Trong chiếc xe đi phía sau, chỉ có bí thư Tiểu Chúc là thật sự đau khổ!
Cô ta không phải làm tuyển chọn để đến đây “cưỡi ngựa xem hoa” với vấn đề tam nông. Suốt một năm nay, cô ta cần cù tận tụy, dù không đến mức mặc áo giữa đêm làm việc đến sáng, thì cũng có thể nói là quanh năm không nghỉ, lúc nào cũng trong trạng thái sẵn sàng.
Ông trời cũng nể mặt, sắp xếp cho cô ta một nhà họ Tống có thể kéo động kinh tế địa phương lẫn kinh tế “thượng tầng” (ý chỉ mấy bậc ông lớn).
Có lúc ban đêm bí thư Tiểu Chúc còn ngẫm nghĩ, cảm thấy tiền đồ của mình sáng rực một mảnh!
Cô ta thậm chí đã bắt đầu cân nhắc chuyện hôn nhân, rồi liệt kê một, hai, ba, bốn, năm người dự bị còn chưa tiếp xúc! Năm đầu kết hôn, năm hai sinh con, năm ba năm bốn tiếp tục tiến lên…
Tiền đồ của cô ta rộng mở, con đường chính trị quang đãng không mây mù!
Giờ thì…
Trời sập rồi!
Bí thư Tiểu Chúc lái xe, lý trí và cảm xúc trong đầu đ.á.n.h nhau loạn xạ, nhưng động tác đạp ga của cô ta vẫn luôn đều đặn, không vội không gấp. Từ nhỏ, cô ta đã biết, gặp chuyện mà c.uống c.uồng thì chẳng giải quyết được gì.
Chuyện có lớn đến đâu, đặt trước mặt cha mẹ cô ta, câu đầu tiên họ nói bao giờ cũng là bảo cô ta bình tĩnh, hít sâu ba lần.
Lúc này, nếu như vụ đầu độc đã thành sự thật không thể thay đổi, vậy thì cô ta phải nghĩ xem nên bắt tay từ chỗ khác, làm sao để dùng những điểm tốt xung quanh mà “tô” cho cái mảng rách nát này trở nên nổi bật hơn.
Như vậy, cho dù cấp trên có cân nhắc, cũng vẫn có thể nhìn thấy năng lực công tác của cô ta.
Khi xe dừng trước cửa đồn công an trên trấn, sắc mặt bí thư Tiểu Chúc đã hoàn toàn bình tĩnh.
Ngay sau đó, Tống Đàm đi tới, hạ giọng nói:
“Trần Nguyên nói, cái chai t.h.u.ố.c đó đã quá hạn hơn ba mươi năm rồi. Tôi vừa hỏi, chú Mao Trụ nói chú ấy còn có ấn tượng, cái chai đó sau khi mở nắp ít nhất cũng phải hai mươi năm rồi.”
Bà lão Chu đôi lúc cũng khá biết tính toán sinh hoạt. Thuốc trừ sâu năm đó là bà ta lăn lộn ăn vạ đòi uống t.h.u.ố.c tự t.ử mới mua, hồi còn trẻ đúng là dám nghĩ dám làm, vặn nắp ra là đổ thẳng vào miệng…
Khi ấy, mọi người phổ biến đều không biết t.h.u.ố.c trừ sâu uống vào gần như vô phương cứu chữa, chỉ nghĩ cùng lắm là rửa ruột dạ dày là xong!
Có điều, bà ta số lớn, còn chưa kịp vào miệng đã bị người ta giật lại!
Mà thời đó, một chai t.h.u.ố.c cũng đáng tiền, thế là cứ đặt trên bệ cửa sổ dưới hành lang…
Lâu dần, nó trở thành “chai t.h.u.ố.c dọa tự t.ử” chuyên dụng của bà ta. Không có việc gì lại cầm lên khoa tay múa chân hai cái, ruộng đất muốn dùng cũng không cho dùng!
Tóm lại, cái chai mà Chu Mao Trụ nhìn thấy hồi mười mấy tuổi, đến giờ vẫn chính là nó.
Bí thư Tiểu Chúc nghe xong đoạn này, bước chân không hề chậm lại, nhưng tinh thần lại phấn chấn hẳn lên, không kìm được thở phào một hơi thật dài!
Có điều, kẻ đầu têu là bà lão Chu, cô ta sẽ không thể dễ dàng cho qua như vậy đâu!
…
Là bên bị hại, phía Tống Đàm làm biên bản rất đơn giản, hỏi qua hỏi lại mấy câu về mâu thuẫn là xong.
Nếu là người khác, nguồn gốc mâu thuẫn này có lẽ còn phải đào sâu điều tra, nhưng bà lão Chu là nhân vật cỡ nào chứ, từng có thời chỉ bằng sức một mình đã khiến cả đồn công an đều không dám dễ dàng xuống làng!
Bà ta cần cái gọi là nguồn gốc mâu thuẫn à? Bà ta chẳng cần gì cả cũng dám lao lên!
Ví dụ như lần này, bà ta muốn con bò của lão Lý, thế là đi đầu độc nhà họ Tống, chuyện này có nguồn gốc mâu thuẫn gì không? Có logic gì không?
Cấp xã trấn làm việc nhiều rồi, loại chuyện khó hiểu thế này cũng không hiếm. Giờ hỏi qua loa mấy câu, Tống Đàm đã được khách sáo tiễn ra cửa.
Còn bà lão Chu thì…
Ồ hố!
Thuốc còn chưa có kết quả giám định, bà ta vẫn phải ngoan ngoãn ngồi lì trên cái ghế không được làm gì cả!
Còn bí thư Tiểu Chúc thì cũng tiện miệng chào một tiếng:
“Đã tới rồi thì tiện thể luôn, bên này nhất thời chưa ra kết quả, hay là theo tôi đi xem khách sạn một chút nhé.”
Đạo diễn thấy có lợi thì xin ưu đãi, ký hợp đồng, chốt luôn địa điểm quay ở khu này.
Vậy thì họ cũng phải mạnh dạn nghĩ xa một chút, lỡ đâu bộ phim này bùng nổ, địa điểm quay phim đến dịp lễ tết biết đâu cũng kéo được chút khách du lịch thì sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không cần nhiều, chỉ cần kéo động được chút kinh tế địa phương là được rồi.
c.uộc sống ở đây thực sự quá thiếu thốn. Nói là vùng núi nghèo thì cũng chưa đến mức khổ như vậy. Nhưng bảo không nghèo thì cũng chưa từng thấy khá lên.
Cho dù lãnh đạo trấn có vô vi nhi trị, nhưng hễ có cơ hội, ai lại không muốn nhảy lên cao thêm hai bậc chứ?
Hiện giờ, khách sạn duy nhất của trấn chính là trong hoàn cảnh bị thúc ép như vậy mà nhanh ch.óng hoàn thành kiểm tra phòng cháy chữa cháy, nâng cấp thiết bị, vệ sinh tổng thể sâu… Tuy vẫn bình bình thường thường, nhưng ít nhất sau một lượt chỉnh đốn này, hẳn cũng có thể để lại trong lòng đoàn làm phim ấn tượng tốt về “rẻ, sạch, thực tế”.
Chỉ tiếc là, sao trấn này lại chỉ có đúng một khách sạn như vậy nhỉ? Giờ còn có không ít đại minh tinh thuê trọn mấy homestay trong làng nữa…
Chậc!
Là ai vậy, tầm nhìn xa ghê thật!
Câu “đã tới rồi” tự mang theo ma lực, đến cả Lục Xuyên cũng thấy hứng thú, lúc này đi cùng Tống Đàm về phía khách sạn.
Khách sạn thị trấn này ước chừng cũng đã hai ba chục năm tuổi, bên ngoài cũ kỹ là điều khó tránh. Chỉ có tấm biển hiệu là nhờ trợ cấp và thúc giục của chính quyền mà cố gắng đổi mới. Tên gọi cũng rất đỗi bình thường — Khách Sạn Thanh Khê.
Trấn Thanh Khê mà, không có vấn đề gì.
Tống Đàm nhìn thêm vài lần, rồi bước vào trong, đồng thời cười nói:
“Vậy thì phải xem cho kỹ vào, kẻo tiền mà Tiểu Xuyên nhà tôi đầu tư vào bị đoàn làm phim tiêu xài loạn một trận, c.uối cùng tính tới tính lui lại trắng tay.”
Lục Xuyên cũng cười theo:
“Anh cũng từng lỗ rồi. Hồi mới kiếm được tiền, đầu óc mơ hồ lao vào đầu tư bừa, từng đầu tư phim truyền hình, lỗ sạch, đến tận bây giờ, người ngoài ngành mà chui vào lĩnh vực này cơ bản đều là thua lỗ t.h.ả.m.”
“Còn từng vào thị trường chứng khoán, lần đó vận may không tốt cũng không xấu, vào thị trường nửa năm thì vốn bốc hơi một nửa, nhưng lại c.ắ.n răng chịu thêm một năm nữa, c.uối cùng gặp được đợt tăng hơn chục lần…”
Anh thở dài cảm khái:
“c.uốn sách thứ hai của anh, chính là viết ra vào lúc từ giàu sụt xuống trắng tay.”
Khó trách bây giờ anh để trứng vào nhiều giỏ, xem ra đều là bài học xương m.á.u. Tống Đàm thầm cười, rồi hứa hẹn:
“Không sao, không sợ nghèo, chỗ em toàn là dòng tiền mặt.”
Lục Xuyên cũng bật cười:
“Đúng đúng đúng, các em là ổn định nhất, chỉ là nhớ dùng thêm thẻ để gửi tiền vào nhé.”
Tống Đàm gật đầu:
“Gửi rồi!”
Hồi mới đi làm, việc quản lý thẻ ngân hàng còn lỏng lẻo, cô mở mỗi ngân hàng một thẻ, chỉ để tiện về sau. Giờ tiền cũng phân tán khắp nơi, ngân hàng nào cũng có…
Nếu không phải vậy, sớm đã nhận được quà tết quà lễ từ ngân hàng gửi tới như gạo, dầu ăn, đủ loại quà tặng rồi.
Dù sao thì nhà khác làm ăn đều nghĩ cách vay tiền từ ngân hàng họ, chỉ có nhà này, tiền mặt lăn qua lăn lại không ngừng!
Nhưng giờ phân tán như vậy cũng không ổn lắm, bán thêm một đợt hàng nữa là ngân hàng nào cũng phải nâng hạn mức lên rồi. Tống Đàm phiền não nói:
“Đến giờ vẫn chưa nghĩ ra tiền nên tiêu thế nào… đau đầu thật!”
Bí thư Tiểu Chúc mặt lạnh đi phía trước, nghe hai người phía sau không nói tình cảm, nhưng câu nào cũng dính dáng tới tiền bạc, không khỏi bực bội:
“Có tí tiền đó của cô mà cũng phải lo tiêu thế nào à?”
“Học theo Lục Xuyên đi, rảnh thì bảo anh ta dẫn cô đi dạo mấy trung tâm thương mại ở thủ đô, áo len mấy vạn một cái mua vài cái, túi hàng hiệu phối hàng cái là năm trăm vạn…”
Cô ta lẩm bẩm:
“Cô cứ thử xem số tiền mặt đó của cô trụ được mấy ngày.”
Tống Đàm: …
Cô nhịn không được nhìn sang Lục Xuyên, chỉ thấy đối phương cũng vội vàng nói:
Thao Dang
“Tôi không nghiên cứu nhiều về hàng xa xỉ, cũng không hứng thú, tiền vẫn phải dùng vào chỗ mình cần nhất thì hơn.”
Cô ta không phải làm tuyển chọn để đến đây “cưỡi ngựa xem hoa” với vấn đề tam nông. Suốt một năm nay, cô ta cần cù tận tụy, dù không đến mức mặc áo giữa đêm làm việc đến sáng, thì cũng có thể nói là quanh năm không nghỉ, lúc nào cũng trong trạng thái sẵn sàng.
Ông trời cũng nể mặt, sắp xếp cho cô ta một nhà họ Tống có thể kéo động kinh tế địa phương lẫn kinh tế “thượng tầng” (ý chỉ mấy bậc ông lớn).
Có lúc ban đêm bí thư Tiểu Chúc còn ngẫm nghĩ, cảm thấy tiền đồ của mình sáng rực một mảnh!
Cô ta thậm chí đã bắt đầu cân nhắc chuyện hôn nhân, rồi liệt kê một, hai, ba, bốn, năm người dự bị còn chưa tiếp xúc! Năm đầu kết hôn, năm hai sinh con, năm ba năm bốn tiếp tục tiến lên…
Tiền đồ của cô ta rộng mở, con đường chính trị quang đãng không mây mù!
Giờ thì…
Trời sập rồi!
Bí thư Tiểu Chúc lái xe, lý trí và cảm xúc trong đầu đ.á.n.h nhau loạn xạ, nhưng động tác đạp ga của cô ta vẫn luôn đều đặn, không vội không gấp. Từ nhỏ, cô ta đã biết, gặp chuyện mà c.uống c.uồng thì chẳng giải quyết được gì.
Chuyện có lớn đến đâu, đặt trước mặt cha mẹ cô ta, câu đầu tiên họ nói bao giờ cũng là bảo cô ta bình tĩnh, hít sâu ba lần.
Lúc này, nếu như vụ đầu độc đã thành sự thật không thể thay đổi, vậy thì cô ta phải nghĩ xem nên bắt tay từ chỗ khác, làm sao để dùng những điểm tốt xung quanh mà “tô” cho cái mảng rách nát này trở nên nổi bật hơn.
Như vậy, cho dù cấp trên có cân nhắc, cũng vẫn có thể nhìn thấy năng lực công tác của cô ta.
Khi xe dừng trước cửa đồn công an trên trấn, sắc mặt bí thư Tiểu Chúc đã hoàn toàn bình tĩnh.
Ngay sau đó, Tống Đàm đi tới, hạ giọng nói:
“Trần Nguyên nói, cái chai t.h.u.ố.c đó đã quá hạn hơn ba mươi năm rồi. Tôi vừa hỏi, chú Mao Trụ nói chú ấy còn có ấn tượng, cái chai đó sau khi mở nắp ít nhất cũng phải hai mươi năm rồi.”
Bà lão Chu đôi lúc cũng khá biết tính toán sinh hoạt. Thuốc trừ sâu năm đó là bà ta lăn lộn ăn vạ đòi uống t.h.u.ố.c tự t.ử mới mua, hồi còn trẻ đúng là dám nghĩ dám làm, vặn nắp ra là đổ thẳng vào miệng…
Khi ấy, mọi người phổ biến đều không biết t.h.u.ố.c trừ sâu uống vào gần như vô phương cứu chữa, chỉ nghĩ cùng lắm là rửa ruột dạ dày là xong!
Có điều, bà ta số lớn, còn chưa kịp vào miệng đã bị người ta giật lại!
Mà thời đó, một chai t.h.u.ố.c cũng đáng tiền, thế là cứ đặt trên bệ cửa sổ dưới hành lang…
Lâu dần, nó trở thành “chai t.h.u.ố.c dọa tự t.ử” chuyên dụng của bà ta. Không có việc gì lại cầm lên khoa tay múa chân hai cái, ruộng đất muốn dùng cũng không cho dùng!
Tóm lại, cái chai mà Chu Mao Trụ nhìn thấy hồi mười mấy tuổi, đến giờ vẫn chính là nó.
Bí thư Tiểu Chúc nghe xong đoạn này, bước chân không hề chậm lại, nhưng tinh thần lại phấn chấn hẳn lên, không kìm được thở phào một hơi thật dài!
Có điều, kẻ đầu têu là bà lão Chu, cô ta sẽ không thể dễ dàng cho qua như vậy đâu!
…
Là bên bị hại, phía Tống Đàm làm biên bản rất đơn giản, hỏi qua hỏi lại mấy câu về mâu thuẫn là xong.
Nếu là người khác, nguồn gốc mâu thuẫn này có lẽ còn phải đào sâu điều tra, nhưng bà lão Chu là nhân vật cỡ nào chứ, từng có thời chỉ bằng sức một mình đã khiến cả đồn công an đều không dám dễ dàng xuống làng!
Bà ta cần cái gọi là nguồn gốc mâu thuẫn à? Bà ta chẳng cần gì cả cũng dám lao lên!
Ví dụ như lần này, bà ta muốn con bò của lão Lý, thế là đi đầu độc nhà họ Tống, chuyện này có nguồn gốc mâu thuẫn gì không? Có logic gì không?
Cấp xã trấn làm việc nhiều rồi, loại chuyện khó hiểu thế này cũng không hiếm. Giờ hỏi qua loa mấy câu, Tống Đàm đã được khách sáo tiễn ra cửa.
Còn bà lão Chu thì…
Ồ hố!
Thuốc còn chưa có kết quả giám định, bà ta vẫn phải ngoan ngoãn ngồi lì trên cái ghế không được làm gì cả!
Còn bí thư Tiểu Chúc thì cũng tiện miệng chào một tiếng:
“Đã tới rồi thì tiện thể luôn, bên này nhất thời chưa ra kết quả, hay là theo tôi đi xem khách sạn một chút nhé.”
Đạo diễn thấy có lợi thì xin ưu đãi, ký hợp đồng, chốt luôn địa điểm quay ở khu này.
Vậy thì họ cũng phải mạnh dạn nghĩ xa một chút, lỡ đâu bộ phim này bùng nổ, địa điểm quay phim đến dịp lễ tết biết đâu cũng kéo được chút khách du lịch thì sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không cần nhiều, chỉ cần kéo động được chút kinh tế địa phương là được rồi.
c.uộc sống ở đây thực sự quá thiếu thốn. Nói là vùng núi nghèo thì cũng chưa đến mức khổ như vậy. Nhưng bảo không nghèo thì cũng chưa từng thấy khá lên.
Cho dù lãnh đạo trấn có vô vi nhi trị, nhưng hễ có cơ hội, ai lại không muốn nhảy lên cao thêm hai bậc chứ?
Hiện giờ, khách sạn duy nhất của trấn chính là trong hoàn cảnh bị thúc ép như vậy mà nhanh ch.óng hoàn thành kiểm tra phòng cháy chữa cháy, nâng cấp thiết bị, vệ sinh tổng thể sâu… Tuy vẫn bình bình thường thường, nhưng ít nhất sau một lượt chỉnh đốn này, hẳn cũng có thể để lại trong lòng đoàn làm phim ấn tượng tốt về “rẻ, sạch, thực tế”.
Chỉ tiếc là, sao trấn này lại chỉ có đúng một khách sạn như vậy nhỉ? Giờ còn có không ít đại minh tinh thuê trọn mấy homestay trong làng nữa…
Chậc!
Là ai vậy, tầm nhìn xa ghê thật!
Câu “đã tới rồi” tự mang theo ma lực, đến cả Lục Xuyên cũng thấy hứng thú, lúc này đi cùng Tống Đàm về phía khách sạn.
Khách sạn thị trấn này ước chừng cũng đã hai ba chục năm tuổi, bên ngoài cũ kỹ là điều khó tránh. Chỉ có tấm biển hiệu là nhờ trợ cấp và thúc giục của chính quyền mà cố gắng đổi mới. Tên gọi cũng rất đỗi bình thường — Khách Sạn Thanh Khê.
Trấn Thanh Khê mà, không có vấn đề gì.
Tống Đàm nhìn thêm vài lần, rồi bước vào trong, đồng thời cười nói:
“Vậy thì phải xem cho kỹ vào, kẻo tiền mà Tiểu Xuyên nhà tôi đầu tư vào bị đoàn làm phim tiêu xài loạn một trận, c.uối cùng tính tới tính lui lại trắng tay.”
Lục Xuyên cũng cười theo:
“Anh cũng từng lỗ rồi. Hồi mới kiếm được tiền, đầu óc mơ hồ lao vào đầu tư bừa, từng đầu tư phim truyền hình, lỗ sạch, đến tận bây giờ, người ngoài ngành mà chui vào lĩnh vực này cơ bản đều là thua lỗ t.h.ả.m.”
“Còn từng vào thị trường chứng khoán, lần đó vận may không tốt cũng không xấu, vào thị trường nửa năm thì vốn bốc hơi một nửa, nhưng lại c.ắ.n răng chịu thêm một năm nữa, c.uối cùng gặp được đợt tăng hơn chục lần…”
Anh thở dài cảm khái:
“c.uốn sách thứ hai của anh, chính là viết ra vào lúc từ giàu sụt xuống trắng tay.”
Khó trách bây giờ anh để trứng vào nhiều giỏ, xem ra đều là bài học xương m.á.u. Tống Đàm thầm cười, rồi hứa hẹn:
“Không sao, không sợ nghèo, chỗ em toàn là dòng tiền mặt.”
Lục Xuyên cũng bật cười:
“Đúng đúng đúng, các em là ổn định nhất, chỉ là nhớ dùng thêm thẻ để gửi tiền vào nhé.”
Tống Đàm gật đầu:
“Gửi rồi!”
Hồi mới đi làm, việc quản lý thẻ ngân hàng còn lỏng lẻo, cô mở mỗi ngân hàng một thẻ, chỉ để tiện về sau. Giờ tiền cũng phân tán khắp nơi, ngân hàng nào cũng có…
Nếu không phải vậy, sớm đã nhận được quà tết quà lễ từ ngân hàng gửi tới như gạo, dầu ăn, đủ loại quà tặng rồi.
Dù sao thì nhà khác làm ăn đều nghĩ cách vay tiền từ ngân hàng họ, chỉ có nhà này, tiền mặt lăn qua lăn lại không ngừng!
Nhưng giờ phân tán như vậy cũng không ổn lắm, bán thêm một đợt hàng nữa là ngân hàng nào cũng phải nâng hạn mức lên rồi. Tống Đàm phiền não nói:
“Đến giờ vẫn chưa nghĩ ra tiền nên tiêu thế nào… đau đầu thật!”
Bí thư Tiểu Chúc mặt lạnh đi phía trước, nghe hai người phía sau không nói tình cảm, nhưng câu nào cũng dính dáng tới tiền bạc, không khỏi bực bội:
“Có tí tiền đó của cô mà cũng phải lo tiêu thế nào à?”
“Học theo Lục Xuyên đi, rảnh thì bảo anh ta dẫn cô đi dạo mấy trung tâm thương mại ở thủ đô, áo len mấy vạn một cái mua vài cái, túi hàng hiệu phối hàng cái là năm trăm vạn…”
Cô ta lẩm bẩm:
“Cô cứ thử xem số tiền mặt đó của cô trụ được mấy ngày.”
Tống Đàm: …
Cô nhịn không được nhìn sang Lục Xuyên, chỉ thấy đối phương cũng vội vàng nói:
Thao Dang
“Tôi không nghiên cứu nhiều về hàng xa xỉ, cũng không hứng thú, tiền vẫn phải dùng vào chỗ mình cần nhất thì hơn.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









