Ta chỉ nhớ hắn ngày thường trầm mặc ít nói, ấn tượng của ta về hắn không nhiều.
Thấy hắn tiến sát lại, ngược lại ta lại không biết nên làm gì.
Ta sợ nếu mình phản kháng, hắn sẽ đem chuyện này nói cho Tiêu Hành.
Nhưng còn chưa kịp nghĩ thông, ta đã nhận ra trạng thái của hắn không đúng.
Hắn thở dốc, thần sắc lại như đang mộng du.
Ta lập tức hiểu ra, hắn cũng bị hạ t.h.u.ố.c, hơn nữa không chỉ một loại.
Ngoài hương đốt ra, e rằng còn có cả t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c.
Mà chuyện kín đáo như thế này, Tiêu Hành tuyệt đối không thể giao cho người thứ hai làm.
Trong lòng ta dần dần nảy sinh một kế hoạch táo bạo.
Nhìn nam nhân đang tiến tới, ta ngược lại không né tránh nữa.
“Dung mạo cũng coi như thanh tú.”
Theo hầu bên cạnh đế vương, tự nhiên coi trọng gia thế và dung mạo.
Nhưng ngoài dự liệu của ta, hắn lại dừng bước, dường như đang chống cự lại d.ư.ợ.c tính.
Ta đưa tay móc lấy dải áo của hắn, mạnh mẽ kéo hắn lại gần.
Con người vốn không thể chống lại t.h.u.ố.c men, huống chi còn có ta ở bên thêm dầu vào lửa.
Sau đó là một đêm không lời.
Sáng hôm sau, vừa mở mắt ta đã thấy Tiêu Hành nằm bên cạnh.
Trong lòng không khỏi cười lạnh một tiếng.
Đầu vẫn còn hơi choáng, khi dùng bữa sáng ta liếc nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên thấy nam nhân đêm qua.
Quầng mắt hắn thâm đen.
……
“Tòng Văn, ngươi không nghỉ ngơi tốt sao?”
Nam nhân lắc đầu, đêm qua lúc trực ban hắn lại ngủ thiếp đi.
Hắn xoa xoa thái dương.
Ngày thường trực ban hắn chưa bao giờ sơ suất, nhưng không hiểu sao cứ ở trong cung của Thẩm Quý phi là lại ngủ gật.
Hơn nữa còn luôn mơ những giấc mơ như vậy……
Nhưng ngay giây sau, hắn bỗng đứng thẳng người, bệ hạ đã dùng xong bữa sáng và bước ra khỏi điện.
Trước khi rời đi, hắn vô thức liếc nhìn vào trong điện một cái.
Nữ t.ử có dung mạo hơi yêu diễm kia cũng đang không chớp mắt nhìn hắn.
11
Sau đó một khoảng thời gian, Tiêu Hành luôn lưu lại qua đêm.
Nhưng không biết từ khi nào, mỗi lần dùng bữa ta đều cảm thấy buồn nôn, liên tiếp mấy ngày đều như vậy.
Kiếp trước chính vào quãng thời gian này ta đã m.a.n.g t.h.a.i đứa con đầu tiên.
Nhưng Thẩm gia đại bại, trong nỗi đau bi thương, đứa con đầu tiên của ta cứ thế mà mất đi.
Vài ngày sau đó, tâm trí ta rối bời.
Thế nhưng đúng lúc này, mẫu thân lại một lần nữa nhập cung.
“Như nhi, phụ thân con bảo ta nói với con, việc truy xét đã có manh mối rồi.”
Ta thấy sắc mặt bà không tốt, liền hỏi kỹ tình hình. Không lâu sau, mẫu thân vậy mà rơi nước mắt.
“Phụ thân con mấy ngày nay đều đóng cửa không ra ngoài. Ông ấy nói… ông ấy có lỗi với con, là ông ấy già mắt mờ, lại đem chính nữ nhi của mình đưa vào cung, để làm phi tần cho loại người như vậy.”
Ta trầm mặc, các ngón tay khẽ co lại.
Tiêu Hành à Tiêu Hành, ngươi là quốc quân một nước, vậy mà để đoạt được binh quyền của Thẩm gia, đến cả chuyện tráo đổi lương thảo cũng dám làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một vị quân vương mà lại làm ra chuyện bán nước phản quốc, vậy quốc gia này sau này còn tiền đồ gì nữa.
“Mẫu thân, con… có t.h.a.i rồi.”
Ta thấy mẫu thân đột ngột ngẩng đầu lên, bà cho rằng vào thời điểm như thế này, đứa trẻ này quả thực không nên xuất hiện.
Nhưng ta nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, nắm lấy tay bà.
“Nếu Tiêu Hành không xứng làm minh quân, vậy thì đổi một người có tư cách là được.”
Mẫu thân siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Như nhi, con định… làm phản sao?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta không cho bà câu trả lời.
“Nếu quân không ra quân, thì thần cũng chẳng cần làm thần.”
12
Ngày hôm sau ta liền mời thái y đến bắt mạch.
Gần đến trưa, Tiêu Hành vội vàng tới.
Hắn tỏ ra vô cùng vui mừng.
“Như Nhi, cuối cùng chúng ta cũng sắp có con rồi.”
Ta không bỏ sót tia chán ghét thoáng qua trên mặt hắn, chỉ khẽ nhếch môi cười như không cười mà nhìn hắn.
“Phải rồi, bệ hạ, con của chúng ta.”
……
Để tỏ rõ sự sủng ái độc nhất dành cho ta, ngày hôm sau Tiêu Hành liền đích thân ban tên, tuyên cáo thiên hạ.
Trong cung vì thế mà náo động suốt hai ngày.
Ngụy Chiêu Nghi lo lắng nói:
“Thẩm tỷ tỷ, bệ hạ làm vậy có phải quá phô trương rồi không, e rằng sẽ rước họa vào thân cho tỷ.”
Như thể cảm thấy lời mình không may mắn, nàng vội vàng im bặt.
Vì chuyện này, trong triều có người khuyên Tiêu Hành nên mưa móc đều thấm, nhưng đều bị hắn dùng lời lẽ bác bỏ.
Thế là gần đây trong cung dần dần lan truyền những lời đồn, nói ta là một yêu phi.
Ta nhắm mắt dưỡng thần, không hề mở ra.
“Hắn muốn đẩy ta ra làm bia đỡ đạn, vậy cách tốt nhất chính là lôi kẻ đang trốn phía sau ra, phơi bày trước thiên hạ.”
“Tỷ tỷ định ra tay với Khương Quý nhân sao?”
Ta mỉm cười, ghé tai nàng thì thầm mấy câu.
Sau đó ta liền liên lạc với gia đình.
Bất ngờ là muội muội cũng theo mẫu thân vào cung.
“Hừ, trước kia ở trong nhà, ai dám chọc tỷ không vui, thế nào cũng bị tỷ cho một trận quyền cước.”
Thiếu nữ nhìn bàn thờ ta còn chưa kịp dỡ xuống, hừ lạnh một tiếng.
“Ở trong cung lâu rồi, lại tu thành Bồ Tát luôn.”
“Dật Bình, nói chuyện với tỷ tỷ con kiểu gì vậy hả? Chẳng có chút quy củ nào!”
Ta khoát tay với mẫu thân.
Nhìn muội muội nhỏ hơn ta ba tuổi, ta khẽ bật cười.
“Trong kinh thành người ta bàn tán về ta thế nào, ta chẳng bận tâm, sao lại làm muội tức thành ra thế này?”
Thiếu nữ vẫn còn giận dỗi ta, ta cười lắc đầu.
“Mẫu thân, danh sách con gửi trước đó, Ngụy đại nhân đã lo xong rồi, vậy tiếp theo, cũng đến lượt Thẩm gia ra mặt.”
Vụ án tham ô lương thảo vẫn chưa kết thúc, e rằng Tiêu Hành còn không biết thế lực của hắn cũng đã bị lôi kéo vào trong.
Thấy hắn tiến sát lại, ngược lại ta lại không biết nên làm gì.
Ta sợ nếu mình phản kháng, hắn sẽ đem chuyện này nói cho Tiêu Hành.
Nhưng còn chưa kịp nghĩ thông, ta đã nhận ra trạng thái của hắn không đúng.
Hắn thở dốc, thần sắc lại như đang mộng du.
Ta lập tức hiểu ra, hắn cũng bị hạ t.h.u.ố.c, hơn nữa không chỉ một loại.
Ngoài hương đốt ra, e rằng còn có cả t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c.
Mà chuyện kín đáo như thế này, Tiêu Hành tuyệt đối không thể giao cho người thứ hai làm.
Trong lòng ta dần dần nảy sinh một kế hoạch táo bạo.
Nhìn nam nhân đang tiến tới, ta ngược lại không né tránh nữa.
“Dung mạo cũng coi như thanh tú.”
Theo hầu bên cạnh đế vương, tự nhiên coi trọng gia thế và dung mạo.
Nhưng ngoài dự liệu của ta, hắn lại dừng bước, dường như đang chống cự lại d.ư.ợ.c tính.
Ta đưa tay móc lấy dải áo của hắn, mạnh mẽ kéo hắn lại gần.
Con người vốn không thể chống lại t.h.u.ố.c men, huống chi còn có ta ở bên thêm dầu vào lửa.
Sau đó là một đêm không lời.
Sáng hôm sau, vừa mở mắt ta đã thấy Tiêu Hành nằm bên cạnh.
Trong lòng không khỏi cười lạnh một tiếng.
Đầu vẫn còn hơi choáng, khi dùng bữa sáng ta liếc nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên thấy nam nhân đêm qua.
Quầng mắt hắn thâm đen.
……
“Tòng Văn, ngươi không nghỉ ngơi tốt sao?”
Nam nhân lắc đầu, đêm qua lúc trực ban hắn lại ngủ thiếp đi.
Hắn xoa xoa thái dương.
Ngày thường trực ban hắn chưa bao giờ sơ suất, nhưng không hiểu sao cứ ở trong cung của Thẩm Quý phi là lại ngủ gật.
Hơn nữa còn luôn mơ những giấc mơ như vậy……
Nhưng ngay giây sau, hắn bỗng đứng thẳng người, bệ hạ đã dùng xong bữa sáng và bước ra khỏi điện.
Trước khi rời đi, hắn vô thức liếc nhìn vào trong điện một cái.
Nữ t.ử có dung mạo hơi yêu diễm kia cũng đang không chớp mắt nhìn hắn.
11
Sau đó một khoảng thời gian, Tiêu Hành luôn lưu lại qua đêm.
Nhưng không biết từ khi nào, mỗi lần dùng bữa ta đều cảm thấy buồn nôn, liên tiếp mấy ngày đều như vậy.
Kiếp trước chính vào quãng thời gian này ta đã m.a.n.g t.h.a.i đứa con đầu tiên.
Nhưng Thẩm gia đại bại, trong nỗi đau bi thương, đứa con đầu tiên của ta cứ thế mà mất đi.
Vài ngày sau đó, tâm trí ta rối bời.
Thế nhưng đúng lúc này, mẫu thân lại một lần nữa nhập cung.
“Như nhi, phụ thân con bảo ta nói với con, việc truy xét đã có manh mối rồi.”
Ta thấy sắc mặt bà không tốt, liền hỏi kỹ tình hình. Không lâu sau, mẫu thân vậy mà rơi nước mắt.
“Phụ thân con mấy ngày nay đều đóng cửa không ra ngoài. Ông ấy nói… ông ấy có lỗi với con, là ông ấy già mắt mờ, lại đem chính nữ nhi của mình đưa vào cung, để làm phi tần cho loại người như vậy.”
Ta trầm mặc, các ngón tay khẽ co lại.
Tiêu Hành à Tiêu Hành, ngươi là quốc quân một nước, vậy mà để đoạt được binh quyền của Thẩm gia, đến cả chuyện tráo đổi lương thảo cũng dám làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một vị quân vương mà lại làm ra chuyện bán nước phản quốc, vậy quốc gia này sau này còn tiền đồ gì nữa.
“Mẫu thân, con… có t.h.a.i rồi.”
Ta thấy mẫu thân đột ngột ngẩng đầu lên, bà cho rằng vào thời điểm như thế này, đứa trẻ này quả thực không nên xuất hiện.
Nhưng ta nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, nắm lấy tay bà.
“Nếu Tiêu Hành không xứng làm minh quân, vậy thì đổi một người có tư cách là được.”
Mẫu thân siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Như nhi, con định… làm phản sao?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta không cho bà câu trả lời.
“Nếu quân không ra quân, thì thần cũng chẳng cần làm thần.”
12
Ngày hôm sau ta liền mời thái y đến bắt mạch.
Gần đến trưa, Tiêu Hành vội vàng tới.
Hắn tỏ ra vô cùng vui mừng.
“Như Nhi, cuối cùng chúng ta cũng sắp có con rồi.”
Ta không bỏ sót tia chán ghét thoáng qua trên mặt hắn, chỉ khẽ nhếch môi cười như không cười mà nhìn hắn.
“Phải rồi, bệ hạ, con của chúng ta.”
……
Để tỏ rõ sự sủng ái độc nhất dành cho ta, ngày hôm sau Tiêu Hành liền đích thân ban tên, tuyên cáo thiên hạ.
Trong cung vì thế mà náo động suốt hai ngày.
Ngụy Chiêu Nghi lo lắng nói:
“Thẩm tỷ tỷ, bệ hạ làm vậy có phải quá phô trương rồi không, e rằng sẽ rước họa vào thân cho tỷ.”
Như thể cảm thấy lời mình không may mắn, nàng vội vàng im bặt.
Vì chuyện này, trong triều có người khuyên Tiêu Hành nên mưa móc đều thấm, nhưng đều bị hắn dùng lời lẽ bác bỏ.
Thế là gần đây trong cung dần dần lan truyền những lời đồn, nói ta là một yêu phi.
Ta nhắm mắt dưỡng thần, không hề mở ra.
“Hắn muốn đẩy ta ra làm bia đỡ đạn, vậy cách tốt nhất chính là lôi kẻ đang trốn phía sau ra, phơi bày trước thiên hạ.”
“Tỷ tỷ định ra tay với Khương Quý nhân sao?”
Ta mỉm cười, ghé tai nàng thì thầm mấy câu.
Sau đó ta liền liên lạc với gia đình.
Bất ngờ là muội muội cũng theo mẫu thân vào cung.
“Hừ, trước kia ở trong nhà, ai dám chọc tỷ không vui, thế nào cũng bị tỷ cho một trận quyền cước.”
Thiếu nữ nhìn bàn thờ ta còn chưa kịp dỡ xuống, hừ lạnh một tiếng.
“Ở trong cung lâu rồi, lại tu thành Bồ Tát luôn.”
“Dật Bình, nói chuyện với tỷ tỷ con kiểu gì vậy hả? Chẳng có chút quy củ nào!”
Ta khoát tay với mẫu thân.
Nhìn muội muội nhỏ hơn ta ba tuổi, ta khẽ bật cười.
“Trong kinh thành người ta bàn tán về ta thế nào, ta chẳng bận tâm, sao lại làm muội tức thành ra thế này?”
Thiếu nữ vẫn còn giận dỗi ta, ta cười lắc đầu.
“Mẫu thân, danh sách con gửi trước đó, Ngụy đại nhân đã lo xong rồi, vậy tiếp theo, cũng đến lượt Thẩm gia ra mặt.”
Vụ án tham ô lương thảo vẫn chưa kết thúc, e rằng Tiêu Hành còn không biết thế lực của hắn cũng đã bị lôi kéo vào trong.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









