Cũng may Tống Quế Hoa không hề nghi ngờ, thẩm ấy chưa từng lên thành phố, không biết người thành phố ra sao, chỉ cảm thấy họ cao quý hơn dân quê một bậc.
Cho vài đồng bạc dường như cũng là chuyện thường tình.
Thẩm ấy tắc lưỡi bảo: “Xem kìa, đúng là người thành phố hào phóng thật.
Hai đồng này là số tiền không nhỏ đâu.”
Hứa Nam Nam tỏ vẻ thẹn thùng: “Vẫn còn hai đồng nữa, con để dành sau này dùng dần.”
“Trên đời này vẫn còn nhiều người tốt lắm.
Loại người như nhà họ Hứa cũng chỉ là thiểu số thôi.” Tống Quế Hoa cũng thấy mừng thầm.
Lúc trước còn lo chị em Hứa Nam Nam sống sao nổi, giờ có mấy đồng bạc này cũng cầm cự được một thời gian.
Hợp tác xã ở ngay trong xã, cách Hứa Gia thôn không xa, Tống Quế Hoa không chậm trễ, quẩy lạt giỏ đi ngay.
Trong lòng thẩm ấy càng thêm quý mến Hứa Nam Nam, cảm thấy đứa trẻ này tin tưởng mình, dám giao hai đồng bạc vào tay mình nghĩa là không coi thẩm là người ngoài.
Tống Quế Hoa vốn là người biết vun vén, hai đồng bạc này được dùng rất khéo léo, mua đầy đủ dầu muối mắm muối, lại mua thêm ít bồ kết giặt đồ, cuối cùng theo lời dặn của Hứa Nam Nam mà mua thêm ít đường.
Hứa Nam Nam chỉ nhận lấy những thứ khác, còn gói đường thì thuận tay đưa cho Tống Quế Hoa.
Tống Quế Hoa xua tay không nhận: “Cuộc sống của con đang khó khăn, ta sao có thể lấy đồ của con được.”
“Thẩm, Mộc Đầu và Thạch Đầu gọi con một tiếng chị, gói đường này là quà con cho hai em.
Nếu không cái danh làm chị này của con cũng chẳng có nghĩa lý gì.
Chỉ lần này thôi, sau này con sẽ không khách khí nữa đâu.
Con cũng không coi thẩm là người ngoài mà.”
Hứa Nam Nam vẻ mặt kiên quyết nói.
Tống Quế Hoa từ chối mãi, cuối cùng cũng đành nhận lấy: “Đứa nhỏ này, thật là khách sáo quá.
Sau này không được làm vậy nữa nghe không.”
“Thẩm à, con biết rồi mà.” Hứa Nam Nam cười ngọt ngào.
Thật ra việc mua đồ hôm nay chỉ là một phần, việc mua quà cho Tống Quế Hoa nàng đã tính kỹ rồi.
Chút đồ này tuy chẳng đáng bao nhiêu nhưng đó là tấm lòng của nàng.
Dù sao gia đình Tống Quế Hoa đã giúp đỡ nàng quá nhiều, nếu không có chút biểu hiện gì, chính nàng cũng thấy mình quá đáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiếp trước vốn là trẻ mồ côi nên nàng rất coi trọng chuyện nhân tình thế thái.
Người ta cho nàng một, nàng nhất định phải trả lại mười.
Bên phía huyện thành, Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo trải qua một phen bôn ba cũng coi như đã đến được khu mỏ quặng.
Hai người cũng chẳng phải lần đầu tới đây, trước đây lúc rảnh rỗi cũng thay phiên nhau lên thăm lũ trẻ, nên lần này cũng quen đường thuộc lối tìm ngay đến khu nhà tập thể của công nhân.
Nhà Hứa Kiến Sinh đúng lúc đang vào bữa.
Lý Tĩnh hôm nay nghiến răng mua nửa con cá, lũ trẻ đang hớn hở ăn cơm.
Thấy Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo tới, ai nấy đều ngạc nhiên.
Hứa Hồng nhíu mày: “Mẹ, sao mẹ lại lên đây?”
Trương Thúy Cầm chẳng buồn để tâm đến lời con gái hỏi, đôi mắt bà ta chỉ dán c.h.ặ.t vào nửa con cá trên bàn.
Nói đi cũng phải nói lại, ở quê đã lâu rồi nhà chẳng được miếng thịt miếng cá nào.
Tuy có treo một dải thịt hun khói nhưng Lão Thái Thái sống c.h.ế.t không cho ai đụng vào, mỗi bữa chỉ hấp vài lát cho Lão Đầu ăn, còn lại bảo để dành cho lũ trẻ khi nào về thì ăn nhấm nháp.
Lúc này thấy món mặn, Trương Thúy Cầm chẳng thiết gì nữa, vội vàng ngồi vào bàn, vơ lấy đôi bát đũa Lý Tĩnh còn chưa kịp động tới: “Ôi chao, đói c.h.ế.t ta rồi, chúng ta đi từ sáng sớm, cuốc bộ cả quãng đường dài, đến giờ vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng đây.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hứa Mai T.ử liếc nhìn Lưu Xảo, hai mẹ con nhìn nhau một cái rồi chẳng nói năng gì.
Hứa Mai T.ử cũng không động đũa, cứ thế nhìn Trương Thúy Cầm ăn lấy ăn để.
Hứa Hồng nhíu mày: “Mẹ, mẹ ăn từ từ thôi.
Đại bá với Đại Bá Nương còn chưa ăn mà.” Nhìn dáng vẻ thô lỗ của mẹ mình, cô ta cảm thấy vô cùng mất mặt, nhìn xem mẹ của Mai T.ử người ta vẫn ngồi yên kia kìa.
“Bình thường họ có thiếu miếng ăn đâu, ta ăn một chút thì đã sao?” Trương Thúy Cầm mồm đầy thức ăn, lúng b.úng đáp.
Lý Tĩnh nhìn dáng vẻ đó, trong lòng khinh bỉ không thôi.
Nhưng bà ta cũng biết tính nết của Trương Thúy Cầm nên chẳng buồn đôi co, chuyển sang mời Lưu Xảo ngồi: “Sao hai thím lại lên đây?”
Ngoài mặt tuy cười hỏi nhưng trong lòng Lý Tĩnh thấy khó chịu vô cùng.
Bà ta vốn không thích đám Lưu Xảo lên thành phố, thậm chí còn chẳng muốn đưa bọn trẻ về quê vì sợ chúng ở với nhà nội lâu ngày sẽ không còn thân thiết với người Đại Bá Nương là bà ta nữa, sau này sẽ không hiếu thuận với bà ta.
Nhưng ngặt nỗi lại không thể ngăn cản cha mẹ ruột gặp con cái.
Lưu Xảo dường như không nhận ra suy tính của bà ta, liếc nhìn Hứa Kiến Sinh một cái rồi lại nhìn Lý Tĩnh, sau đó thở dài: “Là cha mẹ bảo em và chị dâu hai lên đây, vẫn là vì chuyện của Nhị Nha và Tứ Nha.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









