Sau cuộc tập kích bất ngờ tại bãi tập, không khí vương phủ chìm vào sự cảnh giác cao độ. Tiêu Lãm Thần ra lệnh phong tỏa toàn bộ các lối ra vào, lực lượng ám vệ được tăng cường gấp đôi. Tuy nhiên, tâm điểm của sự chú ý lúc này lại nằm ở cung Tuyết Mai, nơi Ngụy Lạc Yên đang nằm lịm đi trên giường sau khi trúng độc.

Thẩm Nhược Vi ngồi bên cạnh giường bệnh, đôi bàn tay nàng vẫn còn run rẩy vì dư chấn của cuộc so tài, nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung. Nàng tỉ mỉ dùng một con d.a.o nhỏ bằng bạc, nung trên lửa nến rồi khéo léo trích đi phần m.á.u đen trên cánh tay của Ngụy Lạc Yên. Mùi m.á.u tanh nồng hòa lẫn với mùi d.ư.ợ.c liệu cay nồng tỏa ra khắp gian phòng.

"Nhiếp chính vương, người ra ngoài đợi được không? Chuyện này... nữ t.ử chúng ta xử lý sẽ thuận tiện hơn." - Thẩm Nhược Vi khẽ nói mà không ngẩng đầu lên.

Tiêu Lãm Thần đứng ở cửa, ánh mắt đầy lo âu nhìn biểu muội mình rồi nhìn sang Nhược Vi. Hắn gật đầu, ra hiệu cho thuộc hạ rút lui rồi khép cửa lại. Trong căn phòng chỉ còn lại hai người phụ nữ, một người đang hôn mê và một người đang nỗ lực giành giật mạng sống cho đối phương.

Khi Nhược Vi cởi bỏ lớp giáp bạc và áo lót của Lạc Yên để kiểm tra sự phát tán của độc tính, nàng bỗng khựng lại. Trên bả vai và dọc theo sống lưng của vị nữ tướng quân oai phong ấy không chỉ có những vết sẹo do gươm giáo để lại, mà còn có những vết bầm tím hình mạng nhện đang lan rộng, đó không phải vết thương do trận chiến vừa rồi.

"Đây là... Hàn Băng Độc của phương Bắc?" - Nhược Vi thì thầm, lòng dâng lên một nỗi xót xa cực độ.

Nàng nhận ra Lạc Yên bấy lâu nay đã phải dùng một loại t.h.u.ố.c cực mạnh để ức chế cơn đau, giúp nàng ta có thể cầm cự trên lưng ngựa suốt năm năm qua. Cái giá phải trả là lục phủ ngũ tạng đang dần suy kiệt. Cuộc so tài b.ắ.n cung lúc nãy thực chất là một sự gắng gượng quá sức của Ngụy Lạc Yên.

Một lúc sau, Lạc Yên khẽ rên rỉ rồi từ từ mở mắt. Thấy Nhược Vi đang bôi t.h.u.ố.c lên vết thương của mình, nàng ta định ngồi dậy nhưng cơn đau khiến nàng ta ngã quỵ xuống gối.

"Ngươi... ngươi đã thấy hết rồi đúng không?" - Giọng Ngụy Lạc Yên khàn đục, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày.

Nhược Vi bình thản đắp thêm một lớp gạc: "Phải, ta đã thấy. Hàn độc này đã ngấm vào xương tủy, nếu muội còn tiếp tục dùng t.h.u.ố.c mạnh để ra trận, muội sẽ không sống quá ba năm nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngụy Lạc Yên cười chua chát, đôi mắt đỏ hoe nhìn lên trần nhà: "Ba năm? Ở phương Bắc, chúng ta không tính thời gian bằng năm, mà tính bằng từng hơi thở. Thẩm Nhược Vi, ngươi có biết tại sao ta lại cố chấp với hôn ước đó không? Không phải vì ta thèm khát tước vị Vương phi, mà vì mẫu thân ta trước khi nhắm mắt đã bắt ta hứa phải gả vào Tiêu gia. Bà sợ rằng nếu không có sự bảo bọc của Lãm ca ca, một đứa con gái mang trọng bệnh như ta sẽ bị những kẻ thâu tóm quyền lực ở Ngụy gia xâu xé."

Nàng ta ngừng lại, hơi thở dốc: "Ta muốn đứng cạnh huynh ấy, vì chỉ khi đứng cạnh huynh ấy, ta mới cảm thấy mình còn mạnh mẽ, mới có thể tiếp tục chiến đấu để bảo vệ di sản của phụ thân ta. Nhưng mũi tên lúc nãy của ngươi... nó đã b.ắ.n nát sự giả tạo của ta."

Nhược Vi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lạc Yên, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy kiên định: "Quận chúa, muội không cần phải giả vờ mạnh mẽ để được bảo vệ. Ca ca muội yêu thương muội vì muội là biểu muội của chàng ấy, chứ không phải vì muội là một nữ tướng quân bất bại. Còn về hôn ước... tình yêu không thể là một nhiệm vụ để hoàn thành di nguyện của người đã khuất. Đó là sự bất công đối với cả muội và chàng ấy."

Nhược Vi lấy từ trong túi áo ra một lọ t.h.u.ố.c nhỏ, chính là loại t.h.u.ố.c tinh chế từ Hỏa Linh Chi mà nàng còn giữ lại: "Loại t.h.u.ố.c này có thể trị tận gốc hàn độc của muội, nhưng muội sẽ phải mất một năm để tĩnh dưỡng, không được động đến đao kiếm. Muội có dám đ.á.n.h đổi không?"

Ngụy Lạc Yên nhìn lọ t.h.u.ố.c, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành của Thẩm Nhược Vi. Lần đầu tiên trong đời, nàng ta cảm thấy sự ganh ghét trong lòng mình tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời. Nàng ta nhận ra nữ t.ử trước mặt không dùng "tà thuật" để quyến rũ Lãm Thần, mà dùng chính sự thấu cảm và vị tha để thâu tóm lòng người.

Trong khi đó, tại điện Thái Hòa, một cơn bão chính trị khác đang nhen nhóm. Các đại thần trong Triều đình sau khi thất bại trong việc hạ bệ Thẩm Nhược Vi đã chuyển sang kế hoạch khác. Họ dâng sớ lên Hoàng đế, đề nghị gả Ngụy Lạc Yên cho vị Thân vương vùng biên giới phía Đông để củng cố liên minh quân sự, thực chất là muốn chia rẽ sức mạnh của Tiêu Lãm Thần và Ngụy gia.

Tiêu Lãm Thần đứng giữa triều đình, ánh mắt lạnh lùng nhìn những bản Trát đầy rẫy những toan tính trên bàn. Hắn biết, nếu hắn không xử lý khéo léo, Lạc Yên sẽ trở thành con cờ trong cuộc chơi quyền lực của bọn chúng.

Trở về vương phủ, khi hắn định bàn bạc với Nhược Vi thì thấy nàng và Lạc Yên đang cùng nhau ngồi dưới gốc mai, một người pha trà, một người nghe kể về những điển tích cổ phương Nam. Cảnh tượng bình yên ấy khiến trái tim sắt đá của vị Nhiếp chính vương bỗng chốc mềm lại.

Nhược Vi ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười: "Vương gia, thiếp đã có cách để giải quyết chuyện gả cưới của muội ấy theo cách công bằng nhất. Ngài có muốn nghe không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện