Kể từ sau khi vụ án oan mười năm của Thẩm gia được làm sáng tỏ, kinh thành Trường An dường như đã trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Phủ Nhiếp chính vương giờ đây không còn là nơi người dân đi ngang qua phải cúi đầu né tránh, mà trở thành biểu tượng của sự công chính. Thẩm Nhược Vi, với trí tuệ và sự kiên định của mình, đã chính thức đứng vững ở vị trí chủ mẫu vương phủ, cùng Tiêu Lãm Thần chấn hưng lại kỷ cương. Thế nhưng, sự bình yên ấy vốn chỉ là khoảng lặng trước khi một cơn bão mới từ phương Bắc tràn về.

Sáng sớm hôm ấy, khi những đóa mai trắng trong vườn còn đọng sương đêm, Tiêu Lãm Thần đã nhận được một bức thư khẩn báo từ biên thùy. Ngụy Lạc Yên, biểu muội của hắn, nữ nhi duy nhất của Trấn Bắc Đại tướng quân Ngụy Hùng và là cháu ngoại của Thái phi quá cố, đã rời bỏ quân doanh để trở về kinh thành.

Cái tên Ngụy Lạc Yên từ lâu đã là một huyền thoại sống tại phương Bắc. Nàng không giống những khuê nữ được nuôi dạy trong nhung lụa; từ năm mười ba tuổi đã theo cha xông pha trận mạc, thống lĩnh đội kỵ binh "Tuyết Nhạn" tinh nhuệ bậc nhất Đại Yên. Nhưng điều khiến Thẩm Nhược Vi trăn trở nhất chính là lời đồn về bản hôn ước xưa cũ giữa Tiêu Lãm Thần và Ngụy Lạc Yên, một lời hứa miệng của mẫu thân Lãm Thần trước khi bà qua đời, nhằm gắn kết hai thế lực quân sự mạnh nhất đất nước.

Nhược Vi đang ngồi trong đình lục giác, đôi tay thon thả đang tỉ mỉ pha trà thì thấy Tiêu Lãm Thần bước tới. Sắc mặt hắn hôm nay có chút trầm tư, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, đón lấy chén trà nhưng ánh mắt lại nhìn về phía xa xăm.

"Nhược Vi, biểu muội Lạc Yên của ta sắp về đến vương phủ. Muội ấy... là người duy nhất mang dòng m.á.u bên ngoại tộc của ta còn sót lại trên thế gian này." - Tiêu Lãm Thần trầm giọng, giọng nói ẩn chứa một sự phức tạp khó tả - "Năm đó khi mẫu thân ta lâm trọng bệnh, bà đã mong muốn ta và Lạc Yên thành đôi để hai nhà Tiêu - Ngụy mãi mãi đồng lòng. Ta vốn chỉ coi nàng ấy là muội muội, nhưng Lạc Yên lại là người vô cùng cố chấp."

Nhược Vi khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng bình thản như mặt nước hồ mùa thu: "Vương gia, thiếp hiểu. Người thân của ngài cũng chính là người thân của thiếp. Muội ấy đã chịu khổ ở nơi biên thùy giá rét suốt năm năm qua để bảo vệ giang sơn, đó là một nữ trung hào kiệt đáng để thiếp thân kính trọng. Thiếp đã cho dọn dẹp Tuyết Mai các, cũng đã chuẩn bị những loại d.ư.ợ.c liệu tốt nhất để bồi bổ cho muội ấy."

Thế nhưng, sự chân thành của Thẩm Nhược Vi sớm phải đối mặt với một sự kiêu kỳ đầy sắc lạnh.

Đúng giờ Ngọ, tiếng vó ngựa dồn dập rộn rã ngoài cổng chính. Một nữ t.ử vận giáp bạc lấp lánh, khoác áo choàng lông cáo đỏ rực như lửa, hiên ngang bước xuống ngựa. Ngụy Lạc Yên mang vẻ đẹp rực rỡ nhưng sắc lẹm như một thanh bảo kiếm. Nàng không chờ gia nhân vào báo, trực tiếp sải bước vào đại sảnh vương phủ, tiếng ủng da gõ xuống sàn đá nghe đầy dứt khoát.

"Ca ca!" - Nàng gọi lớn, thanh âm lảnh lót vang vọng cả gian phòng. Khi thấy Tiêu Lãm Thần bước ra, nàng không hề giữ kẽ mà lao tới ôm chầm lấy hắn, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động - "Năm năm rồi! Muội cứ ngỡ mình sẽ già c.h.ế.t ở phương Bắc mà không bao giờ được thấy lại huynh nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Lãm Thần khẽ đẩy nàng ra một cách lịch thiệp, giọng nói trầm ổn nhưng xa cách: "Yên nhi, muội đã là một vị tướng quân, cũng là nữ t.ử trưởng thành, sao vẫn còn giữ tính cách tùy tiện như vậy? Mau lại đây hành lễ với Vương phi, biểu tẩu của muội."

Lúc này, Ngụy Lạc Yên mới thực sự chú ý đến Nhược Vi đang đứng phía sau. Ánh mắt nàng ta lập tức thay đổi, từ sự nồng nhiệt sang một vẻ dò xét lạnh lùng và đầy địch ý. Nàng ta không hành lễ theo kiểu tiểu thư kinh thành, mà chỉ hơi chắp tay theo nghi thức quân đội, giọng nói đanh lại:

"Ta đã nghe nói về Thẩm tiểu thư. Một nữ t.ử mang huyết mạch phương Nam, lại có thể khiến ca ca ta náo loạn cả triều đình, thậm chí hy sinh cả danh tiếng để bảo vệ. Hy vọng Thẩm tiểu thư thực sự có bản lĩnh để đứng cạnh một vị chiến thần như Nhiếp chính vương, chứ không phải chỉ biết dựa vào nhan sắc và tà thuật phương Nam để mê hoặc lòng người."

Thẩm Nhược Vi không hề biến sắc trước lời khiêu khích trắng trợn, nàng nhẹ nhàng cúi chào: "Quận chúa Ngụy gia vất vả đường xa, tính tình bộc trực là điều đáng quý. Thiếp thân không biết tà thuật, chỉ biết dùng chân tình đối đãi với người nhà. Mời muội vào trong dùng trà."

Bữa tiệc tối hôm đó biến thành một đấu trường thầm lặng. Ngụy Lạc Yên liên tục nhắc lại những kỷ niệm tại phủ Trấn Bắc năm xưa, những lần nàng và Tiêu Lãm Thần cùng nhau uống rượu giữa bão tuyết, hay những vết thương mà nàng đã từng tự tay băng bó cho hắn trên sa trường. Nàng ta cố tình cô lập Nhược Vi ra khỏi câu chuyện bằng những thuật ngữ binh pháp và những sự kiện mà Nhược Vi chưa từng được tham gia.

"Lãm Thần ca ca, huynh còn nhớ thanh kiếm Long Lân này không?" - Ngụy Lạc Yên rút một thanh đoản kiếm nhỏ ra, đặt lên bàn - "Năm đó khi mẫu thân huynh trao nó cho muội, bà đã nói thanh kiếm này là minh chứng cho ước hẹn của hai chúng ta. Muội luôn mang nó bên mình, coi đó là bùa hộ mệnh trên mỗi trận đ.á.n.h."

Nhìn bản hôn ước cũ kỹ và thanh kiếm Long Lân, Nhược Vi cảm thấy một sự đè nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng không sợ kẻ thù dùng gươm giáo, nhưng nàng lo lắng trước những ràng buộc ơn nghĩa sâu nặng của Tiêu Lãm Thần.

Tiêu Lãm Thần lúc này đập mạnh chén rượu xuống bàn, sắc mặt hắn lạnh lùng đến cực điểm: "Yên nhi! Muội quá lời rồi. Bản hôn ước đó chỉ là ý nguyện nhất thời của người lớn khi bổn vương còn nhỏ, bổn vương chưa từng nhìn qua tờ hôn ước. Hiện tại, bổn vương chỉ có duy nhất một Vương phi là Nhược Vi. Muội hãy thu lại thanh kiếm và những lời nói không hợp lẽ đó đi."

Ngụy Lạc Yên đứng phắt dậy, đôi mắt nàng ánh lên ngọn lửa của sự kiêu ngạo và thống khổ: "Huynh vì một nữ t.ử vừa gặp gỡ mà phủ nhận tình nghĩa thanh mai trúc mã mười mấy năm sao? Thẩm Nhược Vi, nếu ngươi cho rằng mình xứng đáng, vậy ngày mai hãy cùng ta so tài b.ắ.n cung dưới trăng tại bãi tập của vương phủ. Nếu ngươi thua, hãy tự mình rời khỏi đây, đừng để ca ca ta phải khó xử trước vong linh của mẫu thân!"

Thẩm Nhược Vi nhìn vào đôi mắt đang bùng cháy của Ngụy Lạc Yên, rồi nhìn sang sự lo lắng trong mắt Tiêu Lãm Thần. Nàng khẽ đứng dậy, phong thái ung dung của chính thê nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm tiềm ẩn: "Nếu Quận chúa đã có nhã hứng, thiếp thân xin được bồi tiếp. Nhưng ta muốn thay đổi quy tắc một chút: Chúng ta không chỉ thi b.ắ.n trúng đích, mà thi xem mũi tên của ai có thể trúng đích xác hồng tâm nhiều lần nhất."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện