Cánh cửa gỗ nặng nề của Từ Ninh Cung mở toang, mang theo luồng khí lạnh lẽo từ bên ngoài tràn vào, làm chao đảo những ngọn nến đang cháy dở. Tiêu Lãm Thần bước vào, mãng bào đen tung bay, thanh kiếm đeo bên hông phát ra những tiếng va chạm khô khốc với giáp trụ. Hắn không nhìn Thẩm Nhược Vi lấy một lần, trực tiếp quỳ một gối hành lễ với Thái hậu, nhưng khí thế lại ngạo nghễ như thể hắn mới là chủ nhân của căn điện này.

"Thần tham kiến Thái hậu. Nghe tin Vương phi của thần gây náo loạn nơi cung cấm, thần không dám chậm trễ, lập tức mang theo đầu của kẻ chủ mưu vụ tráo quân lương tới báo cáo, đồng thời xin Thái hậu ban cho một lời định đoạt đối với người đàn bà trắc nết này."

Thái hậu đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua Thẩm Nhược Vi đang quỳ rạp dưới đất rồi dừng lại trên gương mặt lạnh lùng của Tiêu Lãm Thần: "Nhiếp chính vương đến thật đúng lúc. Ai gia đang định dùng chút hình phạt để Vương phi của ngươi tỉnh táo lại. Ngươi nói xem, một phụ nhân dám lừa gạt cả phu quân để tư thông với ngoại nhân, nên xử thế nào?"

Tiêu Lãm Thần khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột độ: "Kẻ làm nhục danh dự vương phủ, nếu là bình thường, thần đã sớm ban cho một dải lụa trắng. Nhưng hiện tại, nàng ta là đầu mối duy nhất tìm ra Long phù và bản di chiếu mà Thái hậu nương nương đang quan tâm. Vì vậy, thần đề nghị... hãy giao nàng ta cho thần. Thần sẽ giam nàng ta vào địa lao vương phủ, dùng những cực hình mà thần tinh thông nhất, bắt nàng ta phải nhả ra bí mật về “trăng soi đáy nước”."

Hắn vừa nói, vừa liếc nhìn Thẩm Nhược Vi với ánh mắt đầy chán ghét. Thẩm Nhược Vi run rẩy, nàng phối hợp diễn vai một người vợ bị ruồng bỏ đến t.h.ả.m hại: "Vương gia... ngài sao có thể tuyệt tình đến thế? Thiếp thân dù sao cũng đã là người của ngài..."

"Người của bổn vương?" - Tiêu Lãm Thần gằn giọng, hắn bước tới, thô bạo nắm lấy vai nàng, ghé sát tai nàng gằn từng chữ đủ để cả Thái hậu nghe thấy - "Ngày nào bí mật đó chưa ra ánh sáng, ngày đó ngươi còn phải nếm trải địa ngục."

Nhưng ẩn sau hành động thô bạo đó, ngón tay hắn khẽ nhấn vào một huyệt đạo trên vai nàng ba lần - mật tín của quân đội mà Thẩm Anh Tùng từng dạy nàng: “Thê huynh đã vào được phủ cũ.”

Giữa lúc không khí đang căng thẳng tột độ, một giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự uy nghiêm đột ngột vang lên từ phía ngoài điện:

"Chuyện náo nhiệt như vậy, sao Nhiếp chính vương và mẫu hậu không cho trẫm tham gia?"

Cảnh đế chậm rãi bước vào. Vị quân vương trẻ tuổi khoác long bào vàng rực, gương mặt tuy còn nét thư sinh nhưng ánh mắt lại rất sâu sắc. Sự xuất hiện của hắn khiến Thái hậu sầm mặt lại. Theo lệ, những việc "nội vụ" thế này Thái hậu luôn muốn giải quyết kín đáo để ép cung, nhưng sự hiện diện của Hoàng đế sẽ làm mọi thứ trở nên minh bạch hơn - điều mà bà ta không hề muốn.

"Hoàng thượng, sao người lại đến đây vào giờ này?" - Thái hậu gượng cười.

"Trẫm nghe nói vụ án của Thẩm Thượng thư có manh mối mới, lại liên quan đến bí mật quốc gia, nên trẫm muốn đích thân giám sát." - Hoàng đế nhìn Thẩm Nhược Vi, ánh mắt thoáng qua một sự cảm thông kín đáo nhưng biến mất ngay lập tức - "Nhiếp chính vương, người muốn mang Vương phi về địa lao vương phủ? Trẫm thấy không ổn. Nàng ta dù sao cũng là mệnh phụ phu nhân, nếu xử lý không khéo sẽ làm lung lay lòng dân. Chi bằng... cứ để nàng ta ở lại cung, trẫm sẽ phái cấm vệ quân riêng của mình canh gác."

Đây là một biến số nằm ngoài dự tính. Hoàng đế đang muốn nhân cơ hội này để tách Thẩm Nhược Vi ra khỏi tầm tay của cả Thái hậu và Tiêu Lãm Thần, nhằm tự mình tìm kiếm bản di chiếu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thái hậu và Tiêu Lãm Thần nhìn nhau trong tích tắc. Một cuộc đấu trí tay ba diễn ra ngay giữa điện ngọc. Tiêu Lãm Thần biết rằng nếu để Thẩm Nhược Vi ở lại cung, nàng sẽ trở thành con tin của Hoàng đế. Hắn lập tức đổi chiêu:

"Bệ hạ anh minh. Nhưng cấm vệ quân của Bệ hạ còn phải bảo vệ hoàng thành, việc nhỏ nhặt này cứ giao cho thần. Thần hứa trong vòng ba ngày, nếu không tìm thấy bản di chiếu, thần sẽ đích thân áp giải Thẩm Nhược Vi lên điện Kim Loan cho Bệ hạ định đoạt."

Trong lúc đó, tại mật đạo dưới lòng phủ Thượng thư cũ, một cuộc đối đầu khác cũng đang diễn ra gay gắt.

Thẩm Anh Tùng núp sau một trụ đá lớn, nín thở nhìn bóng dáng Nhị đương gia Thẩm Thiệu Nghĩa cùng một nhóm sát thủ đang dùng cuốc xẻng đào bới điên cuồng bên cạnh hồ nước.

"Đào kỹ vào! Thái hậu nương nương nói nó nằm ở hướng Tây Nam của hồ, nơi trăng soi trực diện!" - Giọng Thẩm Thiệu Nghĩa lộ rõ sự nôn nóng.

Thẩm Anh Tùng siết c.h.ặ.t thanh kiếm. Hắn biết Thẩm Thiệu Nghĩa đã rơi vào cái bẫy "trăng soi đáy nước" mà Nhược Vi muội muội hắn đã cài cắm. Nhưng điều hắn không ngờ tới là Nhị thúc hắn lại mang theo một kẻ lạ mặt - một lão già gầy gò, đôi mắt sáng quắc như cú mèo. Kẻ này dường như là một cao thủ về cơ quan học.

"Đại nhân, đừng đào nữa." - Lão già đột nhiên lên tiếng, giọng nói rợn người - "Hồ nước này là hướng giả. Manh mối thật sự nằm ở hướng ngược lại. Chúng ta bị con nhóc nhà họ Thẩm lừa rồi!"

Thẩm Anh Tùng giật mình. Nếu lão già này nhận ra bí mật sớm như vậy, kế hoạch của Thẩm Nhược Vi và Tiêu Lãm Thần sẽ sụp đổ. Hắn không thể để chúng rời khỏi đây. Thẩm Anh Tùng khẽ b.úng một viên sỏi vào góc tối để dẫn dụ một tên sát thủ lại gần, chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng thầm lặng dưới lòng đất.

Quay lại Từ Ninh Cung, sau một hồi giằng co quyết liệt, cuối cùng Thái hậu và Hoàng đế thống nhất: Cho phép Tiêu Lãm Thần đưa Thẩm Nhược Vi về vương phủ, nhưng phải có sự giám sát của một giám sát quan do Hoàng đế chỉ định.

Khi Thẩm Nhược Vi bước ra khỏi cung điện, nàng cảm thấy đôi chân mình như muốn quỵ xuống. Lãm Thần đi phía trước, bóng lưng hắn cao lớn và cô độc. Hắn đột ngột dừng lại, chờ nàng tiến tới gần, rồi thản nhiên ném cho nàng một chiếc áo choàng lông cáo dày dặn:

"Mặc vào đi. Ta không muốn Vương phi của mình c.h.ế.t rét trước khi khai ra bí mật."

Thẩm Nhược Vi đón lấy chiếc áo, cảm nhận được hơi ấm còn sót lại từ tay hắn. Nàng biết, sóng gió ở triều đình vừa tạm lắng, nhưng cuộc chiến dưới mật đạo và sự lộ diện của phe phái thứ ba - những kẻ đứng sau lão già cú mèo kia - mới thực sự là khởi đầu của một t.h.ả.m họa mới.

"Vương gia... “trăng soi đáy nước” đã bị chúng nghi ngờ rồi." – Thẩm Nhược Vi thì thầm khi đi ngang qua hắn.

Tiêu Lãm Thần mắt nhìn thẳng, giọng lạnh như băng: "Ta biết. Vậy nên đêm nay, chúng ta phải “đốt nhà” thôi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện