"Thẩm à, thẩm muốn mua gì, lát nữa cháu vào thành sẽ xem giúp thẩm." Chuyện thuận tay thế này, nàng đương nhiên đồng ý ngay.
Nếu ngoài chợ không có thì nàng vẫn còn Tiệm Bách Hóa.
Chẳng có thứ gì là Tiệm Bách Hóa không có cả.
Nếu không tìm thấy, hẳn là do cách tìm kiếm của bạn chưa đúng thôi.
Thấy Tiểu Mãn nhận lời, những nếp nhăn trên mặt Lưu Đại Hồng càng giãn ra.
"Chính là loại bột gạo lần trước cháu mang tới ấy, Hổ T.ử nhà thẩm thích ăn lắm.
Cháu xem có mang về thêm được ít nào không.
Thẩm cũng bảo thúc Căn Sinh của cháu đi tìm trên thành mà lão ấy ngốc quá, chẳng tìm thấy đâu cả.
Nếu không thẩm cũng chẳng dám phiền đến cháu."
Tiểu Mãn nghe vậy không tán thành: "Thẩm à, thẩm nói gì lạ vậy.
Hôm qua thúc Căn Sinh còn dắt theo Đại Đông ca và tẩu t.ử qua dọn dẹp nhà cửa giúp cháu cơ mà, thẩm còn khách sáo chuyện phiền hay không làm gì.
Việc này cháu chắc chắn sẽ tìm giúp thẩm."
Lưu Đại Hồng cười hỉ hả, nắm tay Tiểu Mãn: "Thẩm biết cháu là một đứa trẻ ngoan mà, thật chẳng uổng công giúp cháu.
Sau này có việc gì cứ tới tìm thúc Căn Sinh, đừng có khách khí với nhà ta."
"Có lời này của thẩm thì cháu chẳng khách khí đâu." Tiểu Mãn thuận miệng đáp lời.
Câu này cũng chỉ là để làm vui lòng Lưu Đại Hồng mà thôi.
Còn việc nhờ vả Hứa Căn Sinh, ngoại trừ chuyện giấy giới thiệu, nàng vẫn sẽ cố gắng hạn chế làm phiền gia đình họ.
Hôm sau, Tiểu Mãn gửi gắm Nhị Nha cho Tống Quế Hoa rồi một mình khởi hành lên huyện thành.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ngồi trên xe, trong lòng ôm theo giấy giới thiệu và phong thư của Hạ Thu Sinh, Tiểu Mãn cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm vô cùng, cảm giác tốt hơn hẳn lần vào thành trước.
Thậm chí cái sự xóc nảy của xe cộ cũng không còn khiến nàng thấy khó chịu nữa.
Đến huyện thành, Tiểu Mãn không vội tới mỏ ngay mà ghé qua bưu điện.
Loại tem quân đội xanh đã phát hành quá lâu, giờ ước chừng không mua được nữa.
Bộ tem "Cả nước một dải đỏ" thì phải tới năm 68 mới phát hành, nhưng tem thời này cũng rất có giá trị.
Ở đây bỏ ra vài xu, vài hào mua một con tem, mang lên Tiệm Bách Hóa bán, ít nhất cũng được vài trăm vài nghìn, có cái thậm chí bán được cả vạn ấy chứ.
Chỉ là mấy con tem này trông có vẻ mới quá...
Kệ đi, cứ mua rồi tính, dù sao cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Nếu bán được thì chính là lợi nhuận gấp cả nghìn lần, món hời này quá đáng giá!
Nghĩ đến khoản lợi nhuận khổng lồ đó, mặt Tiểu Mãn đỏ bừng vì phấn khích.
Đến bưu điện, nàng chạy thẳng tới quầy: "Mua tem!"
Nhân viên bưu điện đang đọc sách, nghe tiếng cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Mua loại nào?"
"Bạch Cầu Ân." Mắt Tiểu Mãn sáng rực.
Đây hình như là bộ tem kỷ niệm phát hành đầu những năm sáu mươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không có."
"Đại lễ đường nhân dân."
"Hết rồi." Giọng điệu mang theo vài phần nóng nảy.
"...
Phong trào vệ sinh yêu nước?" Loại này cũng tạm được.
"Không."
"Nuôi lợn, cá vàng?" Nàng nhớ được mấy cái này vì tên nó ngắn và đặc biệt.
Dường như bị hỏi đến phát phiền, nhân viên ngẩng đầu lên, mất kiên nhẫn nói: "Ta bảo này, cái con bé này định đến đây kiếm chuyện đấy à? Bây giờ mua tem cũ làm cái gì?
Muốn mua thì nhanh lên, ta còn đang bận."
Nhiệt huyết trong lòng Tiểu Mãn lập tức nguội đi vài phần.
"Vậy...
Cúc Hoa?"
Mấy bộ tem sau Tiểu Mãn không nhớ rõ lắm, hồi xưa nàng làm nghề này cũng ít khi bán tem.
Thứ này yêu cầu kỹ thuật cao, chi phí thu mua cũng chẳng rẻ.
Bởi sau này ai cũng biết tem có giá, không có vài trăm đồng mà đòi sưu tầm tem loại này thì đúng là nằm mơ.
Mấy cái tên này là nàng đã phải vắt óc lắm mới nghĩ ra được.
May thay bộ "Cúc Hoa" vẫn còn.
Nhân viên lạnh mặt xé một con tem đưa cho nàng.
"Cháu muốn mua nhiều thêm vài tờ.
Còn loại tem kỷ niệm hay tem đặc biệt nào khác không ạ?"
"Mua nhiều thế làm gì?" Nhân viên nhíu mày nhìn nàng, Tiểu Mãn cười cười: "Cháu thích sưu tầm ạ."
"Cháu mà cũng học đòi tập kết tem à?" Người đó có vẻ ngạc nhiên.
Thời buổi này cũng có người tập kết tem, nhưng đó đều là hạng rảnh rỗi ăn no dửng mỡ.
Có tiền đó không đi mua thêm lương thực, mua mấy mảnh giấy nhỏ này làm chi.
Tiểu Mãn mà nghe được suy nghĩ đó hẳn sẽ bảo: "Đại tỷ ơi, tỷ nên tận dụng công việc mà giữ lại ít tem đi, sau này con cháu tỷ sẽ cảm ơn tỷ đã để lại một khối tài sản khổng lồ thế này đấy."
Nhân viên tuy không vui nhưng vẫn có đạo đức nghề nghiệp, đáp ứng yêu cầu của khách hàng, tìm cho Tiểu Mãn thêm vài tờ tem kỷ niệm nữa.
Tiểu Mãn lập tức móc tiền, mỗi loại mua mười tờ.
Tính ra cũng tiêu hết năm đồng rồi.
Chao ôi, tem cũng chẳng rẻ rúng gì.
Nhưng cái sự xót tiền chỉ thoáng qua trong chớp mắt, Tiểu Mãn lại phấn khích hẳn lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









