Tin tức Nhiếp Chính Vương Tiêu Lãm Thần cầu thân đích nữ nhà họ Thẩm như một tiếng sấm giữa trời quang, nổ vang khắp kinh thành Trường An. Người ta bàn tán xôn xao từ các trà quán đến những góc khuất trong hoàng cung. Kẻ nói Thẩm gia mạng lớn, gặp được quý nhân; kẻ lại mỉa mai rằng đây chẳng qua là một chiêu cờ của Vương gia để danh chính ngôn thuận thu tâu toàn bộ quyền lực của Thẩm Thượng thư về tay mình.

Tại Thẩm phủ, không khí không hề có chút niềm vui hỷ sự. Những dải lụa đỏ treo lên trông lạc lõng giữa những niêm phong của quan phủ vừa mới gỡ bỏ.

Thẩm Nhược Vi ngồi trước gương đồng, để mặc cho Thanh Trúc chải mái tóc dài đen mượt. Khuôn mặt nàng gầy đi trông thấy sau những đêm thức trắng, nhưng đôi mắt lại sáng quắc một vẻ kiên định đến lạ thường.

"Tiểu thư, người thật sự phải đi sao?"- Thanh Trúc sụt sùi: "Vương phủ kia khác nào hang cọp, Vương gia lại là người lạnh lùng như vậy..."

Nhược Vi đặt tay lên mu bàn tay của tiểu tỳ nữ, khẽ trấn an: "Nếu không vào hang cọp, sao bắt được cọp con? Phụ thân đã được chuyển từ thiên lao về quản thúc tại gia, huynh trưởng cũng giữ được mạng sống. Một chút hy sinh của ta có thấm tháp gì."

Ngày đại hỷ, tuyết đã ngừng rơi nhưng cái lạnh vẫn bao trùm. Không có tiếng kèn trống linh đình, không có đám rước rộn ràng khắp phố. Một chiếc kiệu hoa tám người khiêng, lẳng lặng đi vào cửa chính của phủ Nhiếp Chính Vương. Đây không phải là sự khinh thường, mà là sự bảo vệ ngầm của Tiêu Lãm Thần – hắn không muốn cuộc hôn nhân này quá phô trương khi mà các phe phái trong Triều đình đang chực chờ sơ hở để công kích.

Vừa bước chân xuống kiệu, Nhược Vi đã cảm nhận được bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở của vương phủ. Lính canh đứng san sát, giáo mác lạnh lẽo phản chiếu ánh mặt trời nhạt nhòa.

Nàng được đưa vào tân phòng. Căn phòng rộng lớn, trang trí nhã nhặn nhưng lạnh lẽo, không có lấy một chữ "Hỷ" màu đỏ thường thấy. Nhược Vi ngồi trên mép giường, tấm khăn che mặt màu đỏ như một ranh giới ngăn cách nàng với thế giới tự do cũ.

Nàng chờ đợi. Một canh giờ, rồi hai canh giờ trôi qua.

Cánh cửa phòng cuối cùng cũng mở ra. Tiếng bước chân trầm ổn quen thuộc vang lên, dừng lại trước mặt nàng. Qua kẽ hở của tấm khăn che mặt, Nhược Vi thấy đôi ủng thêu hình mây đen của Tiêu Lãm Thần.

Một chiếc gậy ngọc nhẹ nhàng nâng tấm khăn che mặt của nàng lên. Ánh sáng đột ngột khiến Nhược Vi khẽ nheo mắt. Trước mặt nàng, Tiêu Lãm Thần vẫn mang vẻ lãnh đạm như đêm tuyết nọ, chỉ có điều hôm nay hắn mặc một bộ hỷ phục màu đỏ thẫm, khiến khí chất tàn nhẫn thường ngày bớt đi vài phần, thay vào đó là một vẻ quyến rũ c.h.ế.t người.

"Nàng có vẻ rất bình tĩnh." - Tiêu Lãm Thần ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thong dong rót một chén rượu giao bôi nhưng không đưa cho nàng, mà tự mình nhấp một ngụm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Trước mặt Vương gia, sự hoảng loạn là thứ vô dụng nhất." - Nhược Vi đáp lời, giọng nói không hề run rẩy.

Tiêu Lãm Thần đặt chén rượu xuống, ánh mắt thâm trầm: "Hôm nay tại triều đình, đám quan lại kia đã bắt đầu đứng ngồi không yên. Họ sợ rằng Thẩm gia và bổn vương liên thủ sẽ quét sạch vây cánh của họ. Nàng nói xem, bổn vương nên dùng nàng để trấn an bọn họ, hay dùng nàng để khiêu khích bọn họ?"

Nhược Vi đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, cúi người rót thêm rượu vào chén: "Vương gia đã chọn cưới thiếp, chẳng phải đã có câu trả lời rồi sao? Thiếp không chỉ là Vương phi của ngài, mà còn là minh chứng cho việc ngài có thể thu phục bất kỳ kẻ đối đầu nào. Những kẻ kia sẽ không sợ một người tàn ác, nhưng họ sẽ khiếp sợ một người có thể biến kẻ thù thành trợ lực."

Tiêu Lãm Thần khẽ cười, một nụ cười mang theo sự tán thưởng hiếm hoi: "Bản đồ nàng đưa rất hữu dụng. Quân đội biên ải đã bắt đầu thanh trừng những kẻ phản trắc. Nhưng Thẩm Nhược Vi, đừng tưởng như vậy là đủ để bổn vương tin tưởng nàng hoàn toàn."

Hắn đứng dậy, tiến sát lại gần nàng. Khoảng cách gần đến mức Nhược Vi có thể ngửi thấy mùi trầm hương thanh khiết trộn lẫn với mùi rượu nồng nàn trên người hắn. Tiêu Lãm Thần cuối sát tai nàng, hơi thở ấm nóng khiến vành tai nàng đỏ ửng:

"Ở trong vương phủ này, nàng có thể có tất cả vinh hoa phú quý, nhưng tuyệt đối không được có lòng riêng. Nếu bổn vương phát hiện nàng vẫn còn liên lạc mật thiết với những thế lực cũ của cha nàng để mưu đồ việc khác, thì cái giá phải trả sẽ không chỉ là mạng sống của nàng đâu."

Nhược Vi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, nhưng nàng vẫn giữ vững tư thế: "Thiếp thân đã chọn bước vào đây, nghĩa là đã cắt đứt đường lui. Từ nay về sau, vinh nhục của Thẩm gia đều nằm trong tay Vương gia."

Tiêu Lãm Thần nhìn nàng một hồi lâu, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can người thiếu nữ trước mặt. Cuối cùng, hắn không thực hiện bất kỳ hành động thân mật nào vượt quá giới hạn. Hắn quay người bước ra phía cửa.

"Đêm nay nàng cứ nghỉ ngơi đi. Sáng mai theo bổn vương vào cung kiến giá Thái hậu. Đó mới là trận chiến thật sự của nàng."

Cánh cửa khép lại, để lại một mình Nhược Vi trong căn phòng rộng lớn. Nàng ngồi sụp xuống giường, đôi bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo. Trận chiến đầu tiên đã trôi qua, nàng đã thành công ở lại vương phủ. Nhưng nàng biết, cung đình sâu thăm thẳm, những mưu mô sắp tới tại Triều đình và trong hậu cung mới là thứ có thể nuốt chửng nàng bất cứ lúc nào.

Nàng nhìn ánh nến đang cháy cạn, thầm nhủ: "Tiêu Lãm Thần, ngài coi ta là quân tốt, nhưng chưa biết chừng, quân cờ này sẽ có ngày thay đổi cả bàn cờ của ngài."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện