“Phát cháo cứu tế hay cứu nạn, Tống đại nhân đều tự mình làm lấy. Dân gặp nạn không biết lấy gì báo đáp, thường đem đồ trong nhà tặng lại. Giai thoại ấy trong kinh thành ai mà chẳng biết?”
“Thần thiếp từng thấy chiếc quạt của Tống muội muội, thêu thùa tuy tinh xảo, nhưng chất liệu và tơ chỉ lại rất bình thường…”
Ta còn chưa nói xong, Khương Chi Chi đã cắt ngang:
“Đã là bình thường, vậy Tống Đáp ứng dựa vào đâu mà bắt ta bồi thường tám mươi lạng? Rõ ràng là thấy ta không hiểu biết, muốn lừa tiền ta!”
Nhưng nàng ta vừa nói xong, trong điện đã có người bật cười khinh miệt.
Ta nâng chén trà lên, không nói thêm lời nào.
Tiêu Hành nhận ra có điều không ổn, nhưng trong điện đã vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Có kẻ gan lớn trực tiếp lạnh lùng lên tiếng:
“Chiếc quạt của Tống Đáp ứng là kết tinh của lòng dân, là nơi tụ hội công đức. Nếu đổi lại là ta, thứ như vậy cho dù tám trăm lạng cũng không bán.”
Sắc mặt Khương Chi Chi càng lúc càng trắng bệch.
Tiêu Hành thấy người trong lòng bị mọi người oán trách, vừa đau lòng vừa tức giận nhưng lại không thể làm gì.
Trong tầm mắt dư quang, ta thấy rõ cơn giận bị hắn giấu dưới chân mày, trong lòng không kìm được cười lạnh.
Bây giờ đối với hắn, Khương Chi Chi chỉ là một Quý nhân thất lễ trước điện, không được coi trọng.
Còn ta, lại là Thẩm Quý phi được hắn sủng ái suốt ba năm, ân sủng độc nhất.
Một lúc lâu sau, Tiêu Hành mới gượng gạo thốt ra một câu:
“Là trẫm trách nhầm Tống Đáp ứng rồi.”
Ta thản nhiên đáp:
“Để Tống muội muội chịu uất ức như vậy, nếu không bù đắp thì thần thiếp thực sự khó yên lòng, đúng không bệ hạ? Hơn nữa… có thưởng thì cũng phải có phạt.”
Ta thấy Tiêu Hành sững người, rồi mới gượng nở một nụ cười:
“Ái phi quả nhiên nghĩ chu toàn. Thôi được, người đâu, ban thưởng! Còn Khương Quý nhân, cũng là vô tâm mà thôi, bồi thường là được.”
Ta vẫn luôn để ý tới phản ứng của nữ t.ử họ Khương kia.
Quả nhiên, khi Tiêu Hành vừa dứt lời, ta thấy nàng ta nhìn hắn bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Ta cũng nghiêng đầu nhìn sang.
Lúc này hắn so với tám năm sau còn non trẻ hơn rất nhiều, tự nhiên cũng không nhìn ra hôm nay ta cố ý níu c.h.ặ.t lấy Khương Quý nhân không buông.
Cho đến khi buổi thỉnh an kết thúc, Khương Quý nhân đã hoàn toàn thất thần, vừa đau đớn vừa tan nát.
Khi mọi người lần lượt lui ra, Tiêu Hành vốn định lấy cớ chính sự để rời đi.
Ta thấy cả buổi hắn ngồi đứng không yên, giờ người trong lòng chịu uất ức, theo sự hiểu biết của ta về Tiêu Hành, hắn tuyệt đối không thể làm ngơ.
Ác ý nổi lên trong lòng, ta trực tiếp đưa tay kéo Tiêu Hành lại ngay trước mặt mọi người.
“Bệ hạ nhiều ngày chưa tới, sao không ngồi thêm một lát?”
Dứt lời, ta tự tay đưa quả nho đã bóc vỏ đến bên miệng Tiêu Hành, động tác thân mật vô cùng.
Tiêu Hành rõ ràng sững người một chút, theo phản xạ liền liếc về phía Khương Quý nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng đầu hắn mới quay được nửa chừng đã cưỡng ép dừng lại.
Người đông mắt tạp, hắn sợ lộ ra sơ hở gì.
Hắn yêu sâu đậm cô nương kia.
Nếu bị người khác phát hiện manh mối, đám nữ nhân hậu cung đầy lòng ghen ghét này sẽ nuốt sống cô nương thiện lương ấy.
Ta nửa cười nửa không nhìn Tiêu Hành, ngay sau đó hắn liền há miệng ăn lấy quả nho.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Cũng phải, mấy ngày nay để ái phi chịu uất ức rồi, trẫm đương nhiên phải ở lại bầu bạn với ái phi.”
Ta phớt lờ những ánh mắt d.a.o găm đang hướng về phía mình, nhìn về cuối đám đông.
Quả nhiên, Khương Chi Chi nhìn thấy cảnh này liền như bị đả kích nặng nề, thân hình lảo đảo, hai mắt mở to, dường như muốn Tiêu Hành cho nàng ta một lời giải thích.
Chỉ tiếc rằng, Tiêu Hành từ đầu đến cuối đều không ngẩng đầu lên.
Khi mọi người đứng dậy cáo lui, Khương Chi Chi mang vẻ mặt như bị phản bội, nước mắt lưng tròng, quay lưng bỏ chạy khỏi điện.
Ai cũng biết nàng ta không có quy củ, thấy ta không phát tác, cũng đành bất lực bỏ qua.
Ta ở dưới bàn dùng sức lau ngón tay hai lần, ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt vẫn là nụ cười giả tạo.
“Khương muội muội quả là người có cá tính.”
Tiêu Hành giả vờ như không để tâm, hắn nắm lấy tay ta.
“Ái phi độ lượng như vậy, hà tất phải bận lòng vì nàng ta, nếu làm hỏng hứng thú của ái phi, trẫm sẽ đau lòng lắm.”
Quả là biết diễn.
Tiêu Hành cần gì làm hoàng đế, nếu lên sân khấu hát tuồng, chắc chắn cũng thành một vai cừ khôi.
Ta e lệ cúi đầu nhưng trong lòng lại chỉ muốn c.h.ặ.t phăng bàn tay đang nắm lấy mình của Tiêu Hành.
Gắng gượng ứng phó với hắn đến tối, cuối cùng hắn lại lấy cớ chính sự mà rời khỏi tẩm điện của ta.
Ta cũng chẳng buồn giữ lại, dù sao ta cũng ước gì hắn mau mau cút đi.
Trưa ngày hôm sau, Ngụy Chiêu nghi đến bái phỏng.
Thấy vẻ mặt nàng ấy do dự, ta liền cho lui hết cung nhân trong điện.
“Thẩm tỷ tỷ, lát nữa Thẩm phu nhân sẽ vào cung thăm tỷ. Huynh trưởng nói lần này Thẩm phu nhân nhập cung chưa được bệ hạ phê chuẩn, đến lúc đó tỷ tỷ phải cẩn thận, chớ để người khác nắm được nhược điểm.”
Ta sững người một chút.
Tự ý vào cung không phải chuyện nhỏ, e rằng trong nhà đã có biến động gì đó mà không muốn để Tiêu Hành phát giác, mười phần thì chín phần có liên quan đến lương thảo.
Huynh trưởng của Ngụy Chiêu nghi đang làm việc ở Lễ bộ, lần này hẳn cũng đã dùng không ít thủ đoạn.
Ta thận trọng gật đầu.
Khi mẫu thân đến, trong Ninh Tú cung chỉ còn lại tâm phúc.
Thấy sắc mặt bà nặng nề, ta chủ động mở lời trước:
“Mẫu thân, chẳng lẽ lương thảo được phê chuẩn quả thực có vấn đề?”
“Thần thiếp từng thấy chiếc quạt của Tống muội muội, thêu thùa tuy tinh xảo, nhưng chất liệu và tơ chỉ lại rất bình thường…”
Ta còn chưa nói xong, Khương Chi Chi đã cắt ngang:
“Đã là bình thường, vậy Tống Đáp ứng dựa vào đâu mà bắt ta bồi thường tám mươi lạng? Rõ ràng là thấy ta không hiểu biết, muốn lừa tiền ta!”
Nhưng nàng ta vừa nói xong, trong điện đã có người bật cười khinh miệt.
Ta nâng chén trà lên, không nói thêm lời nào.
Tiêu Hành nhận ra có điều không ổn, nhưng trong điện đã vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Có kẻ gan lớn trực tiếp lạnh lùng lên tiếng:
“Chiếc quạt của Tống Đáp ứng là kết tinh của lòng dân, là nơi tụ hội công đức. Nếu đổi lại là ta, thứ như vậy cho dù tám trăm lạng cũng không bán.”
Sắc mặt Khương Chi Chi càng lúc càng trắng bệch.
Tiêu Hành thấy người trong lòng bị mọi người oán trách, vừa đau lòng vừa tức giận nhưng lại không thể làm gì.
Trong tầm mắt dư quang, ta thấy rõ cơn giận bị hắn giấu dưới chân mày, trong lòng không kìm được cười lạnh.
Bây giờ đối với hắn, Khương Chi Chi chỉ là một Quý nhân thất lễ trước điện, không được coi trọng.
Còn ta, lại là Thẩm Quý phi được hắn sủng ái suốt ba năm, ân sủng độc nhất.
Một lúc lâu sau, Tiêu Hành mới gượng gạo thốt ra một câu:
“Là trẫm trách nhầm Tống Đáp ứng rồi.”
Ta thản nhiên đáp:
“Để Tống muội muội chịu uất ức như vậy, nếu không bù đắp thì thần thiếp thực sự khó yên lòng, đúng không bệ hạ? Hơn nữa… có thưởng thì cũng phải có phạt.”
Ta thấy Tiêu Hành sững người, rồi mới gượng nở một nụ cười:
“Ái phi quả nhiên nghĩ chu toàn. Thôi được, người đâu, ban thưởng! Còn Khương Quý nhân, cũng là vô tâm mà thôi, bồi thường là được.”
Ta vẫn luôn để ý tới phản ứng của nữ t.ử họ Khương kia.
Quả nhiên, khi Tiêu Hành vừa dứt lời, ta thấy nàng ta nhìn hắn bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Ta cũng nghiêng đầu nhìn sang.
Lúc này hắn so với tám năm sau còn non trẻ hơn rất nhiều, tự nhiên cũng không nhìn ra hôm nay ta cố ý níu c.h.ặ.t lấy Khương Quý nhân không buông.
Cho đến khi buổi thỉnh an kết thúc, Khương Quý nhân đã hoàn toàn thất thần, vừa đau đớn vừa tan nát.
Khi mọi người lần lượt lui ra, Tiêu Hành vốn định lấy cớ chính sự để rời đi.
Ta thấy cả buổi hắn ngồi đứng không yên, giờ người trong lòng chịu uất ức, theo sự hiểu biết của ta về Tiêu Hành, hắn tuyệt đối không thể làm ngơ.
Ác ý nổi lên trong lòng, ta trực tiếp đưa tay kéo Tiêu Hành lại ngay trước mặt mọi người.
“Bệ hạ nhiều ngày chưa tới, sao không ngồi thêm một lát?”
Dứt lời, ta tự tay đưa quả nho đã bóc vỏ đến bên miệng Tiêu Hành, động tác thân mật vô cùng.
