Trong túi Dương Chính Tâm có tiền, vì vậy cậu ta nói chuyện vô cùng tự tin.

Nhưng mà...

Thao Dang

“Hình như không được đâu.” Kiều Kiều xách thùng sữa bò bước vào sảnh: “Các phòng còn lại đều bị người khác đặt hết rồi.”

Dương Chính Tâm: “???”

Gì cơ, chẳng phải là nhà nghỉ nông thôn sao?!

Sau đó cậu ta nhớ ra chuyện Kiều Kiều nói về đoàn làm phim, liền hiểu ra: “Là người trong đoàn phim đặt à? Nhưng họ rồi cũng phải đi chứ? Đợi họ đi rồi, tôi lại đặt luôn nguyên năm cũng được mà!”

“Đặt nguyên năm cái gì?” Lục Tĩnh đang rang lúa mạch, nghe thấy bạn của Kiều Kiều nói thế thì bật cười: “Đừng đặt nguyên năm, có ở đây thường xuyên đâu mà đặt. Đợi đoàn phim đi rồi, dì còn dư nhiều phòng lắm! Khi đó muốn ở kiểu nào thì ở, mỗi ngày đổi một kiểu phòng cũng được.”

Người phụ nữ trung niên xinh đẹp trước mặt lại chính là người pha trà sữa cho họ, Dương Chính Tâm lập tức phấn chấn hẳn lên: “Dì ơi! Dì tốt quá!”

Lục Tĩnh bật cười”phụt” một tiếng: “Miệng dẻo ghê! Nhưng giờ này rồi, uống trà sữa xong là khỏi ăn cơm trưa đấy, con ráng nhịn đi, chiều uống.”

Pha trà sữa thì cũng dùng vụn trà của nhà họ Tống, nên Lục Tĩnh lại hỏi: “Con uống trà có bị mất ngủ không? Nếu bị thì chiều dì chỉ đun sữa cho thôi, cho một chút vụn trà khử mùi tanh, thêm tí mứt hoa kim anh t.ử, uống cũng ngon lắm.”

Dương Chính Tâm lập tức lắc đầu: “Không không không, con uống được!”

Cái giọng khí thế ngút trời ấy chẳng khác gì câu thường nghe trên bàn nhậu, khiến Lục Tĩnh lại không nhịn được cười: “Được được được, con uống được, uống xong thức trắng đêm cũng chẳng sao, thanh niên mà, khỏe lắm.”

Bà rót sữa ra rồi cho vào tủ mát, một bên đổ lúa mạch rang ra: “Nào, rảnh thì giúp dì bóc vỏ hạt lúa mạch đi, làm xong cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi.”

Kiều Kiều vốn khéo tay và kiên nhẫn với những việc tỉ mỉ như vậy, Dương Chính Tâm tất nhiên cũng không kém. Lúc này vừa ngồi xuống, miệng cậu ta lại không chịu nghỉ: “Dì Lục ơi, nghe nói có ngôi sao sắp đến ở khách sạn này, vậy họ có fan tới đây canh không ạ?”

“Hả?” Dù Lục Tĩnh bắt kịp thời đại cỡ nào, với thế giới”fan hâm mộ” bà vẫn không hiểu rõ, giờ chỉ tò mò hỏi: “Canh để làm gì, chụp tin à? Ở đây hẻo lánh thế này, chắc chẳng ai đến đâu.”

Dương Chính Tâm lập tức phấn khởi: “Đừng nói hẻo lánh! Chỉ cần dính dáng đến giới giải trí, Nam Cực cũng có người mò tới! Nhà con trước kia còn mời cả ngôi sao làm đại diện thương hiệu nữa cơ, kết quả chưa kịp quay gì, fan đã gây chuyện ầm ĩ rồi…”

Lục Tĩnh lập tức hứng thú hẳn lên!

Sống ở nông thôn cái gì cũng tốt, chỉ có điều chuyện tám nhảm quanh đi quẩn lại toàn chuyện tình yêu làng xóm, thiếu hẳn độ mới mẻ. Giờ nghe thấy có”tin giải trí nóng hổi”, bà hào hứng quay người, lấy từ tủ lạnh ra một dĩa nhỏ:

“Hôm qua dì thử làm ít thạch trà, định thêm vào trà sữa, nhưng giờ hai đứa mỗi đứa ăn thử một miếng xem sao.”

Dương Chính Tâm khựng tay giữa chừng!

Thì ra nói nhiều cũng có lợi!

Cậu ta vội phủi sạch bụi trên tay, không nói hai lời liền cùng Kiều Kiều mỗi người xiên một miếng thạch cho vào miệng.

Không có vị gì mấy.

Nói chính xác hơn là hơi mát lạnh, dẻo dai, thơm mùi trà, c.ắ.n vào thấy sảng khoái.

Hết rồi.

Trong thạch trà ngoài nguyên liệu cần thiết thì chẳng cho thêm gì khác, nếu pha cùng trà sữa ngọt ngào thì sẽ có hương vị đặc biệt hơn, chứ ăn không như thế này thì quả thực hơi nhạt.

Tuy vậy, hương trà vẫn lan trong miệng, Dương Chính Tâm lập tức vui trở lại, hăng hái kể tiếp:

“Nhà con không chỉ có máy nông nghiệp đâu, còn làm nhiều dự án khác nữa. Có hai năm, thị phần thương hiệu ngoại ở nước ngoài của chúng con giảm liên tục, thế là ba con định bắt trend mời ngôi sao quảng bá. Hồi đó mời một minh tinh nổi tiếng cực kỳ, dữ liệu gì đó nói anh ta có sức ảnh hưởng quốc tế thế nào ấy. Phí đại diện tám chữ số mà người ta còn chê không hợp phong cách, c.uối cùng phải hợp tác với chính quyền địa phương thì họ mới chịu qua…”

Kết quả là, người ta tới nơi thì chê bai đủ kiểu, từ chuyện ăn ở tiếp đãi đến sắp xếp hậu cần đều “nhặt ba chọn bốn”. Khó khăn lắm mới chuẩn bị xong xuôi để quay, ai ngờ bên ngoài lại tụ tập một đám fan đông nghịt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có một cảnh quay giữa bãi máy móc khổng lồ, kết quả là có một chị “trạm tỷ” (fan chuyên chụp ảnh) vì muốn bắt được góc đẹp, lén chui thẳng xuống gầm một cỗ máy chưa khởi động…

Tóm lại, ban đầu định làm một buổi quảng bá “thời thượng hiện đại” cho ra dáng, kết quả suýt nữa xảy ra t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng. Sau vụ đó, ngôi sao kia được “khách sáo” tiễn về nước, còn cha cậu tatừ đó trở đi trở nên vô cùng ngoan hiền, chẳng dám đụng tới mấy chiêu trò màu mè ấy nữa.

“Wow…”

Lục Tĩnh nghe xong mà kinh ngạc không thôi!

“Thật sự nguy hiểm và điên rồ đến thế à?” Bà là người trung niên, chưa từng tiếp xúc với giới giải trí nên nghe mà sợ toát mồ hôi.

Dương Chính Tâm gật đầu lia lịa: “Chỉ có chuyện mình không tưởng ra được, chứ họ thì chuyện gì cũng làm được hết!”

Lục Tĩnh cũng hơi căng thẳng theo.

Bà nghĩ nhà nghỉ của mình có gì đâu để mà người ta chê bai, nhưng nếu gặp phải mấy người rắc rối thế kia thì đúng là kham không nổi. Nghĩ thêm chút nữa, nhớ ra quanh nhà đều có gắn camera giám sát, bà mới hơi yên lòng.

Rồi lại quay sang an ủi Kiều Kiều đang trông có vẻ lo lắng: “Không sao đâu, chẳng phải đạo diễn nói rồi sao? Diễn viên chính lần này toàn người không nổi tiếng, mấy cô chú gạo cội thì fan đâu có c.uồng đến mức ấy, yên tâm!”

“Thật không ạ?” Dương Chính Tâm tò mò hỏi.

“Thật chứ!” Lục Tĩnh nói chắc như đinh đóng cột: “Thật sự không nổi tiếng đâu! Không sao hết!”

Nhưng Dương Chính Tâm lại chỉ tay về phía màn hình giám sát phía sau bà: “Thế cô gái kia, đội mũ cầm máy ảnh ấy, là khách hả dì?”

Lục Tĩnh: “???”

Bà quay đầu lại, quả nhiên thấy trên màn hình xuất hiện một cô gái trẻ mặc áo khoác, đội mũ, đeo khẩu trang, đang đi vòng quanh homestay. Trên tay cô ta là một chiếc máy ảnh, không rõ model nào, nhưng nhìn ống kính dài ngoằng kia thì biết ngay là đồ chuyên nghiệp.

Ơ kìa, chẳng lẽ thật có người đến à? Nhưng toàn bộ hệ thống camera quanh homestay đều đặt kín đáo, lại được bao quanh bởi cây hoa và tiểu cảnh, cô gái kia mấy lần tìm cách đến gần cửa sổ đều thất bại. c.uối cùng, cô ta tức tối dậm chân một cái, rồi thẳng hướng đại sảnh bước vào.

Hành động trông có vẻ hết sức bình thường, đến mức khi bước vào sảnh cô ta không hề có chút lúng túng nào, trái lại còn tự nhiên rút chứng minh nhân dân ra:

“Thuê phòng.”

Lục Tĩnh nhận lấy, liếc nhìn một cái, rồi lại nhìn lên màn hình giám sát:

“Chào cô, xác nhận một chút, vừa nãy ngoài kia là cô đúng không?”

Cô gái nhíu mày, giọng đầy khó chịu: “Sao, đi vài vòng chụp ít hoa thì phạm pháp chắc?”

Lục Tĩnh lắc đầu, rồi mỉm cười nhẹ nhàng: “Không phạm pháp, nhưng vừa nãy cô đã giẫm lên mấy chậu hoa nhập khẩu mà homestay chúng tôi đặc biệt làm thủ tục hải quan để mang về. Giá thị trường tra trên mạng là có hết, phiền cô bồi thường giúp.”

Vừa nói, bà vừa thản nhiên rút ra một tờ bảng giá:

“Thạch hộc lục bảo, trầu bà ‘Nhẫn hỏa giới’, thu hải đường huyết văn…”

Những cái tên trên đó, cái nào cũng kèm giá bốn con số trở lên. Lục Tĩnh đặt nhẹ tấm căn cước lên bàn, giọng vẫn dịu dàng mà cứng rắn:

“Thật ra tiền nong cũng không quan trọng, cô không bồi thường cũng được, nhưng tôi buộc phải báo cảnh sát ghi hồ sơ thôi. Nhân tiện, để lưu lại chút thông tin.”

“Ừm… cô hai mươi tuổi à, chắc vẫn còn đang học nhỉ? Cũng không định thi công chức đâu ha, em gái nhỏ?”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện