Kỳ nghỉ đông trước học kỳ hai của lớp 12 gần như là không có, kéo dài chưa được 10 ngày.

Ban đầu Thẩm Phương Nguyệt nghĩ rằng nghỉ ngơi một đêm cũng không sao, nhưng sau khi lấy danh sách bài tập ra xem, cô phát hiện nếu chia đều thời gian, ngay cả ngày mùng một Tết phải làm hai bài thi thì mới có thể hoàn thành hết.

“Đây là trách nhiệm của cậu.” Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc tuyên bố, “Phạt cậu phải làm hai bài thi cho tớ.”

Bùi Kỳ xoay xoay cây bút trong tay, nghe vậy liền liếc mắt nhìn sang: “Trách nhiệm của tớ?”

“Đúng vậy, nếu không phải tại cậu đột nhiên hôn tớ thì tối hôm đó tớ đã làm xong hai bài thi này rồi.”

“Tớ nhớ là tớ đã hỏi ý kiến cậu rồi mà.”

“Lần đầu tiên hỏi, tớ còn chưa đồng ý thế mà cậu đã hôn rồi.”

“………”

Bùi Kỳ quay mặt đi, cười vì tức, sau đó quay lại gật đầu: “Được, coi như là lỗi của tớ. Nhưng làm bài giúp cậu thì không thể… như này đi.”

“Sau này cậu cũng sẽ có một lần được phép hôn tớ mà không cần hỏi ý kiến.” Cậu lười biếng nói.

“………”

Thẩm Phương Nguyệt còn chưa kịp nói câu “Cậu đúng là tính toán chi li” thì điện thoại trên bàn của Bùi Kỳ reo lên.

Cả hai vô thức nhìn qua, trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ “Bùi Vĩnh Ân”.

Bùi Kỳ giơ tay chỉnh về chế độ im lặng, không nghe máy, động tác trông rất thành thạo, dường như đã làm như vậy nhiều lần rồi. Sau khi cuộc gọi tự động bị cúp, đối phương liền gửi một tin nhắn WeChat, là một đoạn tin nhắn thoại dài đến 59 giây. Bùi Kỳ di chuyển ngón tay, chuyển thành văn bản.

Vì đang giảng bài nên hai người ngồi rất gần nhau, Thẩm Phương Nguyệt không cần phải cố tình nhìn trộm, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là đã thấy rõ dòng chữ trên màn hình của cậu.

[Nghe điện thoại. Cô giáo nói mày muốn từ chối suất tuyển thẳng là sao? Bùi Kỳ, mày bị gì vậy? Có phải học nhiều quá nên đầu óc hỏng rồi không—]

Chữ phía sau còn chưa hiển thị hết, Bùi Kỳ đã xóa khung chat.

Cậu làm như không có chuyện gì xảy ra, đặt điện thoại trở lại chỗ cũ: “Hôm nay làm Vật Lý trước.”

“………”

Bên cạnh rất lâu không có động tĩnh gì, Bùi Kỳ quay sang nhìn thì thấy Thẩm Phương Nguyệt đang nhìn mình chằm chằm, khiến cậu không khỏi thở dài trong lòng.

Sau một lúc lâu im lặng, Thẩm Phương Nguyệt nắm chặt bút, lên tiếng: “Cậu muốn từ chối suất tuyển thẳng? Tại sao?”

“Thích thi cử, tớ muốn tham gia kỳ thi đại học.” Bùi Kỳ thản nhiên nói bừa.

“Là vì tớ.” Thẩm Phương Nguyệt lập tức trả lời lại.

Khi câu nói này vừa thốt ra, chính Thẩm Phương Nguyệt cũng thấy nó thật nực cười. Đây là chuyện quan trọng của cả đời, mọi người đều phấn đấu suốt mười mấy năm chỉ để vào một trường đại học tốt, sao lại có người từ bỏ suất tuyển thẳng của ngôi trường danh giá nhất chỉ vì một người khác? Đặc biệt là trong thời đại này, ai ai cũng có lý trí và yêu bản thân.

Quả nhiên, Bùi Kỳ khẽ cười nói: “Sao cậu lại tự luyến thế? Thẩm Phương Nguyệt.”

Giọng điệu vẫn như mọi khi, đầy vẻ chế nhạo.

Nhưng cậu lại không phủ nhận điều đó.

Thẩm Phương Nguyệt ngốc nghếch suốt bao nhiêu năm, lúc này bỗng nhiên thông suốt, Cô phát hiện ra rằng Bùi Kỳ thật ra rất dễ hiểu—— hoặc có lẽ cô luôn cảm nhận được, nhưng mỗi lần đều bị sự sắc bén và cứng đầu của cậu làm cho hoang mang.

Không nói thêm một lời nào, Thẩm Phương Nguyệt lập tức cầm lấy điện thoại của mình, mở cuộc trò chuyện với Cổ Hàm, gõ tin nhắn: Cô ơi, Bùi Kỳ muốn đăng ký suất tuyển thẳng…

Chữ còn chưa gõ xong, điện thoại đã bị giật mất. Thẩm Phương Nguyệt vội giành lại nhưng Bùi Kỳ né tránh. Trong lúc hai người giằng co, khoảng cách dần thu hẹp, Thẩm Phương Nguyệt lại cảm thấy nóng, nhưng lần này là vì lo lắng.

“Bùi Kỳ!” Cô nhắm mắt lại hét lên, “Cướp giật à!!!”

“Ngồi yên đi, tớ sẽ giúp cậu báo cảnh sát.” Bùi Kỳ giơ điện thoại lên cao, chậm rãi nói.

“Trả lại đây— Sao cậu có thể từ chối suất tuyển thẳng đó! Cậu là não yêu đương à?!”

Bùi Kỳ không trả lời. Hai người giằng co một hồi lâu, cuối cùng vì Thẩm Phương Nguyệt kiệt sức nên mới kết thúc.

Cô ngồi xuống ghế thở hổn hển, quyết định nói lý lẽ với cậu: “Bùi Kỳ, cậu không thể làm như vậy, cho dù sau này chúng ta không học cùng một trường đại học nhưng vẫn có thể ở cùng một thành phố—”

“Cậu có thể vào được trường đại học nào ở Yến Kinh?” Bùi Kỳ ngắt lời, giọng điệu vô cùng châm chọc.

(*)“Cậu coi thường ai đấy?” Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc, liệt kê những trường đại học bình thường ở Yến Kinh, mạnh miệng nói, “Những trường này tớ nhắm mắt cũng có thể đậu!”

“Với điểm của cậu ở những nơi khác có thể vào học được trường tốt hơn, tại sao lại chọn những trường này ở Yến Kinh?” Bùi Kỳ buồn cười nhìn cô, “Cậu cũng là não yêu đương à?”

“………”

Đúng vậy, những lần thi thử gần đây, điểm số của Thẩm Phương Nguyệt có hơi khó xử. Nếu cố gắng hết sức, cô có thể đỗ một vài trường 211 tốt ở nơi khác, thậm chí là một số trường 985 ở vùng xa, nhưng để vào những trường đại học hàng đầu ở Yến Kinh thì vẫn còn một chút khoảng cách.

“Vậy thì yêu xa.” Cô buột miệng nói, “Mỗi tháng chúng ta vẫn có thể gặp nhau một lần…”

Càng nói, giọng của Thẩm Phương Nguyệt càng nhỏ, bởi vì ngay cả bản thân cô cũng không thể thuyết phục được chính mình.

Mỗi tháng chỉ gặp Bùi Kỳ một lần thôi sao? Quá ít, từ khi quen biết nhau đến nay, lần duy nhất cô xa Bùi Kỳ lâu như vậy là chuyến đi Úc năm lớp 8. Ban đầu cô còn vui vẻ chơi bời, nhưng mấy ngày sau cô bắt đầu liên tục hỏi Diệp Uyển: Còn bao lâu nữa chúng ta mới về ạ? Chúng ta có thể về sớm hai ngày không? Ở Úc không có gì vui cả, không vui bằng ở nhà Bùi Kỳ.

Sau đó, cô lại đi năn nỉ Thẩm Chu Sơn: Lần sau con nhất định sẽ học hành chăm chỉ, ba cho con mượn điện thoại đi, con muốn gọi cho Bùi Kỳ.

Lúc đó Thẩm Phương Nguyệt còn không hiểu thích một người là như thế nào, cô chỉ biết rằng mình muốn chơi cùng với Bùi Kỳ.

Mười tám năm qua Thẩm Phương Nguyệt luôn vô tư vô lo, lần đầu tiên cô bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về “tương lai”.

Cô do dự một chút, định đổi giọng nói: Hay là mỗi tháng gặp hai, ba lần? Như vậy có phiền phức quá không? Nhưng nếu chúng ta cố gắng một chút thì vẫn có thể mà—

“Không cần.”

Bùi Kỳ lên tiếng trước. Cậu xoay cây bút trong tay, thẳng thắn mà lạnh lùng nói: “Tớ muốn ở bên cạnh cậu.”

“………”

Thẩm Phương Nguyệt sững sờ, bị một câu nói của cậu làm cho đầu óc choáng váng.

“Đi đường còn có thể vấp ngã, ai dám yên tâm để cậu ở thành phố xa lạ một mình chứ?”

Thẩm Phương Nguyệt vừa định phản bác rằng cô đã là người lớn rồi, đừng có nói cô như con nít, thì Bùi Kỳ lại nói tiếp: “Cậu lại còn mê chơi như thế, yêu xa tớ không đi chơi cùng cậu được.”

“Tớ có thể đi chơi với bạn khác—”

“Ừm, rồi tớ sẽ bắt đầu lo lắng cậu thay lòng đổi dạ.” Bùi Kỳ thản nhiên nói.

Thẩm Phương Nguyệt bĩu môi: “Tớ đang nói chuyện nghiêm túc với cậu, cậu đừng có đùa giỡn.”

Bùi Kỳ cười, đùa giỡn sao? Thật ra không phải, cậu thực sự đã nghĩ đến. Dù sao cô cũng từng nói thích người khác. Về chuyện này Bùi Kỳ không có chút tự tin nào. Ngoài thành tích và ngoại hình có thể coi là tạm ổn ra, cậu chẳng có ưu điểm gì đặc biệt cả. Có khi sau khi rời khỏi cấp ba, tiếp xúc với nhiều người hơn, Thẩm Phương Nguyệt sẽ nghĩ: Bùi Kỳ cũng chỉ như thế thôi.

Bùi Kỳ cảm thấy chính mình suy nghĩ như vậy thật nực cười, nhưng lại không thể ngăn cản bản thân tiếp tục nghĩ, rồi vô thức tìm cách tránh né.

Giọng nói của cậu nhẹ nhàng như thể muốn làm dịu đi sự căng thẳng của Thẩm Phương Nguyệt: “Với lại, không nghiêm trọng đến mức đó đâu Thẩm Phương Nguyệt. Tớ đã xem qua rồi, điểm của cậu có thể thử vào Đại học Tài chính và Kinh tế Vân Nam, tớ cũng sẽ đăng ký Đại học Vân Nam, khoa Vật lý ở đó cũng thuộc hàng đầu trong nước, không khác gì nhau cả.”

“Không được.”

“………”

Thẩm Phương Nguyệt ngồi thẳng lưng, dường như đã hoàn toàn tỉnh táo lại.

Cô nhìn chằm chằm vào Bùi Kỳ, bỗng nhiên nói: “Bùi Kỳ, tớ hy vọng bạn trai của tớ có thể có được tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới.”

“………”

“Bây giờ cậu ấy đã có một người bạn gái tuyệt vời nhất thế giới rồi.”

“………”

“Cậu ấy cũng phải vào học ở trường đại học tốt nhất thế giới.”

Thẩm Phương Nguyệt nói rất nhẹ nhàng, giọng điệu chậm rãi nhưng vô cùng kiên định.

Bùi Kỳ im lặng nhìn cô, chậm rãi kìm nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng, mở miệng, giọng nói không hiểu sao bỗng khàn đi một chút: “Đại học Yến Kinh tạm thời vẫn chưa phải là trường đại học tốt nhất thế giới đâu.”

“Ồ, được thôi, vậy thì là tốt nhất trong nước… Cậu đúng thật là biết cách phá hỏng bầu không khí!”

“Bạn gái tuyệt vời nhất thế giới—”

Thẩm Phương Nguyệt lườm cậu với ánh mắt đầy cảnh cáo.

Bùi Kỳ: “Tớ thực sự có mà.”

Thẩm Phương Nguyệt kiêu hãnh hất cằm, hừ một tiếng đầy kiêu hãnh rồi kết luận: “Vậy nên, cậu tự mình nhắn tin cho cô giáo, nói rằng cậu muốn đăng ký suất tuyển thẳng.”

“Tớ nói, tớ muốn ở bên cạnh cậu.”

“Tớ biết, Tớ đâu có nói là chúng ta không ở bên nhau. Còn nữa, câu cậu vừa nói là có ý gì? Cái gì mà  “Cậu có thể vào được trường đại học nào ở Yến Kinh’ là sao? Nói cho cậu biết, đừng có mà coi thường tớ!” Thẩm Phương Nguyệt đỏ mặt. Trời ạ, tại sao Bùi Kỳ có thể nói ra những lời này một cách dễ dàng như vậy chứ? Cô ho nhẹ một tiếng, ngẩng đầu ưỡn ngực, nghiêm túc tuyên bố từng chữ một—

“Tớ, muốn, thi, đậu, đại, học, Yến, Kinh!!!”

Hai tiếng sau, Thẩm Phương Nguyệt lại lần nữa hét lên câu này ở trong phòng khách nhà mình.

Cả hai vợ chồng nhà họ Thẩm đều sững sờ.

Diệp Uyển nghi ngờ mình đang nằm mơ, tự véo mình một cái. Cô con gái ngày nào cũng than thở trước mặt bà rằng “Con ghét học quá mẹ ơi, mẹ nhất định phải làm việc chăm chỉ để nuôi con cả đời đấy!” sao tự dưng lại thay đổi tính nết thế này? Thẩm Chu Sơn thì nhanh chóng cầm điện thoại lên tra điểm rồi nói: “Trăng Nhỏ, tuy rằng điểm cuối kỳ của con còn cách đại học Yến Kinh gần 40 điểm nhưng có ước mơ là tốt! Ba nhất định sẽ ủng hộ! Đến lúc đó chúng ta cứ xếp nó vào nguyện vọng thứ 5 nhé!”

Thẩm Phương Nguyệt không hề bị ảnh hưởng, lớn tiếng hét lên một câu “Đừng khinh thường thiếu niên nghèo khó!” rồi lạch bạch chạy lên lầu.

&&

Hai vợ chồng cứ nghĩ Thẩm Phương Nguyệt chỉ là hứng thú nhất thời, chắc là xem được video của một nhà hàng ngon nào đó gần đại học Yến Kinh nên thèm thôi.

Nhưng chỉ sau vài ngày, họ phát hiện Thẩm Phương Nguyệt không hề nói đùa mà thực sự bắt đầu nỗ lực cố gắng. Mở mắt ra là làm bài tập, ăn xong cơm tối là ôm vở ghi chép lỗi sai đi tìm Bùi Kỳ, thậm chí là ngay cả lúc đánh răng, rửa mặt, điện thoại cô cũng bật bài nghe tiếng Anh.

Diệp Uyển thì rất vui mừng nhưng Thẩm Chu Sơn lại xót xa, rất nhiều lần nhịn không được mà bảo con bé thư giãn một chút, học hành nên kết hợp nghỉ ngơi. Ông còn rủ đi bơi, đi leo núi, nhưng đều bị Thẩm Phương Nguyệt lạnh lùng từ chối.

Đêm Giao thừa, Thẩm Phương Nguyệt vừa gọi video chúc Tết ông bà nội xong, đang định ôm vở ghi lỗi sai định ra ngoài thì bị Thẩm Chu Sơn gọi lại.

Thẩm Phương Nguyệt liếc nhìn đồng hồ, nhanh miệng nói trước: “Ba, con không chơi bóng bàn đâu.”

“Vậy cũng được—— Ấy không, ba đâu có bảo con chơi bóng.” Thẩm Chu Sơn bật cười bất lực, “Là mẹ con đấy, bà ấy lại đặt chỗ để thắp nén hương đầu năm ở chùa Hướng Dương rồi. Năm nay không phải con thi đại học sao? Bà ấy bảo con đi cùng Bùi Kỳ đến thắp hương đấy.”

Đêm Giao thừa, chùa Hướng Dương rực sáng ánh nến, người đông nghẹt, nền đất đầy xác pháo đỏ rực.

Giờ thắp hương đầu tiên vẫn chưa tới, vẫn còn phải đợi. Thẩm Phương Nguyệt co ro thành một cục trong gió lạnh, tựa cả người vào cánh tay của Bùi Kỳ, vì quá buồn ngủ nên cô nhắm mắt lại chợp mắt.

Diệp Uyển kéo khăn quàng cổ của cô lên một chút: “Đứng thẳng lên, Phật Tổ mà thấy sẽ tức giận đấy.”

“Không đâu, Phật Tổ chỉ thương con thôi.” Thẩm Phương Nguyệt lẩm bẩm trả lời lại.

Diệp Uyển nghe vậy bật cười, quay sang người mà Thẩm Phương Nguyệt đang tựa vào: “Tiểu Kỳ, chuyện tuyển thẳng đã bàn xong chưa?”

Bùi Kỳ gật đầu, vừa định trả lời thì có người nhanh hơn cậu một bước, giành lên tiếng trước.

“Bàn xong rồi ạ!”  Thẩm Phương Nguyệt cười nói: “Cậu ấy đã nộp hồ sơ rồi!”

Ban đầu Bùi Kỳ vẫn muốn đấu tranh, định nói rằng dù từ bỏ suất tuyển thẳng thì cậu cũng có thể thi đỗ. Nhưng Thẩm Phương Nguyệt không cho phép, ép buộc cậu phải nộp hồ sơ.

Phương thức ép buộc thì vô số kể, bao gồm nhưng không giới hạn trong “Cậu không tin tớ có thể thi đậu đúng không?” “Cậu không có chút niềm tin nào vào bạn gái của mình sao?” “Nếu cậu không nộp hồ sơ thì tớ sẽ chia tay với cậu.”

Bùi Kỳ không bị những lời đe dọa này lay chuyển, nhưng cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt lại khóc. Mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Bùi Kỳ, cậu có thể đừng như thế được không?”

Thế là cậu nhắn tin cho giáo viên xác nhận nộp hồ sơ ngay trước mặt cô. Thẩm Phương Nguyệt lập tức bật cười, mắt vẫn còn hoe đỏ, nói: “Bùi Kỳ, tớ nhất định sẽ thi đậu!”

“Mẹ hỏi con à?” Diệp Uyển nhìn Thẩm Phương Nguyệt vẫn đang nhắm mắt, bật cười nói “Trả lời to rõ thế này người không biết còn tưởng là con được tuyển thẳng đấy.”

Chờ đến 12 giờ đêm, cuối cùng cũng đến thời khắc dâng hương.

Thẩm Phương Nguyệt cầm nén nhang cháy đỏ, thành kính vái ba vái.

Sau đó, vị sư thầy dẫn bọn họ đến trước tượng Phật, phát cho họ mấy tấm thẻ gỗ, bảo họ ghi điều ước năm mới lên đó. Những tấm thẻ này sẽ được đặt trong điện Phật và dâng đèn cầu nguyện.

Sau khi viết xong, một lớn hai nhỏ đi ra phía ngoài chờ, còn Diệp Uyển ở lại trong điện trò chuyện với trụ trì.

Chưa nói được bao lâu, vị sư thầy thu thẻ gỗ lúc nãy đi tới, trên tay cầm mấy tấm thẻ nói rằng họ quên ký tên, nhờ Diệp Uyển viết bổ sung.

Thẻ gỗ đầu tiên là của Diệp Uyển. Điều ước năm nay vẫn như cũ: Thế giới hòa bình, cả nhà khỏe mạnh, tôi phát tài.

Thẻ gỗ thứ hai là nét chữ của Thẩm Chu Sơn, trên đó viết: Gia đình hòa thuận viên mãn, tôi và Uyển Uyển bên nhau dài lâu.

Diệp Uyển khựng lại, áy náy liếc nhìn thẻ gỗ của mình rồi vẽ một dấu “V” chen vào giữa chữ “tôi” và “phát”, trên dấu “V” viết thêm: “và chồng tôi.”

Xong khi xong việc, bà tiếp tục xem những thẻ gỗ còn lại.

Nét chữ tròn trịa là của Thẩm Phương Nguyệt, rất dễ nhận ra. Trên đó viết: Ba mẹ, tôi và Bùi Kỳ đều khỏe mạnh.

Tôi có thể cùng Bùi Kỳ đến Yến Kinh.

Diệp Uyển bật cười, thầm nghĩ: Đúng là ngốc, cứ viết thẳng “Thi đỗ Đại học Khoa học Kỹ thuật Yến Kinh” chẳng phải tốt hơn sao.

Sau đó bà lại cầm một tấm thẻ gỗ khác lên, nhìn thấy chữ của Bùi Kỳ.

Nét chữ của chàng trai sắc sảo, ngay ngắn, từng nét từng nét nghiêm túc mà viết: Mong điều ước của Thẩm Phương Nguyệt trở thành hiện thực.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện