, Minh Đào Đào vừa nghe, không nhịn được chặc lưỡi: “Tiểu Hi, tên đàn ông kia hình như không được lắm đâu.”
“Ta nghe thấy tiếng r*n r* của người phía dưới rất giả, cảm giác như đang giả vờ, thật ra chẳng hề thoải mái.”
Từ Tiểu Hi: “...Cái này mà ngươi cũng nghe ra được à.”
Minh Đào Đào: “Tất nhiên rồi, ta lúc còn sống là lão tài xế từng xem vô số phim mà.”
“Loại tiếng rên này, vừa nghe là biết đang cố làm hài lòng gã đàn ông phía trên, căn bản không phải phát ra từ đáy lòng.”
Đối với loại chuyện này, kinh nghiệm của Từ Tiểu Hi không nhiều. Vừa nghe thấy tiếng kêu cách đó không xa, cậu đã ngượng đến mức từ vành tai đỏ lan xuống tận cổ, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện tránh càng xa càng tốt, làm gì còn tâm trạng để phân biệt thật giả.
Cho dù có tâm trạng đi nữa, với kinh nghiệm xem video ít ỏi đến đáng thương của cậu, cũng không thể nào đủ để nói chuyện rành rẽ như Minh Đào Đào.
Minh Đào Đào thì lại chẳng có chút dè dặt nào, ngồi trên cành cây, thong thả đung đưa chân, theo tiếng kêu phát ra không xa, bắt đầu chia sẻ kinh nghiệm xem video khi còn sống với Từ Tiểu Hi.
Cách bọn họ không xa phía sau, cũng có hai tiểu quỷ khác đang thì thầm trò chuyện.
Chủ đề bàn tán của họ, chính là hai tiểu quỷ một đen một trắng đang ngồi cạnh nhau trên cành cây phía trước.
Âm binh A: “Hai người đó có được tính là hành vi thân mật không?”
Âm binh B: “Chắc là... không tính đâu.”
Âm binh A: “Bọn họ vừa nắm tay nhau đấy.”
Âm binh B: “...Vậy chúng ta qua đó trói tiểu quỷ áo đen lại nhé?”
Âm binh A chần chừ suy nghĩ: “Chỉ nắm một cái thôi, chắc không tính là hành vi thân mật đâu, hay là chờ thêm chút nữa?”
Âm binh B: “Được.”
Âm binh B: “Vậy giờ họ ngồi cạnh nhau trò chuyện, có tính là hành vi thân mật không?”
Âm binh A: “...Chắc cũng không tính đâu.”
Âm binh B: “Vậy ta cứ chờ tiếp đi.”
Tch, cấp trên giao cho bọn họ cái nhiệm vụ khó nhằn gì đây chứ.
Để hai tên âm binh vốn quen đánh trận đi quan sát hành vi của hai tiểu quỷ, thật đúng là làm khó người ta quá rồi, chi bằng cứ để bọn họ đi đánh nhau với ác quỷ còn dễ hơn.
Âm binh B: “Hay là báo cáo lên trên, để cấp trên quyết định đi?”
Âm binh A tán thành: “Được.”
Bên này, Minh Đào Đào hoàn toàn không biết mình đang gặp nguy hiểm, vẫn còn kể chuyện rôm rả với Từ Tiểu Hi, khiến gương mặt tái nhợt của tiểu quỷ áo trắng bên cạnh cũng dần dần ửng hồng.
Cuối cùng, chiếc xe đằng xa cũng ngừng lắc lư, tiếng kêu phóng túng kia cũng lập tức chấm dứt.
Minh Đào Đào liếc nhìn đồng hồ, bĩu môi nói: “Thấy chưa, ta đã bảo gã đàn ông kia không được mà.”
Từ Tiểu Hi nhìn chiếc điện thoại được bạn dí sát vào mặt, không hiểu rõ đối phương muốn mình nhìn gì.
Minh Đào Đào: “Tiểu Hi, sau này ngươi mà có tìm bạn trai, tuyệt đối đừng tìm loại đàn ông vô dụng vừa mới vài phút đã làm qua loa xong việc như vậy nhé.”
Từ Tiểu Hi: “...Ta không tìm bạn trai.”
Minh Đào Đào đổi lời: “Vậy sau này ngươi tìm bạn gái, cũng đừng làm loại đàn ông vô dụng như thế, sẽ bị đối phương coi thường đấy.”
Từ Tiểu Hi cạn lời: “...Ta cũng không tìm bạn gái.”
Minh Đào Đào nghe cậu nói vậy, cũng không truy hỏi thêm, mà đổi chủ đề sang bản thân: “Nói mới nhớ, ta với lão Lý còn chưa có gì hết, cũng không biết anh ấy trong phương diện đó có được không. Nhưng mà ta thấy mấy anh bộ đội vừa cao vừa khỏe, chắc không tệ đâu ha?”
Từ Tiểu Hi: “...”
Cậu thật sự không muốn tham gia cái đề tài kiểu lão sắc quỷ này.
Minh Đào Đào chọt nhẹ vào hông cậu, bất ngờ ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Hi, ngươi cảm thấy con quỷ áo đỏ trong ngục kia có mạnh không?”
Từ Tiểu Hi: “!!!”
“Ta, ta, ta sao mà biết được!”
Cậu có từng thấy Trương Dực làm cái loại chuyện đó đâu.
Minh Đào Đào: “Chỗ này chỉ có hai ta, bạn bè thân thiết nói chuyện riêng tư thôi, những quỷ khác đâu có nghe được, ngươi xấu hổ cái gì?”
Minh Đào Đào: “Nói mới nhớ, lần trước ngươi đưa hương cho quỷ áo đỏ, hắn ta chẳng phải không vui sao, sao ngươi vẫn đưa cho hắn?”
Từ Tiểu Hi: “Ta sợ hắn bị thương quá nặng.”
Minh Đào Đào không hiểu: “Hắn bị thương nặng hay không thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi chỉ cần phụ trách hành hình là được rồi, không thì báo lên câu hồn ty, họ sẽ xử lý.”
Từ Tiểu Hi: “Hắn là bạn ta.”
Minh Đào Đào chống cằm thở dài: “Nhưng ta thấy hắn chẳng coi ngươi là bạn, không thì sao lại hay nổi nóng với ngươi như vậy?”
Từ Tiểu Hi suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi nói: “Chắc là coi ta là bạn đấy, ta kể rồi mà, trước đây hắn giúp ta nhiều lắm, với cả lúc bình thường chúng ta trò chuyện, hắn cũng không dữ.”
Minh Đào Đào không nhịn được buông lời: “Thế mà không dữ à? Ngươi toàn chưa rõ lý do thì hắn đã nổi giận rồi, đổi mặt còn nhanh hơn cả trời tháng sáu, mưa nắng thất thường.”
Từ Tiểu Hi rất đồng tình: “Đúng là cảm xúc lên xuống thất thường.”
Minh Đào Đào dặn dò: “Vậy ngươi phải cẩn thận chút, bình thường đừng chọc vào hắn, ta nghi hắn có vấn đề về tính cách.”
Từ Tiểu Hi gật đầu: “Ta biết rồi.”
“Ta sẽ không chọc hắn đâu, ta kể rồi mà, tính cách hắn hơi giống mèo, rất kiêu ngạo. Lúc tâm trạng tốt thì sờ sao cũng được, còn khi tâm trạng không tốt thì dễ nổi cáu lắm.”
“Nhưng Trương Dực khá rộng rãi, trước kia cả bó nhang đó, hắn chẳng thèm chớp mắt đã đưa cho ta rồi.”
“Còn mấy thỏi vàng bạc ta chia cho hắn, lúc hắn vui cũng đưa hết cho ta, còn nói vốn dĩ không định lấy tiền của ta.”
“Hai vị cấp trên của ta cũng là do hắn...”
Minh Đào Đào nghe cậu liệt kê từng cái một, sắc mặt dần trở nên kỳ lạ.
Từ Tiểu Hi bị hắn nhìn đến rợn người, quay đầu nhìn lại đối mặt với hắn: “Sao, sao vậy?”
Minh Đào Đào: “Tiểu Hi, ngươi có phát hiện là mỗi khi nhắc đến điểm tốt của quỷ áo đỏ, ngươi thao thao bất tuyệt không dứt không?”
“Có sao?” Từ Tiểu Hi không thừa nhận: “Cũng bình thường thôi, mấy cái đó đều là những việc hắn đã làm, ta chỉ nói thật thôi mà.”
Minh Đào Đào nhìn cậu đầy ẩn ý: “Không ổn, ngươi rất không ổn.”
Từ Tiểu Hi trong mắt loé lên một tia hoảng loạn: “Không ổn chỗ nào?”
Minh Đào Đào: “Ngươi nói thật cho ta nghe, có phải ngươi thích hắn rồi không?”
Từ Tiểu Hi bị hỏi đến ngẩn ra: “Làm sao có chuyện đó, ngươi đừng nói bậy.”
“Ta chỉ cảm thấy hắn trừ cái tính tình hơi tệ ra, những chỗ khác đều rất tốt, ta chỉ coi hắn là bạn bè thôi.”
“Hơn nữa ngươi chẳng phải đã nói, bảo ta tránh xa hắn một chút sao? Ngươi yên tâm đi, đợi hắn ra khỏi ngục rồi, sau này chúng ta sẽ không còn giao thiệp gì nữa.”
Minh Đào Đào: “Thật không?”
Từ Tiểu Hi: “Ừ, thật mà.”
Minh Đào Đào cúi mắt, liếc nhìn bó nhang cậu đang ôm trong lòng, hỏi: “Nếu chỉ là bạn bè, vậy hắn có đáng để ngươi tốn nhiều tiền như vậy, còn mạo hiểm lớn như thế để giúp hắn lấy nhang không?”
Từ Tiểu Hi: “Sao lại không đáng, hắn đâu phải kẻ ngốc, ta đối tốt với hắn, hắn chắc chắn biết.”
“Thật ra tính cách hắn thất thường như vậy, ta cũng lo lắng. Trước đây không phải đã nói với ngươi rồi sao, ta rất sợ sau khi hắn ra ngục sẽ giống như Lưu Thịnh Khải, tìm cơ hội trả thù ta. Cho nên bây giờ ta cố gắng để lại cho hắn chút ấn tượng tốt, để sau này hắn có thể nương tay với ta.”
Minh Đào Đào không tin: “Chỉ vì những điều đó thôi sao?”
Từ Tiểu Hi cười khổ: “Nếu không thì còn vì cái gì nữa?”
Minh Đào Đào dặn dò: “Tiểu Hi, ngươi ngàn vạn lần đừng có thích hắn đấy. Nếu hắn thật sự là đại tướng quân gì đó, mà tính cách lại tệ thế này, chúng ta không quyền không thế, đánh không lại, mắng cũng không lại, sau này ngươi bị hắn bắt nạt, chúng ta chẳng có cách nào hết.”
Từ Tiểu Hi: “Ta biết.”
Vốn dĩ cậu cũng không định dây dưa với những quỷ hồn cấp cao như thế này.
Bây giờ cậu đã cố hết sức nói những lời mà Trương Dực muốn nghe, cẩn thận vuốt ngược lông, thế nhưng dù vậy, đôi lúc chỉ một câu thôi cũng khiến đối phương nổi giận.
Cậu đâu có ngốc, sao có thể đi thích đối phương, tự dâng mình lên chịu khổ chứ.
---
Tác giả:
Trương Dực: ??? Trương Dực: Ngày lễ tình nhân, ta đơn phương thất tình rồi?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









