Trình Lợi Kỳ nói xong, liền khép hờ khe hở giữa các ngón tay, che kín mít đôi mắt của mình.
Thiệu Thành Trạch lúng túng lùi lại một bước, cố nén vẻ bối rối, thử giải thích tình hình hiện tại với con gái: "Mẹ ngủ rồi, bố là muốn bế mẹ vào phòng ngủ.”
Trình Lợi Kỳ lại mở khe hở giữa các ngón tay ra, hàng mi dài chớp chớp, đôi mắt to tròn đã nhìn thấu mọi chuyện, nhưng cô bé rất biết giữ thể diện cho bố, không vạch trần bố nữa, chỉ thuận theo lời bố mà nói: "Phòng của mẹ ở ngay cạnh phòng con đó, bố, bố nhớ bế mẹ thật nhẹ nhàng nha, đừng làm mẹ tỉnh giấc.”
"Được, Tiểu Lợi Kỳ dẫn đường cho bố nha, được không?"
Hiện tại, Thiệu Thành Trạch không thể nhìn thẳng vào mắt con gái, lần đầu tiên trong đời cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng.
"Dạ được bố.” Trình Lợi Kỳ quay người lại, đi phía trước dẫn đường cho bố.
Thiệu Thành Trạch đỡ ngang lưng Trình Cẩn Lan, bế xốc cô lên, Trình Cẩn Lan nhíu mày, mở đôi mắt say mềm mờ mịt. Thấy người trước mặt, cô liền giãn lông mày đang nhíu c.h.ặ.t ra, ngón tay cô chạm nhẹ vào cằm anh, rồi lần lên trên, chạm đến tai anh, khẽ thì thầm một câu: "Thiệu Thành Trạch, sao tai anh lại đỏ thế?"
Vai Thiệu Thành Trạch cứng lại, giọng cô quá mơ hồ, anh không khỏi nhẹ nhàng gọi cô: "Miểu Miểu.”
"Ừm.” Trình Cẩn Lan đáp lại một cách lơ mơ, cựa quậy trong lòng anh, cuộn mình vào một vị trí thoải mái, rồi lại ngủ thiếp đi.
Cô thực sự đã say, chỉ cần tỉnh táo một chút thôi, cô sẽ không cho anh lại gần, huống chi là chủ động chạm vào anh như thế này.
Trình Lợi Kỳ dẫn bố vào phòng của mẹ, kiễng chân, vươn cánh tay nhỏ bé vén chăn lên, rồi vỗ vỗ vào gối: "Bố, bố phải đặt mẹ xuống thật nhẹ nhàng và chậm rãi nha.”
"Ừ.”
Thiệu Thành Trạch nhẹ nhàng, chậm rãi đặt người trong vòng tay xuống giường, cầm chăn mỏng đắp lên cho cô, rồi đắp kỹ góc chăn, lưng Trình Cẩn Lan áp vào chiếc giường mềm mại, tay ôm lấy chăn, an ổn đi vào giấc mộng.
Trình Lợi Kỳ đứng bên cạnh nhìn hành động của bố, gật gật đầu vẻ khá hài lòng.
"Xong rồi bố, chúng ta đừng làm phiền mẹ ngủ nữa.” Trình Lợi Kỳ kéo tay bố, khẽ nói: "Chúng ta ra ngoài đi.”
Thiệu Thành Trạch cúi người bế cô bé ngoan ngoãn lên, tắt đèn, khép hờ cửa lại, rồi bước ra khỏi phòng.
Trình Lợi Kỳ uống một cốc nước lớn, rồi nằm trở lại trên giường, cô bé không muốn nghe bố kể chuyện nữa, theo lời cậu cả mà nói, thì đó là "không làm khó người ta, cũng không làm khó mình nữa.”
"Bố, bố hát cho con nghe đi, hát bài đồng d.a.o hôm bữa bố hát đó, bố hát hay nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được.” Thiệu Thành Trạch vỗ nhẹ lên vai cô bé, tiếng ngân nga trầm thấp từ từ lan tỏa khắp phòng.
Trình Lợi Kỳ được bố vỗ rất dễ chịu, bố hát bên tai còn hay hơn nghe trên điện thoại, cơn buồn ngủ lơ mơ khiến toàn thân cô bé thư giãn, đôi mí mắt nặng trĩu từ từ sụp xuống.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm chớp ầm ầm, bầu trời âm u cả ngày dường như vỡ đê, mưa lớn như trút nước xối xuống.
Trình Lợi Kỳ vốn đã sắp gặp được Chu Công rồi, bị tiếng sấm làm giật mình, tỉnh táo trở lại, cô bé mở to mắt ra, sợ hãi nhìn bố: "Bố, ngoài trời đang sấm sét.”
Cô bé sợ nhất là sấm sét khi trời mưa.
Thiệu Thành Trạch bịt tai cô bé lại, ôm cô bé vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành: "Tiểu Lợi Kỳ không sợ, bố luôn ở đây mà, bố sẽ ở bên cạnh con.”
Trình Lợi Kỳ hỏi Thiệu Thành Trạch, giọng có vẻ tủi thân: "Bố, tối nay bố đừng về nhà của bố được không? Con sợ.”
"Ừm, tối nay bố sẽ luôn ở đây.”
Nghe lời bố nói, Trình Lợi Kỳ dần an tâm lại, cô bé ôm lấy cánh tay bố: "Có bố ở bên cạnh, con sẽ không sợ nữa. Sau khi con ngủ, bố có thể ngủ trên ghế sofa ở phòng khách. Sofa mềm lắm, ngủ sẽ thoải mái.” Cô bé lại nghĩ ra điều gì đó: "Nếu bố ở lại, sáng mai bố còn có thể chăm sóc mẹ, mấy ngày nay mẹ có hơi khó chịu trong người.”
Mí mắt Thiệu Thành Trạch ánh lên sự dịu dàng: "Tiểu Lợi Kỳ của chúng ta thật thông minh.”
Trình Lợi Kỳ cười cong mắt, đôi mắt trong veo nhìn bố một cách nghiêm túc: "Bố, con trai không được lén lút hôn con gái đâu nha.”
Vẻ mặt Thiệu Thành Trạch lại cứng đờ lần nữa, nhưng anh cũng tự biết không thể chối cãi gì được, anh nghiêm túc đảm bảo với con gái: "Bố nhớ rồi.”
Cô giáo Tiểu Trình gật gật đầu: "Bố, vậy con có cần giữ bí mật giúp bố không? Không cho mẹ biết bố muốn lén hôn mẹ đó.”
Thiệu Thành Trạch xoa tóc cô bé: "Nếu Tiểu Lợi Kỳ bằng lòng.”
Trình Lợi Kỳ suy nghĩ một lát: "Bí mật như vậy, con chỉ có thể giữ cho bố một lần thôi. Có một câu là 'hạ bất vi lệ', ý là, nếu bố mắc lỗi, cơ hội chỉ có một lần, lần này tha thứ cho bố rồi, lần sau không được tái phạm nữa.”
Thiệu Thành Trạch thực sự cảm thấy xấu hổ muốn độn thổ cho xong: "Cảm ơn Tiểu Lợi Kỳ đã chịu cho bố một cơ hội.”
"Không có chi đâu bố.”
Trình Lợi Kỳ che miệng, ngáp một cái ràn rụa nước mắt vì buồn ngủ, cô bé thực sự rất buồn ngủ, hôm nay đã trễ hơn giờ ngủ thường ngày của cô bé một tiếng rồi. Mặc dù tiếng sấm bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng có mẹ ngủ ở phòng bên cạnh, có bố ở bên cạnh, cô bé không có gì phải sợ, không lâu sau, hơi thở đã trở nên đều đặn.
Mỗi bước mỗi xa
Thiệu Thành Trạch lúng túng lùi lại một bước, cố nén vẻ bối rối, thử giải thích tình hình hiện tại với con gái: "Mẹ ngủ rồi, bố là muốn bế mẹ vào phòng ngủ.”
Trình Lợi Kỳ lại mở khe hở giữa các ngón tay ra, hàng mi dài chớp chớp, đôi mắt to tròn đã nhìn thấu mọi chuyện, nhưng cô bé rất biết giữ thể diện cho bố, không vạch trần bố nữa, chỉ thuận theo lời bố mà nói: "Phòng của mẹ ở ngay cạnh phòng con đó, bố, bố nhớ bế mẹ thật nhẹ nhàng nha, đừng làm mẹ tỉnh giấc.”
"Được, Tiểu Lợi Kỳ dẫn đường cho bố nha, được không?"
Hiện tại, Thiệu Thành Trạch không thể nhìn thẳng vào mắt con gái, lần đầu tiên trong đời cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng.
"Dạ được bố.” Trình Lợi Kỳ quay người lại, đi phía trước dẫn đường cho bố.
Thiệu Thành Trạch đỡ ngang lưng Trình Cẩn Lan, bế xốc cô lên, Trình Cẩn Lan nhíu mày, mở đôi mắt say mềm mờ mịt. Thấy người trước mặt, cô liền giãn lông mày đang nhíu c.h.ặ.t ra, ngón tay cô chạm nhẹ vào cằm anh, rồi lần lên trên, chạm đến tai anh, khẽ thì thầm một câu: "Thiệu Thành Trạch, sao tai anh lại đỏ thế?"
Vai Thiệu Thành Trạch cứng lại, giọng cô quá mơ hồ, anh không khỏi nhẹ nhàng gọi cô: "Miểu Miểu.”
"Ừm.” Trình Cẩn Lan đáp lại một cách lơ mơ, cựa quậy trong lòng anh, cuộn mình vào một vị trí thoải mái, rồi lại ngủ thiếp đi.
Cô thực sự đã say, chỉ cần tỉnh táo một chút thôi, cô sẽ không cho anh lại gần, huống chi là chủ động chạm vào anh như thế này.
Trình Lợi Kỳ dẫn bố vào phòng của mẹ, kiễng chân, vươn cánh tay nhỏ bé vén chăn lên, rồi vỗ vỗ vào gối: "Bố, bố phải đặt mẹ xuống thật nhẹ nhàng và chậm rãi nha.”
"Ừ.”
Thiệu Thành Trạch nhẹ nhàng, chậm rãi đặt người trong vòng tay xuống giường, cầm chăn mỏng đắp lên cho cô, rồi đắp kỹ góc chăn, lưng Trình Cẩn Lan áp vào chiếc giường mềm mại, tay ôm lấy chăn, an ổn đi vào giấc mộng.
Trình Lợi Kỳ đứng bên cạnh nhìn hành động của bố, gật gật đầu vẻ khá hài lòng.
"Xong rồi bố, chúng ta đừng làm phiền mẹ ngủ nữa.” Trình Lợi Kỳ kéo tay bố, khẽ nói: "Chúng ta ra ngoài đi.”
Thiệu Thành Trạch cúi người bế cô bé ngoan ngoãn lên, tắt đèn, khép hờ cửa lại, rồi bước ra khỏi phòng.
Trình Lợi Kỳ uống một cốc nước lớn, rồi nằm trở lại trên giường, cô bé không muốn nghe bố kể chuyện nữa, theo lời cậu cả mà nói, thì đó là "không làm khó người ta, cũng không làm khó mình nữa.”
"Bố, bố hát cho con nghe đi, hát bài đồng d.a.o hôm bữa bố hát đó, bố hát hay nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được.” Thiệu Thành Trạch vỗ nhẹ lên vai cô bé, tiếng ngân nga trầm thấp từ từ lan tỏa khắp phòng.
Trình Lợi Kỳ được bố vỗ rất dễ chịu, bố hát bên tai còn hay hơn nghe trên điện thoại, cơn buồn ngủ lơ mơ khiến toàn thân cô bé thư giãn, đôi mí mắt nặng trĩu từ từ sụp xuống.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm chớp ầm ầm, bầu trời âm u cả ngày dường như vỡ đê, mưa lớn như trút nước xối xuống.
Trình Lợi Kỳ vốn đã sắp gặp được Chu Công rồi, bị tiếng sấm làm giật mình, tỉnh táo trở lại, cô bé mở to mắt ra, sợ hãi nhìn bố: "Bố, ngoài trời đang sấm sét.”
Cô bé sợ nhất là sấm sét khi trời mưa.
Thiệu Thành Trạch bịt tai cô bé lại, ôm cô bé vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành: "Tiểu Lợi Kỳ không sợ, bố luôn ở đây mà, bố sẽ ở bên cạnh con.”
Trình Lợi Kỳ hỏi Thiệu Thành Trạch, giọng có vẻ tủi thân: "Bố, tối nay bố đừng về nhà của bố được không? Con sợ.”
"Ừm, tối nay bố sẽ luôn ở đây.”
Nghe lời bố nói, Trình Lợi Kỳ dần an tâm lại, cô bé ôm lấy cánh tay bố: "Có bố ở bên cạnh, con sẽ không sợ nữa. Sau khi con ngủ, bố có thể ngủ trên ghế sofa ở phòng khách. Sofa mềm lắm, ngủ sẽ thoải mái.” Cô bé lại nghĩ ra điều gì đó: "Nếu bố ở lại, sáng mai bố còn có thể chăm sóc mẹ, mấy ngày nay mẹ có hơi khó chịu trong người.”
Mí mắt Thiệu Thành Trạch ánh lên sự dịu dàng: "Tiểu Lợi Kỳ của chúng ta thật thông minh.”
Trình Lợi Kỳ cười cong mắt, đôi mắt trong veo nhìn bố một cách nghiêm túc: "Bố, con trai không được lén lút hôn con gái đâu nha.”
Vẻ mặt Thiệu Thành Trạch lại cứng đờ lần nữa, nhưng anh cũng tự biết không thể chối cãi gì được, anh nghiêm túc đảm bảo với con gái: "Bố nhớ rồi.”
Cô giáo Tiểu Trình gật gật đầu: "Bố, vậy con có cần giữ bí mật giúp bố không? Không cho mẹ biết bố muốn lén hôn mẹ đó.”
Thiệu Thành Trạch xoa tóc cô bé: "Nếu Tiểu Lợi Kỳ bằng lòng.”
Trình Lợi Kỳ suy nghĩ một lát: "Bí mật như vậy, con chỉ có thể giữ cho bố một lần thôi. Có một câu là 'hạ bất vi lệ', ý là, nếu bố mắc lỗi, cơ hội chỉ có một lần, lần này tha thứ cho bố rồi, lần sau không được tái phạm nữa.”
Thiệu Thành Trạch thực sự cảm thấy xấu hổ muốn độn thổ cho xong: "Cảm ơn Tiểu Lợi Kỳ đã chịu cho bố một cơ hội.”
"Không có chi đâu bố.”
Trình Lợi Kỳ che miệng, ngáp một cái ràn rụa nước mắt vì buồn ngủ, cô bé thực sự rất buồn ngủ, hôm nay đã trễ hơn giờ ngủ thường ngày của cô bé một tiếng rồi. Mặc dù tiếng sấm bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng có mẹ ngủ ở phòng bên cạnh, có bố ở bên cạnh, cô bé không có gì phải sợ, không lâu sau, hơi thở đã trở nên đều đặn.
Mỗi bước mỗi xa
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









