Cố Nhân chuyển đến trường mầm non ở Lâm Thành, học lớp Trung 3.
Triệu Lệnh Uyên học lớp Đại 3.
Mặc dù hai lớp cách nhau một tầng lầu, nhưng lại dùng chung sân trường, các hoạt động thể chất hay học múa đều ở cùng nhau nên không tránh khỏi việc chạm mặt.
Lúc đầu, Triệu Lệnh Uyên vẫn còn ôm hận chuyện con bé này dám cướp kẹo của mình, khiến mình chịu thiệt thòi lớn. Nào ngờ đối phương hoàn toàn không để bụng, vừa gặp mặt đã gọi "anh Lệnh Uyên" ngọt xớt. Đã vậy, trong cuộc thi kéo co giữa các lớp, con bé còn dùng sức mạnh phi thường giúp đội cậu giành được giải quán quân cùng bông hoa hồng nhỏ thưởng của cô giáo.
Quan trọng nhất là trong trận chiến tranh giành ngôi vị "đại ca trường mầm non" với Nam Huyễn Lâm - trùm lớp Đại 5, chính Cố Nhân đã ra tay nghĩa hiệp, đ.ấ.m cho đối phương một phát ngã nhào xuống đất. Vì chuyện này mà con bé còn bị cô giáo phê bình.
Triệu Lệnh Uyên cảm động vô cùng. Tuy cậu thấy con bé ngốc nghếch này đầu óc hơi chậm chạp, trông cứ lơ ngơ như bò đội nón, nhưng được cái khỏe mạnh, ngoan ngoãn và luôn hướng về mình, nên cậu quyết định đơn phương thu nhận con bé làm đàn em.
Thực ra cậu cũng đã đề cập với con bé mập này rồi, khổ nỗi nó chỉ biết vừa mút cây kẹo mút cậu cho, vừa nghiêng đầu ngây ngô hỏi: "Anh ơi, đàn em là cái gì ạ?"
Thế là Triệu Lệnh Uyên từ bỏ ý định giải thích cho nó hiểu. Chuyện này còn khó hơn việc bảo mẹ ruột đừng đ.á.n.h cậu trong vòng ba ngày.
Hôm nay, tiết học giáo d.ụ.c sức khỏe có nội dung về móng tay, tầm quan trọng của việc bảo vệ móng tay và học cách cắt móng tay. Để tăng thêm không khí và thúc đẩy giao tiếp, lớp Trung và lớp Đại được ghép đôi với nhau. Hai bạn một nhóm sẽ quan sát móng tay của đối phương và thực hành cắt móng cho nhau.
Thực ra lớp Đại đã học qua nội dung này rồi, vai trò chính của các anh chị lớn trong tiết này là làm "giáo viên nhí" để hướng dẫn cho các em lớp Trung.
Ban đầu, người cùng nhóm với Cố Nhân là một bé gái nhút nhát, tính tình rất nhạy cảm. Hai đứa ngồi đối mặt, bé kia đừng nói là giảng giải cho Cố Nhân, ngay cả nói chuyện cũng không nên lời.
Đến công đoạn thực hành, cô giáo vừa lơ là một chút, bé gái kia đã lỡ tay cắt trúng thịt ngón tay của Cố Nhân, khiến con bé đau quá khóc toáng lên.
Cô trợ giảng giúp dán băng cá nhân xong, lần lượt an ủi tiểu Cố Nhân đang bị thương và bé gái đang tái mét mặt vì sợ hãi. Cô định cho Cố Nhân nghỉ ngơi không tham gia nữa, nào ngờ Triệu Lệnh Uyên ở bên cạnh xung phong.
"Cô ơi, để con với Cố Nhân một nhóm đi ạ!"
Cậu nhóc kéo vạt áo cô giáo khi cô đi ngang qua, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đậu nhỏ của mình, ngẩng đầu lên. Khuôn mặt trắng trẻo, đẹp trai của cậu bé hiện ra trước mắt khiến cô giáo lập tức mềm lòng.
Chuyện Cố Nhân và Triệu Lệnh Uyên lớp Đại 3 chơi thân với nhau không phải là bí mật, lần trước con bé đ.á.n.h người cũng là vì cậu nhóc này. Bình thường tên nhóc này nghịch ngợm đủ trò chỉ thiếu điều chưa lật tung cả trường lên thôi, nhưng khổ nỗi cậu ta có nhan sắc, lại giỏi làm nũng giả ngoan, nên "sát thương" tâm lý gây ra cho các cô giáo mầm non nhẹ dạ luôn đạt mức cực đại.
"Được rồi, nhưng con nhất định phải cẩn thận nhé, không được làm bạn đau đâu đấy."
Cô giáo dặn dò xong liền ngồi xuống cạnh Cố Nhân, dịu dàng hỏi: "Con có đồng ý để anh Triệu Lệnh Uyên cắt móng tay cho con không?"
Cố Nhân rưng rưng nước mắt nhìn về phía Triệu Lệnh Uyên. Cậu nhóc đang há to miệng, ra hiệu không thành tiếng: "Đồng! Ý! Đi!"
Thế là Cố Nhân gật đầu. Con bé lúc nào cũng nghe lời Triệu Lệnh Uyên cả. Bởi vì anh ấy đẹp trai, lại còn có nhiều kẹo.
Bé gái Tiết Linh Linh được điều đi chỗ khác. Con bé vẫn chưa hoàn hồn nên được cô giáo cho ngồi nghỉ ở góc vắng để ổn định tâm trạng. Triệu Lệnh Uyên lườm Linh Linh một cái đầy ghét bỏ, thậm chí chẳng thèm ngồi lên chiếc ghế của con bé mà đổi luôn ghế của mình sang, nhích lại thật gần bàn để thu hẹp khoảng cách với Cố Nhân.
"Đừng khóc nữa, nó đi rồi, chẳng phải có anh thay thế rồi sao? Về nhà anh cho ăn kẹo."
Cậu nhóc đưa tay vỗ đầu Cố Nhân để an ủi.
Cô giáo đứng bên cạnh canh chừng vì sợ xảy ra sơ suất thấy cảnh này mà ngạc nhiên vô cùng. Triệu Lệnh Uyên vốn là một tên nhóc nghịch ngợm, một "tiểu bá vương" chính hiệu, đã bắt nạt không biết bao nhiêu đứa trẻ khóc thét. Ai mà ngờ được cậu ta cũng có ngày biết an ủi người khác cơ chứ? Đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi! Tan làm chắc chắn phải kể chuyện này với các cô giáo khác nghe mới được.
Là một "thiên tài gây rắc rối", Triệu Lệnh Uyên có một bộ kỹ năng thu xếp hậu quả cực kỳ bài bản. Khả năng mồm mép tép nhảy của cậu nhóc chắc là được luyện từ trong bụng mẹ, tuổi còn nhỏ mà thiên phú ngôn ngữ đã phát triển vượt bậc.
Vì vậy, lúc này khi đóng vai "thầy giáo nhí" giảng giải cho Cố Nhân, cậu nhóc không chỉ nói rất chi tiết mà còn kèm theo đủ loại động tác mô phỏng và ví von sinh động vô cùng, hoàn toàn thu hút sự chú ý của cô bé mập.
Sau khi nói xong một tràng dài, cậu nhóc đặt bàn tay trái của mình lên bàn làm giáo cụ trực quan, chỉ từng ngón một rồi bắt đầu đặt câu hỏi:
"Bây giờ anh hỏi em vài câu, trả lời đúng sẽ có khen thưởng, trả lời sai một câu là bị b.úng trán một cái —— cái này là cái gì? Nó mọc trên ngón tay nào?"
Rõ ràng trước đây Cố Nhân đã từng bị cậu nhóc b.úng trán nên lập tức ôm lấy cái trán trắng nõn của mình. Bản tính "học dốt" lộ rõ, khuôn mặt bánh bao nhăn nhó đầy khổ sở:
"Nó... nó là móng tay, nó ở... ở trên..."
"5, 4, 3, 2, 1, Búng!"
Triệu Lệnh Uyên ra vẻ thất vọng: "Ngón trỏ! Là ngón trỏ đấy đồ ngốc!"
Cậu nhóc gục đầu nản chí, nhưng một lát sau đã ngẩng lên, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả trời sao: "Anh có cách rồi!"
Cậu nhóc đi xin các bạn nam khác mấy miếng dán sticker hình trái cây mang về, bảo Cố Nhân chọn ra năm loại trái cây yêu thích nhất, rồi dán từng cái lên móng tay của mình:
"Ngón dán dâu tây là ngón cái, nho là ngón trỏ, dưa hấu là ngón giữa, cam là ngón áp út, còn táo là ngón út."
Sau khi nhắc lại vài lần, cậu nhóc bắt đầu hỏi: "Kẹo dâu tây là ngón nào?"
Cố Nhân nhìn chằm chằm vào móng tay cậu nhóc, nuốt nước miếng ực một cái: "Ngón cái!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đúng rồi, Nhân Nhân giỏi quá!" Triệu Lệnh Uyên bắt chước giọng điệu người lớn khen ngợi cô bé: "Thế kẹo dưa hấu là ngón nào?"
"Là... là..." Đôi mắt to của Cố Nhân đảo qua đảo lại, bộ não non nớt vận hành hết công suất: "Là ngón giữa!"
"Chính xác!"
Sau khi học xong tên các ngón tay và móng tay, cả hai chuyển sang phần thực hành. Nhìn thấy cái bấm móng tay, Cố Nhân vô thức rụt người lại. Triệu Lệnh Uyên liền hào phóng đẩy cái bấm móng tay về phía cô bé: "Cho em cắt cho anh trước đấy."
Các bạn nhỏ lớp Trung khác đều được các anh chị lớp Đại giúp cắt trước, sau khi làm mẫu thực tế xong mới đổi vai trò. Cố Nhân do dự cầm lấy cái bấm móng tay, thử bóp nhẹ vài cái.
Triệu Lệnh Uyên nuốt nước miếng, nhưng không hề rụt tay lại.
Cố Nhân nắm lấy tay cậu nhóc, cẩn thận giữ c.h.ặ.t ngón cái, nhét móng tay vào khe bấm. Toàn thân Triệu Lệnh Uyên cứng đờ, căng thẳng đến mức không dám chớp mắt. Cậu nhóc định quay mặt đi không dám nhìn cảnh tượng sắp tới, nhưng lại cố nhịn để nhìn cho bằng được. Cậu nhóc nghĩ nếu mình mà quay đi thì con bé mập sẽ càng sợ hơn.
"Đặt thế này này, lát nữa dùng lực bấm xuống là được." Cô giáo đứng quan sát bắt đầu hỗ trợ, cầm tay hướng dẫn cô bé điều chỉnh.
Triệu Lệnh Uyên âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Một tiếng "tách" giòn giã vang lên, một mẩu móng tay trắng trong suốt bay ra. Lặp lại vài lần, Cố Nhân dần tự tin hơn hẳn. Dù còn chút lóng ngóng nhưng ít nhất cô bé cũng không làm đối phương bị thương.
"Em biết cắt móng tay rồi!"
Sau khi cắt xong toàn bộ, Cố Nhân cười hớn hở, khuôn mặt bánh bao bầu bĩnh đỏ ửng lên vì phấn khích.
Triệu Lệnh Uyên nhìn bộ móng tay bị cắt nham nhở như ch.ó gặm của mình, cũng cười hì hì khen theo: "Giỏi lắm, giờ đến lượt anh cắt cho em, em có sợ không?"
Cố Nhân nhìn ngón tay của cậu nhóc, lắc đầu rồi dõng dạc nói: “Em không sợ!”
…
Buổi chiều tan học, mẹ Cố và mẹ Triệu cùng nhau đến đón. Sau khi biết chuyện xảy ra hôm nay, cả hai đều vui vẻ khen ngợi hai đứa nhỏ, sau đó thông báo thêm một việc khác.
Thứ Bảy, mẹ Cố đưa Cố Nhân về nhà bà ngoại ở dưới quê chơi. Mẹ Triệu rảnh rỗi nên cũng dắt con trai đi theo chơi cùng.
Ở nhà bà ngoại có nuôi một đàn gà con mới mua ngoài chợ về, được nuôi thả trong một căn phòng trống ở phía Tây, dùng hàng rào tự chế quây lại một khoảng đất trống rộng khoảng năm, sáu mét vuông. Những chú gà con lông vàng óng ả vỗ cánh lạch bạch, kêu chiêm chiếp chạy đi chạy lại trong hàng rào, trông vừa sinh động vừa vô cùng đáng yêu.
Hai đứa trẻ bị đàn gà thu hút, sống c.h.ế.t không chịu rời chân. Dù sao cũng là trong nhà mình, bàn ghế đều cao, không có đồ vật gì nguy hiểm nên người lớn đều ra sân trước, để mặc hai đứa tự chơi với nhau.
"Chúng nó kêu chiêm chiếp thế này chắc chắn là đói rồi."
"Nhà dịch thuật" đại tài Triệu Lệnh Uyên quan sát một lúc rồi khẳng định chắc nịch: "Chúng mình phải tìm cái gì cho chúng nó ăn thôi."
"Cái đuôi nhỏ" Cố Nhân thấy rất có lý. Hai đứa nhỏ bắt đầu lượn lờ trong phòng tìm thức ăn, chẳng mấy chốc đã tìm thấy một túi cám gà, bên trong có một cái thìa nhôm trắng kiểu cũ.
Triệu Lệnh Uyên xúc một ít cám đưa vào trong hàng rào, đàn gà con lập tức lạch bạch chạy tới vây quanh, mổ cám ăn lia lịa.
"Đừng tranh nhau, ai cũng có phần." Lần đầu cho ăn nên cậu nhóc không tránh khỏi lóng ngóng, làm Cố Nhân đứng bên cạnh cũng ngứa ngáy tay chân, muốn thử sức: "Cho em làm với, cho em làm với!"
Triệu Lệnh Uyên đưa thìa cho cô bé. Cố Nhân xúc một ít cám rồi đưa vào, từng chú gà con chen chúc nhau vây quanh cái thìa, thỉnh thoảng lại xô đẩy nhau, vô cùng náo nhiệt.
Cho đám này ăn xong, Cố Nhân di chuyển thìa sang phía bên kia cho những chú gà chưa chen vào được ăn cùng, định để chúng được ăn nhiều hơn một chút. Nào ngờ những chú gà đang ăn dở không chịu nhả mồi, cứ thế bám theo cái thìa, thậm chí có một con bạo dạn nhảy tót vào trong thìa để ăn.
"Xuống đi! Không được tranh của bạn!"
Cô bé giận dữ lật ngược cái thìa để hất chú gà xuống. Con gà kia vỗ cánh phạch phạch cố nhảy vào thìa lần nữa, Cố Nhân dùng lực gõ mạnh vào đầu nó: "Không nghe lời này, đ.á.n.h cho cái đồ xấu xa này!"
Chú gà con bị gõ mấy cái liền ngã lăn ra đất, không còn động tĩnh gì nữa. Giữa đám gà con đang kêu chiêm chiếp náo nhiệt, chỉ có duy nhất một con nằm im bất động, trông vô cùng nổi bật.
Cố Nhân thấy sợ, dùng thìa khẽ đẩy nó: "Bạn làm sao thế?"
Triệu Lệnh Uyên cũng giật mình, nhưng vốn dĩ nghịch ngợm quen nên gan dạ hơn chút, cậu nhóc bảo: "Có phải bị em gõ c.h.ế.t rồi không?"
Trong mắt Cố Nhân lập tức dâng đầy nước mắt. Đôi mắt to tròn mọng nước nhìn xác chú gà con, dù chưa thể hiểu hết ý nghĩa của từ "c.h.ế.t" nhưng trực giác mách bảo cô bé rằng mình đã làm sai chuyện gì đó. Đang định gào khóc thì con bé lập tức bị Triệu Lệnh Uyên ngăn lại.
"Suỵt! Đừng khóc, đừng khóc! Em mà khóc là mọi người chạy vào hết bây giờ."
Dù không phải thủ phạm chính, nhưng Triệu Lệnh Uyên mới năm tuổi cũng thấy chột dạ vô cùng. Bộ não linh hoạt của cậu nhóc nhanh ch.óng nảy ra một ý kiến quái chiêu.
"Chúng mình giấu con này đi. Nhiều gà thế này, bà ngoại em chắc chắn không phát hiện ra đâu."
Nói là làm, cậu nhóc cùng với Cố Nhân —— người lần đầu tiên nảy sinh cảm giác tội lỗi —— dùng thìa xúc chú gà con đi giấu vào một chậu hoa trong sân. Trong chậu hoa trồng cây lan chi lá dài, những nhành lan xanh tốt rủ xuống vừa vặn che kín được chú gà.
"Em xem, không nhìn ra được đúng không!" Triệu Lệnh Uyên chống nạnh, vẻ mặt đắc ý vô cùng.
Cố Nhân mắt vẫn còn đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào chậu hoa không nói lời nào, đôi bàn tay mũm mĩm nắm c.h.ặ.t lấy gấu áo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









