Sau khi từ cung trở về, danh tiếng của Thẩm Nhược Vi tại phủ Nhiếp chính vương đã có sự thay đổi rõ rệt. Tuy nhiên, sự nể trọng thì ít mà sự dò xét, dè bỉu lại nhiều. Kẻ hạ nhân trong phủ vốn dĩ đều là những người tinh đời, họ thừa hiểu nàng bước vào đây không phải vì tình cảm, mà là một cuộc đổi chác đầy rủi ro.
Sáng hôm sau, Tiêu Lãm Thần đã lên triều từ sớm để giải quyết các việc đại sự về tấu chương quân lương phương Bắc. Nhược Vi ngồi ở chính sảnh, trước mặt nàng là danh sách chi tiêu và sổ sách của vương phủ do quản gia đưa tới.
"Vương phi, đây là toàn bộ sổ sách nội viện. Vương gia dặn dò, từ nay việc trong nhà đều do người quyết định." - Quản gia cúi đầu, nhưng giọng điệu có phần hời hợt.
Đứng phía sau quản gia là hai vị ma ma có thâm niên lâu đời trong phủ. Một người tên là Lý ma ma, vốn là người hầu cận của mẫu thân Tiêu Lãm Thần quá cố, ánh mắt bà ta nhìn Nhược Vi đầy vẻ khinh khỉnh.
"Bẩm Vương phi, vương phủ có quy tắc của vương phủ. Người mới đến, có lẽ chưa hiểu rõ. Các chủ mẫu của các phủ Vương gia khác thường sẽ lo việc thêu thùa, lễ Phật, còn việc sổ sách... vốn dĩ xưa nay vẫn do lão nô và quản gia lo liệu ổn thỏa." - Lý ma ma lên tiếng, lời lẽ nghe thì khiêm nhường nhưng thực chất là đang muốn tước quyền của Thẩm Nhược Vi.
Nhược Vi khẽ nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã vô cùng. Nàng không vội vàng đáp lời, chỉ chậm rãi lật xem từng trang sổ sách. Căn phòng im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
"Lý ma ma nói đúng, quy tắc là thứ không thể bỏ." - Nhược Vi đặt chén trà xuống, thanh âm nhẹ nhàng nhưng đanh thép - "Nhưng có một quy tắc lớn hơn tất cả, đó là mệnh lệnh của Vương gia. Ngài ấy đã nói việc nội viện do bổn vương phi quyết định, chẳng lẽ ma ma muốn thay Vương gia làm chủ?"
Lý ma ma biến sắc, vội vàng quỳ xuống: "Lão nô không dám!"
"Không dám là tốt." - Nhược Vi đứng dậy, bước đến trước mặt bà ta - "Ta xem qua sổ sách, thấy tiền mua than sưởi và lụa là trong tháng này tăng gấp đôi so với năm ngoái. Ma ma giải thích thế nào khi mùa đông năm nay tuyết rơi muộn hơn?"
Lý ma ma mồ hôi vã ra như tắm. Bà ta vốn dĩ tưởng một tiểu thư khuê các như Nhược Vi chỉ biết đến thơ ca, không ngờ nàng lại tinh tường về con số đến vậy.
"Việc này... việc này là do..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Là do các người nghĩ ta là con tin, là kẻ sắp c.h.ế.t nên muốn nhân cơ hội này đục khoét vương phủ?" - Nhược Vi lạnh lùng cắt ngang - "Lập tức mang toàn bộ số than và lụa dư thừa ra đây. Nếu thiếu một cân, một thước, ta sẽ viết một bản gửi thẳng lên vương gia, khép các người vào tội lạm dụng tài sản vương phủ."
Đám hạ nhân sợ hãi quỳ rạp xuống đất. Họ nhận ra vị Vương phi trẻ tuổi này không hề dễ bắt nạt như vẻ ngoài yếu ớt của nàng.
Đến tối, khi Tiêu Lãm Thần trở về, hắn thấy Nhược Vi vẫn còn ngồi bên bàn trà, ánh đèn dầu leo lét soi bóng nàng lên vách tường. Hắn bước vào, vạt áo bào còn vương chút hơi sương.
"Bổn vương nghe nói, hôm nay nàng đã khiến Lý ma ma phải nộp lại một nghìn lượng bạc trắng?" - Hắn ngồi xuống đối diện nàng, đôi mắt hiện lên tia thú vị.
Nhược Vi cẩn thận rót cho hắn một chén trà nóng: "Thiếp chỉ là muốn làm sạch nội viện của Vương gia, tránh để những sâu mọt này làm ảnh hưởng đến danh tiếng của ngài. Hơn nữa, số tiền đó có thể dùng để cứu trợ những gia đình binh sĩ t.ử trận trong vụ án quân lương."
Hắn cầm chén trà, ngón tay khẽ chạm vào tay nàng, một cảm giác tê dại truyền qua. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng: "Nàng làm việc gì cũng đều có mục đích rõ ràng. Thẩm Nhược Vi, nàng khiến bổn vương cảm thấy... nếu không giữ nàng bên cạnh, nàng sẽ là đối thủ đáng sợ nhất của bổn vương."
Nhược Vi khẽ mỉm cười: "Vương gia quá khen. Thiếp hiện tại là người của ngài, đối thủ của ngài cũng là đối thủ của thần thiếp."
Hắn đột nhiên kéo tay nàng lại, khiến nàng mất đà ngả về phía trước, đối diện sát với gương mặt tuấn tú của hắn. Hơi thở của hắn nồng mùi sương lạnh và sự nam tính mạnh mẽ.
"Vậy sao? Vậy thì hãy chứng minh cho bổn vương thấy lòng trung thành của nàng. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu lật lại các bản tấu chương về kho lương. Có những kẻ đang ẩn nấp rất sâu, nàng có dám cùng bổn vương đi vào hang cọp một lần nữa không?"
Nhược Vi cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập, nhưng nàng không né tránh ánh mắt của hắn: "Chỉ cần Vương gia không buông tay, thần thiếp nguyện cùng ngài đi đến cùng."
Hắn nhìn nàng thật lâu, rồi chậm rãi buông tay ra, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn vốn dĩ chỉ muốn dùng nàng làm quân cờ, nhưng quân cờ này dường như đang dần chiếm lấy tâm trí hắn theo cách mà hắn không thể kiểm soát được.
Đêm hôm ấy, dưới ánh trăng mờ ảo của kinh thành, hai con người trẻ tuổi, mỗi người mang một tâm cơ riêng, nhưng định mệnh đã buộc c.h.ặ.t họ vào nhau trong một cuộc chiến quyền lực không có hồi kết.
Sáng hôm sau, Tiêu Lãm Thần đã lên triều từ sớm để giải quyết các việc đại sự về tấu chương quân lương phương Bắc. Nhược Vi ngồi ở chính sảnh, trước mặt nàng là danh sách chi tiêu và sổ sách của vương phủ do quản gia đưa tới.
"Vương phi, đây là toàn bộ sổ sách nội viện. Vương gia dặn dò, từ nay việc trong nhà đều do người quyết định." - Quản gia cúi đầu, nhưng giọng điệu có phần hời hợt.
Đứng phía sau quản gia là hai vị ma ma có thâm niên lâu đời trong phủ. Một người tên là Lý ma ma, vốn là người hầu cận của mẫu thân Tiêu Lãm Thần quá cố, ánh mắt bà ta nhìn Nhược Vi đầy vẻ khinh khỉnh.
"Bẩm Vương phi, vương phủ có quy tắc của vương phủ. Người mới đến, có lẽ chưa hiểu rõ. Các chủ mẫu của các phủ Vương gia khác thường sẽ lo việc thêu thùa, lễ Phật, còn việc sổ sách... vốn dĩ xưa nay vẫn do lão nô và quản gia lo liệu ổn thỏa." - Lý ma ma lên tiếng, lời lẽ nghe thì khiêm nhường nhưng thực chất là đang muốn tước quyền của Thẩm Nhược Vi.
Nhược Vi khẽ nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã vô cùng. Nàng không vội vàng đáp lời, chỉ chậm rãi lật xem từng trang sổ sách. Căn phòng im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
"Lý ma ma nói đúng, quy tắc là thứ không thể bỏ." - Nhược Vi đặt chén trà xuống, thanh âm nhẹ nhàng nhưng đanh thép - "Nhưng có một quy tắc lớn hơn tất cả, đó là mệnh lệnh của Vương gia. Ngài ấy đã nói việc nội viện do bổn vương phi quyết định, chẳng lẽ ma ma muốn thay Vương gia làm chủ?"
Lý ma ma biến sắc, vội vàng quỳ xuống: "Lão nô không dám!"
"Không dám là tốt." - Nhược Vi đứng dậy, bước đến trước mặt bà ta - "Ta xem qua sổ sách, thấy tiền mua than sưởi và lụa là trong tháng này tăng gấp đôi so với năm ngoái. Ma ma giải thích thế nào khi mùa đông năm nay tuyết rơi muộn hơn?"
Lý ma ma mồ hôi vã ra như tắm. Bà ta vốn dĩ tưởng một tiểu thư khuê các như Nhược Vi chỉ biết đến thơ ca, không ngờ nàng lại tinh tường về con số đến vậy.
"Việc này... việc này là do..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Là do các người nghĩ ta là con tin, là kẻ sắp c.h.ế.t nên muốn nhân cơ hội này đục khoét vương phủ?" - Nhược Vi lạnh lùng cắt ngang - "Lập tức mang toàn bộ số than và lụa dư thừa ra đây. Nếu thiếu một cân, một thước, ta sẽ viết một bản gửi thẳng lên vương gia, khép các người vào tội lạm dụng tài sản vương phủ."
Đám hạ nhân sợ hãi quỳ rạp xuống đất. Họ nhận ra vị Vương phi trẻ tuổi này không hề dễ bắt nạt như vẻ ngoài yếu ớt của nàng.
Đến tối, khi Tiêu Lãm Thần trở về, hắn thấy Nhược Vi vẫn còn ngồi bên bàn trà, ánh đèn dầu leo lét soi bóng nàng lên vách tường. Hắn bước vào, vạt áo bào còn vương chút hơi sương.
"Bổn vương nghe nói, hôm nay nàng đã khiến Lý ma ma phải nộp lại một nghìn lượng bạc trắng?" - Hắn ngồi xuống đối diện nàng, đôi mắt hiện lên tia thú vị.
Nhược Vi cẩn thận rót cho hắn một chén trà nóng: "Thiếp chỉ là muốn làm sạch nội viện của Vương gia, tránh để những sâu mọt này làm ảnh hưởng đến danh tiếng của ngài. Hơn nữa, số tiền đó có thể dùng để cứu trợ những gia đình binh sĩ t.ử trận trong vụ án quân lương."
Hắn cầm chén trà, ngón tay khẽ chạm vào tay nàng, một cảm giác tê dại truyền qua. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng: "Nàng làm việc gì cũng đều có mục đích rõ ràng. Thẩm Nhược Vi, nàng khiến bổn vương cảm thấy... nếu không giữ nàng bên cạnh, nàng sẽ là đối thủ đáng sợ nhất của bổn vương."
Nhược Vi khẽ mỉm cười: "Vương gia quá khen. Thiếp hiện tại là người của ngài, đối thủ của ngài cũng là đối thủ của thần thiếp."
Hắn đột nhiên kéo tay nàng lại, khiến nàng mất đà ngả về phía trước, đối diện sát với gương mặt tuấn tú của hắn. Hơi thở của hắn nồng mùi sương lạnh và sự nam tính mạnh mẽ.
"Vậy sao? Vậy thì hãy chứng minh cho bổn vương thấy lòng trung thành của nàng. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu lật lại các bản tấu chương về kho lương. Có những kẻ đang ẩn nấp rất sâu, nàng có dám cùng bổn vương đi vào hang cọp một lần nữa không?"
Nhược Vi cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập, nhưng nàng không né tránh ánh mắt của hắn: "Chỉ cần Vương gia không buông tay, thần thiếp nguyện cùng ngài đi đến cùng."
Hắn nhìn nàng thật lâu, rồi chậm rãi buông tay ra, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn vốn dĩ chỉ muốn dùng nàng làm quân cờ, nhưng quân cờ này dường như đang dần chiếm lấy tâm trí hắn theo cách mà hắn không thể kiểm soát được.
Đêm hôm ấy, dưới ánh trăng mờ ảo của kinh thành, hai con người trẻ tuổi, mỗi người mang một tâm cơ riêng, nhưng định mệnh đã buộc c.h.ặ.t họ vào nhau trong một cuộc chiến quyền lực không có hồi kết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









