Vụ nổ lớn từ tay Thẩm Thiệu Nghĩa khiến phủ Thượng thư vốn đã điêu tàn nay chỉ còn là một đống gạch vụn và khói lửa mịt mù. Sức ép của dư chấn khiến nền đất phía dưới gian thờ sụp xuống, để lộ ra một lối đi tối tăm dẫn sâu vào lòng đất. Tiêu Lãm Thần nén cơn đau từ vết thương đang rỉ m.á.u trên vai, một tay hắn nắm c.h.ặ.t thanh kiếm đã sứt mẻ, tay kia che chở cho Thẩm Nhược Vi. Phía trên đầu họ, tiếng giáp sắt của Cấm vệ quân va chạm khô khốc, cùng tiếng hò hét truy sát của phe cánh Thái hậu tạo thành một âm thanh hỗn loạn của t.ử thần.
"Mau xuống dưới! Mật đạo này là con đường duy nhất." - Thẩm Anh Tùng gầm lên, hắn vừa dùng vai chống đỡ những mảng trần gỗ đang rạn nứt vừa hối thúc.
Ba người nhanh ch.óng trượt xuống hầm ngầm ngay trước khi một khối kiến trúc khổng lồ đổ sập xuống, bịt kín lối vào duy nhất. Không gian lập tức chìm vào bóng tối mù mịt, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và mùi khét lẹt của khói lửa hòa lẫn vị tanh nồng của m.á.u tươi.
Thẩm Nhược Vi vội vã lấy ra viên minh châu tùy thân. Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, soi rọi một căn phòng ngầm rộng lớn được lát bằng đá xanh lạnh lẽo. Ở vị trí trung tâm, không phải vàng bạc châu báu, mà là một bức tượng Thánh mẫu bằng đá trắng thanh khiết. Đôi mắt bà nhân từ nhìn xuống, bàn tay chắp lại như đang vỗ về những linh hồn oan khuất chốn hoàng triều.
"Vương gia! Ngài tỉnh lại đi!" Thẩm Nhược Vi hoảng hốt khi thấy Tiêu Lãm Thần đổ gục xuống cạnh bệ đá. Sắc mặt hắn tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo, đôi môi chuyển sang màu thâm tím đáng sợ. Độc tính từ hung khí của Thẩm Thiệu Nghĩa đang lan nhanh, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của hắn.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, những ngón tay vốn uy quyền giờ đây run rẩy nhưng vẫn mang lực đạo giữ c.h.ặ.t không buông: "Đừng... đừng lo cho ta. Nhược Vi, tìm... tìm bản di chiếu. Đó là mạng sống của gia tộc nàng, cũng là vận mệnh của Đại Yên..."
Thẩm Nhược Vi nước mắt giàn dụa, nhưng nàng biết mình không có thời gian để yếu lòng. Nàng quay sang nhìn bức tượng Thánh mẫu, nhớ lại những lời chỉ dẫn mơ hồ trong bức huyết thư của mẫu thân. Trên đôi tay bức tượng có chạm khắc một đóa sen đá, nhưng cánh hoa thứ ba dường như bị lỏng. Nàng hít một hơi thật sâu, dùng chút sức lực cuối cùng nhấn mạnh vào đó.
Một tiếng "cạch" lanh lảnh vang lên từ trong lòng đá. Một ngăn kéo nhỏ bật ra phía sau bệ thờ, bên trong là một ống trúc được niêm phong bằng sáp rồng vàng rực: chính là bản di chiếu gốc và Long phù điều động quân mã kinh thành.
"Tìm thấy rồi! Ca ca, chúng ta tìm thấy rồi!" - Thẩm Nhược Vi thốt lên trong niềm vui sướng nghẹn ngào. Nhưng niềm vui ấy tắt ngấm khi nàng quay lại thấy Tiêu Lãm Thần đã rơi vào trạng thái mê man, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Độc này là Vong Hồn Tán, là loại kịch độc của phe Tả ở phương Nam." - Thẩm Anh Tùng kiểm tra vết thương, sắc mặt hắn bỗng chốc chuyển sang xám xịt - "Không có d.ư.ợ.c liệu dẫn độc, chỉ trong nửa canh giờ nữa, kinh mạch của hắn sẽ đứt đoạn."
Giữa lúc tuyệt vọng bủa vây, từ phía cuối đường hầm tối om dẫn ra bờ sông, một bóng người xuất hiện cùng ánh đèn l.ồ.ng leo loét. Là Lục T.ử Hàn. Vị y sĩ thanh mai trúc mã đã lén bám theo đoàn người từ lúc vụ cháy bắt đầu. Hắn bước ra từ bóng tối, đôi mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào Tiêu Lãm Thần - kẻ mà hắn vừa căm ghét vì đã cướp đi Nhược Vi muội muội của mình, vừa nể sợ vì sự vĩ đại của hắn.
"Nhược Vi! Để ta giúp hắn.” - Lục T.ử Hàn lao tới, mở túi châm bạc. Nhưng khi chạm vào mạch tượng của Tiêu Lãm Thần, hắn bỗng khựng lại, ánh mắt đầy sự giằng xé - "Muốn cứu hắn, cần một người có cùng m.á.u tương thích để dẫn độc qua cơ thể mình rồi mới dùng t.h.u.ố.c đặc trị loại bỏ...” Thoáng nhắm mắt lại, Lục T.ử Hàn hít một hơi lạnh rồi thở hắt ra: “Nhược Vi, ở đây chỉ có muội là người phù hợp nhất. Nhưng việc này sẽ khiến muội suy kiệt đại thương nguyên khí, thậm chí là đ.á.n.h đổi cả tuổi thọ..."
Lục T.ử Hàn nhìn nàng, giọng nói run rẩy: "Muội có chắc không? Vì một nam t.ử vốn coi muội là quân cờ, muội định hy sinh đến mức này sao?"
Thẩm Nhược Vi nhìn bản di chiếu trong tay - thứ có thể cứu phụ thân nàng, rồi nhìn vào nam nhân đang cận kề cái c.h.ế.t - người đã dùng tấm lưng mình để che chắn cho nàng giữa biển lửa. Nàng không chút do dự, chìa cánh tay trắng ngần ra trước mũi kim của Lục T.ử Hàn.
"T.ử Hàn ca ca, huynh cứ làm đi. Mạng của muội, từ đêm tuyết quỳ trước phủ vương, đã không còn thuộc về riêng thiếp nữa rồi."
Từng mũi kim bạc cắm sâu vào huyệt đạo, một sợi chỉ đỏ mỏng manh được nối giữa tay nàng và tay hắn. Thẩm Nhược Vi cảm thấy một luồng khí lạnh buốt tràn vào huyết quản, cơn đau xé tâm can khiến nàng lảo đảo, nhưng nàng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t môi để không phát ra tiếng động.
Tiêu Lãm Thần trong cơn hôn mê sâu, dường như cảm nhận được hơi ấm và dòng m.á.u nóng hổi đang chảy vào cơ thể mình. Bàn tay hắn khẽ động đậy, vô thức nắm lấy bàn tay Thẩm Nhược Vi thật c.h.ặ.t. Một giọt nước mắt nóng hổi của nàng rơi xuống má hắn, hòa cùng vị m.á.u cay đắng của cuộc chiến quyền lực.
Phía trên đầu họ, tiếng đào bới của Cấm vệ quân ngày càng gần. Thẩm Anh Tùng đứng canh ở lối vào, thanh kiếm trong tay hắn run lên vì phẫn nộ. Cuộc chạy đua với t.ử thần dưới chân tượng Thánh mẫu giờ đây không chỉ là cuộc chiến giành lại công lý cho Thẩm Thiệu Đạt, mà là cuộc chiến để bảo vệ tình yêu vừa nảy nở giữa những tàn tích của sự phản bội.
Khi giọt m.á.u độc cuối cùng được dẫn qua, Thẩm Nhược Vi đổ gục vào lòng Tiêu Lãm Thần, hơi thở nàng đứt quãng nhưng môi nàng lại mỉm cười. Nàng đã giữ được hắn, cũng như giữ được hy vọng cuối cùng của gia tộc.
"Mau xuống dưới! Mật đạo này là con đường duy nhất." - Thẩm Anh Tùng gầm lên, hắn vừa dùng vai chống đỡ những mảng trần gỗ đang rạn nứt vừa hối thúc.
Ba người nhanh ch.óng trượt xuống hầm ngầm ngay trước khi một khối kiến trúc khổng lồ đổ sập xuống, bịt kín lối vào duy nhất. Không gian lập tức chìm vào bóng tối mù mịt, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và mùi khét lẹt của khói lửa hòa lẫn vị tanh nồng của m.á.u tươi.
Thẩm Nhược Vi vội vã lấy ra viên minh châu tùy thân. Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, soi rọi một căn phòng ngầm rộng lớn được lát bằng đá xanh lạnh lẽo. Ở vị trí trung tâm, không phải vàng bạc châu báu, mà là một bức tượng Thánh mẫu bằng đá trắng thanh khiết. Đôi mắt bà nhân từ nhìn xuống, bàn tay chắp lại như đang vỗ về những linh hồn oan khuất chốn hoàng triều.
"Vương gia! Ngài tỉnh lại đi!" Thẩm Nhược Vi hoảng hốt khi thấy Tiêu Lãm Thần đổ gục xuống cạnh bệ đá. Sắc mặt hắn tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo, đôi môi chuyển sang màu thâm tím đáng sợ. Độc tính từ hung khí của Thẩm Thiệu Nghĩa đang lan nhanh, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của hắn.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, những ngón tay vốn uy quyền giờ đây run rẩy nhưng vẫn mang lực đạo giữ c.h.ặ.t không buông: "Đừng... đừng lo cho ta. Nhược Vi, tìm... tìm bản di chiếu. Đó là mạng sống của gia tộc nàng, cũng là vận mệnh của Đại Yên..."
Thẩm Nhược Vi nước mắt giàn dụa, nhưng nàng biết mình không có thời gian để yếu lòng. Nàng quay sang nhìn bức tượng Thánh mẫu, nhớ lại những lời chỉ dẫn mơ hồ trong bức huyết thư của mẫu thân. Trên đôi tay bức tượng có chạm khắc một đóa sen đá, nhưng cánh hoa thứ ba dường như bị lỏng. Nàng hít một hơi thật sâu, dùng chút sức lực cuối cùng nhấn mạnh vào đó.
Một tiếng "cạch" lanh lảnh vang lên từ trong lòng đá. Một ngăn kéo nhỏ bật ra phía sau bệ thờ, bên trong là một ống trúc được niêm phong bằng sáp rồng vàng rực: chính là bản di chiếu gốc và Long phù điều động quân mã kinh thành.
"Tìm thấy rồi! Ca ca, chúng ta tìm thấy rồi!" - Thẩm Nhược Vi thốt lên trong niềm vui sướng nghẹn ngào. Nhưng niềm vui ấy tắt ngấm khi nàng quay lại thấy Tiêu Lãm Thần đã rơi vào trạng thái mê man, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Độc này là Vong Hồn Tán, là loại kịch độc của phe Tả ở phương Nam." - Thẩm Anh Tùng kiểm tra vết thương, sắc mặt hắn bỗng chốc chuyển sang xám xịt - "Không có d.ư.ợ.c liệu dẫn độc, chỉ trong nửa canh giờ nữa, kinh mạch của hắn sẽ đứt đoạn."
Giữa lúc tuyệt vọng bủa vây, từ phía cuối đường hầm tối om dẫn ra bờ sông, một bóng người xuất hiện cùng ánh đèn l.ồ.ng leo loét. Là Lục T.ử Hàn. Vị y sĩ thanh mai trúc mã đã lén bám theo đoàn người từ lúc vụ cháy bắt đầu. Hắn bước ra từ bóng tối, đôi mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào Tiêu Lãm Thần - kẻ mà hắn vừa căm ghét vì đã cướp đi Nhược Vi muội muội của mình, vừa nể sợ vì sự vĩ đại của hắn.
"Nhược Vi! Để ta giúp hắn.” - Lục T.ử Hàn lao tới, mở túi châm bạc. Nhưng khi chạm vào mạch tượng của Tiêu Lãm Thần, hắn bỗng khựng lại, ánh mắt đầy sự giằng xé - "Muốn cứu hắn, cần một người có cùng m.á.u tương thích để dẫn độc qua cơ thể mình rồi mới dùng t.h.u.ố.c đặc trị loại bỏ...” Thoáng nhắm mắt lại, Lục T.ử Hàn hít một hơi lạnh rồi thở hắt ra: “Nhược Vi, ở đây chỉ có muội là người phù hợp nhất. Nhưng việc này sẽ khiến muội suy kiệt đại thương nguyên khí, thậm chí là đ.á.n.h đổi cả tuổi thọ..."
Lục T.ử Hàn nhìn nàng, giọng nói run rẩy: "Muội có chắc không? Vì một nam t.ử vốn coi muội là quân cờ, muội định hy sinh đến mức này sao?"
Thẩm Nhược Vi nhìn bản di chiếu trong tay - thứ có thể cứu phụ thân nàng, rồi nhìn vào nam nhân đang cận kề cái c.h.ế.t - người đã dùng tấm lưng mình để che chắn cho nàng giữa biển lửa. Nàng không chút do dự, chìa cánh tay trắng ngần ra trước mũi kim của Lục T.ử Hàn.
"T.ử Hàn ca ca, huynh cứ làm đi. Mạng của muội, từ đêm tuyết quỳ trước phủ vương, đã không còn thuộc về riêng thiếp nữa rồi."
Từng mũi kim bạc cắm sâu vào huyệt đạo, một sợi chỉ đỏ mỏng manh được nối giữa tay nàng và tay hắn. Thẩm Nhược Vi cảm thấy một luồng khí lạnh buốt tràn vào huyết quản, cơn đau xé tâm can khiến nàng lảo đảo, nhưng nàng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t môi để không phát ra tiếng động.
Tiêu Lãm Thần trong cơn hôn mê sâu, dường như cảm nhận được hơi ấm và dòng m.á.u nóng hổi đang chảy vào cơ thể mình. Bàn tay hắn khẽ động đậy, vô thức nắm lấy bàn tay Thẩm Nhược Vi thật c.h.ặ.t. Một giọt nước mắt nóng hổi của nàng rơi xuống má hắn, hòa cùng vị m.á.u cay đắng của cuộc chiến quyền lực.
Phía trên đầu họ, tiếng đào bới của Cấm vệ quân ngày càng gần. Thẩm Anh Tùng đứng canh ở lối vào, thanh kiếm trong tay hắn run lên vì phẫn nộ. Cuộc chạy đua với t.ử thần dưới chân tượng Thánh mẫu giờ đây không chỉ là cuộc chiến giành lại công lý cho Thẩm Thiệu Đạt, mà là cuộc chiến để bảo vệ tình yêu vừa nảy nở giữa những tàn tích của sự phản bội.
Khi giọt m.á.u độc cuối cùng được dẫn qua, Thẩm Nhược Vi đổ gục vào lòng Tiêu Lãm Thần, hơi thở nàng đứt quãng nhưng môi nàng lại mỉm cười. Nàng đã giữ được hắn, cũng như giữ được hy vọng cuối cùng của gia tộc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









