Ba cô gái phụng phịu than vãn:

“Bọn em đặt được rồi, nhờ người quen mua lại, combo gia đình ba người hơn một nghìn tệ, bạn em quen với ‘cò vé’, nên chỉ phải trả thêm có 200 thôi.”

Tống Đàm: …

Cô liếc nhìn ba cô gái trước mặt đang bày mấy ly mì gói, trong lòng thầm nghĩ: Chỗ cần tiết kiệm thì tiết kiệm đến kiệt cùng, chỗ cần xài lại xài hết nấc, đúng là kiểu ‘chi tiêu có triết lý’ thật đặc biệt.

Rồi cô lại khẽ nhướn mày:

“Chẳng lẽ Trường Lạc Cư bây giờ cũng có ‘cò vé’ rồi à?”

“Ừm!” Một cô gật đầu thật mạnh:

“Cũng không hẳn gọi là cò đâu chị, người ta gọi là ‘dịch vụ đặt hộ’, nếu giành được chỗ thì tính thêm hai trăm, không giành được thì hoàn tiền.”

“Bọn em đi được có một chuyến, thấy Trường Lạc Cư đắt thế nên định phải đến thử xem sao, để còn viết đ.á.n.h giá chứ! Nó dựa vào cái gì mà đắt dữ vậy!”

“Đúng rồi đó! Ba đứa bọn em góp tiền sinh hoạt lại mới đủ, mà nếu ăn dở thì nhất định phải lên mạng chửi!”

“Chuẩn luôn! Cái combo đó chiếm hẳn một phần năm tiền sinh hoạt tháng này của em đó…”

Ba cô ríu rít nói, miệng thì chê đắt, mà ánh mắt thì lại ánh lên đầy mong chờ bữa tối sang chảnh sắp tới. Tống Đàm chẳng biết nói gì, chỉ đành gãi nhẹ mũi, cười trừ.

Đúng lúc ấy, một cô gái thở dài nói:

“Chị ơi, tối nay chị đi tàu điện ngầm hay bắt taxi? Hay là mình đi chung xe cho rẻ?”

“Đúng đó! Em thấy chúng ta đều là người biết tính toán, tiết kiệm mà, ha ha, chắc hợp nhau lắm luôn!”

Mang mì gói vào công viên ăn cũng chẳng hiếm, nhưng nhìn ba chị em này còn mang cả cơm theo, rõ ràng còn “chuyên nghiệp” hơn! Mà Kiều Kiều lại còn vô tư, không chút ngại ngùng hay tự ti, thật khiến người ta thấy dễ mến, lại thêm nhan sắc của cả nhóm thì…

Các cô sinh viên thời nay đúng là có chút “nông cạn”, chỉ cần thấy người đẹp trai, xinh gái là lòng tự động mềm nhũn.

Tống Đàm thầm nghĩ: Tôi đúng là người biết sống tiết kiệm, nhưng cái người ngồi cạnh đây thì chưa chắc đâu.

Đang nghĩ vậy thì đã thấy đối diện, một cô gái cầm ly trà uống một ngụm lớn.

“Ực.”

Cô ta nuốt xuống, khuôn mặt như ngây ra một giây, rồi ngẩng lên nhìn cái ly trong tay:

“Trời ơi! Trà này ngon quá luôn đó!”

Ánh mắt cô ta rực sáng nhìn Tống Đàm:

“Chị ơi! Trà nhà chị pha ngon quá, vị thanh mát, trôi xuống cổ họng mát lạnh, ngọt nhẹ dễ chịu lắm!”

“Thật á thật á?” Hai cô bạn còn lại vội vàng nếm thử, rồi cũng tròn mắt nhìn sang.

Tống Đàm mỉm cười:

“Trà nhà tự trồng đấy, các em uống thấy hợp là tốt rồi.”

Trời ơi, không chỉ hợp mà còn hợp quá trời! Cả ba đồng loạt gật đầu lia lịa:

“Ngon lắm luôn!”

Đang nói chuyện, thì Lục Xuyên quay lại, tay xách bình nước đầy, còn cầm thêm một hộp giấy, bên trong cắm bốn cây kem ốc quế của Mc Donald.

“Đây, mọi người nếm thử xem.”

Tống Đàm ngạc nhiên, vừa mở hộp chia cho ba cô gái vừa hỏi:

“Sao anh lại mua cái này?”

Lục Xuyên đặt cốc xuống, giọng bình thản mà dịu dàng:

“Cái loại mình tự làm ở nhà tuy thơm, nhưng không dày và mịn bằng loại này. Lát nữa cho Kiều Kiều ăn nhiều một chút, về nhà chúng ta nghiên cứu lại công thức thử xem.”

“Tiện thể học luôn phần kem sữa ở trên, để mùa hè làm thử sữa tươi trân châu cho em uống.”

Chậc. Đúng là bạn trai nhà người ta đấy! Nghe thôi mà thấy ngọt ngào rồi!

Ba cô gái cầm cây kem, vừa ngại ngùng vừa vui sướng, nụ cười lan đến tận khóe mắt.

Tống Đàm liền hỏi:

“Bạn của Kiều Kiều cũng đặt bàn ở Trường Lạc Cư tối nay rồi, hay là tối mình đi cùng nhau nhé?”

Lục Xuyên hơi sững lại, rồi gật đầu:

“Được chứ.”

Anh quay sang mấy cô gái, nói lịch sự:

“Xe bọn tôi đậu ở bãi, nhưng chắc phải đợi đến khi vườn thú đóng cửa mới đi được. Nếu các em cùng đi thì hơi mất công đợi một chút.”

Ba cô gái ngập ngừng:

“Không sao đâu, hôm nay mấy con vật đều hoạt bát, có khi bọn em cũng nán lại tới lúc đóng cửa ấy chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhưng mà… nếu đi xe, có đủ chỗ không? Hay bọn em tự đi cho tiện.”

“Đủ chỗ mà.” Lục Xuyên hiếm khi cười, nhưng khi nói lại rất chân thành khiến người ta dễ tin:

“Xe anh là loại bảy chỗ.”

Chỉ là lúc đi, để có thêm không gian để đồ, cộng thêm bình thường nhà cũng ít người nên hàng ghế sau vẫn đang gập lại.

Vừa dứt lời, Kiều Kiều đã xách ba lô quay lại, trong tay là hộp cơm nóng hổi, vừa lôi ra vừa tò mò hỏi:

“Bảy chỗ gì thế ạ?”

Tống Đàm mỉm cười:

“Bạn mới của em cũng ăn ở Trường Lạc Cư tối nay, trùng đường nên chị bảo cùng đi cho tiện.”

“Không được đâu!” Kiều Kiều nghiêm mặt, có chút giận:

“Mấy người không được thầy giáo dạy à? Không được tùy tiện lên xe của người lạ đâu!”

Trời ơi, nghiêm túc quá mà cũng đáng yêu quá đi!

Ba cô gái vốn còn do dự, nghe cậu nói thế lại thấy an tâm hơn, bật cười:

“Nhưng mà, bọn mình là bạn rồi mà, không tính là người lạ nữa đúng không?”

Kiều Kiều cau mày:

“Không được, vẫn chưa thân quen đủ. Lên xe rồi mà không mở được cửa thì sao? Rất nguy hiểm đó! Thầy Tần dạy rồi, tuyệt đối không được!”

Rồi cậu bổ sung thêm, đầy tự hào:

“Thầy Tần là giáo viên của em, dạy em rất nhiều điều đúng đắn!”

Quả thật là rất đúng đắn.

Tống Đàm cũng chỉ biết cười ngượng, đúng là cô quá tùy tiện rồi.

Còn Lục Xuyên thì bật cười thật lòng:

“Vậy Kiều Kiều, nếu em phải ngồi xe của người lạ, em sẽ chuẩn bị như thế nào?”

Kiều Kiều nghĩ một lát, rồi nghiêm túc đáp:

“Phải xem bằng lái của họ trước, nếu không có thì chụp biển số gửi cho người nhà. Còn nếu không mở được cửa thì không được hoảng…”

Thầy Tần quả thật dạy kỹ đến từng chi tiết, hơn nữa còn dạy riêng cho Kiều Kiều, vì biết cậu khỏe, nên còn dặn thêm một chiêu đặc biệt:

“Nếu đối phương cố tình không mở cửa, là người xấu.”

“Thì phải túm cổ người ở bên cạnh hoặc phía trước mà siết c.h.ặ.t! Siết đến khi chân họ đạp yếu dần mà vẫn còn chút sức, lúc đó mới mở cửa chạy!”

Cậu nói rất nghiêm túc, dường như còn từng mô phỏng tình huống này thật.

Còn ba cô gái thì từ biểu cảm (ˊˋ*) chuyển sang (°Δ°`), không hiểu sao nghe xong “phương án tự vệ” kia lại thấy hơi sợ…

Mấy người khẽ dịch ra một chút, nhỏ giọng:

“Hay là… bọn em vẫn tự đi thì hơn…”

Chưa nói dứt câu, Kiều Kiều đã rút điện thoại ra:

“Đây, là biển số xe của anh trai em! Trước khi lên xe, các chị cũng nên chụp lại, nhớ gửi cho người thân trước nhé!”

“Em vừa nghe người ta nói, lúc vườn thú đóng cửa thì đông lắm, khó bắt xe lắm đó. Với lại đi Trường Lạc Cư bây giờ là…”

Thao Dang

Cậu cố nhớ một lúc, rồi reo lên:

“Là tuyến hot trên mạng! Một giá trọn gói, 200 tệ cơ!”

“Cho nên mình đi chung đi!”

Cậu vỗ n.g.ự.c, giọng chắc nịch đầy tinh thần trượng nghĩa:

“Các chị vẫn còn là sinh viên, chưa có lương, phải biết tiết kiệm chứ!”

Không thể phủ nhận, những lời này vừa nói ra, không chỉ ba cô gái thấy ấm lòng và yên tâm, mà ngay cả Tống Đàm và Lục Xuyên cũng cảm thấy vừa buồn cười vừa cảm động.

Thầy Tần ơi thầy Tần! Nếu không có thầy, nhà này biết sống sao cho phải!

Lục Xuyên còn nói thật nghiêm túc:

“Hay là… tăng lương cho thầy thêm nữa đi?”

Anh thật lòng nghĩ, bản thân có dạy cũng không được chu đáo đến thế.

Tống Đàm liền phụ họa mạnh mẽ:

“Đúng đúng đúng! Phải tăng sớm hơn mới phải!”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện