【Ưm... ưm...】

Hà Từ vẫn đang nằm trên giường, cọ cọ hai chân đầy vẻ khó chịu, chiếc sơ mi trắng trên người bị anh ta lăn lộn đến nhăn nhúm mấy đường.

Mặt anh ta đỏ bừng, hơi thở nặng nề, rõ ràng là bị người ta bỏ t.h.u.ố.c.

Và thủ phạm chính là tôi.

Nếu không có gì bất trắc, đáng lẽ ngay lúc này đây, chúng tôi phải đang nằm trên chiếc giường này mà "mây mưa" rồi.

Nhưng khổ nỗi, vì quá căng thẳng, tôi đã tự lăn ra ngất xỉu trước khi kịp làm gì.

Cú ngã vừa rồi khiến tôi có một giấc mơ vừa chân thật lại vừa đáng sợ.

Trong mơ, tôi cũng bỏ t.h.u.ố.c Hà Từ y như hôm nay, rồi nhân lúc anh ta không tỉnh táo mà bò lên giường.

Sau khi tỉnh rượu, Hà Từ cảm thấy vô cùng tội lỗi với tôi, đối xử với tôi yêu thương chiều chuộng gấp bội, thậm chí chúng tôi từng suýt đi đến đính hôn.

Nhưng tiếc thay, tất cả mọi thứ đều thay đổi sau khi An Nhược Nhược xuất hiện.

Khác với sự tội lỗi dành cho tôi, tình cảm anh ta dành cho An Nhược Nhược là tình yêu hoàn toàn, triệt để.

Tôi trong giấc mơ như phát điên, điên cuồng hãm hại, vu khống, thậm chí không tiếc tiền thuê người bắt cóc, sỉ nhục An Nhược Nhược. Đương nhiên, cuối cùng tất cả đều thất bại.

Tình cảm của hai người họ lại càng thêm sâu đậm qua những hiểu lầm này. Hà Từ sau khi điều tra rõ sự thật, đã thẳng thừng cắt đứt với tôi.

Đoạn cuối của giấc mơ, là tại đám cưới của Hà Từ và An Nhược Nhược. Tôi cầm d.a.o xông thẳng về phía bóng hình màu trắng đó, nhưng bị Hà Từ chặn lại. Trong lúc giằng co, con d.a.o đ.â.m thẳng, không lệch một ly vào tim tôi.

Tôi c.h.ế.t. Giấc mơ cũng tan biến. Chỉ còn lại tôi nằm thở dốc trên t.h.ả.m trải sàn.

Cảm giác đau đớn khi bị d.a.o đ.â.m vào, chân thật đến mức không giống một giấc mơ.

Điên thật rồi.

Tôi loạng choạng bò dậy từ dưới đất, đẩy mạnh cánh cửa phòng khách sạn rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Ai dè, vừa bước ra khỏi cửa, tôi đã đ.â.m sầm vào một bóng người cao lớn.

Chỉ thấy người đàn ông đó có đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ quyến rũ c.h.ế.t người. Hàng lông mày rậm, sống mũi cao thẳng, khuôn môi tuyệt đẹp, tất cả đều toát lên sự cao quý và tao nhã.

Nhưng lúc này không phải là lúc để ngắm trai đẹp.

Bởi vì đôi mắt màu nâu của người đàn ông đó đang nhìn chằm chằm vào tôi.

【Chú... Chú út】

Tôi chột dạ lùi lại một bước, vừa vặn tựa vào cánh cửa phòng chưa đóng hẳn.

Cạch một tiếng, cửa phòng mở toang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ánh mắt Hà Tiêu lướt qua tôi, nhìn thẳng vào Hà Từ đang nằm trên giường, quần áo xộc xệch. Ánh mắt anh ta đầy vẻ trêu ngươi, chế giễu.

【Tuệ Tuệ lớn rồi nhỉ, dám cả gan đ.á.n.h chủ ý lên cả anh trai mình cơ đấy. Thật là hư quá】

Hà Tiêu nhẹ nhàng xoa đầu tôi, nhưng nụ cười nhếch mép lại càng rõ ràng hơn.

Chân tôi mềm nhũn, trực tiếp quỳ gục xuống đất.

Gia tộc Hà ở Thành phố H là một thế lực đầu ngành trong nhiều lĩnh vực như giải trí, bất động sản, thương mại, với quy mô lớn và hệ thống công nghiệp phủ khắp toàn cầu.

Vì vậy, dù tôi, Hà Tuệ Tuệ, chỉ là con gái nuôi của nhà họ Hà, tôi vẫn sống một cuộc sống nhung lụa, tiêu tiền như nước.

Hôm nay là sinh nhật tuổi 22 của tôi. Dưới tác động của rượu và sự kích động của đám bạn, tôi đã đưa cho Hà Từ ly rượu có pha t.h.u.ố.c đó.

Từ khi lên cấp Ba, tôi đã gọi thẳng tên Hà Từ, không còn gọi anh ấy là "anh trai" nữa.

Mọi người đều nghĩ đó chỉ là sự nổi loạn của tuổi teen, nhưng chỉ có tôi biết, nguyên nhân của tất cả chỉ gói gọn trong một chữ Tình.

Chỉ tiếc, tình cảm này không phải là tình thân mà là tình yêu nam nữ.

Trong phòng, Hà Tiêu điềm nhiên ngồi trên ghế, những ngón tay thon dài khẽ gẩy tàn t.h.u.ố.c. Đôi mắt anh ta chưa từng rời khỏi tôi dù chỉ một khắc.

Tiếng rên rỉ đầy khó chịu của Hà Từ vang vọng khắp căn phòng, nhưng anh ta dường như làm ngơ, chậm rãi đứng dậy, nhả một làn khói t.h.u.ố.c lá thẳng vào mặt tôi.

Hai cánh tay đang ôm vai của tôi khẽ run rẩy.

【Ch... Chú út, không... không phải như chú nghĩ đâu】

Tôi cố gắng mở lời nhưng lại bị ánh mắt đáng sợ của Hà Tiêu làm cho cứng họng, không thể nói nên lời.

【Ồ? Vậy phải là như thế nào?】

Ánh mắt dò xét của Hà Tiêu chiếu thẳng vào người tôi, khiến đôi tay ôm vai của tôi siết c.h.ặ.t hơn vài phần.

Để quyến rũ Hà Từ, tôi chỉ mặc một chiếc váy hai dây đen cổ trễ.

Giờ đối diện với Hà Tiêu, với chiều cao một mét tám mươi lăm, anh ta nhìn xuống tôi từ trên cao như thế này, e rằng tôi đã bị anh ta nhìn thấu từ A đến Z rồi.

【Anh... Anh ấy say quá, cháu đưa anh ấy về khách sạn nghỉ ngơi】

Tôi lắp bắp giải thích. Dù Hà Tiêu có nghĩ gì đi nữa, dù sao tôi và Hà Từ cũng chưa xảy ra chuyện gì, anh ta cũng không có bằng chứng.

Sau nhiều năm, tôi gọi Hà Từ là "anh trai" một lần nữa, không chỉ để xua tan nghi ngờ của Hà Tiêu, mà còn để tự cắt đứt sự hoang đường của chính mình.

【Thật không? Vậy cái bộ dạng này của nó là sao?】

【Cháu... Cháu cũng không biết】

Một lời nói dối vụng về như vậy, lại còn trước mặt Hà Tiêu, tôi cúi gằm mặt xuống vì chột dạ, không dám nhìn vào mắt anh ta nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện