Lục Xuyên cũng nhìn sang.

Anh không vui.

Thật sự là không vui.

Ngồi bên cạnh anh là Hoắc Tuyết Doanh, Trịnh Khúc và một nhóm người từng khá thân với Tống Đàm khi xưa. Mọi người đang kể lại những kỷ niệm đẹp thời đi học, anh rất thích nghe quá khứ của Tống Đàm.

Bản thân Tống Đàm cũng nghe rất hứng thú, thỉnh thoảng còn từ những ký ức được xác nhận lẫn nhau mà lật ra một hai chi tiết nhỏ về người khác. Mọi người qua lại trò chuyện, vô cùng náo nhiệt.

Vừa mới nói tới lịch sử yêu đương của cô, thì đột nhiên bị người ta xông vào quấy rầy.

Đừng nói Lục Xuyên, ngay cả những người đang trò chuyện cũng cảm thấy chưa đã.

Thế nhưng kẻ gây chuyện lại chẳng hề có chút ý thức nào về việc làm phiền người khác. Lúc này ông ta đẩy nhân viên phục vụ và quản lý ra, từ cửa nhỏ của khu chuẩn bị món bước vào, vừa vào đã hít sâu một hơi:

“Tiệc tụ họp sinh viên đại học à?”

Ông ta thấy mọi người còn trẻ, liền nói vậy, sau đó lại lớn giọng:

“Lúc nãy phục vụ nói trà của các cậu còn ngon hơn trà của tôi, nên tôi sang xem dùng loại trà gì. Ể, thơm thì cũng thơm thật đấy, trà này ai mang tới? Mua ở đâu?”

Nhân viên phục vụ vội vàng đuổi theo, tủi thân đến c.h.ế.t:

“Không phải tôi…”

Lục Xuyên đứng dậy, mặt không cảm xúc:

“Tôi. Ba trăm ngàn một lạng, à không, ba mươi vạn một cân, không bán ra ngoài. Có ý kiến gì không?”

Thao Dang

Mọi người từ lúc gặp anh tới giờ đều thấy anh ôn hòa nhã nhặn. Đến lúc này anh đứng lên nói chuyện lạnh băng như vậy, mới phát hiện, thì ra anh cũng có lúc tức giận.

Tiếp theo là…

Trời đất ơi, ba trăm ngàn một lạng, thật hay giả vậy?!

Nhưng nhìn mấy người trong lớp làm ăn buôn bán trà, thấy họ đầu tiên là chấn động, sau đó lại gật đầu tỏ vẻ hiểu ra, dường như thật sự cảm thấy mức giá này xứng đáng…

Được rồi.

Mọi người đều tê liệt cảm xúc rồi.

Bảo sao Tống Đàm đeo trang sức tùy tiện cũng đã bảy tám chục vạn, thậm chí cả trăm vạn. Sao mà không “tùy tiện” cho được? Chỉ là hai ba cân trà thôi. Tuy theo kinh nghiệm của mọi người, thứ này chi phí cao đến mức không tưởng, nhưng dù thế nào thì mười vạn cũng kiếm được chứ? Lại nhìn người đàn ông trung niên kia, ông ta rõ ràng cũng bị nghẹn họng.

Ông ta cảm thấy mình không hề khoác lác — trà đó đúng là ông ta bỏ hơn ba vạn mua lại từ người khác. Dạo này chẳng phải mốt uống trà bàn chuyện làm ăn sao? Lại thêm mấy “bạn cũ” này đều là người thành phố ven biển, rất chuộng mấy thứ này, nên ông ta mới muốn khoe khoang một chút.

Kết quả vì phục vụ không phối hợp, ông ta mới định ra oai cho người ta biết mặt, thế là mới gây ra chuyện này… Nhưng bây giờ, ba mươi vạn có thật hay không ông ta không biết, nhưng trà của người ta đúng là thơm hơn trà của ông ta!

Đáng sợ hơn là, mấy vị khách trong phòng ông ta đã kéo theo lên, giữ ông ta lại, không cho ông ta tiếp tục làm loạn nữa.

Giờ thì cưỡi hổ khó xuống, mùi hương ai cũng ngửi thấy rồi.

Trong số đó, có một vị khách lập tức sáng mắt lên:

“Trà này…”

Lục Xuyên mặt lạnh tanh:

“Đồ riêng tư, không bán — mời.”

Anh đưa tay ra ra hiệu, hoàn toàn không giống một người làm ăn thân thiện. Điều này ngược lại khiến Tống Đàm có chút kỳ lạ, bởi vì Lục Xuyên thật sự không phải người dễ dàng biểu lộ sự không vui như vậy.

Cô khựng lại, nhìn sang phía đối diện, lại phát hiện người đàn ông trung niên đang được hai ba người vây quanh kia, tuy mặt mũi sưng phềnh, thân hình phát tướng, nhưng một cảm giác nào đó lại thấy quen mắt…

Cô không khỏi liếc nhìn Lục Xuyên thêm một cái.

Lục Xuyên đã nói vậy rồi, Trịnh Khúc là người đầu tiên bước lên đuổi khách:

“Xin lỗi, tụ họp riêng tư, không bàn chuyện làm ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Các bạn học cũng đồng loạt lên tiếng — đúng là người gì đâu, chẳng có chút tố chất nào!

Xem kìa, làm cho bạn trai của Tống Đàm tức đến mức mất cả vẻ điềm đạm vốn có rồi. Mà phải nói thật, lạnh mặt thế này trông còn… đẹp trai hơn.

Mọi người thế là nhìn thêm mấy lần, rồi lại nhìn sang bộ mặt đáng ghét của ông chủ bên kia, cảm giác chán ghét càng lúc càng tăng.

Khi một đám ông chủ lúng túng bị đẩy kéo ra ngoài, quản lý và nhân viên phục vụ liên tục xin lỗi, còn hứa lát nữa sẽ giảm giá món ăn 30%. Đến khi cửa phòng khép c.h.ặ.t lại, mọi người mới bắt đầu bàn tán:

“Đúng là thần kinh…”

“Đúng vậy đó, tôi thấy chị phục vụ lớn tuổi kia sắp khóc tới nơi rồi, cứ lặp đi lặp lại rằng chị ấy không nói như vậy…”

“Có nói thì đã sao? Chẳng lẽ phòng này mang Nhị Oa Đầu, phòng kia mang Mao Đài, hai phòng còn phải so xem ai hơn ai à?”

“Chính là thế! Thần kinh thật! Kiểu này mà còn bàn chuyện làm ăn nữa à? Tôi thấy ông chủ đó mặt mũi toàn vận xui, sớm muộn gì cũng phá sản!”

Lục Xuyên nâng chén trà lên, khóe môi lại cong lên.

Tống Đàm ghé lại:

“Anh không bình thường.”

Lục Xuyên lại đắc ý, mày mắt cong cong:

“Em không nhìn ra à? Người đàn ông đó chính là Chu Dũng Chí.”

Mà Chu Dũng Chí, chính là cha ruột của anh!

Tống Đàm: !!!

Cô thật sự không nhìn ra! Lúc này chỉ biết đau lòng nói:

“Dì Lục đúng là hoa tươi cắm bãi phân bò! Hồi đó sao lại chọn trúng người như vậy chứ?”

Lục Xuyên câm nín, sau đó vẫn lên tiếng bênh vực mẹ mình:

“Hồi trẻ thì cũng khá đẹp trai thật mà. Thật sự.”

Chỉ là đến tuổi trung niên, vừa không kiêng rượu chè sắc d.ụ.c tiền tài, lại không giữ gìn tập luyện, càng không có thói quen sinh hoạt tốt, thì mặt mũi trở nên xấu xí đáng ghét cũng là chuyện bình thường.

“Không đúng,” Tống Đàm vẫn chưa hiểu:

“Anh vẫn còn để bụng chuyện với ông ta à? Nên vừa gặp là không nhịn được mà lạnh mặt?”

Lục Xuyên bật cười:

“Sao có thể chứ! Ông ta căn bản không nhận ra anh — lần c.uối ông ta thấy ảnh của anh chắc cũng mười năm trước rồi.”

“Nhưng nếu anh không lạnh mặt, thì mấy đối tác của ông ta có khi đã nhận ra anh rồi.”

Nói ra thì cũng hơi ngại. Hồi đó mấy người này từng mang dự án đầu tư tới tìm anh tại một hội nghị trong ngành. Chỉ là loại dự án nông cạn, liếc mắt một cái đã biết là lừa người mới vào nghề, Lục Xuyên nhìn một lần là loại bỏ.

Nhưng hai năm sau vẫn thấy họ đi khắp nơi vấp váp, rõ ràng kinh tế đi xuống, ai đưa tiền cũng thận trọng hơn nhiều. Anh nhất thời mềm lòng, bèn giới thiệu cho họ một đối tác hoàn hảo ở tận Ninh Thành.

Không hiểu nghề, lại thích vẽ bánh, còn dám ném tiền…

Giáp phương kiểu này ai mà không thích chứ!

Chẳng phải sao, nhìn bọn họ giờ còn có thể tụ tập ăn uống thế này, hẳn là hợp tác đàm phán rất “ổn”. Lại xem dáng vẻ cầm trà ra làm màu của đối phương, nói không chừng toàn bộ vốn liếng đều đã ném hết vào đó rồi, ngoài mặt vẫn phải giả bộ ung dung tự tại, mây trôi nước chảy…

Lục Xuyên nghiêm túc nói:

“Nếu anh không nghiêm mặt thêm chút nữa, sợ là lúc đó đã bật cười mất rồi, mà cười ra để mấy người kia nhớ mặt thì không hay.”

Ai bảo anh trước giờ đối với bên ngoài luôn là bộ dạng mỉm cười chứ.

Tống Đàm: …

Tuy vậy nhưng!

Cô giơ ngón cái lên:

“Quá đã! Cứ làm vậy đi!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện