Được người dẫn đến phòng luyện thuốc, mở cửa hai người bước vào, người dẫn đường rời đi, trong phòng còn lại Phong Trần và Thanh Thảo. Phong Trần tò mò nhìn quanh khắp phòng, căn phòng rộng, xung quanh có bố trí các trận văn, xung quanh có bốn ô vuông nhìn giống chiếc lò sưởi, trong phòng trống trơn không có gì cả nhưng mùi thuốc rất đậm. Thanh Thảo nhìn về phía Phong Trần, nàng đưa tay ra và nói:
- Phong sư huynh, đưa đơn thuốc cho ta.
Phong Trần cúi xuống nhìn đơn thuốc, thấy mình vẫn còn ôm đỉnh, vội đặt xuống rồi đưa đơn thuốc cho Thanh Thảo. Nhìn Phong Trần còn phải ôm đỉnh đi khắp nơi, nàng thật sự tò mò nên hỏi:
- Sư huynh sao không đặt đỉnh vào nhẫn trữ vật? Nghe nàng hỏi, mặt Phong Trần ngơ ra, hỏi ngược lại:
- Không, ta không có?
Hắn cứ nghĩ túi trữ vật hay nhẫn trữ vật rất đắt nên chưa từng xin sư tôn. Hắn hỏi xong, bây giờ đến lượt mặt Thanh Thảo ngơ ra, nàng để chắc chắn còn hỏi lại:
- Sư huynh không có sao?
Nhận được cái gật đầu của Phong Trần, nàng thật sự bất ngờ, không hiểu sao một đệ tử chân truyền mà ngay cả nhẫn trữ vật cũng không có. Thấy vậy nàng đưa cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật, nàng lên tiếng:
- Ta chỉ còn một cái, không gian bên trong khoảng mười mét vuông thôi, sư huynh dùng tạm, sau này đổi sau.
Nhận lấy nhẫn trữ vật, Phong Trần đeo vào ngón giữa, hắn ngắm nghía rồi đưa tay hướng về phía cái đỉnh sắt, nhưng không có gì xảy ra. Cả mặt của Phong Trần và Thanh Thảo ngơ tập hai. Một người thực sự không biết sử dụng, một người thật sự không ngờ người kia không biết sử dụng. Sở dĩ Phong Trần làm động tác này là vì hắn thấy đám Đao Cương cũng làm vậy nhưng không hiểu sao lại không được. Thanh Thảo bên cạnh sau vài giây ngớ người, nàng cố nhịn cười, tiến lại gần rồi nói:
- Sư huynh muốn sử dụng nhẫn thì phải dùng linh hồn đưa vào trong nhẫn rồi khắc hồn ấn vào thì mới thu, phát đồ theo ý niệm được.
Được Thanh Thảo giải thích, Phong Trần đưa hồn lực vào trong nhẫn, đúng như nàng nói, bên trong không gian rộng khoảng mười mét vuông. Thấy có một chỗ giống bảng tên ở trên thông đạo, hắn dùng hồn lực ngưng tụ thành thân ảnh của hắn rồi khắc lên tấm bảng đó. Sau khi khắc xong, Phong Trần đã thấy linh hồn mình và không gian đã có được sự liên kết, hắn chỉ cần động ý niệm là có thể xem được đồ bên trong, động ý niệm là thu phát đồ tùy ý. Thu lại hồn lực, hắn hướng tay về phía đỉnh sắt, động ý niệm muốn thu đỉnh vào, đỉnh sắt biến mất. Động ý niệm muốn xem bên trong nhẫn, hắn thấy có một chiếc đỉnh sắt bên trong không gian nhẫn. Cảm giác Phong Trần lúc này như lúc mới được Y Thần cho bay vậy, cảm giác mình như một vị thần toàn năng.
Thanh Thảo thấy vẻ mặt đắc ý của tên này, nàng lên tiếng cho hắn trở lại bình thường:
- Ừm…, Phong sư huynh, Phong sư huynh…
Nghe được tiếng gọi của Thanh Thảo, Phong Trần mới rời khỏi trạng thái lâng lâng, hắn hắng giọng lên tiếng chữa thẹn:
- Ạ…, ừm… Thanh sư muội, chúng ta bắt đầu học thôi.
Được Phong Trần lên tiếng ra hiệu vào chính sự, Thanh Thảo thấy ngay cả nhẫn trữ vật vị sư huynh này cũng không có, giờ nàng có đòi hỏi thảo dược để luyện thuốc thì hắn lấy đâu ra. Vậy là nàng xem qua các phương thuốc, nàng phất tay, hàng loạt nguyên liệu hiện ra. Ở trong các phương thuốc mà Phong Trần có thì toàn là phương thuốc Ngục giai mà thôi. Các đẳng cấp của đan dược cũng được chia thành bốn cấp như sau: Ngục, Hải, Địa, Thiên giai, mỗi giai cũng chia làm sơ, trung và cao cấp. Thảo dược cũng tương tự, thảo dược cấp nào sẽ luyện được đan dược cấp đó. Trước tiên nàng bỏ U Hỏa Đồng và U Thủy Đồng vào bốn cái lò.
Ở đây có các phương thuốc bao gồm Phục Thương Đan, Bổ U Đan, Ngăn Chướng Đan, đây là ba loại đan dược cơ bản mà tu sĩ cấp thấp nào cũng cần. Công dụng của chúng lần lượt là trị thương, khôi phục U lực và ngăn ngừa khí độc. Thanh Thảo đang định mở miệng hỏi “sư huynh lấy đỉnh luyện thuốc ra”, nhớ lại cái hắc đỉnh của Phong Trần, nàng lại nuốt những lời định nói vào. Thanh Thảo lại phất tay, nàng lấy ra một chiếc đỉnh màu xanh lục, cầm một đơn thuốc rồi lên tiếng:
- Đây là Thanh Mộc Đỉnh, đỉnh này là đỉnh mà ta dùng để luyện thuốc.
- Còn đây là phương thuốc của Phục Thương Đan, tuy nó chỉ là một phương thuốc cấp thấp nhưng nó lại rất có ích. Đánh giá của một phương thuốc cũng phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, ví dụ như: độ hiếm có của nguyên liệu, độ khó khi chiết xuất dược dịch và dung hợp dược dịch hay thời gian luyện thuốc ngắn hay dài.
- Như Phục Thương Đan này được coi là đơn thuốc cấp thấp là vì nguyên liệu dễ kiếm, kỹ thuật chiết xuất và dung hợp dược dịch không phức tạp, cộng thêm thời gian luyện chế chỉ mất hai tiếng, vậy nên mới bị coi là cấp thấp.
- Nhưng cấp thấp cũng có tiêu chuẩn, ở trong đơn thuốc này đều được ghi tuổi tối thiểu của tất cả các nguyên liệu thấp nhất là chín tháng tuổi. Gồm có các vị thuốc như: một Thông Huyết Quả, hai nhánh Thục Mạch Thảo, ba nhánh Dưỡng Khí Thảo.
Vừa nói nàng vừa hướng tay về phía thảo dược, các loại nàng vừa đọc bay tới trước mặt Phong Trần. Trước mặt hắn là một quả mọng màu đỏ như máu, hai nhánh cỏ có màu vàng và ba nhánh có màu bạch ngân. Thanh Thảo ngưng tụ U Hỏa lực, U Thủy lực, cho Thục Mạch Thảo và Dưỡng Khí Thảo vào đỉnh, vừa làm vừa nói:
- Đầu tiên cho Thục Mạch Thảo và Dưỡng Khí Thảo vào, dùng U Hỏa lực và U Thủy lực chiết xuất dược lực ra, hòa cùng U Thủy lực. Trong khi đó thả linh hồn lực ra cảm nhận tình trạng của dịch dược trong đỉnh, dựa vào cảm nhận đó để điều chỉnh U Hỏa lực và U Thủy lực cho phù hợp.
- Khi cảm nhận được dược dịch đã được, ta sẽ thêm thảo dược vào.
Cảm nhận được dược dịch đã tới điểm, nàng tiếp tục thêm Thông Huyết Quả vào. Mùi thảo dược từ lúc đưa vào dần dần nồng đậm lên, đến lúc này khi hít mùi dược dịch này, khí của Phong Trần cảm thấy đã thông thuận và dễ thở hơn. Sau khi cho vị thuốc thứ ba vào một thời gian sau, mùi này càng được tăng cường, hiệu quả máu huyết cũng thông thuận hơn. Phong Trần tiếp tục nghe Thanh Thảo nói:
- Sau khi thu được dược dịch, bước tiếp theo ta cần cô đặc nó lại thành đan, bước này là bước quyết định hình dạng của đan.
Lúc này hồn lực của Thanh Thảo càng tiến ra nhiều hơn, hồn lực của nàng bao bọc lấy dược dịch, U Hỏa lực được đẩy mạnh, U Thủy lực liên tục rút cạn, đan dược đang dần hình thành. Hai tay nàng lúc này kết ra một ấn quyết, nàng nói tiếp:
- Ấn này gọi là Phong Dược Ấn, khi đan đã thành thì cần có ấn này để phong ấn không cho dược lực thất thoát, càng ít đan hương tỏa ra thì chứng tỏ phong ấn càng tốt, đan dược càng giữ được nhiều dược lực.
Lời nói vừa dứt, ấn hai tay nâng lên, nắp đỉnh mở ra, một viên đan dược bay ra. Chỉ thấy đan dược này trên tay Thanh Thảo có màu đỏ cam, mùi hương thoang thoảng, hít vào thấy trong người thông thoáng. Thanh Thảo nhìn viên đan dược trước mặt, nàng khẽ lắc đầu, đưa nó tới trước mặt Phong Trần. Thấy nàng lắc đầu, hắn tò mò hỏi:
- Sao vậy sư muội, đan đã thành, phong ấn đã xong, vậy mà muội có vẻ không vui cho lắm.
Những lời Phong Trần nói ra không sai, nhưng lời này chỉ hợp với những y sư thông thường mà thôi. Đối với Thanh Thảo thì khác, nàng trả lời:
- Ta đã thất bại trong lần luyện thuốc này, đối với đan dược cấp thấp này mà chỉ đạt được dược lực bảy phần, phong ấn cũng chỉ được bảy phần. Đối với các đan dược có yêu cầu luyện chế cao hơn thì chắc chắn càng thấp, ví dụ đan này được bảy điểm thì những thứ khó hơn chỉ được năm điểm hoặc thấp hơn.
Giải thích xong nàng khẽ thở dài một tiếng. Phong Trần thấy vậy trong lòng cảm thán: “Ui trời, quy trình luyện thuốc đã phức tạp vậy rồi, luyện thành đan đã khó, vậy mà nàng còn yêu cầu cao như vậy, đúng là tự hành xác!”
Cảm thán xong hắn có chút tò mò, hắn hỏi nàng luôn:
- Thanh sư muội đã thấy sư tôn luyện thuốc chưa, kỹ thuật của sư tôn thế nào?
Thanh Thảo nghe Phong Trần hỏi về phong chủ, mắt nàng đang chán nản lại trở nên cuồng nhiệt, nàng trả lời ngay lập tức:
- Phong chủ sao, người là y sư đỉnh nhất mà ta biết, hỏa và thủy tuyệt vời, cảm nhận về dược dịch tuyệt đối, phong ấn lại càng lợi hại.
- Người phát triển một loại ấn pháp thuộc về riêng người, những đan dược cấp thấp này thì chỉ có thể là chín điểm, nhưng trong mắt ta người đã là mười điểm rồi.
Nhìn ánh mắt sáng rực này, lời nói khen lên tận mây xanh này, chắc chắn Thanh Thảo là fan cứng của Y Thần rồi. Tuy vậy theo đánh giá của Thanh Thảo thì bản lĩnh của sư tôn cũng phải gọi là dạng đỉnh cao. Nhưng theo lời đánh giá của nàng, Phong Trần lại thắc mắc:
- Nếu sư tôn lợi hại vậy mà sao đan luyện ra chỉ là chín điểm, sao lại không phải mười?
Ngay lập tức Thanh Thảo đưa ra câu trả lời:
- Trong lịch sử y sư chưa có ai trên hành tinh này luyện được loại đan dược nào mười điểm cả, kể cả đối với loại đan dược cấp thấp.
- Bởi vì trong khi luyện chế, dược lực luôn bị thất thoát một phần, một phần cũng vẫn còn ở lại trong bã thuốc.
Nói xong nàng đổ từ đỉnh ra một lượng bã thuốc, trong đó vẫn còn một số lượng nhỏ dược lực. Phong Trần nhìn thấy sự khó khăn của công việc luyện thuốc, cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao làm y sư lại có địa vị và tài lực cao như vậy. Thanh Thảo nhìn Phong Trần rồi nói:
- Sư huynh, ngươi đã nhìn ta luyện thuốc rồi, bây giờ ngươi hãy luyện thử cho ta xem nào.
Nghe được lời đề nghị của Thanh Thảo, Phong Trần ngượng ngùng cười trả lời:
- À, thật ra như muội đã biết, ta ngoài hồn lực ra thì U lực ta không thể tu luyện, vậy nên…
Hắn giải thích xong, Thanh Thảo đang muốn xem vị sư huynh này không có U lực sẽ luyện thuốc kiểu gì, nhưng câu trả lời đã làm cho nàng thất vọng, nàng cảm giác như mình bị lừa vậy. Thấy Thanh Thảo có vẻ không vui khi mình không làm như kỳ vọng của nàng, Phong Trần vội bồi thêm:
- Nhưng sư muội cứ yên tâm, sư huynh đã có ý tưởng rồi, hôm nay đến muốn nhờ sư muội chỉ dạy xem cách luyện thuốc, hình dung thêm về ý tưởng thôi.
- Lần tới nếu thử nghiệm luyện thuốc, nhất định sẽ tìm sư muội để tới cùng xem.
Nhận được lời hứa, Thanh Thảo tuy vẫn chưa hài lòng nhưng nàng cũng đồng ý đến xem hắn luyện thuốc kiểu gì. Nghe được giọng điệu miễn cưỡng của nàng, Phong Trần cũng không quá chú ý nữa, hắn lại hỏi:
- À, ở môn phái có ai nghiên cứu về trận pháp không, muội biết chỉ cho ta với.
Nghe được vấn đề này, Thanh Thảo hơi suy nghĩ một chút, sau đó trả lời:
- Nếu huynh muốn tìm hiểu về trận pháp thì có thể đi tìm Hình Luật trưởng lão, trong môn phái chỉ có ông ấy nghiên cứu một chút về trận pháp, còn lại thì không có ai.
- Phong sư huynh, đưa đơn thuốc cho ta.
Phong Trần cúi xuống nhìn đơn thuốc, thấy mình vẫn còn ôm đỉnh, vội đặt xuống rồi đưa đơn thuốc cho Thanh Thảo. Nhìn Phong Trần còn phải ôm đỉnh đi khắp nơi, nàng thật sự tò mò nên hỏi:
- Sư huynh sao không đặt đỉnh vào nhẫn trữ vật? Nghe nàng hỏi, mặt Phong Trần ngơ ra, hỏi ngược lại:
- Không, ta không có?
Hắn cứ nghĩ túi trữ vật hay nhẫn trữ vật rất đắt nên chưa từng xin sư tôn. Hắn hỏi xong, bây giờ đến lượt mặt Thanh Thảo ngơ ra, nàng để chắc chắn còn hỏi lại:
- Sư huynh không có sao?
Nhận được cái gật đầu của Phong Trần, nàng thật sự bất ngờ, không hiểu sao một đệ tử chân truyền mà ngay cả nhẫn trữ vật cũng không có. Thấy vậy nàng đưa cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật, nàng lên tiếng:
- Ta chỉ còn một cái, không gian bên trong khoảng mười mét vuông thôi, sư huynh dùng tạm, sau này đổi sau.
Nhận lấy nhẫn trữ vật, Phong Trần đeo vào ngón giữa, hắn ngắm nghía rồi đưa tay hướng về phía cái đỉnh sắt, nhưng không có gì xảy ra. Cả mặt của Phong Trần và Thanh Thảo ngơ tập hai. Một người thực sự không biết sử dụng, một người thật sự không ngờ người kia không biết sử dụng. Sở dĩ Phong Trần làm động tác này là vì hắn thấy đám Đao Cương cũng làm vậy nhưng không hiểu sao lại không được. Thanh Thảo bên cạnh sau vài giây ngớ người, nàng cố nhịn cười, tiến lại gần rồi nói:
- Sư huynh muốn sử dụng nhẫn thì phải dùng linh hồn đưa vào trong nhẫn rồi khắc hồn ấn vào thì mới thu, phát đồ theo ý niệm được.
Được Thanh Thảo giải thích, Phong Trần đưa hồn lực vào trong nhẫn, đúng như nàng nói, bên trong không gian rộng khoảng mười mét vuông. Thấy có một chỗ giống bảng tên ở trên thông đạo, hắn dùng hồn lực ngưng tụ thành thân ảnh của hắn rồi khắc lên tấm bảng đó. Sau khi khắc xong, Phong Trần đã thấy linh hồn mình và không gian đã có được sự liên kết, hắn chỉ cần động ý niệm là có thể xem được đồ bên trong, động ý niệm là thu phát đồ tùy ý. Thu lại hồn lực, hắn hướng tay về phía đỉnh sắt, động ý niệm muốn thu đỉnh vào, đỉnh sắt biến mất. Động ý niệm muốn xem bên trong nhẫn, hắn thấy có một chiếc đỉnh sắt bên trong không gian nhẫn. Cảm giác Phong Trần lúc này như lúc mới được Y Thần cho bay vậy, cảm giác mình như một vị thần toàn năng.
Thanh Thảo thấy vẻ mặt đắc ý của tên này, nàng lên tiếng cho hắn trở lại bình thường:
- Ừm…, Phong sư huynh, Phong sư huynh…
Nghe được tiếng gọi của Thanh Thảo, Phong Trần mới rời khỏi trạng thái lâng lâng, hắn hắng giọng lên tiếng chữa thẹn:
- Ạ…, ừm… Thanh sư muội, chúng ta bắt đầu học thôi.
Được Phong Trần lên tiếng ra hiệu vào chính sự, Thanh Thảo thấy ngay cả nhẫn trữ vật vị sư huynh này cũng không có, giờ nàng có đòi hỏi thảo dược để luyện thuốc thì hắn lấy đâu ra. Vậy là nàng xem qua các phương thuốc, nàng phất tay, hàng loạt nguyên liệu hiện ra. Ở trong các phương thuốc mà Phong Trần có thì toàn là phương thuốc Ngục giai mà thôi. Các đẳng cấp của đan dược cũng được chia thành bốn cấp như sau: Ngục, Hải, Địa, Thiên giai, mỗi giai cũng chia làm sơ, trung và cao cấp. Thảo dược cũng tương tự, thảo dược cấp nào sẽ luyện được đan dược cấp đó. Trước tiên nàng bỏ U Hỏa Đồng và U Thủy Đồng vào bốn cái lò.
Ở đây có các phương thuốc bao gồm Phục Thương Đan, Bổ U Đan, Ngăn Chướng Đan, đây là ba loại đan dược cơ bản mà tu sĩ cấp thấp nào cũng cần. Công dụng của chúng lần lượt là trị thương, khôi phục U lực và ngăn ngừa khí độc. Thanh Thảo đang định mở miệng hỏi “sư huynh lấy đỉnh luyện thuốc ra”, nhớ lại cái hắc đỉnh của Phong Trần, nàng lại nuốt những lời định nói vào. Thanh Thảo lại phất tay, nàng lấy ra một chiếc đỉnh màu xanh lục, cầm một đơn thuốc rồi lên tiếng:
- Đây là Thanh Mộc Đỉnh, đỉnh này là đỉnh mà ta dùng để luyện thuốc.
- Còn đây là phương thuốc của Phục Thương Đan, tuy nó chỉ là một phương thuốc cấp thấp nhưng nó lại rất có ích. Đánh giá của một phương thuốc cũng phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, ví dụ như: độ hiếm có của nguyên liệu, độ khó khi chiết xuất dược dịch và dung hợp dược dịch hay thời gian luyện thuốc ngắn hay dài.
- Như Phục Thương Đan này được coi là đơn thuốc cấp thấp là vì nguyên liệu dễ kiếm, kỹ thuật chiết xuất và dung hợp dược dịch không phức tạp, cộng thêm thời gian luyện chế chỉ mất hai tiếng, vậy nên mới bị coi là cấp thấp.
- Nhưng cấp thấp cũng có tiêu chuẩn, ở trong đơn thuốc này đều được ghi tuổi tối thiểu của tất cả các nguyên liệu thấp nhất là chín tháng tuổi. Gồm có các vị thuốc như: một Thông Huyết Quả, hai nhánh Thục Mạch Thảo, ba nhánh Dưỡng Khí Thảo.
Vừa nói nàng vừa hướng tay về phía thảo dược, các loại nàng vừa đọc bay tới trước mặt Phong Trần. Trước mặt hắn là một quả mọng màu đỏ như máu, hai nhánh cỏ có màu vàng và ba nhánh có màu bạch ngân. Thanh Thảo ngưng tụ U Hỏa lực, U Thủy lực, cho Thục Mạch Thảo và Dưỡng Khí Thảo vào đỉnh, vừa làm vừa nói:
- Đầu tiên cho Thục Mạch Thảo và Dưỡng Khí Thảo vào, dùng U Hỏa lực và U Thủy lực chiết xuất dược lực ra, hòa cùng U Thủy lực. Trong khi đó thả linh hồn lực ra cảm nhận tình trạng của dịch dược trong đỉnh, dựa vào cảm nhận đó để điều chỉnh U Hỏa lực và U Thủy lực cho phù hợp.
- Khi cảm nhận được dược dịch đã được, ta sẽ thêm thảo dược vào.
Cảm nhận được dược dịch đã tới điểm, nàng tiếp tục thêm Thông Huyết Quả vào. Mùi thảo dược từ lúc đưa vào dần dần nồng đậm lên, đến lúc này khi hít mùi dược dịch này, khí của Phong Trần cảm thấy đã thông thuận và dễ thở hơn. Sau khi cho vị thuốc thứ ba vào một thời gian sau, mùi này càng được tăng cường, hiệu quả máu huyết cũng thông thuận hơn. Phong Trần tiếp tục nghe Thanh Thảo nói:
- Sau khi thu được dược dịch, bước tiếp theo ta cần cô đặc nó lại thành đan, bước này là bước quyết định hình dạng của đan.
Lúc này hồn lực của Thanh Thảo càng tiến ra nhiều hơn, hồn lực của nàng bao bọc lấy dược dịch, U Hỏa lực được đẩy mạnh, U Thủy lực liên tục rút cạn, đan dược đang dần hình thành. Hai tay nàng lúc này kết ra một ấn quyết, nàng nói tiếp:
- Ấn này gọi là Phong Dược Ấn, khi đan đã thành thì cần có ấn này để phong ấn không cho dược lực thất thoát, càng ít đan hương tỏa ra thì chứng tỏ phong ấn càng tốt, đan dược càng giữ được nhiều dược lực.
Lời nói vừa dứt, ấn hai tay nâng lên, nắp đỉnh mở ra, một viên đan dược bay ra. Chỉ thấy đan dược này trên tay Thanh Thảo có màu đỏ cam, mùi hương thoang thoảng, hít vào thấy trong người thông thoáng. Thanh Thảo nhìn viên đan dược trước mặt, nàng khẽ lắc đầu, đưa nó tới trước mặt Phong Trần. Thấy nàng lắc đầu, hắn tò mò hỏi:
- Sao vậy sư muội, đan đã thành, phong ấn đã xong, vậy mà muội có vẻ không vui cho lắm.
Những lời Phong Trần nói ra không sai, nhưng lời này chỉ hợp với những y sư thông thường mà thôi. Đối với Thanh Thảo thì khác, nàng trả lời:
- Ta đã thất bại trong lần luyện thuốc này, đối với đan dược cấp thấp này mà chỉ đạt được dược lực bảy phần, phong ấn cũng chỉ được bảy phần. Đối với các đan dược có yêu cầu luyện chế cao hơn thì chắc chắn càng thấp, ví dụ đan này được bảy điểm thì những thứ khó hơn chỉ được năm điểm hoặc thấp hơn.
Giải thích xong nàng khẽ thở dài một tiếng. Phong Trần thấy vậy trong lòng cảm thán: “Ui trời, quy trình luyện thuốc đã phức tạp vậy rồi, luyện thành đan đã khó, vậy mà nàng còn yêu cầu cao như vậy, đúng là tự hành xác!”
Cảm thán xong hắn có chút tò mò, hắn hỏi nàng luôn:
- Thanh sư muội đã thấy sư tôn luyện thuốc chưa, kỹ thuật của sư tôn thế nào?
Thanh Thảo nghe Phong Trần hỏi về phong chủ, mắt nàng đang chán nản lại trở nên cuồng nhiệt, nàng trả lời ngay lập tức:
- Phong chủ sao, người là y sư đỉnh nhất mà ta biết, hỏa và thủy tuyệt vời, cảm nhận về dược dịch tuyệt đối, phong ấn lại càng lợi hại.
- Người phát triển một loại ấn pháp thuộc về riêng người, những đan dược cấp thấp này thì chỉ có thể là chín điểm, nhưng trong mắt ta người đã là mười điểm rồi.
Nhìn ánh mắt sáng rực này, lời nói khen lên tận mây xanh này, chắc chắn Thanh Thảo là fan cứng của Y Thần rồi. Tuy vậy theo đánh giá của Thanh Thảo thì bản lĩnh của sư tôn cũng phải gọi là dạng đỉnh cao. Nhưng theo lời đánh giá của nàng, Phong Trần lại thắc mắc:
- Nếu sư tôn lợi hại vậy mà sao đan luyện ra chỉ là chín điểm, sao lại không phải mười?
Ngay lập tức Thanh Thảo đưa ra câu trả lời:
- Trong lịch sử y sư chưa có ai trên hành tinh này luyện được loại đan dược nào mười điểm cả, kể cả đối với loại đan dược cấp thấp.
- Bởi vì trong khi luyện chế, dược lực luôn bị thất thoát một phần, một phần cũng vẫn còn ở lại trong bã thuốc.
Nói xong nàng đổ từ đỉnh ra một lượng bã thuốc, trong đó vẫn còn một số lượng nhỏ dược lực. Phong Trần nhìn thấy sự khó khăn của công việc luyện thuốc, cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao làm y sư lại có địa vị và tài lực cao như vậy. Thanh Thảo nhìn Phong Trần rồi nói:
- Sư huynh, ngươi đã nhìn ta luyện thuốc rồi, bây giờ ngươi hãy luyện thử cho ta xem nào.
Nghe được lời đề nghị của Thanh Thảo, Phong Trần ngượng ngùng cười trả lời:
- À, thật ra như muội đã biết, ta ngoài hồn lực ra thì U lực ta không thể tu luyện, vậy nên…
Hắn giải thích xong, Thanh Thảo đang muốn xem vị sư huynh này không có U lực sẽ luyện thuốc kiểu gì, nhưng câu trả lời đã làm cho nàng thất vọng, nàng cảm giác như mình bị lừa vậy. Thấy Thanh Thảo có vẻ không vui khi mình không làm như kỳ vọng của nàng, Phong Trần vội bồi thêm:
- Nhưng sư muội cứ yên tâm, sư huynh đã có ý tưởng rồi, hôm nay đến muốn nhờ sư muội chỉ dạy xem cách luyện thuốc, hình dung thêm về ý tưởng thôi.
- Lần tới nếu thử nghiệm luyện thuốc, nhất định sẽ tìm sư muội để tới cùng xem.
Nhận được lời hứa, Thanh Thảo tuy vẫn chưa hài lòng nhưng nàng cũng đồng ý đến xem hắn luyện thuốc kiểu gì. Nghe được giọng điệu miễn cưỡng của nàng, Phong Trần cũng không quá chú ý nữa, hắn lại hỏi:
- À, ở môn phái có ai nghiên cứu về trận pháp không, muội biết chỉ cho ta với.
Nghe được vấn đề này, Thanh Thảo hơi suy nghĩ một chút, sau đó trả lời:
- Nếu huynh muốn tìm hiểu về trận pháp thì có thể đi tìm Hình Luật trưởng lão, trong môn phái chỉ có ông ấy nghiên cứu một chút về trận pháp, còn lại thì không có ai.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









