Vì vậy, trước khi xuất phát, Lục Xuyên lại lên lầu chỉnh lý một lượt ghi chú. Việc này khiến Tống Đàm có chút tò mò:

“Những thứ Dương Chính Tâm nói về kiểm soát đường, giảm mỡ rồi còn chống lão hóa này nọ… anh viết văn có dùng tới không?”

Lục Xuyên nghĩ một lát:

“Có thể là không dùng tới. Nhưng đây là thói quen của anh rồi—”

Anh hơi nghiêng người cho Tống Đàm xem màn hình máy tính. Trên đó là vô số tài liệu chi chít, từ [Giải thích chi tiết các chiêu thức có thể dùng của Bát Cực Quyền], đến [Tổ hợp chiêu đối chiến giữa d.a.o dã chiến và trảo đao], rồi [Phong cách ‘lão tiền’ trong marketing và tư duy tiếp thị], cùng với bản mới nhất [Ảnh hưởng của thực phẩm tự nhiên và đồ chế biến sẵn đối với cơ thể con người. Chờ bổ sung]…

“Hiện tại đại khái có hơn một nghìn tài liệu. Có cái đã được tổng hợp, có cái kiến thức đã bị tri thức mới thay thế và đào thải… làm một bản ghi chú giúp anh lưu lại ấn tượng đại khái, sau này cần dùng thì tra cứu cũng tiện.”

Anh nhìn ánh mắt kinh ngạc của Tống Đàm, khựng lại một chút, trong lòng cũng tự nhiên dâng lên một cảm giác tự hào nho nhỏ:

“Thói quen cá nhân thôi. Dù cho thành công của một người có bị người ta coi là con heo đứng trúng đầu gió, thì trước hết… con heo đó cũng phải đứng được trên đầu gió đã.”

Nói xong liền gập màn hình lại, lại mỉm cười:

“Thật ra phần nhiều là do bản thân anh có hứng thú. Có khi một số tài liệu được chỉnh lý công phu đến cả vạn chữ, vào sách lại chỉ dùng một câu nói qua. Nhưng dù vậy, anh vẫn thấy rất vui.”

Cho nên… chuyện độc giả hay khen anh rất giỏi xây dựng những nhân vật có khí chất, chuyện đó thì… khụ.

Đặt lên màn ảnh rộng, những nhân vật này chính là điểm sáng tự nhiên, cũng là một trong những nguyên nhân khiến tác phẩm của anh thường xuyên được các công ty bản quyền để mắt tới.

Tóm lại, mang theo nhận thức hoàn toàn mới về bạn trai, hai người lái xe xuất phát, dự định đi Ninh Thành.

Kiều Kiều vốn có chút tiếc vì không thể đi công viên giải trí Ninh Thành thêm lần nữa, nhưng bây giờ có bạn học mới cùng mình lên lớp, cùng làm bài tập, cậu gần như chẳng còn thời gian để ý tới chị gái nữa!

Thao Dang

Lúc này, cậu đang xem tranh viết văn, Dương Chính Tâm thì đang giải bài toán. Đợi hai người hoàn thành xong bài buổi sáng, Kiều Kiều mới vui vẻ nói với bạn cùng bàn:

“Cậu có muốn chụp ảnh chung với Đại Vương không?”

Dương Chính Tâm chờ đúng là khoảnh khắc cao quang này!

Lúc này cậu ta cũng trịnh trọng nói:

“Đợi tôi thay đồ, cậu có thể mở livestream không? Tôi muốn để tất cả mọi người đều ghen tị với tôi, kéo full thù hận giá trị, ha ha ha!”

Kiều Kiều gật đầu dứt khoát:

“Được mà, mấy hôm rồi chưa mở, vừa hay Trần Trì tan làm còn có thể dẫn bọn mình đan vòng hoa, chúng ta cùng dạy các bạn nhỏ.”

Dương Chính Tâm cực kỳ thích hoạt động kiểu này:

“Được! Tôi sẽ đan cho mỗi bảo bối nhà mình một cái! Cậu nhớ nói với Đại Vương một tiếng, nể mặt chút, không được không đeo đâu!”

Hai người vừa bàn bạc vừa chuẩn bị đi ra bãi sông, đúng lúc để ông chú Bảy nghe thấy:

“Ờ… Kiều Kiều à, chẳng phải sáng nay Tiểu Dương có nói phải ăn nhiều rau sao? Trên núi mình cũng không có gì quý hiếm, con dẫn nó ra bãi sen nhổ ít ngó sen đi… con biết làm không? Không biết thì hỏi chú Trương của con!”

Ngó sen? Kiều Kiều hơi mờ mịt, nhưng sau đó lại gật đầu:

“Dạ được, con đi hỏi ạ!”

Hê hê, hôm nay lại có thể dạy các bạn nhỏ thêm chút kiến thức rồi!

Còn Trương Yến Bình thì đúng lúc này thò đầu ra chuẩn xác vô cùng:

“Anh anh anh! Kiều Kiều đợi anh mở trước cho em cái thông báo livestream, nửa tiếng sau lên sóng nhé!”

Dương Chính Tâm lập tức run lên một cái.

Vui được nửa chừng mà đại ca hắc đạo đột nhiên thò đầu ra buông lời hung hăng gì đó, quả thật rất dễ ảnh hưởng tới tâm lý thanh thiếu niên.

Tần Quân bất lực nói:

“Trương Yến Bình, công tác chuẩn bị của homestay đã xong hết rồi, anh có thể không cần căng thẳng trốn tránh như vậy nữa.”

Trên mặt Trương Yến Bình thoáng hiện lên vẻ mơ hồ trong chốc lát.

“Xong rồi à? Vậy tôi…” anh ta ậm ừ một tiếng, rồi lập tức đổi mặt:

“Việc này sao có thể gọi là trốn tránh chứ? Vốn dĩ tôi phụ trách livestream của Kiều Kiều, đây là việc trong phận sự!”

“Đến đây, Kiều Kiều, để anh đặt cho em một cái tiêu đề kinh thiên động địa, đảm bảo hút người!”

Kiều Kiều mới chẳng quan tâm tiêu đề!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu còn chưa từng thấy ngó sen, bây giờ phải tranh thủ đi học cho biết đây!



[Bà ơi! Streamer bà theo dõi lên sóng rồi kìa!]

[Xem tiêu đề là phải lao vào ngay! Chắc chắn là do đại ca hắc đạo đặt tên rồi!]

[+1, cái tiêu đề này đúng là quá có chiêu trò hahahahaha!]

[Không hiểu sao nhưng tôi đoán được đại khái nội dung livestream lần này rồi!]

[Ha ha ha tôi cũng đoán được, để tôi nói trước từ khóa : Đại Vương.]

[Không được spoil không được spoil!]

[Ha ha ha ha hô hô hô cười tới gà gáy!]

[Nói thật nha, dù không quen Kiều Kiều, chỉ cần thấy cái tiêu đề này là tôi cũng phải vào xem hahahaha!]

[Lát nữa fan mới vào có thấy bị lừa không vậy?]

[Lừa chỗ nào? Tiêu đề lấy đúng nội dung mà… à vừa mới lên sóng hả, vậy thì không sao.]

Lúc này, dân cư mạng nói chuyện rôm rả vô cùng, hơn nữa khác hẳn các phòng livestream khác là vừa vào đã chào hỏi, bên này vừa mở là trực tiếp bắt đầu cà khịa chuẩn xác luôn.

Dương Chính Tâm lần đầu đứng ở góc độ người trong livestream mà xem, cũng thấy khá mới lạ.

Quay sang nhìn cái tên preview do “đại ca hắc đạo” đặt…

[Trọng sinh chi ta đăng quang làm vương giữa rừng rậm đầm lầy.]

emmmm……

Netizen nói đúng thật, tiêu đề quá chuẩn, nhìn cái là biết nội dung livestream rồi.

Còn Kiều Kiều thì đã giơ điện thoại, chỉnh xong vị trí, nghiêm túc chào hỏi phòng livestream:

“Các bạn nhỏ buổi sáng tốt lành, hôm nay chúng ta sẽ học kiến thức mới, lát nữa phải nhổ ngó sen, các bạn biết làm không? Tôi thì không biết, nên phải hỏi chú Trương.”

Cậu đã quen vừa nói vừa lải nhải với phòng livestream, lúc này dù không nhìn bình luận mạng cũng có thể nói một tràng dài:

“Hôm nay có bạn đi cùng tôi đó! Ông chú Bảy nói sẽ cho bạn ấy ăn đồ ngon tươi mới, nên tụi tôi ra bãi sông nè!”

“Bên bãi sông lá sen cũng mọc hết rồi! Không nở hoa cũng rất rất đẹp luôn.”

Dương Chính Tâm đắc ý tiến lại, khoác vai Kiều Kiều, hoàn toàn không ngại lộ mặt trước livestream:

“Chào các bạn nhỏ nha! Tôi là bạn của Kiều Kiều, Tiểu Dương đây……”

Kiều Kiều đã nhiều lời, cậu ta còn nhiều lời hơn:

“…Ơ sao tôi được ăn đồ tươi ngon à… vì tôi là bạn tốt của Kiều Kiều đó! Tôi còn kèm cậu ấy làm bài tập nữa nha!”

“Còn có gì ngon hơn á, không tin hả… không tin thì tôi cũng chịu thôi, tôi ăn cho các bạn nhìn nè hahaha!”

“Có phải ăn toàn đại tiệc mà cư dân mạng không biết không? Đúng là ăn rồi đó! Nói nhỏ cho mấy bạn nghe, tối qua là đuôi bò hầm nè! Ngon lắm!”

“Đúng rồi đó, chính là con bò mà mấy bạn nghĩ đó, nghe nói vài hôm nữa còn ăn dê nướng nữa cơ, trời ơi, bổ quá! Có bị nóng trong người không ta?”

“Bốn mươi mét đại đao c.h.é.m tôi hả? Hê hê hê ha ha ha ha tôi thích nhất là mấy bạn ghen tị với tôi mà không có được đó……”

Cậu ta líu lo với dân cư mạng nửa ngày trời, nói đến mức Kiều Kiều mặt đầy ngưỡng mộ:

“Sao cậu nói nhiều dữ vậy? Mẹ tôi đôi khi còn nói tôi lắm miệng, sao cậu còn lắm lời hơn tôi nữa vậy?”

Dương Chính Tâm: …

Một lát sau, cậu ta nhìn màn hình thấy bình luận đầy kín chữ [Tiểu Dương lắm mồm], liền nghiêm túc sửa lại:

“Không, tôi không phải lắm mồm, cái này gọi là nói chuyện lưu loát!”

Kiều Kiều nghiêm túc ghi nhớ, rồi lại cầm điện thoại lên:

“Vậy cậu nói xong rồi thì tôi xoay camera qua bãi sông nha! Bên đó đẹp lắm, cũng phải cho các bạn nhỏ xem nhiều một chút.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện