Ta khẽ bật cười.

“Với sự lanh lợi của muội, e rằng ngày thỉnh an hôm đó đã phát hiện ra sự khác biệt của bệ hạ đối với Khương Quý nhân rồi, sao có thể gọi là không lạnh không nóng?”

“Ý tỷ tỷ là bệ hạ cố ý tránh hiềm nghi với Khương Quý nhân ư? Nhưng vì sao bệ hạ lại…”

Nói đến đây, nàng chợt dừng lại.

“Cứ men theo manh mối này mà lần lên, Ngụy muội, tình cảnh của ta, của chúng ta, e rằng không được vẻ vang như bề ngoài trông thấy.”

Ngụy Chiêu Nghi hiếm khi lộ ra vẻ căng thẳng như vậy.

“Nhưng Thẩm tỷ tỷ, những điều này rốt cuộc cũng chỉ là suy đoán. Còn việc tỷ nhập cung ba năm nay luôn được bệ hạ sủng ái, đó lại là sự thật.”

“Trong ba năm này, dù triều đình có nhiều lời phản đối, nhưng bệ hạ… bệ hạ thậm chí chưa từng lật thẻ bài của người khác.”

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Nếu có một ván cược lớn hơn, Ngụy muội, ba năm thì tính là gì? Với đầu óc của muội, không ngại nghĩ lớn hơn, xa hơn một chút, chớ tự giới hạn mình trong tòa hoàng cung này.”

Ngụy Chiêu Nghi rời đi, khi bước ra vẫn còn hơi thất thần.

Lời của ta cũng chỉ điểm đến đó thôi, ta biết nàng sẽ tự suy nghĩ thông suốt.

Hai mươi năm trước, Ngụy gia đã giao hảo với Thẩm gia.

Khi ấy Ngụy Thái phó không vì phụ thân ta chỉ là một tiểu tướng mà khinh thường, trái lại còn lấy thân phận trưởng bối mà chỉ đường dẫn lối.

Nay môn sinh của Ngụy gia trải khắp nơi, trong hàng văn quan chiếm tới nửa giang sơn.

Ta sẽ không để mặc Ngụy gia rơi vào tay Tiêu Hành mà bị hãm hại.

7

Vài ngày sau, trong buổi thiết triều sớm, Tiêu Hành bổ nhiệm ca ca ta làm chủ soái.

Và ngay chiều hôm đó, trong nhà đã truyền đến tin tức.

Lương thảo quả nhiên xảy ra vấn đề, khi sắp tới tuyến biên phòng thì không rõ vì sao lại bị vô cớ tạm giữ.

Hơn nữa tin tức đã bị phong tỏa hoàn toàn, hiện giờ trong triều vẫn chưa hay biết rằng lương thảo căn bản chưa hề đến được tiền tuyến.

Nhưng thánh chỉ đã ban, Tiêu Hành yêu cầu ca ca ta phải phát động xung phong trong vòng hai ngày.

Cùng lúc thánh chỉ được ban ra, mẫu thân lại lần nữa nhập cung.

Khi bà tới, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.

“Như nhi, quả nhiên đúng như con nói, sau khi Thẩm gia phát hiện có điều bất thường liền lập tức đem số lương thảo tạm thời mua sắm đưa tới chỗ ca ca con.”

Ta thở phào nhẹ nhõm.

“Có tra ra được là lương thảo xảy ra vấn đề trong tay ai không?”

Mẫu thân lắc đầu.

“Lương thảo khi sắp tới biên thành thì đột nhiên bị đổi sang một đội quân áp tải khác. Đội quân đó rất không ổn, còn lệch khỏi quan đạo áp tải. Nếu lần này Thẩm gia không phái đi những lão tướng dày dạn kinh nghiệm, e rằng đã sớm theo không kịp rồi.”

Sắc mặt ta trầm xuống.

“Phái thêm người, giám sát c.h.ặ.t chẽ toàn bộ hai mươi ba quan viên từng nhúng tay vào việc này. Có lẽ sẽ tìm ra được manh mối gì đó.”

8

Ngày thứ hai sau khi Tiêu Hành hạ chỉ, chiến sự nơi biên giới đã bùng nổ dữ dội.

Ta ngày ngày lo lắng khôn nguôi, không chỉ ca ca, mà cả đệ đệ và muội muội của ta cũng cùng ra chiến trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Kiếp trước vì lương thảo xảy ra sai sót, đệ duy nhất của ta đã c.h.ế.t dưới vòng vây của quân địch.

Sau khi ca ca trở về kinh, huynh ấy liên tiếp bảy ngày tự nhốt mình trong phòng của đệ đệ. 

Đến khi phụ thân phá cửa xông vào, ca ca đã bạc trắng nửa mái đầu.

Trận chiến lần này kéo dài tròn một tháng.

Ta ngày đêm cầu thần bái Phật.

Kiếp trước, khi chiến sự diễn ra được nửa tháng, tin ca ca dẫn ba vạn tướng sĩ bị vây khốn trong doanh trại địch đã truyền về kinh thành.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta mừng vì mình đã sớm chuẩn bị trước.

Đến tháng thứ hai của chiến sự, trời còn chưa sáng, ta đã quỳ ngay ngắn trên bồ đoàn, bắt đầu tụng đọc kinh văn.

Đúng lúc này, cung nữ của ta hớn hở xông vào.

“Quý phi nương nương, biên cương đại thắng! Thẩm tướng quân thống lĩnh đại quân đẩy chiến tuyến tiến lên năm mươi dặm, nước địch đã đầu hàng từ ba ngày trước! Bảy ngày nữa, Thẩm tướng quân sẽ dẫn quân khải hoàn hồi triều!”

Ta đột ngột đứng bật dậy.

Thẩm gia, thắng rồi.

9

Lần nữa gặp lại ca ca, huynh ấy thần thái rạng rỡ, hoàn toàn không còn vẻ tiều tụy khô héo như kiếp trước.

Thấy ta, huynh nhẹ nhàng xoa đầu ta.

“Tiểu Như, sao muội gầy đi nhiều thế này? Có phải lại tùy hứng không chịu ăn uống t.ử tế không?”

Ta vừa định mở miệng, lại thấy sống mũi cay xè, nước mắt trong nháy mắt làm mờ đi bóng người trước mắt.

“Ca, huynh thật chẳng có chút quy củ nào cả, người ta bây giờ là Quý phi nương nương rồi đấy.”

Lại có một giọng nữ vang lên.

Lau nước mắt, ta mới thấy một nữ t.ử mặc trang phục gọn gàng, hai tay chắp sau lưng đứng cách đó không xa. 

Khi nhìn thấy ta, nàng có phần gượng gạo, chần chừ mãi không chịu tiến lên.

Đúng lúc ấy, lại có một thiếu niên nhảy ra, nhân lúc nữ t.ử không để ý liền giật lấy thứ trong tay nàng.

“Thôi đi, tỷ vì làm áo choàng cho A tỷ mà ở Bắc Cương không biết đã hại bao nhiêu con hồ ly rồi, sao đến lúc này lại không dám mang ra?”

“Tiểu t.ử thối, trả lại cho ta! Ai nói là ta tặng cho nàng chứ!”

Đều còn sống, tất cả bọn họ đều còn sống.

Kể từ khi sống lại một đời, đây là lần đầu tiên ta mỉm cười từ tận đáy lòng.

“Thẩm tỷ tỷ.”

Lúc này, một giọng nói vang lên từ cửa.

Ta ngẩng đầu liền thấy Ngụy Chiêu Nghi, dường như không muốn quấy rầy chúng ta, nàng đã đứng ở cửa khá lâu.

Ta vội mời nàng vào.

Khi đi ngang qua ca ca, Ngụy Chiêu Nghi khẽ gật đầu chào.

“Thẩm tướng quân, dạo này vẫn khỏe chứ?”

Nhưng ca ca không đáp lời, sau khi hành lễ liền trực tiếp bước ra ngoài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện