Chiều hôm đó, Thiệu Thành Trạch quay lại tập đoàn Thiệu Thị.
Khổng Dịch Thiền thấy anh đến, nhặt tập tài liệu chất đống trên bàn, đứng dậy chào: "Tổng giám đốc Thiệu, sếp không đến cả buổi, công việc cần xử lý đã chất thành núi rồi."
Thiệu Thành Trạch liếc nhìn cô ta: "Sao cô không nghỉ phép?"
Một tuần trước ngày Quốc tế Thiếu nhi, Thiệu thị đã gửi thông báo cho toàn thể nhân viên: những nhân viên có con dưới lớp 6 có thể được nghỉ một ngày có lương vào đúng ngày 1/6, ngày nghỉ này không tính vào ngày nghỉ phép năm hay nghỉ bù, trong tương lai, việc nghỉ lễ Quốc tế Thiếu nhi sẽ được đưa vào điều lệ công ty như một thông lệ.
Khi thông báo được đưa ra, cả công ty trên dưới đều xôn xao náo nhiệt, những người có con nhỏ đều muốn ở bên con trong ngày 1/6, nếu ngày đó không phải cuối tuần, họ sẽ phải xin nghỉ, việc xin nghỉ bị trừ lương chỉ là một phần, quan trọng là phải xem sắc mặt của sếp, đáng lẽ là một ngày vui vẻ bên con, nhưng gặp phải người lãnh đạo khó tính, dù xin được nghỉ cũng thấy buồn bực trong lòng.
Một động thái này đã giúp Thiệu Thành Trạch chiếm được cảm tình của rất nhiều nhân viên cấp dưới, tuy là Tổng giám đốc Thiệu mặt lạnh tâm lạnh, nghiêm khắc lại vô tình, nhưng việc anh làm lại khá nhân văn.
Có người bảo điều này chắc chắn liên quan đến việc Tổng giám đốc Thiệu mới có thêm một cô con gái, nếu không thì một vị sếp lớn ở trên cao như vậy làm sao đột nhiên lại có sự quan tâm đến cuộc sống đời thường, quan tâm thiết thực đến nhân viên thế kia, lại có người nói, mặc kệ nó liên quan đến cái gì, miễn là người hưởng lợi cuối cùng là chúng ta là được, có thể ung dung ở bên con một ngày không tốt sao, nghĩ nhiều làm gì.
Khổng Dịch Thiền cũng thấy tốt, lẽ ra cô ta đã lên kế hoạch hoàn hảo cho ngày hôm đó, nhưng tối qua cô ta cãi nhau với chồng, trong cơn giận dỗi nên lại đi làm, cứ để chồng cô ta xin nghỉ bị trừ lương mà đi chơi với con đi, còn cô ta thì đến công ty, tận hưởng điều hòa công ty, ăn cơm căn tin công ty, lại còn có thể nghe được chuyện phiếm về sếp.
Vết thương trên môi sếp vẫn chưa lành, trên ngón tay lại có thêm vết răng mới, ba cô trợ lý nhỏ thì thầm với nhau, phải chăng sếp vì ham muốn quá độ, cơ thể quá yếu, nên mấy ngày nay sắc mặt ngày càng tệ đi.
Khổng Dịch Thiền nghĩ, sắc mặt sếp tệ không thể là vì ham muốn quá độ, anh chắc còn một chặng đường dài nữa mới đến mức "ham muốn quá độ", có lẽ cô hai Trình chỉ nhận anh là bố của con mình, còn những chuyện khác thì miễn bàn, bằng không thì chiều nay anh đã không đến công ty, mà chắc chắn đang ôm con gái, dắt tay mẹ của con gái, cả nhà hòa thuận đi chơi lễ rồi.
Khổng Dịch Thiền theo sếp vào văn phòng, trả lời câu hỏi của anh: "Có bố con bé đi cùng rồi, tôi tiện thể có chút việc cần xử lý nên đến công ty."
Thiệu Thành Trạch không có ý định dò hỏi chuyện gia đình trợ lý, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, anh cởi áo vest, tùy ý khoác lên lưng ghế, xắn nhẹ tay áo sơ mi: "Cô tìm tôi có việc gì?"
"Đây là những tài liệu cần chữ ký phê duyệt của anh."
"Ừ, cứ đặt xuống đi."
"Tổng giám đốc Thiệu, Tổng giám đốc Phương của Lăng Thành ngày mai phải đột xuất đi nước ngoài, nên muốn dời bữa tối ngày mai sang tối nay, nhưng tối nay là bữa cơm gia đình của anh và lão Thiệu đổng, nên anh xem thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thế thì còn gì bằng, cứ nói với cụ là tôi có hẹn ăn tối với Tổng giám đốc Phương, không về ăn cơm gia đình được, đỡ cho cô phải nghĩ lý do khác."
Lão Thiệu đổng yêu cầu Tổng giám đốc Thiệu phải vào mỗi thứ Sáu hàng tuần phải về nhà ăn tối, nhưng một tháng Tổng giám đốc Thiệu có thể về ăn được một lần đã là tốt lắm rồi. Mỗi lần không về, lão Thiệu đổng lại gọi điện đến cho cô ta, Khổng Dịch Thiền không thể trả lời lão Thiệu đổng bằng nguyên văn lời của Tổng giám đốc Thiệu là "lười đi", mà luôn phải vất vả nghĩ ra một lý do để giữ thể diện cho lão Thiệu đổng.
Khổng Dịch Thiền đáp: "Vâng, Tổng giám đốc Thiệu."
Mỗi bước mỗi xa
Cô ta vừa định ‘không còn chuyện bãi triều’ thì lại bị sếp gọi lại: "Khoan đã, Trợ lý Khổng, làm phiền cô mua giúp tôi một cái vợt muỗi điện."
Khổng Dịch Thiền nhướng mày, Tổng giám đốc Thiệu mà cũng cần vợt muỗi sao? Với cái vẻ mặt lạnh lùng, đen sạm như hiện tại của anh, muỗi thấy anh còn phải bay vòng tránh đi ấy.
"Anh cần khi nào ạ?"
"Trước khi tan làm hôm nay." Thiệu Thành Trạch xoay chiếc bật lửa, "Mua hai cái đi."
"Vâng, Tổng giám đốc Thiệu."
Hiệu suất làm việc của trợ lý Khổng luôn rất cao, chưa đầy một tiếng, cô ta đã mang hai cái vợt muỗi điện đến văn phòng Tổng giám đốc Thiệu, Khổng Dịch Thiền cứ nghĩ anh mua hai cái là để một cái ở văn phòng, một cái ở nhà, nhưng cuối cùng, Tổng giám đốc Thiệu lại cầm cả hai cái ra khỏi văn phòng.
Đây là lần đầu tiên Khổng Dịch Thiền thấy một ông sếp cầm vợt muỗi điện, cô ta cảm thấy nếu nhà sản xuất vợt muỗi điện mà nhìn thấy cảnh này, chắc họ phải trả giá trên trời để mời sếp cô ta làm người đại diện cho sản phẩm của họ.
Tổng giám đốc Thiệu vừa ra, các trợ lý lớn nhỏ và hai trợ lý nhỏ lập tức dọn đồ đạc và theo sau sếp, Mấy bữa tiệc các cuộc hẹn thương mại của sếp đều có hai trợ lý nam này đi cùng, bạn học của Khổng Dịch Thiền đều ghen tị với cô ta vì cô ta có một người sếp tốt, không cần ngày ngày tham gia vào các buổi tiệc rượu chướng khí mù mịt, cô ta cũng cảm thấy mình có một người sếp tốt, yêu cầu công việc cao thì có cao, nhưng dù sao cô ta cũng nhận lương xứng đáng, quan trọng nhất là, nhân cách của sếp cao.
Sếp vừa đi, Khổng Dịch Thiền cũng dọn đồ đạc tan làm, cô ta giận chồng thì giận, nhưng hôm nay cô ta vẫn phải về sớm để làm một bữa tối thịnh soạn cho "bé mũm mĩm" của cô ta, đối với con gái cô ta mà nói, món quà lễ tuyệt vời nhất chính là một bàn đầy đồ ăn ngon.
Kết quả, vừa xuống lầu, cô ta đã thấy chồng minh bế con gái đứng đợi ở dưới, trong tay con gái còn ôm một bó hoa hồng lớn, nhìn thấy Khổng Dịch Thiền đi ra, cô bé giơ bó hoa về phía mẹ, nói đó là quà ngày Tết Thiếu Nhi bố tặng mẹ.
Sự giận dỗi còn sót lại không nhiều của Khổng Dịch Thiền, sau khi thấy con gái và hoa, cũng chẳng còn lại bao nhiêu, cô ta lườm chồng một cái không mấy thiện cảm, nhưng ánh mắt lại ánh lên ý cười.
Thiệu Thành Trạch ngồi ở trong xe, nhìn bó hoa hồng trong vòng tay trợ lý Khổng, ngón tay gõ gõ vào đầu gối, vẻ mặt có chút đăm chiêu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