Tiêu Hành rõ ràng sững người một chút, theo phản xạ liền liếc về phía Khương Quý nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng đầu hắn mới quay được nửa chừng đã cưỡng ép dừng lại.
Người đông mắt tạp, hắn sợ lộ ra sơ hở gì.
Hắn yêu sâu đậm cô nương kia.
Nếu bị người khác phát hiện manh mối, đám nữ nhân hậu cung đầy lòng ghen ghét này sẽ nuốt sống cô nương thiện lương ấy.
Ta nửa cười nửa không nhìn Tiêu Hành, ngay sau đó hắn liền há miệng ăn lấy quả nho.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Cũng phải, mấy ngày nay để ái phi chịu uất ức rồi, trẫm đương nhiên phải ở lại bầu bạn với ái phi.”
Ta phớt lờ những ánh mắt d.a.o găm đang hướng về phía mình, nhìn về cuối đám đông.
Quả nhiên, Khương Chi Chi nhìn thấy cảnh này liền như bị đả kích nặng nề, thân hình lảo đảo, hai mắt mở to, dường như muốn Tiêu Hành cho nàng ta một lời giải thích.
Chỉ tiếc rằng, Tiêu Hành từ đầu đến cuối đều không ngẩng đầu lên.
Khi mọi người đứng dậy cáo lui, Khương Chi Chi mang vẻ mặt như bị phản bội, nước mắt lưng tròng, quay lưng bỏ chạy khỏi điện.
Ai cũng biết nàng ta không có quy củ, thấy ta không phát tác, cũng đành bất lực bỏ qua.
Ta ở dưới bàn dùng sức lau ngón tay hai lần, ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt vẫn là nụ cười giả tạo.
“Khương muội muội quả là người có cá tính.”
Tiêu Hành giả vờ như không để tâm, hắn nắm lấy tay ta.
“Ái phi độ lượng như vậy, hà tất phải bận lòng vì nàng ta, nếu làm hỏng hứng thú của ái phi, trẫm sẽ đau lòng lắm.”
Quả là biết diễn.
Tiêu Hành cần gì làm hoàng đế, nếu lên sân khấu hát tuồng, chắc chắn cũng thành một vai cừ khôi.
Ta e lệ cúi đầu nhưng trong lòng lại chỉ muốn c.h.ặ.t phăng bàn tay đang nắm lấy mình của Tiêu Hành.
Gắng gượng ứng phó với hắn đến tối, cuối cùng hắn lại lấy cớ chính sự mà rời khỏi tẩm điện của ta.
Ta cũng chẳng buồn giữ lại, dù sao ta cũng ước gì hắn mau mau cút đi.
Trưa ngày hôm sau, Ngụy Chiêu nghi đến bái phỏng.
Thấy vẻ mặt nàng ấy do dự, ta liền cho lui hết cung nhân trong điện.
“Thẩm tỷ tỷ, lát nữa Thẩm phu nhân sẽ vào cung thăm tỷ. Huynh trưởng nói lần này Thẩm phu nhân nhập cung chưa được bệ hạ phê chuẩn, đến lúc đó tỷ tỷ phải cẩn thận, chớ để người khác nắm được nhược điểm.”
Ta sững người một chút.
Tự ý vào cung không phải chuyện nhỏ, e rằng trong nhà đã có biến động gì đó mà không muốn để Tiêu Hành phát giác, mười phần thì chín phần có liên quan đến lương thảo.
Huynh trưởng của Ngụy Chiêu nghi đang làm việc ở Lễ bộ, lần này hẳn cũng đã dùng không ít thủ đoạn.
Ta thận trọng gật đầu.
Khi mẫu thân đến, trong Ninh Tú cung chỉ còn lại tâm phúc.
Thấy sắc mặt bà nặng nề, ta chủ động mở lời trước:
“Mẫu thân, chẳng lẽ lương thảo được phê chuẩn quả thực có vấn đề?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









