Sau một trận mưa lớn, bầu trời xanh ngắt như được gột rửa, mây trắng tựa tơ lụa, ngay cả không khí cũng mang theo hơi thở mát mẻ, khiến người ta cảm thấy sảng khoái thích thú.
Đường Ích Thành cảm thấy tâm trạng Tổng giám đốc Trình hôm nay không đến nỗi tệ, rõ ràng là mấy hôm trước, sự lo lắng và bồn chồn ẩn dưới vẻ mặt điềm tĩnh cứ thế lộ ra, không thể nào che giấu được, từ khi theo Tổng giám đốc Trình đến nay, anh ta ít khi thấy Tổng giám đốc Trình có sự d.a.o động cảm xúc rõ rệt đến vậy. Đường Ích Thành không khỏi nghĩ, chẳng lẽ tâm trạng Tổng giám đốc Trình đột ngột tốt lên, là có liên quan đến cái dịch vụ một xu của Tổng giám đốc Thiệu?
Trình Cẩn Lan tự cho rằng tâm trạng tốt của mình là do cơn khó chịu của bà dì đã qua, tuyệt đối không phải vì cứ nghĩ đến sắc mặt anh khi nhận phong bì lì xì kia là lòng cô lại thấy vui vẻ một cách khó hiểu, ngay cả Trình Lợi Kỳ cũng không làm chuyện ngây thơ như vậy, cô là mẹ của Trình Lợi Kỳ, lẽ nào cô lại có thể ngây thơ hơn cả Trình Lợi Kỳ.
Khác với Lan Xuyên, văn phòng Hội đồng quản trị của Thiệu thị hôm nay có phần quá yên tĩnh, sáng nay Khổng Dịch Thiền vào báo cáo công việc, khi ra liền nháy mắt ra hiệu cho đám trợ lý, tốt nhất hôm nay nên ngoan ngoãn một chút, sếp đang không vui, không vui đến mức mặt xanh lét.
Nói "xanh lét" cũng không chính xác, quê của Khổng Dịch Thiền ở nông thôn, bếp nấu ăn của bà nội là một cái bếp lớn xây bằng gạch xi măng, do thời gian quá lâu, khói ám làm khu vực xung quanh bếp không phải màu xám cũng không phải màu đen, sắc mặt của sếp giống hệt màu của cái lòng bếp đó.
Tuy văn phòng im ắng, nhưng nhóm chat lại hừng hực.
Dạo này tuy sếp không thể hiện ra mặt, nhưng mọi người đều biết tâm trạng anh khá tốt, nói khá tốt còn là nói giảm nói tránh, phải nói là tâm trạng rất tốt. Không nói đến việc Tổng giám đốc Thiệu và cô hai Trình có duyên nợ gì từ trước, nhưng việc trên trời rơi xuống một cô con gái xinh xắn như ngọc, thông minh lanh lợi như thế, ai mà chẳng vui, e là nằm mơ cũng phải cười tỉnh giấc.
Họ không biết sếp có cười tỉnh khỏi giấc mộng hay không, nhưng ánh mắt vốn lạnh lùng, nghiêm nghị của sếp gần đây đã có thêm vài phần dịu dàng rõ rệt, sự thay đổi này khiến mọi người mừng rỡ, tâm tình của sếp vui vẻ, cuộc sống của họ đương nhiên dễ chịu hơn, vốn tưởng rằng những ngày tốt đẹp này sẽ kéo dài mãi, ai ngờ tâm trạng của sếp hôm nay lại đột ngột sa sút.
Trợ lý nho hỏi, không nên thế chứ, dạo này công ty yên bình lắm, những người nhà họ Ngô cần dọn dẹp cũng đã gần như dọn đi hết, lão Thiệu đổng cũng đã giao quyền, Thiệu thị bây giờ hoàn toàn do Tổng giám đốc Thiệu định đoạt, đâu có chuyện gì khiến anh phải bận lòng, sao lại tâm trạng không tốt được.
Trợ lý nhỏ thứ hai nói, có khi nào là vì chuyện miếng đất ở Nam Thành không.
Trợ lý lớn nói, cũng không phải, miếng đất ở Nam Thành không phải đã thuộc về nhà họ Trình rồi sao? Tuy nhà họ Trình và nhà họ Thiệu có hiềm khích cũ, nhưng đó là chuyện của thế hệ trước rồi, hiện tại Tổng giám đốc Thiệu và cô hai Trình đã có con gái lớn như thế, Tổng giám đốc Thiệu rõ ràng có tình cảm với cô hai Trình, bây giờ nhà họ Thiệu lại do Tổng giám đốc Thiệu làm chủ, dù có thêm mười điều gia huấn, với cái tính quyết đoán như sấm sét của Tổng giám đốc Thiệu, chuyện anh muốn làm thì Thiên Vương lão t.ử cũng không cản được, hai nhà này sớm muộn gì cũng thành một nhà, vậy thì miếng đất Nam Thành bây giờ là của ai có quan trọng gì nữa đâu.
Khổng Dịch Thiền khẽ ho một tiếng, ba trợ lý nhỏ lập tức thu lại ý định hóng hớt, giả vờ bắt đầu làm việc nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỗi bước mỗi xa
Sáng nay khi Tổng giám đốc Thiệu đi ngang qua, ba trợ lý nhỏ này cũng đang giả vờ làm việc nghiêm túc, không dám ngẩng đầu nhìn, vì vậy không thấy vết thương lớn rõ ràng trên khóe môi Tổng giám đốc Thiệu. Vết thương đó nằm ở vành ngoài môi, chắc chắn không phải do tự c.ắ.n nhầm, người dám c.ắ.n sếp của cô ta, ngoài cô hai Trình ra, Khổng Dịch Thiền không thể nghĩ ra người thứ hai. Nghĩ đến sắc mặt màu lòng bếp kia của Tổng giám đốc Thiệu, trong đầu cô ta chợt lóe ra một từ: d.ụ.c cầu bất mãn*, đây có lẽ là nguyên nhân khiến tâm trạng của sếp không tốt.
*Dục cầu bất mãn: mong muốn chưa đưa thỏa mãn, khát khao không được đáp ứng...
Điện thoại nội bộ reo, Khổng Dịch Thiền nhìn số, thẳng sống lưng, hắng hắng giọng, nhấc ống nghe, "Tổng giám đốc Thiệu."
Thiệu Thành Trạch ra lệnh, "Trợ lý Khổng, cô giúp tôi hẹn gặp Trình Cẩn Xuyên."
Khổng Dịch Thiền im lặng một giây, tưởng mình nghe nhầm, cô ta xác nhận lại, "Tổng giám đốc Trình của Trình thị ạ?"
"Đúng vậy, cứ nói là tôi muốn nói chuyện với anh ta về miếng đất Nam Thành. Đây không phải là chuyện quá gấp, mỗi ngày đi làm cô cứ gọi cho bên Trình thị một lần trước, trước khi tan ca lại gọi một lần nữa, cho đến khi hẹn được thời gian của anh ta."
"Vâng, Tổng giám đốc Thiệu." Khổng Dịch Thiền nghĩ, đây là một trận chiến trường kỳ rồi.
"À, tôi gửi cho cô một bức ảnh kính râm, cô giúp tôi tra giá."
"À, vâng."
Máy tính của Khổng Dịch Thiền đã nhận được ảnh, rõ ràng là một chiếc kính râm nữ, có thương hiệu và mã số, tra trên trang web chính thức là có thể biết giá. Giá đó gần bằng nửa tháng lương của cô ta, Khổng Dịch Thiền gửi giá cho Tổng giám đốc Thiệu.
Tổng giám đốc Thiệu trả lời hai chữ, [Rất tốt].
Khổng Dịch Thiền nhất thời không hiểu ý nghĩa của hai chữ này, là nói hiệu suất làm việc của cô ta rất tốt, hay là nói giá của chiếc kính râm này rất tốt, cô ta cứ coi như là nói hiệu suất làm việc của mình tốt đi.
Đường Ích Thành cảm thấy tâm trạng Tổng giám đốc Trình hôm nay không đến nỗi tệ, rõ ràng là mấy hôm trước, sự lo lắng và bồn chồn ẩn dưới vẻ mặt điềm tĩnh cứ thế lộ ra, không thể nào che giấu được, từ khi theo Tổng giám đốc Trình đến nay, anh ta ít khi thấy Tổng giám đốc Trình có sự d.a.o động cảm xúc rõ rệt đến vậy. Đường Ích Thành không khỏi nghĩ, chẳng lẽ tâm trạng Tổng giám đốc Trình đột ngột tốt lên, là có liên quan đến cái dịch vụ một xu của Tổng giám đốc Thiệu?
Trình Cẩn Lan tự cho rằng tâm trạng tốt của mình là do cơn khó chịu của bà dì đã qua, tuyệt đối không phải vì cứ nghĩ đến sắc mặt anh khi nhận phong bì lì xì kia là lòng cô lại thấy vui vẻ một cách khó hiểu, ngay cả Trình Lợi Kỳ cũng không làm chuyện ngây thơ như vậy, cô là mẹ của Trình Lợi Kỳ, lẽ nào cô lại có thể ngây thơ hơn cả Trình Lợi Kỳ.
Khác với Lan Xuyên, văn phòng Hội đồng quản trị của Thiệu thị hôm nay có phần quá yên tĩnh, sáng nay Khổng Dịch Thiền vào báo cáo công việc, khi ra liền nháy mắt ra hiệu cho đám trợ lý, tốt nhất hôm nay nên ngoan ngoãn một chút, sếp đang không vui, không vui đến mức mặt xanh lét.
Nói "xanh lét" cũng không chính xác, quê của Khổng Dịch Thiền ở nông thôn, bếp nấu ăn của bà nội là một cái bếp lớn xây bằng gạch xi măng, do thời gian quá lâu, khói ám làm khu vực xung quanh bếp không phải màu xám cũng không phải màu đen, sắc mặt của sếp giống hệt màu của cái lòng bếp đó.
Tuy văn phòng im ắng, nhưng nhóm chat lại hừng hực.
Dạo này tuy sếp không thể hiện ra mặt, nhưng mọi người đều biết tâm trạng anh khá tốt, nói khá tốt còn là nói giảm nói tránh, phải nói là tâm trạng rất tốt. Không nói đến việc Tổng giám đốc Thiệu và cô hai Trình có duyên nợ gì từ trước, nhưng việc trên trời rơi xuống một cô con gái xinh xắn như ngọc, thông minh lanh lợi như thế, ai mà chẳng vui, e là nằm mơ cũng phải cười tỉnh giấc.
Họ không biết sếp có cười tỉnh khỏi giấc mộng hay không, nhưng ánh mắt vốn lạnh lùng, nghiêm nghị của sếp gần đây đã có thêm vài phần dịu dàng rõ rệt, sự thay đổi này khiến mọi người mừng rỡ, tâm tình của sếp vui vẻ, cuộc sống của họ đương nhiên dễ chịu hơn, vốn tưởng rằng những ngày tốt đẹp này sẽ kéo dài mãi, ai ngờ tâm trạng của sếp hôm nay lại đột ngột sa sút.
Trợ lý nho hỏi, không nên thế chứ, dạo này công ty yên bình lắm, những người nhà họ Ngô cần dọn dẹp cũng đã gần như dọn đi hết, lão Thiệu đổng cũng đã giao quyền, Thiệu thị bây giờ hoàn toàn do Tổng giám đốc Thiệu định đoạt, đâu có chuyện gì khiến anh phải bận lòng, sao lại tâm trạng không tốt được.
Trợ lý nhỏ thứ hai nói, có khi nào là vì chuyện miếng đất ở Nam Thành không.
Trợ lý lớn nói, cũng không phải, miếng đất ở Nam Thành không phải đã thuộc về nhà họ Trình rồi sao? Tuy nhà họ Trình và nhà họ Thiệu có hiềm khích cũ, nhưng đó là chuyện của thế hệ trước rồi, hiện tại Tổng giám đốc Thiệu và cô hai Trình đã có con gái lớn như thế, Tổng giám đốc Thiệu rõ ràng có tình cảm với cô hai Trình, bây giờ nhà họ Thiệu lại do Tổng giám đốc Thiệu làm chủ, dù có thêm mười điều gia huấn, với cái tính quyết đoán như sấm sét của Tổng giám đốc Thiệu, chuyện anh muốn làm thì Thiên Vương lão t.ử cũng không cản được, hai nhà này sớm muộn gì cũng thành một nhà, vậy thì miếng đất Nam Thành bây giờ là của ai có quan trọng gì nữa đâu.
Khổng Dịch Thiền khẽ ho một tiếng, ba trợ lý nhỏ lập tức thu lại ý định hóng hớt, giả vờ bắt đầu làm việc nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỗi bước mỗi xa
Sáng nay khi Tổng giám đốc Thiệu đi ngang qua, ba trợ lý nhỏ này cũng đang giả vờ làm việc nghiêm túc, không dám ngẩng đầu nhìn, vì vậy không thấy vết thương lớn rõ ràng trên khóe môi Tổng giám đốc Thiệu. Vết thương đó nằm ở vành ngoài môi, chắc chắn không phải do tự c.ắ.n nhầm, người dám c.ắ.n sếp của cô ta, ngoài cô hai Trình ra, Khổng Dịch Thiền không thể nghĩ ra người thứ hai. Nghĩ đến sắc mặt màu lòng bếp kia của Tổng giám đốc Thiệu, trong đầu cô ta chợt lóe ra một từ: d.ụ.c cầu bất mãn*, đây có lẽ là nguyên nhân khiến tâm trạng của sếp không tốt.
*Dục cầu bất mãn: mong muốn chưa đưa thỏa mãn, khát khao không được đáp ứng...
Điện thoại nội bộ reo, Khổng Dịch Thiền nhìn số, thẳng sống lưng, hắng hắng giọng, nhấc ống nghe, "Tổng giám đốc Thiệu."
Thiệu Thành Trạch ra lệnh, "Trợ lý Khổng, cô giúp tôi hẹn gặp Trình Cẩn Xuyên."
Khổng Dịch Thiền im lặng một giây, tưởng mình nghe nhầm, cô ta xác nhận lại, "Tổng giám đốc Trình của Trình thị ạ?"
"Đúng vậy, cứ nói là tôi muốn nói chuyện với anh ta về miếng đất Nam Thành. Đây không phải là chuyện quá gấp, mỗi ngày đi làm cô cứ gọi cho bên Trình thị một lần trước, trước khi tan ca lại gọi một lần nữa, cho đến khi hẹn được thời gian của anh ta."
"Vâng, Tổng giám đốc Thiệu." Khổng Dịch Thiền nghĩ, đây là một trận chiến trường kỳ rồi.
"À, tôi gửi cho cô một bức ảnh kính râm, cô giúp tôi tra giá."
"À, vâng."
Máy tính của Khổng Dịch Thiền đã nhận được ảnh, rõ ràng là một chiếc kính râm nữ, có thương hiệu và mã số, tra trên trang web chính thức là có thể biết giá. Giá đó gần bằng nửa tháng lương của cô ta, Khổng Dịch Thiền gửi giá cho Tổng giám đốc Thiệu.
Tổng giám đốc Thiệu trả lời hai chữ, [Rất tốt].
Khổng Dịch Thiền nhất thời không hiểu ý nghĩa của hai chữ này, là nói hiệu suất làm việc của cô ta rất tốt, hay là nói giá của chiếc kính râm này rất tốt, cô ta cứ coi như là nói hiệu suất làm việc của mình tốt đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









