“Quả nhiên ngươi thích ả Thẩm Quý phi đó! Rõ ràng ngươi từng nói trên đời này chỉ yêu mình ta! Rõ ràng ngươi từng nói sẽ bảo vệ ta!”

“Nhưng từ khi ta vào hoàng cung, ta chỉ thấy sự sủng ái của ngươi dành cho Thẩm Quý phi, ngươi còn có con với nàng ta!”

“Được thôi, ta muốn về nhà, Tiêu Hành, ngươi thả ta về nhà đi! Ta không muốn tiếp tục ở lại cái nơi nát bét này nữa!”

Tiêu Hành cảm thấy Khương Chi Chi trước mắt dường như đã thay đổi, nhìn nữ nhân khóc lóc làm loạn, lần đầu tiên hắn cảm thấy mệt mỏi đến vậy.

“Đứa bé đó không phải là con của trẫm với nàng ta, còn Khương bá phụ, ngày mai trẫm sẽ nghĩ cách, Chi Chi, nàng đừng khóc nữa.”

Trước đây hắn sợ Chi Chi quá ngây thơ, sẽ bị kẻ có tâm dò lời, nhưng bây giờ hắn thật sự không còn cách nào khác.

Tiêu Hành vẫn nói kế hoạch của mình cho Khương Chi Chi, chỉ là có sửa đổi đôi chút.

“Nàng ta… nàng ta lại tư thông với thị vệ! Sao nàng ta có thể như vậy, vì sao ngươi không vạch trần nàng ta?”

Thấy Khương Chi Chi không còn kích động nữa, Tiêu Hành mới thở phào nhẹ nhõm.

“Chi Chi yên tâm, trẫm sẽ để nàng ta phải trả giá.”

14

Buổi chầu sáng hôm sau, Tiêu Hành liền gây sức ép với Thẩm gia, yêu cầu tạm thời gác lại vụ án tham ô lương thảo.

Vừa có động thái này, trong triều lập tức dấy lên sóng gió ngút trời.

Trong triều dần dần bắt đầu bất mãn với Tiêu Hành.

Trước kia khi sủng ái ta, cùng lắm hắn cũng chỉ là thiên vị, ban thưởng nhiều hơn chút, nhưng hiện giờ đối diện lại là vụ tham ô lương thảo suýt nữa gây ra hậu quả nghiêm trọng, sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy? Trong triều vốn chỉ có vài tranh chấp phe phái nhỏ, nhưng trước đại sự quốc gia thì xưa nay luôn đồng lòng đối ngoại.

Tiêu Hành còn chưa biết những lời đồn trong hậu cung trước đó.

Phi tần đã biết quan hệ giữa Tiêu Hành và Khương Chi Chi, thì cũng đồng nghĩa với việc những gia tộc đứng sau lưng họ đều đã biết.

Hành động này của Tiêu Hành rõ ràng là vì trong số phạm nhân có người hắn muốn bảo vệ.

Ta dĩ nhiên biết Tiêu Hành muốn giữ lại thế lực của mình, nhưng triều đình thì không nghĩ như vậy.

Ngày hôm trước Khương Quý nhân làm loạn trong Ngự Thư Phòng, ngày hôm sau Tiêu Hành đã giữ lại đám phạm nhân.

Kinh thành đâu đâu cũng là người tinh khôn.

Thẩm Quý phi được sủng ái ba năm hóa ra chỉ là trò cười, chẳng qua là bị người ta coi làm quân cờ.

Mấy ngày sau đi thỉnh an, ta đều cảm thấy ánh mắt người khác nhìn ta mang theo vài phần thương hại.

Vừa cầm nho lên đã bị người ta giật mất.

“Bây giờ tỷ sao có thể ăn những thứ lạnh như vậy được!”

Thấy ta nhìn sang, Thẩm Dật Bình vội vàng quay mặt đi.

“Ta không phải quan tâm tỷ đâu, nếu chất t.ử hay chất nữ của ta xảy ra chuyện gì, ta nhất định không tha cho tỷ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta thấy nàng thú vị, liền cười trêu vài câu:

“Phải phải phải, vậy ta không ăn nữa, sao giờ muội lại giống mẫu thân như vậy rồi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lúc này lại có một thiếu niên cầm theo một cái đuôi cáo đi tới.

“A tỷ, tỷ đừng nghe nàng ấy cứng miệng, mấy hôm trước trên phố nghe có người nói năng bất kính với tỷ, nàng ấy xách thương đuổi theo người ta hai dặm đường.”

Ta nhận lấy chiếc đuôi trắng như tuyết, đây là món đồ nhỏ hắn đặc biệt làm cho đứa trẻ.

“Tiểu Ninh có lòng rồi.”

“Ta cũng tặng tỷ áo choàng lông cáo, sao tỷ chỉ khen cái tên tiểu t.ử thối kia!”

“Được được được, áo choàng do Bình nhi làm ta thích nhất, quả nhiên vẫn là Bình nhi hiểu sở thích của ta nhất.”

Khung cảnh hòa thuận vui vẻ như vậy, nhưng trong lòng ta lại có chút lo lắng.

Kiếp trước đứa con thứ hai của ta c.h.ế.t một cách mơ hồ, nay ta lại nghi ngờ có bàn tay của Tiêu Hành trong đó.

Hắn dĩ nhiên biết rõ lai lịch của đứa trẻ này, sao hắn có thể dung túng để một đứa trẻ như vậy được sinh ra.

Nghĩ đi nghĩ lại, ta quyết định tìm thêm chút việc cho Tiêu Hành làm.

Còn chưa kịp ra tay, cơ hội đã tự tìm đến.

“Quý phi nương nương, thần thiếp vốn nghĩ cứ chờ như vậy, sớm muộn gì cũng đợi được bệ hạ, nhưng giờ lại xuất hiện thêm một Khương Chi Chi, bảo thần thiếp sao không sốt ruột cho được?”

“Đúng vậy Quý phi nương nương, thần thiếp xin tạ lỗi với nương nương trước, trước kia quả thực oán hận nương nương giữ bệ hạ bên mình, nhưng nay xem ra, là chúng thần thiếp bị người ta xoay vòng vòng.”

“Nương nương, gia thế nhà thần thiếp yếu, cứ tiếp diễn như vậy, lỡ sau này bệ hạ có mệnh hệ gì, đừng nói là nâng đỡ gia tộc, e rằng những người không có con cái như chúng thần thiếp đều sẽ bị đày đi canh lăng, xin nương nương chỉ cho một con đường sống.”

“Xin nương nương chỉ cho một con đường sống.”

Ta đặt chén trà xuống, mở chiếc hộp gỗ bên cạnh.

Đây là thứ ca ca mang cho ta lần trước khi vào cung, hắn rời kinh thành một tháng, cuối cùng đã tìm được bí d.ư.ợ.c ở phương Nam.

“Ta tự nhiên sẽ tạo cơ hội cho các muội muội, đến lúc đó có thể m.a.n.g t.h.a.i hay không, thì phải xem bản lĩnh của các muội.”

Gần đây e rằng Tiêu Hành cũng đã biết chuyện giữa hắn và Khương Chi Chi đã bị bại lộ.

Nhưng có hai nhà Thẩm và Ngụy ở đó, hắn không dám hoàn toàn trở mặt, chỉ là suốt gần một tháng không hề đến tẩm điện của ta.

Mà kể từ khi tìm được chứng cứ Tiêu Hành phản quốc, Ngụy gia cuối cùng cũng quyết tâm liều một phen.

Trưởng t.ử Ngụy gia vốn đang làm việc ở bộ Lễ, liền mua chuộc một số người trong cung.

Nhờ vậy chúng ta cũng biết được, suốt một tháng nay Tiêu Hành thường xuyên nửa đêm trèo vào tẩm cung của Khương Chi Chi.

Sau đó ta liền dặn dò xuống dưới.

Điều ta muốn chính là Khương Chi Chi bị lạnh nhạt khắp nơi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện