Hà Tiêu bị nước mắt tôi làm cho lúng túng, vội vàng tìm khăn giấy.

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang định lau nước mắt cho mình.

【Hà Tiêu, rốt cuộc anh muốn làm gì?】

【Ta tưởng em đã rất rõ tôi muốn làm gì rồi】

Vẻ mặt Hà Tiêu lạnh đi ngay lập tức, ánh mắt băng giá.

【Nếu anh muốn làm chuyện vừa nãy...】

Tôi chưa nói hết câu, Hà Tiêu đột nhiên nổi cơn điên, gạt hết bát đĩa trên bàn xuống. Mảnh sứ trắng vỡ tan khắp sàn.

【Cái loại chuyện đó? Là chuyện gì? Lên giường với nhau à?】

【Phải... Nếu... anh muốn... thì em sẽ không từ chối】

Dù là vì giấc mơ kia, hay vì sự chăm sóc Hà Tiêu dành cho tôi suốt bao năm qua, tôi thực sự không có lý do để từ chối.

Hơn nữa, đối diện với Hà Tiêu, tôi cũng không có quyền từ chối.

Nghe tôi nói vậy, Hà Tiêu đột nhiên cười phá lên.

【Hà Tuệ Tuệ? Em có ý gì? Em làm như vậy là để an ủi tôi sao? Em sợ tôi sẽ công khai cái tâm tư em dành cho Hà Từ cho mọi người biết à?】

Ánh mắt Hà Tiêu khiến tôi đau lòng. Tôi rất muốn giải thích, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Bởi vì anh ta nói đúng hết.

Tôi thật sự sợ hãi. Tôi sợ Hà Tiêu sẽ nói chuyện này ra, đến lúc đó tôi sẽ bị nhà họ Hà vứt bỏ, không còn được sống cuộc sống giàu có như bây giờ nữa.

Nhưng tôi càng sợ bị vướng mắc với Hà Tiêu.

Mối quan hệ giữa tôi và anh ta chắc chắn không thể công khai. Hơn nữa, tôi sớm đã biết về sự sắp xếp hôn nhân của nhà họ Hà dành cho Hà Tiêu. Người phụ nữ anh ta sẽ cưới sau này, tuyệt đối không thể là một cô gái mồ côi vô quyền vô thế, vô dụng như tôi.

【Phải, anh nói đúng hết. Nếu không có anh, sẽ không có Hà Tuệ Tuệ của ngày hôm nay. Chú út chẳng đã nói rồi sao, tất cả những gì cháu có đều do chú ban cho, chú muốn gì, cứ lấy đi】

Hai giấc mơ kia đã đập tan sự hoang đường của tôi. Một khi đã biết rõ tình cảm của Hà Tiêu, tôi càng không thể đẩy anh ta vào vũng bùn l.o.ạ.n l.u.â.n, tạo cơ hội cho kẻ khác vu oan anh ta.

【Tốt, rất tốt. Con đúng là sống rất hiểu chuyện】

Hà Tiêu thu lại nụ cười, ánh mắt nhìn tôi chập chờn khó đoán.

【Con giờ cũng đã tốt nghiệp đại học rồi nhỉ. Bên cạnh ta vừa hay thiếu một trợ lý. Ngày mai ta sẽ nói rõ với anh cả, sau này con cứ đi theo ta】

Trợ lý? Sao có thể như thế được.

Hai chúng tôi quấn quýt với nhau hằng ngày. Nếu chẳng may có người vô tình phát hiện ra mối quan hệ của tôi và anh ta...

Tôi vừa định từ chối, Hà Tiêu đã nhanh hơn một bước, bóp c.h.ặ.t má tôi, ngăn không cho tôi nói.

【Đã muốn chơi, thì phải đợi đến khi ta chán mới được chứ, cơ thể này của con không tệ, ta rất thích. Hơn nữa, con ngày nào cũng theo sát ta, như vậy ta cũng không có cơ hội nói với người khác chuyện con và Hà Từ, phải không?】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cảm nhận được sự đe dọa từ Hà Tiêu, câu "không được" cuối cùng vẫn không thể thốt ra, hoặc có lẽ, tôi vốn dĩ đã không muốn nói ra.

Bữa ăn này kết thúc trong không khí khó chịu. Hà Tiêu không nói thêm gì nữa, đưa tôi về nhà.

【Con về dọn dẹp cho gọn gàng đi. Tám giờ sáng mai đến công ty tìm ta】

Nói xong câu cuối cùng, chiếc xe thể thao màu xám bạc rít lên rồi lao đi.

【Tuệ Tuệ, sao sắc mặt em không được tốt vậy?】

Vừa bước vào cửa, Hà Từ đột nhiên bước tới đón, ân cần sờ trán tôi, xem tôi có bị ốm không.

【Anh, em không sao, chỉ là hôm qua uống hơi nhiều rượu thôi】

Tôi chột dạ tránh né sự đụng chạm của anh ta.

【Ây da, con bé này, rốt cuộc cũng hết tuổi nổi loạn rồi sao, còn biết gọi anh là anh trai cơ đấy】

Sau nhiều năm, một câu "anh" của tôi dường như khiến Hà Từ rất mừng rỡ, muốn nói chuyện với tôi thêm vài câu.

【Anh, hôm nay em buồn ngủ quá. Có gì mai nói tiếp nha. Anh cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon】

Hà Từ đứng quá gần. Những dấu vết trên người tôi rõ ràng như thế, Hà Từ chỉ cần không phải người đần thì chắc chắn sẽ nhận ra chuyện gì đã xảy ra. Tôi không dám nán lại lâu, chạy như bay về phòng.

Sáng sớm hôm sau, Hà Tiêu lại xuất hiện ngay dưới nhà tôi.

【Ch... Chú út, sao chú lại tới đây?】

Tôi có chút hoảng hốt nhìn người đàn ông đang nói chuyện với Hà Từ.

【Sao thế, đây là nhà anh cả, ta không được phép đến à?】

Hà Tiêu vừa cười nói vừa vỗ đầu tôi như một người lớn tuổi.

【Không mau đi rửa mặt đi, ngày đầu tiên đi làm đã muốn trễ sao?】

【Đúng rồi đó Tuệ Tuệ, Chú út này, Giám đốc điều hành đích thân đến đón con đi làm, Anh còn chẳng có được cái mặt mũi này đâu】

Hà Từ vốn chỉ trêu chọc vô tình, nhưng không biết có phải là ảo giác của tôi không, ánh mắt Hà Tiêu bỗng tối sầm lại trong giây lát khi nghe Hà Từ gọi tôi là "Tuệ Tuệ".

【Biết... biết rồi ạ, cháu đi ngay đây】

Trước khi đi, tôi ngoái đầu nhìn hai người họ một lần nữa.

Hai người đứng đối diện nhau, ánh nắng chiếu rọi lên khuôn mặt. Họ có cùng một sống mũi cao thẳng, cùng đôi mắt sâu thẳm.

Hai người chỉ cách nhau sáu tuổi. Nếu không nói ra, nhìn họ giống hệt như anh em ruột.

Hà Tiêu luôn trông giống Hà Từ như vậy sao?

Không đúng, phải nói là Hà Từ giống Hà Tiêu, chính xác hơn, anh ta giống Hà Tiêu của những năm về trước.

Rốt cuộc tôi thích Hà Từ ở điểm gì?

Tôi thích sự dịu dàng của anh ta, thích vẻ đẹp trai của anh ta, thích cách anh ta đối xử tốt với tôi.

Nhưng hình như tôi đã bỏ qua một điều rất quan trọng: Hà Từ mà tôi yêu thích, lại quá đỗi tương đồng với Hà Tiêu của ngày xưa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện