Cố Nhân cố gắng thu mình lại thành một cục, ánh mắt né tránh: "Chúng ta... chúng ta đến phòng y tế xem thế nào đi."
Hai đứa trẻ dìu dắt nhau đến phòng y tế, bác sĩ kiểm tra xong bảo không có gì nghiêm trọng, chỉ cần không vận động mạnh, nghỉ ngơi hai ba ngày là sẽ hồi phục.
Trong lòng Cố Nhân đầy vẻ áy náy và lo lắng, cô bé dìu cậu nhóc rời đi, suốt dọc đường không dám ngẩng đầu: "Lát nữa chú Triệu đến đón, anh cứ về trước đi nhé. Em vẫn chưa quét xong lớp, nếu để mẹ biết mẹ lại mắng em c.h.ế.t."
Triệu Lệnh Uyên yếu ớt tựa hẳn người vào cô bé. Cố Nhân vốn dĩ khỏe mạnh nên hoàn toàn có thể trụ vững cho cậu dựa vào. Chỉ nghe cậu nói: "Mẹ em chắc chắn sẽ biết, vì chính anh sẽ nói cho dì ấy. Anh đã hứa với dì là phải giám sát em thì nhất định sẽ không nuốt lời."
"Anh!"
Cố Nhân định nổi cáu, nhưng vừa thấy dáng vẻ đi đứng xiêu vẹo của cậu, ngọn lửa giận lập tức tắt ngấm. Cô bé đổi giọng làm nũng: "Anh đừng nói có được không? Dù sao mẹ cũng không đến đón em, nếu anh không nói thì mẹ chắc chắn không biết đâu. Em mời anh uống nước nhé?"
Triệu Lệnh Uyên chẳng thèm để ý, chỉ ôm đầu rên rỉ: "Ối dào, đau quá."
"Hả? Đầu vẫn còn đau à? Anh ráng chịu một chút, chú Triệu sắp đến rồi. Chúng ta về lớp nghỉ ngơi trước đã, em sẽ quét dọn xong nhanh thôi." Cô bé xốc lại bả vai Triệu Lệnh Uyên, nửa dìu nửa kéo cậu quay lại lớp.
Trong lớp học, Cố Nhân quét tước nhanh như gió cuốn, thỉnh thoảng lại lo lắng nhìn cậu một cái.
Triệu Lệnh Uyên uể oải gục trên mặt bàn, nghiêng đầu nhìn cô bé. Trông cậu lúc này phảng phất vẻ mỏng manh của một "bệnh mỹ nam", chỉ khi cô bé không chú ý, đôi mắt xảo quyệt mới lộ ra nụ cười ranh mãnh.
…
Và lẽ dĩ nhiên, mẹ Cố đã biết chuyện cô bé không làm bài tập, lại còn "vinh dự" bị phạt quét lớp lần nữa.
Ngay khi mẹ Cố định dùng "gia pháp" để răn dạy, Triệu Lệnh Uyên đã tranh thủ đưa ra một đề nghị tuyệt vời: "Dì ơi, hay là từ nay để con phụ đạo Nhân Nhân làm bài tập nhé?"
Mẹ Cố mừng rỡ khôn xiết, thành tích học tập của Tiểu Uyên tốt đến mức bà phát thèm: "Thế thì còn gì bằng, nhưng ngại quá, con còn có bài tập của mình phải làm mà."
Triệu Lệnh Uyên mười một tuổi đã không còn là cậu nhóc ngây ngô năm nào. Cậu đã bắt đầu học được cách "giả ngoan" trước mặt người lớn —— đặc biệt là những người lớn quan trọng —— để tạo lợi thế cho mình.
Đứng từ góc độ một người bạn thanh mai trúc mã tốt bụng, cậu trình bày những suy nghĩ sâu xa về việc mong muốn Cố Nhân cũng được vào trường tốt, có tương lai tươi sáng; đồng thời khẳng định bài tập của mình hoàn toàn có thể xử lý gọn nhẹ và cậu có rất nhiều thời gian rảnh.
"Nhân Nhân, ý con thế nào?" Ánh mắt đầy uy lực của mẹ Cố quét sang.
Nếu là bình thường, Cố Nhân chắc chắn sẽ sống c.h.ế.t không đồng ý. Nhưng ngay khi cô bé định ngụy biện để từ chối, phía bên kia Triệu Lệnh Uyên đột nhiên ôm đầu vẻ mặt rất đau đớn, trông vô cùng yếu ớt.
Cái miệng đang há ra của Cố Nhân đành khép lại, ấm ức đồng ý: "Vâng ạ."
…
Khoảng thời gian phụ đạo đầy "thống khổ" bắt đầu.
Là một học sinh tiểu học, Cố Nhân không những không được tận hưởng niềm vui chơi đùa với bạn bè sau giờ học, mà còn bị giám sát c.h.ặ.t chẽ khi làm bài. Có những người sinh ra vốn không có khiếu học hành, ví dụ như Cố Nhân. Không phải cô bé không nghiêm túc, mà là đầu óc không nhạy bén nên thật sự học không vào, lâu dần sinh ra tâm lý buông xuôi.
Thế nhưng Triệu Lệnh Uyên lại cực kỳ kiên nhẫn. Hai đứa trẻ bên nhau sớm tối suốt bao nhiêu năm, cậu tự có một bộ bí kíp riêng.
Sau khi bàn bạc với bố mẹ Cố, cậu tiếp quản quyền kiểm soát toàn bộ tiền tiêu vặt của Cố Nhân, đồng thời thiết lập cho cô bé một kế hoạch học tập đặc biệt. Ví dụ như:
Làm xong 10 câu liên tục: Được nghỉ 10 phút.
Làm xong 20 câu liên tục: Được nghỉ 15 phút + Một phần trái cây yêu thích.
Làm xong toàn bộ bài tập Toán: Được nghỉ 15 phút + Trái cây yêu thích + 5 tệ tiền tiêu vặt + Một lần quay thưởng...
Danh sách quà tặng được dán lù lù ngay trên tường: Tiền tiêu vặt, quần áo mới, đi công viên giải trí, b.úp bê, túi quà ăn vặt khổng lồ. Toàn là những thứ Cố Nhân mê như điếu đổ.
Nói đi cũng phải nói lại, chiêu này thực sự có hiệu quả. Vì "củ cà rốt" treo ngay trước mắt, cô bé thực sự đã dốc hết sức bình sinh ra để học. Cộng thêm phương pháp giảng giải "kiểu họ Triệu" linh hoạt, biến hóa và chi tiết, tốc độ học tập của Cố Nhân tiến bộ rõ rệt.
…
Khó khăn lắm mới đợi được đến ngày thứ Bảy.
Nhân lúc bố mẹ Cố ra ngoài, Cố Nhân gõ cửa nhà hàng xóm, tìm thấy Triệu Lệnh Uyên đang lắp ráp linh kiện xe mô hình: "Đừng nghịch cái đó nữa, em dẫn anh đến một nơi cực kỳ vui."
Cô bé vẻ mặt bí hiểm, giọng hạ thấp xuống.
Triệu Lệnh Uyên đảo mắt, đầu cũng không ngẩng lên: "Em thì có chỗ nào vui được chứ, chẳng phải lần nào cũng là anh dắt em đi sao."
"Đừng có coi thường người khác nhé, thực sự vui lắm luôn! Có đi không? Cơ hội chỉ có một lần duy nhất thôi đấy." Cố Nhân cố tình cường điệu hóa vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Lệnh Uyên liếc cô bé, nhìn xuống chân: "Đi bằng dép lê à?"
"Ngay ở nhà em thôi, đảm bảo thú vị." Cố Nhân giật lấy linh kiện trên tay cậu, kéo cậu sang phòng mình.
Tối.
Một màu đen kịt đến mức giơ tay không thấy năm ngón.
Trong không gian tối tăm ấy bỗng vang lên tiếng khóc thút thít đầy âm u, kèm theo một tiếng "cạch" khô khốc, cô bé khóa trái cửa rồi bật chiếc đèn bàn nhỏ lên. Chụp đèn được bọc một lớp giấy mỏng màu xanh t.h.ả.m đạm, tỏa ra ánh sáng xanh leo lét, rợn người.
Triệu Lệnh Uyên lập tức căng thẳng: "Em làm trò gì thế?"
Cô bé cười hì hì, giọng khàn khàn: "Mời đại ca xem cuốn truyện ma em thích nhất."
Cố Nhân sột soạt lục từ trong tủ ra hai cuốn truyện kinh dị đặt dưới ánh đèn xanh, rồi vỗ vỗ vào tấm t.h.ả.m, bảo Triệu Lệnh Uyên cùng nằm xuống xem với mình.
"Thấy sao? Có... cảm... giác... không?" Cô bé cố tình bắt chước giọng người già, cười một cách quái dị.
Triệu Lệnh Uyên thấy da đầu tê rần, nhìn những hình vẽ kinh khủng trên bìa sách, giọng run run: "Anh thấy hơi sợ."
"Không sao, em sẽ bảo vệ anh mà~ Chúng ta không cần tốn tiền cũng được trải nghiệm cảm giác ở nhà ma, tuyệt quá còn gì~ Lại đây, lật mở trang thứ ba với em nào."
Trong lòng Cố Nhân sướng rơn, cảm giác như nô lệ được vùng lên làm chủ vậy. Trời mới biết một tháng qua cô bé đã phải nếm trải bao nhiêu gian khổ, m.á.u và nước mắt.
Trang thứ ba kể về một câu chuyện "Tiếng gõ cửa đêm trăng", bên cạnh có hình minh họa đỏ lòm m.á.u me khiến Triệu Lệnh Uyên sợ hãi nhắm tịt mắt lại.
Cố Nhân nãy giờ quan sát cậu càng trở nên bạo dạn hơn: "Sao anh lại nhắm mắt thế? Hay để em đọc cho anh nghe nhé?"
"Không cần." Cậu nhóc đành phải mở một con mắt ra, khó khăn nhìn xuống trang sách, toàn thân căng cứng, thỉnh thoảng lại hít một ngụm khí lạnh khi đọc đến đoạn rùng rợn.
Chẳng biết từ lúc nào, cả hai đã bị câu chuyện cuốn hút, đang tập trung cao độ thì Cố Nhân bỗng cảm thấy sau lưng ngứa ngáy, như có thứ gì đó đang khẽ khều mình.
Cô bé lập tức mắng Triệu Lệnh Uyên: "Anh không xem sách đi sao lại cứ khều em!"
Ánh mắt Triệu Lệnh Uyên vẫn dán c.h.ặ.t vào trang sách, phản bác lại: "Ai khều em chứ?"
"Anh không khều em?" Cố Nhân thấy kỳ quái, đưa tay sờ sau lưng mình thì không thấy gì cả. Cô bé quay đầu nhìn kỹ Triệu Lệnh Uyên, thấy hai tay cậu đều đặt trên cuốn sách, đành thắc mắc một chút rồi lại tiếp tục đọc.
Lại một cơn ngứa ngáy truyền tới.
"Ái chà, anh đừng có khều em nữa mà!" Cô bé bực bội.
Triệu Lệnh Uyên còn bực hơn cô bé: "Đã bảo là không khều mà! Có xem nữa không thì bảo, đừng có nói chuyện với anh."
Nói xong cậu tiếp tục cúi đầu đọc chăm chú, hai tay vẫn giữ nguyên vị trí trên sách.
"..." Cố Nhân rùng mình một cái, sắc mặt thay đổi hẳn, giọng nói lí nhí đi mấy phần. Cô bé đẩy đẩy Triệu Lệnh Uyên đang phớt lờ mình, lắp bắp hỏi: "Anh... anh thực sự... không khều em thật à?"
Triệu Lệnh Uyên đầu không thèm ngẩng: "Không."
"Hít." Cố Nhân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu.
Tiếng khóc ai oán từ chiếc máy MP3 vẫn vang vọng khắp bốn phía, căn phòng không một chút ánh sáng tự nhiên, điểm sáng duy nhất chính là bóng đèn xanh leo lét của chiếc đèn bàn trên sàn nhà.
"Hay... hay là mình đừng xem nữa, ra ngoài ăn trái cây đi?" Cô bé nuốt nước miếng cái ực.
"Không muốn ăn, anh mới xem được một nửa." Giọng Triệu Lệnh Uyên bỗng nhiên trở nên nhẹ hẫng: "Đang đến đoạn một người đàn bà treo cổ... Ngày xửa ngày xưa có một ông bá hộ sống ở làng họ Vương, ông có một cô con gái mười sáu tuổi xinh đẹp như hoa, một ngày nọ..."
"Á á á em không nghe em không nghe đâu!" Cố Nhân bịt c.h.ặ.t tai nhắm tịt mắt lại.
"Ha ha ha ha!"
Triệu Lệnh Uyên đẩy cuốn truyện sang một bên, không nhịn được mà cười lớn, ngồi khoanh chân lại nhìn cô bé: "Cái đồ nhát gan, thế mà cũng đòi dọa anh cơ đấy?"
Cố Nhân lập tức phản ứng lại, mở choàng mắt: "Lại là anh cố tình bày trò xấu!"
"Đoán đúng rồi đấy." Triệu Lệnh Uyên vừa nói vừa lộn người dậy, nhanh chân mở cửa phòng chạy vụt ra ngoài, không quên quay đầu làm một cái mặt quỷ thật lớn.
Cố Nhân kinh ngạc há hốc mồm, không nói hai lời liền bò dậy đuổi theo. Cả căn nhà lập tức ngập tràn tiếng nô đùa và đ.á.n.h đ.ấ.m của hai đứa trẻ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









