Có lẽ nàng nên lên xã hỏi xem có thể châm chước được không.

Chỉ là người nhà họ Hứa vẫn còn đó, không biết phía xã có chấp thuận không.

Tống Quế Hoa bắt đầu suy tính trong đầu.

Hứa Nam Nam cười nói: "Thẩm đừng lo, chuyện này cũng chưa vội, phải đợi đến sang năm ạ." Nàng hiện giờ tuy có tiền, nhưng vừa mới chuyển ra ngoài đã đưa Tiểu Mãn đi học ngay thì người ta sẽ nghi ngờ.

Cứ đợi đến lúc chia lương thực và tiền nong xong, tình hình êm xuôi một chút rồi tính tiếp cũng không muộn.

"Ừm, được rồi, sau này cứ để Mộc Đầu kèm cặp cho Tiểu Mãn.

Thằng bé này nói gì thì nói, chuyện học hành cũng khá khẩm lắm." Tống Quế Hoa lộ vẻ tự hào.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Lần này Hứa Nam Nam không từ chối thiện ý của Tống Quế Hoa: "Vậy thì phải làm phiền Tiểu Mộc Đầu rồi."

Tiểu Mộc Đầu khẽ ho một tiếng, cố nén nụ cười rồi gật đầu cái rụp.

Thấy Thạch Đầu bên cạnh có vẻ không phục, Hứa Nam Nam lại cười nói: "Còn cả Tiểu Thạch Đầu nữa, đệ cũng phải học cho giỏi, sau này cùng dạy Tiểu Mãn nhé.

Giờ đệ đã là ca ca của Tiểu Mãn rồi đấy."

Đến lúc này Tiểu Thạch Đầu mới hớn hở gật đầu: "Đệ nhất định sẽ thông minh hơn huynh ấy!" Cái "huynh ấy" dĩ nhiên là chỉ Tiểu Mộc Đầu, người vẫn luôn áp chế nó.

Chuyện dân làng giúp chị em Hứa Nam Nam dọn dẹp nhà cửa chẳng mấy chốc đã truyền đến tai nhà họ Hứa.

Hứa Lão Thái Thái tức giận không thôi: "Toàn một lũ rỗi hơi, 'ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng'.

Chuyện của nhà họ Hứa ta cần họ quản chắc?"

Hứa Lão Đầu lên tiếng: "Thôi bỏ đi, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chúng ta.

Chỉ là chuyện này cần phải nói với vợ chồng Kiến Sinh một tiếng.

Tránh để sau này chúng nó về, biết con gái mình ngay cả hộ khẩu cũng không còn chung một nhà lại sinh lòng oán hận."

"Oán hận cái gì? Đâu phải chúng ta đuổi chúng nó đi, là tự chúng nó bám lấy con mụ Tống Quế Hoa kia đấy chứ, đúng là loại 'có sữa là mẹ'!" Hứa Lão Thái Thái mặt mày vặn vẹo.

"Nói thì nói vậy, nhưng vẫn phải đề phòng.

Lần trước Kiến Sinh về vẫn còn rất mực che chở cho Nhị Nha.

Ta thấy thế này đi, tìm người vào thành phố một chuyến, nói trước với vợ chồng Kiến Sinh một tiếng, kẻo sau này lại quá bất ngờ."

"Tìm ai đi bây giờ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cái thân già này đi sao nổi." Lão thái thái không bằng lòng.

Bà không muốn vào thành phố, cảm thấy mình là người nhà quê, vào đó chẳng có chút tự tin nào, sợ bị người ta khinh khi.

Nhưng lão đầu t.ử nói cũng đúng, lần trước Kiến Sinh về, thái độ quả thực có chút khác xưa, nếu sau này lại làm loạn lên thì không tốt.

Dù sao Lý Tĩnh cũng muốn chuyển từ hộ nông nghiệp sang phi nông nghiệp, sau này hộ khẩu của hai đứa cháu nội cũng cần lão đại quyết định.

"Hay là để Kiến Hải đi, nó lanh lợi hơn Lão Tam."

“Sắp tới có đợt xây dựng cơ sở hạ tầng nông nghiệp, nhà ta nhất định phải có người đi, mà dưới ruộng cũng cần người ở lại. Kiến Hải là đàn ông, không đi được. Cứ để Lưu Xảo đi, người đó là kẻ hiểu chuyện.”

Lão Thái Thái nghe điểm tên Lưu Xảo thì không có ý kiến gì. Dù sao đứa con dâu thứ ba này đúng là kẻ thông minh, tháo vát. “Ông nói xem cái nhà này chọn dâu kiểu gì không biết, con trai thông minh thì phối với dâu ngu đần, đứa khờ khạo lại lấy được vợ sắc sảo. Còn cái nhà lão đại kia... hạng tôi tớ xuất thân mà cũng đòi xứng với đứa con có tiền đồ nhất của nhà ta.”

Càng nói, trong lòng Lão Thái Thái càng thấy không cam tâm.

Buổi tối khi các con trai con dâu về đến nhà, Lão Thái Thái liền tuyên bố quyết định của mình và Lão Đầu Tử.

Bà để con dâu thứ ba Lưu Xảo lên thành phố, đem mọi chuyện trong nhà nói rõ ràng với nhà lão đại, tránh để bên đó nảy sinh hiểu lầm với người trong nhà.

Đôi mắt Lưu Xảo sáng lên một tia tia hân hoan, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc đáp: “Cha mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ thuật lại rành mạch đầu đuôi, để đại ca biết được nỗi khổ tâm của hai người.”

“Dựa vào cái gì chứ, con cũng muốn đi!” Trương Thúy Cầm ở bên cạnh nhặng xị cả lên.

Lần này Hứa Kiến Hải cũng không buồn can ngăn vợ.

Hứa Lão chau mày: “Thúy Cầm, ngươi làm cái gì vậy?

Quyết định của ta và cha ngươi mà ngươi cũng định có ý kiến sao?”

“Chắc chắn là có ý kiến rồi!

Sao Lưu Xảo đi được mà con lại không?

Con là dâu thứ hai, cô ta là dâu thứ ba, sao lại dám chạy lên trước con?

Bọn trẻ tháng trước đều không về nhà, con làm mẹ cũng xót ruột lắm chứ, sao cô ta đi được mà con lại không!”

Trương Thúy Cầm nói đoạn liền gào khóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn dụa: “Lỗi T.ử tội nghiệp của mẹ ơi, cả tháng trời không được gặp mẹ đẻ, không biết nó nhớ mẹ đến nhường nào nữa.”

Lão Thái Thái bị bà ta quấy rầy đến nhức cả đầu.

Bà đập bàn, vẻ mặt không vui quát: “Đi hết rồi thì ai làm việc hả?

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện