Tối đó Trình Cẩn Lan ngủ không ngon giấc, cô mơ thấy người không nên mơ, người toát một lớp mồ hôi dính dấp rất khó chịu, cô hất chăn ra, nhìn trần nhà thẫn thờ một hồi, cảm thấy mình mơ giấc mơ này hoàn toàn là do bị ảnh hưởng bởi lời nói của cô bạn thân, chẳng liên quan gì đến ai hay việc gì khác.

Cô dậy đi vào phòng tắm dội nước lạnh cho trôi đi mồ hôi, nhưng không trôi được sự bồn chồn trong lòng, sự bồn chồn ấy, sau khi nhìn thấy cái cổ còn vương hơi nước trong gương, lại bắt đầu trào dâng.

Trình Lợi Kỳ mơ màng bò dậy, thấy mẹ bước vào liền dang hai tay đòi mẹ bế.

Trình Cẩn Lan ngồi xuống đầu giường, bế cô bé lên đùi, nhào nặn đôi má bánh bao của bé: "Bạn nhỏ ơi, chúc mừng Tết Thiếu nhi nhé."

Trình Lợi Kỳ vòng tay ôm cổ mẹ, mắt cười híp lại: "Mẹ bạn lớn ơi, chúc mẹ ngày lễ càng vui hơn nha."

Trình Cẩn Lan vỗ nhẹ vào m.ô.n.g bé: "Dậy thôi nào, ngoài phòng khách toàn là quà của con đang đợi con mở đấy."

Trình Lợi Kỳ lúc mới ngủ dậy rất thích rúc vào người mẹ nũng nịu, mặt vùi vào hõm cổ mẹ cọ qua cọ lại như một chú heo con lười biếng, đến quà cũng chẳng khiến bé rời khỏi vòng tay mẹ.

Cọ một hồi, Trình Lợi Kỳ phát hiện ra điểm bất thường: "Mẹ ơi, trên cổ mẹ có nhiều chỗ đỏ đỏ này."

Trình Cẩn Lan vén những lọn tóc lòa xòa trên trán cô bé, bế cô bé đi ra ngoài: "Mùa hè đến rồi, muỗi bắt đầu xuất hiện, mẹ bị muỗi đốt đấy."

Trình Lợi Kỳ sợ mẹ đau, thổi thổi vào những nốt đỏ cho mẹ: "Mẹ ơi, con không thích muỗi đâu."

Trình Cẩn Lan đáp: "Mẹ cũng không thích muỗi."

"Lần sau muỗi lại đến, con sẽ giúp mẹ tiêu diệt nó, không cho nó đốt mẹ nữa."

Trình Cẩn Lan cười: "Tiểu Lợi Kỳ nhà mình lớn thật rồi, đã biết bảo vệ mẹ rồi cơ đấy."

Trình Lợi Kỳ gật đầu: "Tất nhiên rồi ạ, mẹ bảo vệ con thì con cũng phải bảo vệ mẹ chứ." Vừa dứt lời, cô bé đã nhìn thấy đống quà bày trong phòng khách, mắt sáng rực lên: "Oa, mẹ ơi, đây đều là quà của con ạ?"

"Đúng rồi, đều là quà của con hết." Trình Cẩn Lan lần lượt nói cho bé biết món nào là của ai tặng, cuối cùng chỉ vào cái hộp màu hồng: "Cái đó là bố con tặng con đấy."

Trình Lợi Kỳ phấn khích hẳn, đòi mẹ thả xuống, ngồi giữa "lâu đài" quà tặng, mẹ mở một món, cô bé lại "oa" một tiếng, đến lúc mở quà của bố, âm lượng "oa" tăng vọt lên hẳn ba tông.

"Mẹ ơi nhìn này, là vương miện công chúa, y hệt cái con thấy trong sách cổ tích luôn, những viên kim cương lấp lánh trên này là màu hồng này, đẹp quá đi mất, mẹ mau đội cho con với."

Trình Cẩn Lan giúp cô bé đội lên đầu, cầm gương cho cô bé soi.

Trình Lợi Kỳ càng nhìn gương càng thấy đẹp: "Mẹ ơi, hôm nay con có thể đeo cái này lên sân khấu biểu diễn không ạ?"

"Được chứ, lát nữa mẹ sẽ tết cho con kiểu tóc công chúa, rồi đeo cái này lên chắc chắn sẽ xinh hơn nữa."

Trình Lợi Kỳ rướn người, thơm mạnh hai cái vào cằm mẹ: "Con yêu mẹ nhất!"

Trong hộp màu hồng ngoài vương miện công chúa còn có một cái hộp nhỏ khác, Trình Lợi Kỳ thấy nó thì mắt càng sáng hơn: "Mẹ ơi, đây là quà bố tặng mẹ này."

Vì cô bé thấy trên hộp có viết "Tặng mẹ", mẹ là bạn lớn, tất nhiên cũng phải có quà chứ.

Trình Lợi Kỳ định mở hộp ra, Trình Cẩn Lan liền ngăn lại: "Được rồi, món này để sau hãy xem, con mau đi rửa mặt đi, không thì không đủ thời gian tết tóc công chúa đâu."

A ~ Trình Lợi Kỳ nhanh ch.óng đứng dậy chạy tót vào nhà vệ sinh, cô bé phải tết tóc công chúa nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trình Cẩn Lan dọn dẹp đống vỏ hộp quà, vứt hết vào thùng rác, rồi đem quà phân loại để vào phòng cô bé, riêng cái hộp nhỏ kia cô ném vào túi xách, đợi lần tới gặp sẽ trả lại cho anh, cô chẳng muốn nhận quà của anh làm gì, để khỏi bị anh tính kế thêm nữa.

Sáng sớm Thẩm Tịch Văn gọi điện cho Thiệu Thành Trạch nhưng không ai nghe máy, cô ấy gọi sang số khác, lần này thì bắt máy ngay.

"Này, hôm nay anh có đến nhà trẻ không? Tiểu Sơ Thất và Tiểu Lợi Kỳ có tiết mục piano hợp tấu đấy."

"Chẳng phải anh đã bảo em rồi sao, không có việc gì thì đừng gọi vào số này." Giọng Thiệu Thành Trạch hơi khàn, nghe như vừa mới tỉnh.

Thẩm Tịch Văn ngạc nhiên: "Hôm nay là ngày 1 tháng 6, mặt trời mọc đằng Tây rồi hay sao mà vị Tổng giám đốc Thiệu trăm công nghìn việc như anh lại ngủ nướng thế này? Anh bị ốm hay sao?"

"Chỉ là dậy muộn thôi."

"Được rồi, làm ông chủ đúng là sướng, thích dậy muộn lúc nào thì dậy, thế anh có đi nhà trẻ không? Nếu đi thì làm ơn quay giúp em toàn bộ video con trai em biểu diễn nhé." Thẩm Tịch Văn hiện đang ở đoàn làm phim, không về được.

"Anh có cuộc họp, không đi được."

Thẩm Tịch Văn chậc một tiếng: "Họp hành gì mà quan trọng hơn cả xem con gái biểu diễn chứ." Nói đến nửa chừng cô ấy bỗng hiểu ra, họp hành chắc chỉ là cái cớ: "Là cô hai Trình không cho anh xuất hiện đúng không?"

Đáp lại cô ấy là tiếng tút tút vô tình khi cuộc gọi bị ngắt, càng vô tình thì chứng tỏ cô ấy đoán càng đúng.

Thiệu Thành Trạch gác cánh tay lên mắt, xác định giấc mơ vừa rồi không thể tiếp tục được nữa, anh dậy đi tắm nước lạnh.

Từ phòng tắm ra, điện thoại trên tủ đầu giường đang reo, là cuộc gọi video, Thiệu Thành Trạch quăng khăn tắm sang bên, bắt máy.

Mỗi bước mỗi xa

Trên màn hình hiện ra một thiên thần nhỏ: "Bố ơi, bố nhìn vương miện công chúa của con này, có xinh không ạ?"

Ánh mắt Thiệu Thành Trạch trở nên mềm mại: "Rất xinh, là vì Tiểu Lợi Kỳ của chúng ta xinh nên mới làm chiếc vương miện đẹp hơn đấy."

Trình Lợi Kỳ cười khanh khách: "Bố, hôm nay bố không đến nhà trẻ xem con biểu diễn được đúng không ạ? Mẹ nói bố bận công việc."

"Đúng vậy, bố phải xin lỗi con vì công việc nên không đi xem con biểu diễn được."

"Không sao đâu bố, công việc cũng quan trọng mà. Con sẽ bảo mẹ quay video rồi gửi cho bố, bố vẫn có thể xem được."

Giọng Thiệu Thành Trạch như tan ra thành nước: "Cảm ơn Tiểu Lợi Kỳ đã thông cảm cho bố."

"Con gọi điện cho bố là muốn nói cảm ơn bố vì món quà, con thích lắm ạ."

"Sau này Lợi Kỳ thích gì, muốn gì thì cứ nói với bố nhé."

"A ~" Trình Lợi Kỳ chợt nhớ ra một thứ: "Bố ơi, vậy bố mua giúp con cái kia được không?"

"Mua gì con?"

Trình Lợi Kỳ chống cằm cố nhớ xem cái đó gọi là gì, à phải rồi, cô bé vỗ tay cái bộp: "Vợt muỗi điện ạ! Cổ mẹ bị muỗi đốt đỏ hết cả lên rồi, bà nội Khúc nói vợt muỗi điện có thể tiêu diệt muỗi, bố mua cho con một cái nhé, đợi muỗi đến con sẽ bảo vệ mẹ, tiêu diệt sạch sành sanh không chừa một con nào."

Thiệu Thành Trạch: ...
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện