Tôi và Leo vừa cười vừa nói bước ra khỏi cửa. Đường phố nhộn nhịp vô cùng, khắp nơi đều có người hát thánh ca và diễu hành mừng Giáng Sinh.

Vì là ngày lễ nên xe buýt ngừng chạy, Leo để thể hiện mình là một ông chủ nhân văn đã đặc biệt lái xe đưa tôi về nhà.

【Này, Giáng Sinh này cô định làm gì?】

Mệt mỏi cả ngày, tôi cuộn tròn trong ghế xe, không muốn nói câu nào, nhưng Leo lại chẳng có tí tinh tế nào mà bắt chuyện.

【Giống như bình thường thôi. Ăn cơm, tắm rửa, mệt thì đi ngủ sớm, không thì xem phim】

Nghe tôi nói, Leo tặc lưỡi liên tục.

【Tôi nói cô này, cô gái hai mươi tuổi mà sống còn chán hơn cả bà nội tôi nữa. Cô không có chút sở thích nào sao?】

【Không】

Nói xong câu này, tôi quay người nằm nghiêng, quay lưng lại với Leo. Anh ta cuối cùng cũng nhận ra và ngậm miệng.

【Cảm ơn nha ông chủ, tôi về trước đây, anh lái xe cẩn thận】

Về đến cửa nhà, tôi không cần suy nghĩ đã từ chối lời đề nghị lên lầu ngồi chơi của Leo, nhanh ch.óng nhảy khỏi xe.

【Hà Tuệ Tuệ, sao cô lại nhẫn tâm thế? Tôi đã tỏ tình với cô mấy chục lần rồi, cô không thể cảm động một lần rồi cho tôi một cơ hội sao?】

Tôi bất lực xoa xoa trán.

【Không thể】

【Tại sao? Cô nói xem, vẻ ngoài đẹp trai phong độ, lãng t.ử hào hoa này của tôi. Chưa đến ba mươi tuổi đã sở hữu hai nhà hàng ở khu đất vàng trung tâm thành phố, cũng coi là trẻ tuổi tài cao rồi đúng không? Sao lại không lọt vào mắt xanh của cô được chứ. Tuệ Tuệ à, anh trai thật sự rất buồn đó】

Leo gục xuống vô lăng, giả vờ khóc lóc và nhún vai.

...

【Tôi không thích đàn ông nói nhiều. Đi đây】

Giữa tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của Leo, tôi nhanh chân leo lên lầu.

Có lẽ do những ngày tháng khổ cực thời thơ ấu khiến tôi khao khát những bộ quần áo đẹp, nên tôi vẫn luôn dành tình yêu đặc biệt cho thiết kế thời trang.

Năm đó thi đại học, tôi vốn muốn vào trường nghệ thuật, nhưng cuối cùng lại chọn ngành Tài chính. Khi đó tôi còn ảo tưởng rằng sẽ có một ngày nhà họ Hà cần đến tôi.

Giờ đây, bị "đày" sang Anh Quốc, không cần phải ôm những giấc mơ hão huyền đó nữa, tôi lại có cơ hội lựa chọn điều mình thực sự đam mê.

Sắp xong rồi. Tôi nhìn chiếc váy cưới đã gần như hoàn thiện trước mắt, cẩn thận đính thêm một viên ngọc trai ở cổ áo.

Quả không hổ danh là một studio váy cưới hàng đầu. Khác với những buổi phỏng vấn thông thường, bộ phận Nhân sự đã cho chúng tôi một tuần để thiết kế một chiếc váy cưới với chủ đề Vĩnh cửu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi hoàn thành mũi khâu cuối cùng, đi tắm, rồi kiệt sức đổ vật ra ghế sofa.

Ban ngày đi làm thuê ở nhà hàng, tối về lại phải tăng ca may vá, thật sự rất mệt.

Tôi lấy ra một cuốn sổ vẽ. Khi vội vã rời khỏi nhà họ Hà, tôi không mang theo bất cứ thứ gì, chỉ mang theo cuốn sổ này.

Do để quá lâu, giấy trong cuốn sổ đã hơi ố vàng. Tôi cẩn thận lật từng trang.

Những bức vẽ bên trong, từ ngây thơ đến trưởng thành, có phong cảnh, có động vật, và... có cả Hà Tiêu.

Vẫn còn nhớ, khi mới tập vẽ chân dung, tôi đã kéo Hà Tiêu làm người mẫu cho mình.

Nhưng lúc đó khả năng còn hạn chế, tôi luôn vẽ không đẹp. Hà Tiêu ngồi cả một buổi chiều, kết quả lại nhận được bức tranh vô hồn chẳng giống ai, lần nào cũng tức đến mức muốn gõ đầu tôi.

Khi đó tôi luôn níu lấy tay anh ta làm nũng, không ngừng khen ngợi, 'Chẳng phải vì anh đẹp trai quá sao, đẹp trai như thế thì khó vẽ lắm chứ!'

Chỉ mới mười năm thôi, nhưng giờ nghĩ lại, cứ như chuyện của tiền kiếp.

Tôi vuốt ve khuôn mặt Hà Tiêu trên bức vẽ. Một giọt nước mắt rơi xuống giấy, từ từ lan ra nhòe đi.

Không biết, anh ấy sống có tốt không...

Sau gần nửa tháng vất vả, cuối cùng tôi cũng nhận được thư chấp nhận làm việc theo ý nguyện.

【Hà Tuệ Tuệ, cô đồ bạc tình này, nói đi là đi, không thèm đoái hoài đến sống c.h.ế.t của tôi】

Trên bàn ăn, Leo vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi vừa than vãn, nói cứ như thể tôi là một người phụ nữ tồi tệ bỏ chồng bỏ con vậy.

Tôi đau đầu đỡ trán, phối hợp diễn kịch với anh ta.

【Anh yêu, anh sẽ không ngăn cản em tìm đến người tốt hơn đâu, không phải em nhẫn tâm, mà là người ta cho quá nhiều】

【Người ta cho cô bao nhiêu, nói tôi nghe đi, tôi cho cô gấp năm lần】

Tôi đùa vui báo ra một mức giá trên trời. Quả nhiên, vừa nghe thấy lời tôi nói, Leo lập tức buông tay.

【Tuệ Tuệ à, cô đi đâu thì cứ đi đi, đừng lo lắng cho tôi và gia đình. Tôi nhất định sẽ tự chăm sóc bản thân. Chỉ cần khi cô kiếm được tiền, đừng quên tôi, người chồng tào khang này là được】

【Yên tâm, có thời gian tôi sẽ về thăm anh】

Tối hôm đó, tôi và Leo đã uống rất nhiều rượu. Tôi ôm vai anh ta, lải nhải nói lời cảm ơn.

Khi tôi mới đến Anh, nơi đất khách quê người, lòng tự trọng vô cớ khiến tôi không muốn dùng tiền của nhà họ Hà nữa. Trong lúc khốn khó nhất, chính Leo đã cưu mang tôi.

【Leo, thật sự cảm ơn anh】

Ý thức tôi đã hơi mơ hồ, tay cầm ly rượu run lên, làm rượu văng tung tóe lên quần anh ta.

【Thôi thôi thôi, đừng nói mấy lời vô dụng đó nữa. Nếu cô thật lòng cảm ơn tôi, thì lấy thân báo đáp có được không?】
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện