Những loại nông cơ cỡ nhỏ như thế này, thực ra không phải là dòng máy chủ lực mà nhà Dương Chính Tâm đang tập trung đẩy mạnh.
Mục đích nghiên cứu ra chúng, nói cho cùng, chỉ đơn giản là thị trường đang bỏ trống thì cũng là bỏ trống, chi bằng để họ chiếm trước một chỗ.
Còn doanh số ư? Thật sự chưa từng kỳ vọng.
Bởi vì ai cũng biết, những đại hộ sản xuất lương thực thật sự chịu chi tiền mua máy móc, đều tập trung ở đồng bằng và những vùng đất rộng lớn.
Những chiếc nông cơ này thân hình không lớn, nếu so diện tích chiếm chỗ, có khi còn không bằng mấy chiếc xe đồ chơi trẻ con đang thịnh hành bây giờ. Phụ nữ trẻ hay người lớn tuổi đều có thể tự thao tác, dùng để đào đất, xới đất, thu hoạch các kiểu.
Ưu điểm là phù hợp với nhiều địa hình, đặc biệt là vùng núi, vùng đồi, thậm chí cả những ruộng bậc thang cực kỳ chật hẹp cũng có thể dùng được.
Nhược điểm là không thể giải phóng hoàn toàn sức lao động, thêm nữa hiệu suất thấp hơn nhiều so với nông cơ cỡ lớn.
Nhưng mấy chuyện đó, trong mắt Dương Chính Tâm thì chẳng phải vấn đề gì!
Cậu ta cũng không phải loại phú nhị đại chẳng biết gì. Theo Kiều Kiều và Trần Trì chạy tới chạy lui, từ lâu đã nhìn ra trong làng này người thực sự không còn nhiều nữa.
Nghe nói năm ngoái lúc vừa bao đất, còn phải động tới máy xúc mới miễn cưỡng lật xới được toàn bộ — nhưng đó là đối với đất hoang.
Nếu đã trồng cây rồi, chu kỳ sinh trưởng của cây trồng mỗi loại mỗi khác, chẳng lẽ chỉ vì giữa ruộng trống một khoảnh mà lại đem máy xúc vào sao?
Nhưng nếu chỉ dùng sức người, tới mùa nông nhàn thì không xoay xở nổi nhân lực. Hoặc cùng lắm chỉ có một hai người, đào một mảnh đất cũng mất hai ba ngày, vô ích mà lỡ mất thời điểm gieo trồng tốt nhất!
Đã vậy, đống nông cơ nhỏ tồn kho kia, chi bằng đưa cho Kiều Kiều dùng còn hơn.
Dù sao thì họ cũng là anh em tốt, bạn cùng bàn tốt mà. Kiều Kiều có đồ tốt, chưa từng keo kiệt với cậu ta. Ở thêm nửa tháng nữa, biết đâu cả dê quay cũng sắp xếp cho cậu ta luôn…
Cái này gọi là gì?
Trong lòng thiếu niên nhiệt huyết chỉ có một câu vang vọng:
“Anh đãi tôi bằng trâu bò, tôi ắt báo lại bằng nông cơ!”
Không hổ là mẹ cậu ta, nghĩ chuyện lúc nào cũng chu đáo hơn cậu ta nhiều!
Dương Chính Tâm trong lòng tự hào không thôi, quay đầu lại thì quyết định tháng này không xin tiền sinh hoạt của mẹ ruột nữa — đoán chừng khó lừa, vẫn là tìm cha thì hơn.
Nhưng Kiều Kiều không biết.
Cậu hí hửng đối chiếu với trò chơi nông trại mà Dương Chính Tâm giới thiệu, từng chút từng chút gom đủ nông cơ trong game, lúc này còn khá cẩn thận liếc nhìn số vàng trong game vẫn không hề thay đổi.
Sau đó ngơ ngác một thoáng, vô sư tự thông, học được một từ nhìn thấy trên Douyin:
“Dương Chính Tâm, cái cậu vừa cho tôi xem… không phải là kiểu h.a.c.k đó chứ?”
Anh em ruột còn có lúc không ăn ý, huống chi là hai người này. Dương Chính Tâm đang gửi danh sách cho cha, nghe vậy “à” một tiếng, nghĩ lại — nông cơ nhà cậu ta sao lại không tính là h.a.c.k được chứ? Trong thôn này còn chưa ai dùng mà!
Thế là gật đầu rất tự nhiên:
“Đúng!”
Kiều Kiều lo lắng ngồi trở lại, muốn nói lại thôi.
Nhưng trên Douyin người ta đều mắng, nói dùng h.a.c.k toàn là đồ ngốc*!
Mặc dù ngốc cái gì thì cậu nghe không rõ, nhưng chắc chắn là đang mắng người, đúng không?
Đang mắng người đúng không?
…
Vì băn khoăn có nên khuyên bạn hay không, Kiều Kiều cả đêm ngủ không ngon. Sáng sớm hôm sau, cậu lại mở số vàng trong game đã vất vả c.h.ặ.t cây tích góp ra xem, rồi nghiêm túc nói với Dương Chính Tâm đang ngáp ngắn ngáp dài:
“Hay là… chúng ta đừng dùng h.a.c.k nữa đi? Tôi không muốn cậu bị người ta mắng.”
Mắng?
Dương Chính Tâm mờ mịt.
Vài giây sau cậu ta phản ứng lại, nhảy dựng lên:
“Dùng nông cơ mà cũng có người mắng à? Ai mắng? Người trong thôn cậu à? Không phải chứ, dựa vào đâu họ mắng? Có bắt họ bỏ tiền đâu? Công việc cũng chưa chắc là của họ mà!”
“Với lại nông cơ này chẳng phải cũng cần người điều khiển sao? Học một loại máy móc dễ hơn còn được học thêm kỹ năng, bọn họ lấy tư cách gì mà mắng?!”
“Làng các cậu cái phong khí gì vậy!”
Cậu ta nói quá nhiều, lượng thông tin dồn dập đến mức Kiều Kiều phải nghĩ rất lâu, nhưng hai bên đang nói hai chuyện khác nhau, hoàn toàn không biết trả lời sao.
Đúng lúc đó, Tần Quân chuẩn bị lên lầu giao bài đọc sáng cho Kiều Kiều, nghe loáng thoáng “máy móc”, “nông cơ”, không khỏi tò mò hỏi:
“Nông cơ gì thế?”
Kiều Kiều:
Thao Dang
“Game h.a.c.k mà Dương Chính Tâm cho em dùng ạ.”
Dương Chính Tâm:
“Mẹ tôi nói nhà còn dư nông cơ, đưa sang hơn chục chiếc.”
Tần Quân:
“Hả?”
Một lát sau.
Cả nhà họ Tống đều tụ tập trong sân nhìn Dương Chính Tâm. Ngô Lan lập tức sốt ruột:
“Đứa nhỏ này, sao cháu lại như vậy chứ? Bố mẹ cháu làm ăn lớn thật, nhưng tiền đó cũng đều là vất vả kiếm được, không thể tiêu xài tùy tiện như vậy được! Nhà dì không cần mấy thứ nông cơ gì đó đâu, Đàm Đàm đã nói rồi, phù hợp thì sau này tự mua.”
Tống Tam Thành cũng gật đầu, rất tán thành:
“Bên mình đất nhỏ, dùng không tới, máy xúc bình thường còn chưa mời bao giờ.”
Dương Chính Tâm không giải thích thêm về nông cơ cỡ nhỏ, chỉ liếc nhìn điện thoại:
“Nhưng cha cháu nói vừa hay phải đi công tác Hoa Thành, tối qua đã cho kho xuất xe rồi.”
Dù sao cũng toàn là xe tải nặng, chạy đêm quen rồi.
Nếu không phải tài xế giữa đường nghỉ ngơi, chắc giờ cũng sắp tới Hoa Thành rồi.
Nhà họ Tống:
“…Hả?”
Không phải chứ, sao mấy người tiêu tiền lại hăng hái tới mức này vậy?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
…
Khi Tống Đàm nhận được c.uộc gọi, cô đang lái xe đưa Lục Xuyên đi tham quan trường cũ của mình. Buổi họp lớp tối qua ai nấy đều rất vui, nhưng cái “vui” ấy có phải do uống rượu hay không thì chính cô cũng không dám chắc.
Chỉ biết rằng, khi lần lượt tiễn những người bạn thân thiết lên xe, tiện tay nhét quà vào cho họ, đối phương chẳng hề có chút bịn rịn chia tay nào, ngược lại người này người kia má đỏ hồng, cười ngu ngơ hết cả.
Sáng sớm hôm nay tỉnh dậy, chiếc điện thoại để im lặng của cô đã bị oanh tạc điên c.uồng, từ ba giờ sáng kéo dài tới tận bây giờ, từng chữ từng câu đều là m.á.u và nước mắt.
[TỐNG ĐÀM! CẬU CÒN BẢO UỐNG THÊM HAI CHÉN TRÀ!!! BÀ ĐÂY HƯNG PHẤN TRỢN MẮT TỚI SÁNG!!!]
[Không ngủ được không ngủ được không ngủ được, hôm nay là THỨ HAI đó cô có biết không, chủ nông trại đáng ghét ơi, sáng thứ hai đi làm sớm đó cô có biết không?!]
[Đừng nói nữa, tôi một mình rơi lệ tới sáng, vì tuần này tôi làm LIÊN TỤC SÁU NGÀY! Vì tối qua không ngủ được mà giờ vẫn tỉnh như sáo nên nỗi đau của tôi bắt đầu từ tối qua rồi!]
[Tôi cũng thế! Không ngủ được thì lo lắng, mà lo lắng vì sợ đi làm không có tinh thần thì lại càng đau khổ!]
Tóm lại, trong nhóm là một mảnh lên án.
Nếu không phải còn giữ được chút lý trí, biết rằng mấy món quà nhận riêng không tiện nói ra, e là oán niệm đã đủ đè c.h.ế.t cô rồi!
Mãi tới mười giờ sáng, Tống Đàm mới chậm rãi trả lời:
“Thế thì nói xem trà có ngon không. Rượu có ngon không. Lần sau có cơ hội thì có uống nữa không?”
Mọi người: …
Cả đám ngậm nước mắt thu lại lời lên án.
Một lát sau mới có người gửi thêm tin.
[Cảm ơn đại chủ nông trại đã cho tôi mở mang tầm mắt, hóa ra có những thứ tốt, nó đúng là tốt thật đó!]
Thật là thổn thức. Sáng sớm thứ Hai đã phải hứng trọn cú đả kích vì thiếu tiền, khiến cho cả linh hồn vốn còn đang tỉnh táo của họ cũng lung lay sắp đổ.
Cùng lúc đó, Trịnh Khúc cũng đau khổ không kém.
Tối qua anh ta vừa uống trà vừa uống rượu, rượu thì khiến người ta lâng lâng mê mẩn, còn trà thì thật sự không nỡ đổ, châm nước hết lần này tới lần khác. Sáng thứ Hai vừa mở mắt đã phải vào văn phòng làm việc, anh ta trợn mắt tới sáng, tinh thần thì chưa đến mức mệt mỏi, nhưng đôi mắt thì thực sự quá tải.
Cho tới khi chủ nhiệm Vương—cấp trên trực tiếp—đi ngang qua, nhịn không được liếc nhìn anh ta một cái:
“Tiểu Trịnh, tối qua họp lớp tới mấy giờ vậy? Sao trong mắt toàn tia m.á.u đỏ thế kia?”
Trịnh Khúc biết nói sao đây? Chẳng lẽ bảo không ngủ được nên dậy chơi điện thoại rồi tiện tay đọc báo cáo à.
Lúc này chỉ đành cười cười:
“Bạn đại học của tôi mở nông trại, hôm qua mang ít trà tới cho bọn tôi, quá tỉnh táo, tối qua uống xong là cả đêm không ngủ được.”
Chủ nhiệm Vương chỉ nói đùa một câu cho vui, nhưng nghe vậy lại động tâm:
“Bạn đại học à? Tôi nhớ cậu học Đại học Ninh Thành đúng không?”
Vị cô chủ họ Tống làm nông nghiệp ở Vân Thành mà lãnh đạo vẫn nhắc tới, hình như cũng tốt nghiệp trường này. Tuổi tác… hình như cũng xấp xỉ tiểu Trịnh.
Nghĩ tới đây, trong lòng chủ nhiệm Vương lại rục rịch, chủ yếu cũng không phải vì trà. Trà bây giờ họ mua không nổi, cũng không dám mua nữa, nghe nói giá đã lên tới mấy chục vạn, lấy gì mà mua?
Vì tiền đồ sao?
Nhưng cái làng kia, quan trọng nhất… à không, sát với dân sinh nhất cũng đâu chỉ có nông nghiệp!
Còn có y tế tuyến xã, mấy thứ châm cứu, cứu ngải rất có tác dụng với lưng gối, rồi còn…
Thuốc.
Nhưng vấn đề là đầu xuân bên kia đã nói nguyên liệu không đủ, không có hàng, đến giờ đã hơn hai tháng rồi!
Thuốc đắt tới mức đó mà lại không có tồn kho sao?!
Trịnh Khúc không hề biết trong lòng lãnh đạo đang quanh co suy tính những gì. Lúc này nhớ tới lời Lục Xuyên nói trước khi rời đi, trong lòng anh ta cũng khẽ động, liền hỏi:
“À đúng rồi lãnh đạo, bạn học của tôi tên là Tống Đàm, ngài có quen không?”
“Cô ấy nhờ tôi hỏi giúp. Nói là trong lúc sao trà ở nhà, có chọn ra được một ít trà lá to và lá già, xử lý giá ưu đãi, vẫn tính theo giá cũ cho khách quen. Không biết ngài có phải vị khách quen đó không, bên này có cần không? Mỗi tháng có thể gom được hai cân.”
Lông mày chủ nhiệm Vương khẽ động.
Thực ra, đây là đề nghị của Lục Xuyên.
Với độ tuổi của lãnh đạo, sau này chắc chắn còn tiến lên nữa, mà với tư cách là thư ký bên cạnh, chủ nhiệm Vương trong tương lai rất có khả năng cũng sẽ đi qua các địa phương cấp châu, cấp huyện.
Biết đâu lại chính là nơi lão lãnh đạo năm xưa từng quản lý.
Tóm lại, đã người ta thoải mái chụp ảnh treo tường kỷ niệm rồi, bên họ cũng không cần giả vờ không biết. Trước kia không tiện chủ động liên hệ thì thôi, giờ Trịnh Khúc trở thành cầu nối ngoài dự tính, tiện miệng hỏi một câu, cũng coi như một chút tâm ý của họ.
Dù sao thì, trà lá to đúng là trà lá to — bứt một cái là cả nắm, một cọng trà có ba đến năm lá kiểu đó. Đặt vào trước đây, cho dù là trà rừng, trà núi lớn ở làng Vân Kiều, một cân cũng không quá 50 tệ.
Nhưng giờ Trịnh Khúc nói ra giá cũ, thấy chủ nhiệm Vương chẳng buồn nhướng mày, trong lòng anh ta cũng đã hiểu đại khái.
Hơn nữa, mua trà lá to với mức giá này không làm rối loạn thị trường, cũng không để người ta dị nghị.
Đối với người yêu trà mà nói, đúng là một lựa chọn hoàn hảo.
Chỉ là hương vị so với trà b.úp non, e rằng sẽ hơi chát đắng hơn một chút.
Quả nhiên, chủ nhiệm Vương chỉ do dự thoáng qua rồi gật đầu:
“Được, cậu nói với cô ấy cảm ơn giúp tôi. Bên này tôi chuyển khoản thẳng cho cô ấy, dù sao cũng là làm ăn bình thường, không cần che che giấu giấu.”
Trịnh Khúc lập tức gật đầu, sau đó linh cơ khẽ động, lại chủ động mở hộp cơm của mình ra.
“Lãnh đạo, ăn bánh bao không ạ?”
Anh ta nói có ẩn ý:
“Bạn gái tôi là bạn thân của Tống Đàm, hôm qua cô ấy được cho một hũ tương đậu, chia cho tôi một nửa, sáng nay tôi kẹp bánh bao ăn đó!”
Vì Tống Đàm đã hứa sẽ tặng cô ấy thêm một hũ nữa.
“Nếu ngài muốn ăn, trưa nay tôi nhờ bên bếp hấp nóng lại cho ngài.”
Chủ nhiệm Vương nhìn anh ta một cái, rồi lại liếc thêm một cái, thản nhiên nói:
“Giờ làm việc mà ăn cái này, ra thể thống gì.”
“Đưa hộp cơm đây — phiếu ăn buffet hải sản hai người gần đây này, tôi cho cậu.”
Trịnh Khúc: …
Cầm tấm phiếu ăn này, ngày mai có phải moi từ hũ tương đậu của mình ra nửa hũ không đây?!
Mục đích nghiên cứu ra chúng, nói cho cùng, chỉ đơn giản là thị trường đang bỏ trống thì cũng là bỏ trống, chi bằng để họ chiếm trước một chỗ.
Còn doanh số ư? Thật sự chưa từng kỳ vọng.
Bởi vì ai cũng biết, những đại hộ sản xuất lương thực thật sự chịu chi tiền mua máy móc, đều tập trung ở đồng bằng và những vùng đất rộng lớn.
Những chiếc nông cơ này thân hình không lớn, nếu so diện tích chiếm chỗ, có khi còn không bằng mấy chiếc xe đồ chơi trẻ con đang thịnh hành bây giờ. Phụ nữ trẻ hay người lớn tuổi đều có thể tự thao tác, dùng để đào đất, xới đất, thu hoạch các kiểu.
Ưu điểm là phù hợp với nhiều địa hình, đặc biệt là vùng núi, vùng đồi, thậm chí cả những ruộng bậc thang cực kỳ chật hẹp cũng có thể dùng được.
Nhược điểm là không thể giải phóng hoàn toàn sức lao động, thêm nữa hiệu suất thấp hơn nhiều so với nông cơ cỡ lớn.
Nhưng mấy chuyện đó, trong mắt Dương Chính Tâm thì chẳng phải vấn đề gì!
Cậu ta cũng không phải loại phú nhị đại chẳng biết gì. Theo Kiều Kiều và Trần Trì chạy tới chạy lui, từ lâu đã nhìn ra trong làng này người thực sự không còn nhiều nữa.
Nghe nói năm ngoái lúc vừa bao đất, còn phải động tới máy xúc mới miễn cưỡng lật xới được toàn bộ — nhưng đó là đối với đất hoang.
Nếu đã trồng cây rồi, chu kỳ sinh trưởng của cây trồng mỗi loại mỗi khác, chẳng lẽ chỉ vì giữa ruộng trống một khoảnh mà lại đem máy xúc vào sao?
Nhưng nếu chỉ dùng sức người, tới mùa nông nhàn thì không xoay xở nổi nhân lực. Hoặc cùng lắm chỉ có một hai người, đào một mảnh đất cũng mất hai ba ngày, vô ích mà lỡ mất thời điểm gieo trồng tốt nhất!
Đã vậy, đống nông cơ nhỏ tồn kho kia, chi bằng đưa cho Kiều Kiều dùng còn hơn.
Dù sao thì họ cũng là anh em tốt, bạn cùng bàn tốt mà. Kiều Kiều có đồ tốt, chưa từng keo kiệt với cậu ta. Ở thêm nửa tháng nữa, biết đâu cả dê quay cũng sắp xếp cho cậu ta luôn…
Cái này gọi là gì?
Trong lòng thiếu niên nhiệt huyết chỉ có một câu vang vọng:
“Anh đãi tôi bằng trâu bò, tôi ắt báo lại bằng nông cơ!”
Không hổ là mẹ cậu ta, nghĩ chuyện lúc nào cũng chu đáo hơn cậu ta nhiều!
Dương Chính Tâm trong lòng tự hào không thôi, quay đầu lại thì quyết định tháng này không xin tiền sinh hoạt của mẹ ruột nữa — đoán chừng khó lừa, vẫn là tìm cha thì hơn.
Nhưng Kiều Kiều không biết.
Cậu hí hửng đối chiếu với trò chơi nông trại mà Dương Chính Tâm giới thiệu, từng chút từng chút gom đủ nông cơ trong game, lúc này còn khá cẩn thận liếc nhìn số vàng trong game vẫn không hề thay đổi.
Sau đó ngơ ngác một thoáng, vô sư tự thông, học được một từ nhìn thấy trên Douyin:
“Dương Chính Tâm, cái cậu vừa cho tôi xem… không phải là kiểu h.a.c.k đó chứ?”
Anh em ruột còn có lúc không ăn ý, huống chi là hai người này. Dương Chính Tâm đang gửi danh sách cho cha, nghe vậy “à” một tiếng, nghĩ lại — nông cơ nhà cậu ta sao lại không tính là h.a.c.k được chứ? Trong thôn này còn chưa ai dùng mà!
Thế là gật đầu rất tự nhiên:
“Đúng!”
Kiều Kiều lo lắng ngồi trở lại, muốn nói lại thôi.
Nhưng trên Douyin người ta đều mắng, nói dùng h.a.c.k toàn là đồ ngốc*!
Mặc dù ngốc cái gì thì cậu nghe không rõ, nhưng chắc chắn là đang mắng người, đúng không?
Đang mắng người đúng không?
…
Vì băn khoăn có nên khuyên bạn hay không, Kiều Kiều cả đêm ngủ không ngon. Sáng sớm hôm sau, cậu lại mở số vàng trong game đã vất vả c.h.ặ.t cây tích góp ra xem, rồi nghiêm túc nói với Dương Chính Tâm đang ngáp ngắn ngáp dài:
“Hay là… chúng ta đừng dùng h.a.c.k nữa đi? Tôi không muốn cậu bị người ta mắng.”
Mắng?
Dương Chính Tâm mờ mịt.
Vài giây sau cậu ta phản ứng lại, nhảy dựng lên:
“Dùng nông cơ mà cũng có người mắng à? Ai mắng? Người trong thôn cậu à? Không phải chứ, dựa vào đâu họ mắng? Có bắt họ bỏ tiền đâu? Công việc cũng chưa chắc là của họ mà!”
“Với lại nông cơ này chẳng phải cũng cần người điều khiển sao? Học một loại máy móc dễ hơn còn được học thêm kỹ năng, bọn họ lấy tư cách gì mà mắng?!”
“Làng các cậu cái phong khí gì vậy!”
Cậu ta nói quá nhiều, lượng thông tin dồn dập đến mức Kiều Kiều phải nghĩ rất lâu, nhưng hai bên đang nói hai chuyện khác nhau, hoàn toàn không biết trả lời sao.
Đúng lúc đó, Tần Quân chuẩn bị lên lầu giao bài đọc sáng cho Kiều Kiều, nghe loáng thoáng “máy móc”, “nông cơ”, không khỏi tò mò hỏi:
“Nông cơ gì thế?”
Kiều Kiều:
Thao Dang
“Game h.a.c.k mà Dương Chính Tâm cho em dùng ạ.”
Dương Chính Tâm:
“Mẹ tôi nói nhà còn dư nông cơ, đưa sang hơn chục chiếc.”
Tần Quân:
“Hả?”
Một lát sau.
Cả nhà họ Tống đều tụ tập trong sân nhìn Dương Chính Tâm. Ngô Lan lập tức sốt ruột:
“Đứa nhỏ này, sao cháu lại như vậy chứ? Bố mẹ cháu làm ăn lớn thật, nhưng tiền đó cũng đều là vất vả kiếm được, không thể tiêu xài tùy tiện như vậy được! Nhà dì không cần mấy thứ nông cơ gì đó đâu, Đàm Đàm đã nói rồi, phù hợp thì sau này tự mua.”
Tống Tam Thành cũng gật đầu, rất tán thành:
“Bên mình đất nhỏ, dùng không tới, máy xúc bình thường còn chưa mời bao giờ.”
Dương Chính Tâm không giải thích thêm về nông cơ cỡ nhỏ, chỉ liếc nhìn điện thoại:
“Nhưng cha cháu nói vừa hay phải đi công tác Hoa Thành, tối qua đã cho kho xuất xe rồi.”
Dù sao cũng toàn là xe tải nặng, chạy đêm quen rồi.
Nếu không phải tài xế giữa đường nghỉ ngơi, chắc giờ cũng sắp tới Hoa Thành rồi.
Nhà họ Tống:
“…Hả?”
Không phải chứ, sao mấy người tiêu tiền lại hăng hái tới mức này vậy?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
…
Khi Tống Đàm nhận được c.uộc gọi, cô đang lái xe đưa Lục Xuyên đi tham quan trường cũ của mình. Buổi họp lớp tối qua ai nấy đều rất vui, nhưng cái “vui” ấy có phải do uống rượu hay không thì chính cô cũng không dám chắc.
Chỉ biết rằng, khi lần lượt tiễn những người bạn thân thiết lên xe, tiện tay nhét quà vào cho họ, đối phương chẳng hề có chút bịn rịn chia tay nào, ngược lại người này người kia má đỏ hồng, cười ngu ngơ hết cả.
Sáng sớm hôm nay tỉnh dậy, chiếc điện thoại để im lặng của cô đã bị oanh tạc điên c.uồng, từ ba giờ sáng kéo dài tới tận bây giờ, từng chữ từng câu đều là m.á.u và nước mắt.
[TỐNG ĐÀM! CẬU CÒN BẢO UỐNG THÊM HAI CHÉN TRÀ!!! BÀ ĐÂY HƯNG PHẤN TRỢN MẮT TỚI SÁNG!!!]
[Không ngủ được không ngủ được không ngủ được, hôm nay là THỨ HAI đó cô có biết không, chủ nông trại đáng ghét ơi, sáng thứ hai đi làm sớm đó cô có biết không?!]
[Đừng nói nữa, tôi một mình rơi lệ tới sáng, vì tuần này tôi làm LIÊN TỤC SÁU NGÀY! Vì tối qua không ngủ được mà giờ vẫn tỉnh như sáo nên nỗi đau của tôi bắt đầu từ tối qua rồi!]
[Tôi cũng thế! Không ngủ được thì lo lắng, mà lo lắng vì sợ đi làm không có tinh thần thì lại càng đau khổ!]
Tóm lại, trong nhóm là một mảnh lên án.
Nếu không phải còn giữ được chút lý trí, biết rằng mấy món quà nhận riêng không tiện nói ra, e là oán niệm đã đủ đè c.h.ế.t cô rồi!
Mãi tới mười giờ sáng, Tống Đàm mới chậm rãi trả lời:
“Thế thì nói xem trà có ngon không. Rượu có ngon không. Lần sau có cơ hội thì có uống nữa không?”
Mọi người: …
Cả đám ngậm nước mắt thu lại lời lên án.
Một lát sau mới có người gửi thêm tin.
[Cảm ơn đại chủ nông trại đã cho tôi mở mang tầm mắt, hóa ra có những thứ tốt, nó đúng là tốt thật đó!]
Thật là thổn thức. Sáng sớm thứ Hai đã phải hứng trọn cú đả kích vì thiếu tiền, khiến cho cả linh hồn vốn còn đang tỉnh táo của họ cũng lung lay sắp đổ.
Cùng lúc đó, Trịnh Khúc cũng đau khổ không kém.
Tối qua anh ta vừa uống trà vừa uống rượu, rượu thì khiến người ta lâng lâng mê mẩn, còn trà thì thật sự không nỡ đổ, châm nước hết lần này tới lần khác. Sáng thứ Hai vừa mở mắt đã phải vào văn phòng làm việc, anh ta trợn mắt tới sáng, tinh thần thì chưa đến mức mệt mỏi, nhưng đôi mắt thì thực sự quá tải.
Cho tới khi chủ nhiệm Vương—cấp trên trực tiếp—đi ngang qua, nhịn không được liếc nhìn anh ta một cái:
“Tiểu Trịnh, tối qua họp lớp tới mấy giờ vậy? Sao trong mắt toàn tia m.á.u đỏ thế kia?”
Trịnh Khúc biết nói sao đây? Chẳng lẽ bảo không ngủ được nên dậy chơi điện thoại rồi tiện tay đọc báo cáo à.
Lúc này chỉ đành cười cười:
“Bạn đại học của tôi mở nông trại, hôm qua mang ít trà tới cho bọn tôi, quá tỉnh táo, tối qua uống xong là cả đêm không ngủ được.”
Chủ nhiệm Vương chỉ nói đùa một câu cho vui, nhưng nghe vậy lại động tâm:
“Bạn đại học à? Tôi nhớ cậu học Đại học Ninh Thành đúng không?”
Vị cô chủ họ Tống làm nông nghiệp ở Vân Thành mà lãnh đạo vẫn nhắc tới, hình như cũng tốt nghiệp trường này. Tuổi tác… hình như cũng xấp xỉ tiểu Trịnh.
Nghĩ tới đây, trong lòng chủ nhiệm Vương lại rục rịch, chủ yếu cũng không phải vì trà. Trà bây giờ họ mua không nổi, cũng không dám mua nữa, nghe nói giá đã lên tới mấy chục vạn, lấy gì mà mua?
Vì tiền đồ sao?
Nhưng cái làng kia, quan trọng nhất… à không, sát với dân sinh nhất cũng đâu chỉ có nông nghiệp!
Còn có y tế tuyến xã, mấy thứ châm cứu, cứu ngải rất có tác dụng với lưng gối, rồi còn…
Thuốc.
Nhưng vấn đề là đầu xuân bên kia đã nói nguyên liệu không đủ, không có hàng, đến giờ đã hơn hai tháng rồi!
Thuốc đắt tới mức đó mà lại không có tồn kho sao?!
Trịnh Khúc không hề biết trong lòng lãnh đạo đang quanh co suy tính những gì. Lúc này nhớ tới lời Lục Xuyên nói trước khi rời đi, trong lòng anh ta cũng khẽ động, liền hỏi:
“À đúng rồi lãnh đạo, bạn học của tôi tên là Tống Đàm, ngài có quen không?”
“Cô ấy nhờ tôi hỏi giúp. Nói là trong lúc sao trà ở nhà, có chọn ra được một ít trà lá to và lá già, xử lý giá ưu đãi, vẫn tính theo giá cũ cho khách quen. Không biết ngài có phải vị khách quen đó không, bên này có cần không? Mỗi tháng có thể gom được hai cân.”
Lông mày chủ nhiệm Vương khẽ động.
Thực ra, đây là đề nghị của Lục Xuyên.
Với độ tuổi của lãnh đạo, sau này chắc chắn còn tiến lên nữa, mà với tư cách là thư ký bên cạnh, chủ nhiệm Vương trong tương lai rất có khả năng cũng sẽ đi qua các địa phương cấp châu, cấp huyện.
Biết đâu lại chính là nơi lão lãnh đạo năm xưa từng quản lý.
Tóm lại, đã người ta thoải mái chụp ảnh treo tường kỷ niệm rồi, bên họ cũng không cần giả vờ không biết. Trước kia không tiện chủ động liên hệ thì thôi, giờ Trịnh Khúc trở thành cầu nối ngoài dự tính, tiện miệng hỏi một câu, cũng coi như một chút tâm ý của họ.
Dù sao thì, trà lá to đúng là trà lá to — bứt một cái là cả nắm, một cọng trà có ba đến năm lá kiểu đó. Đặt vào trước đây, cho dù là trà rừng, trà núi lớn ở làng Vân Kiều, một cân cũng không quá 50 tệ.
Nhưng giờ Trịnh Khúc nói ra giá cũ, thấy chủ nhiệm Vương chẳng buồn nhướng mày, trong lòng anh ta cũng đã hiểu đại khái.
Hơn nữa, mua trà lá to với mức giá này không làm rối loạn thị trường, cũng không để người ta dị nghị.
Đối với người yêu trà mà nói, đúng là một lựa chọn hoàn hảo.
Chỉ là hương vị so với trà b.úp non, e rằng sẽ hơi chát đắng hơn một chút.
Quả nhiên, chủ nhiệm Vương chỉ do dự thoáng qua rồi gật đầu:
“Được, cậu nói với cô ấy cảm ơn giúp tôi. Bên này tôi chuyển khoản thẳng cho cô ấy, dù sao cũng là làm ăn bình thường, không cần che che giấu giấu.”
Trịnh Khúc lập tức gật đầu, sau đó linh cơ khẽ động, lại chủ động mở hộp cơm của mình ra.
“Lãnh đạo, ăn bánh bao không ạ?”
Anh ta nói có ẩn ý:
“Bạn gái tôi là bạn thân của Tống Đàm, hôm qua cô ấy được cho một hũ tương đậu, chia cho tôi một nửa, sáng nay tôi kẹp bánh bao ăn đó!”
Vì Tống Đàm đã hứa sẽ tặng cô ấy thêm một hũ nữa.
“Nếu ngài muốn ăn, trưa nay tôi nhờ bên bếp hấp nóng lại cho ngài.”
Chủ nhiệm Vương nhìn anh ta một cái, rồi lại liếc thêm một cái, thản nhiên nói:
“Giờ làm việc mà ăn cái này, ra thể thống gì.”
“Đưa hộp cơm đây — phiếu ăn buffet hải sản hai người gần đây này, tôi cho cậu.”
Trịnh Khúc: …
Cầm tấm phiếu ăn này, ngày mai có phải moi từ hũ tương đậu của mình ra nửa hũ không đây?!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









