Giữa tháng Tư, vườn rau trên núi xanh um tươi tốt, trong khi vườn cây ăn quả vẫn còn lác đác hoa rơi. Những trái non lấm tấm điểm trên cành, mà mỗi quả sau này đều có thể bán được mấy chục tệ một ký.

Trong tình cảnh như vậy, việc lắp camera dày đặc trên núi là điều đương nhiên rồi.

Dưới chân thung lũng, khu đất bằng rộng quanh ao cá nối liền đường ra ngoài thôn, cũng là khu vực trọng điểm mà đội bảo vệ theo dõi hằng ngày.

Tuy bấy lâu nay ngoài đôi vlogger tới quay clip ra thì chẳng còn ai khác bén mảng, nhưng đám bảo vệ nhận lương ngày càng cao lại càng chẳng dám lơi tay chút nào.

Lúc này, đừng thấy bà Chu dáng vẻ lén lút, lưng còng, đi khom người giấu giếm, thực ra ngay từ khi bà ta và cô gái kia đặt chân vào khu vực này, hệ thống giám sát trung tâm đã báo động rồi.

Chỉ cần bà ta tiến thêm hai bước nữa là ngay lập tức hệ thống sẽ phát giọng nhắc nhở:

[Bạn đã bước vào khu vực giám sát]

Giờ đây, bốn nhân viên bảo vệ lực lưỡng, cơ bắp c.uồn c.uộn, trong bộ đồng phục chỉnh tề, trên vai còn gắn cả máy ghi hình. Khi họ nghiêm mặt bao vây lại, cô gái trẻ tưởng rằng mình sắp chụp được “tin lớn” liền cứng người, lùi một bước, toàn thân căng cứng:

“Tôi… tôi…”

Cô ta căng thẳng đến mức gần như muốn bật khóc, mà cái cảm giác buồn tiểu cũng càng lúc càng rõ rệt.

Thao Dang

Còn ở phía trên dốc, bốn nhân viên khác đã vây lấy bà Chu, nhưng lại không ai dám tiến quá gần, ai chẳng nghe qua chiến tích”lẫy lừng” của bà ta. Giờ đây, họ đều là đàn ông đàng hoàng, nếu bà lão này mà giữa ban ngày ban mặt lại lăn ra ăn vạ, cởi đồ la hét thì… ai chịu nổi? Vì vậy, họ đã ngầm hiểu nhau từ trước: chờ hỏi vài câu lấy lệ, tranh thủ lúc bà ta sơ hở sẽ có hai người lao tới giữ tay, khiêng ra khỏi khu vực; hai người còn lại quay video toàn cảnh, đảm bảo không ai bị vu oan.

Thế nhưng bà Chu lại bình tĩnh hơn cô gái phía sau nhiều!

Bà ta vốn chẳng sợ trời sợ đất, giờ trực tiếp giơ tay, lộ ra cái chai đang cầm, nắp chai không biết từ khi nào đã được vặn mở, lăn”lộc cộc” xuống theo triền đất.

“Ai dám động vào bà đây, tôi đổ lọ t.h.u.ố.c này xuống đó! Để xem mấy người còn kiếm tiền được không!”

Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi!

Bà ta siết c.h.ặ.t chai trong tay, họ không nhìn rõ bên trong là gì, t.h.u.ố.c diệt cỏ ư, t.h.u.ố.c chuột ư, hay thứ hóa chất độc hại nào khác?

Dù là loại nào thì cũng đều cực kỳ nguy hiểm. Mấy chất này rất bền, dù hết hạn vẫn còn độc tính mạnh.

Giờ mới hiểu vì sao bà ta đứng ngay bên bờ mương nước, nếu thứ t.h.u.ố.c kia trôi theo dòng chảy xuống ao, dù có bị pha loãng, thì cả ao nước đó cũng xem như hỏng, phải hút cạn, xử lý toàn bộ mới có thể dùng lại!

Trong thời gian ấy, thiệt hại gây ra khôn lường.

Mà bảo vệ nông trại chính là nhiệm vụ của họ. Trước thì có flycam quay trộm sườn núi, giờ lại thêm bà già định đầu độc, họ lãnh lương ngày nào, chẳng lẽ cứ để hết chuyện này tới chuyện khác lọt qua mắt sao?!

Ngay giây sau, không cần do dự nữa, bốn nhân viên đồng loạt hành động.

Nhanh như chớp!

Một người lao lên trước, tay chộp lấy cổ chai, nắm c.h.ặ.t đến mức dù có úp ngược cũng không nhỏ ra được giọt nào!

Một người khác dùng khuỷu tay đ.á.n.h vào bụng bà ta, không trúng xương, nhưng vị trí chuẩn ngay vùng gan. Cú thúc ấy vừa vặn, không quá mạnh nhưng đủ khiến bà lão choáng váng, thân hình co quắp như con tôm!

Cú ra đòn chính xác vô cùng!

Dù lực không lớn, nhưng với người già yếu thế kia đã quá đủ. Cơn đau quặn thắt khiến gan co rút, rồi m.á.u và độc tố trong người ồ ạt xộc lên, toàn thân tê dại, ngũ tạng như bị thiêu đốt!

Trong đầu bà Chu chưa từng nghĩ rằng mình sẽ bị đối xử như vậy!

Cơn đau khiến hơi thở của bà ta ngưng lại một nhịp, định khụy gối thì chân bị ai đó khẽ đá một cái, ngã sấp xuống đất! Tay chân chưa kịp phản ứng đã bị giữ c.h.ặ.t, cổ tay bị bẻ ra sau, bàn tay bị xoay mạnh, chai t.h.u.ố.c rơi gọn vào tay người bảo vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cơn đau trong người bà Chu còn chưa qua thì đầu gối ai đó đã ghì lên lưng, tay bị khóa c.h.ặ.t, không thể nhúc nhích. Nửa mặt bà áp sát xuống đất khô sạn, toàn thân chỉ còn run rẩy, giật giật từng cơn.

Cô gái đứng phía sau tròn mắt kinh ngạc, hoàn toàn bị dọa ngẩn người bởi động tác gần như không thể nhìn rõ kia!

Cô ta chỉ cảm thấy đối phương làm mấy động tác linh tinh, vậy mà tình hình đã thành ra thế này rồi?

Mãi đến lúc này, bà già họ Chu mới ngậm nửa miệng đầy bùn đất, đau đớn rên lên:

“A... a...”

Mọi người lúc này mới đồng loạt thở phào một hơi thật dài.

Người cầm chai t.h.u.ố.c xoay bàn tay lại, chai t.h.u.ố.c trong tay anh ta không đổ ra lấy một giọt.

Lòng bàn tay còn in lại một vòng dấu nâu, giờ anh ta cũng không dám rửa trực tiếp trong mương nước. Đợi đồng đội xuống dốc nhặt lại nắp chai, vặn c.h.ặ.t lại cẩn thận, anh ta mới phất tay ra hiệu: “Về trước đi.”

Rồi lại quay đầu nhìn cô gái trẻ phía sau, ánh mắt sắc bén như c.h.i.m ưng: “Dẫn cô ta theo.”

Cô gái lập tức giãy nảy: “Tôi không đi! Tôi không đi! Các người dựa vào đâu…”

Bốn bảo vệ bao quanh cô ta, nét mặt đều nghiêm túc: “Các người là đồng bọn!”

“Không, không, không phải!!!” Cô gái điên c.uồng lắc đầu, cô ta chỉ là tò mò nhất thời nên mới lén đi theo, ai ngờ lại dính dáng đến chuyện đầu độc, đời cô ta coi như xong rồi!

“Tôi không quen bà ta!”

“Không quen bà ta thì cô lén lút chui vào ruộng chúng tôi làm gì? Còn lén lén lút lút như trộm. Báo cảnh sát!”

Lần này thì đúng là báo cảnh sát thật rồi, mặc cho cô gái ở đó khóc lóc cầu xin, chẳng ai để ý tới.

Ngược lại, khi tám gã đàn ông lực lưỡng mang theo một già một trẻ, tách ra nhốt vào hai phòng trống trong nhà xưởng, nhóm người trực ca đêm đều phấn khích ùa tới hóng chuyện.

Còn chưa kịp bàn tán, Tống Đàm đã phóng xe tới như gió: “Chuyện gì xảy ra vậy?!”

Người vừa ra tay đang cẩn thận rửa tay bên hồ nước, chẳng hề giấu giếm: “Bà Chu này đúng là không phải người tốt! c.uộc sống yên ổn không muốn sống, lại còn lén lút tới đầu độc!”

“Hít…”

Đám người xung quanh đồng loạt hít mạnh một hơi, mặt mày đều tràn đầy kinh hoàng và không thể tin nổi!

Đây là thù oán kiểu gì vậy? Đầu độc?! Bà ta thật không cần mạng nữa sao!

Tống Đàm hít sâu: “Mọi người không sao chứ? Có ai tiếp xúc không?”

Bảo vệ kia đã rửa sạch tay, lắc đầu: “Không. Lúc bóp chai thì dính một chút thôi, rửa xong là ổn rồi.”

Loại t.h.u.ố.c độc này nếu không tiếp xúc lâu và nhiều trên da thì nhìn chung không sao.

Tống Đàm thở phào: “Là loại t.h.u.ố.c gì?”

Mọi người thoáng lộ vẻ khó xử.

Một lúc sau, một thành viên đội bảo vệ mới lấy ra túi nilon trong suốt, bên trong là một chai thủy tinh kiểu cũ, chữ trên nhãn đã mờ không đọc nổi.

Một lát sau, Trần Nguyên mới lên tiếng: “Nhà nội tôi cũng có cái chai giống thế này… hình như là mua từ năm 1990.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện