Lưu Xảo cười cười: "Mẹ đã không cho chúng ta quản thì chúng ta đừng quản nữa, đi làm công thôi." Nói xong liền cười tươi gọi chồng mình ra ngoài làm việc.

Nhìn bộ dạng đó của Lưu Xảo, Trương Thúy Cầm nhổ một bãi nước bọt: "Giả vờ cái gì chứ, ta không tin là ngươi không sốt ruột."

Lưu Xảo đương nhiên là không sốt ruột rồi, nàng ta là người hiểu Lão Thái Thái nhất, tự nhiên cũng biết được tâm tư của bà ta.

Chuyện của Nhị Nha hôm qua mới tạm yên, nếu hôm nay nó thật sự vào thành phố, Lão Thái Thái coi như đã nắm được thóp của nó, đến lúc đó ngay cả Đại Ca Hứa Kiến Sinh cũng chẳng có lý do gì để bênh vực Nhị Nha nữa.

Cho nên dù Nhị Nha có đi hay không, Lão Thái Thái cũng chẳng cần phải vội.

Chỉ có hạng đần độn như Trương Thúy Cầm là chỉ mong thiên hạ đại loạn, cứ thích đ.â.m thọc lung tung.

Trên núi, Hứa Nam Nam đang rầu rĩ cắt cỏ heo.

Từ trong thôn đi ra, nàng chẳng va phải món đồ nào có thể bỏ vào cửa hàng để bán.

Nghĩ cũng phải, thời buổi này nhà nào cũng nghèo, bàn ghế đồ dùng đều là gia sản, nếu thật sự mất đi một món là có thể c.h.ử.i bới tổ tông cả làng ngay.

Trước kia nàng có thể thu mua những thứ này là vì chúng đã trở thành đồ cổ, không còn giá trị sử dụng.

Bây giờ muốn thu mua cũng được, nhưng phải lấy đồ tốt hơn để đổi.

Mà nàng lại không thể để lộ đồ của mình ra được.

Xem ra việc tìm nguồn hàng này vẫn phải đợi thời cơ thôi.

Hay là lần tới lên thành phố, mua ít tem thư? Thập niên 60 có những loại tem nào giá trị nhỉ?

Vì phát hiện ra chức năng mới này, Hứa Nam Nam càng thêm kỳ vọng vào cuộc sống.

Tinh thần của nàng hoàn toàn thay đổi, buổi trưa cũng không cùng Hứa Tiểu Mãn về nhà ăn cơm mà lấy mì ăn liền từ Taobao ra, nhóm lửa đun một ấm nước nóng trên núi để pha mì.

Mùi hương đó khiến cả hai thèm đến chảy nước miếng.

Hứa Nam Nam cũng nuốt nước bọt liên tục.

Trước kia nàng vốn chẳng thích món này, cho là không đủ dinh dưỡng, vị cũng thường thường.

Nhưng dạo gần đây toàn phải ăn Hồ Hồ với bánh rau dại, dù thi thoảng có ăn bánh quy hay bánh trứng thì miệng vẫn thấy nhạt nhẽo.

Giờ nhìn bát mì ăn liền này, chẳng khác nào mỹ vị nhân gian.

"Tỷ, thơm quá đi mất." Hứa Tiểu Mãn nuốt nước bọt, "Thứ này ở đâu ra vậy, sao trước đây muội chưa từng thấy?"

Sau lần lên thành phố vừa rồi, con bé đã biết cha mẹ không hề tốt với mình như mình tưởng.

Thứ tốt như thế này tự nhiên sẽ không cho nàng và tỷ tỷ ăn rồi.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Thì lúc tỷ đi dạo trong thành phố thấy ở hợp tác xã có bán, nhưng giờ chắc hết rồi, nghe nói là từ thành phố lớn đưa tới đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiền mượn của chú Căn Sinh đều tiêu vào đây cả rồi."

Hứa Nam Nam dùng đũa đảo nhẹ sợi mì, mùi vị càng thêm nồng đượm.

Ngửi thấy mùi hương này, Hứa Tiểu Mãn chẳng còn tâm trí đâu mà hỏi thêm nữa, cúi đầu gắp một miếng ăn ngay.

Muội ấy cảm thấy ngon đến mức suýt chút nữa nuốt luôn cả lưỡi.

"Ngon quá tỷ ơi!"

"Ăn nhiều vào, hai ta phải ăn cho thật sạch sẽ." Hứa Nam Nam cũng cúi đầu ăn từng miếng lớn.

Hai người ăn lấy ăn để, loáng cái đã sạch bách.

Đến cả nước mì cũng được húp không sót một giọt.

Hứa Nam Nam xoa bụng, cảm thấy mãn nguyện vô cùng.

Nàng chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày mình tìm thấy hương vị hạnh phúc từ một bát mì ăn liền.

Ăn xong, Hứa Nam Nam đem bát đũa đi rửa sạch, rồi giấu cùng với ấm nước vào đống cỏ.

Nàng nghĩ sau này có thể thường xuyên cải thiện bữa ăn ở đây.

Dù sao tương lai chắc chắn sẽ tìm được đồ có thể bán lấy tiền, đương nhiên phải nâng cao chất lượng cuộc sống một cách hợp lý rồi.

Thu dọn xong xuôi, Tiểu Mãn cũng không về mà ở lại trong căn nhà nhỏ để tập viết.

Buổi sáng Hứa Nam Nam đã cắt cỏ heo xong, buổi trưa lại đi cho ăn một bữa.

Sau khi xong việc, nàng canh chừng Hứa Tiểu Mãn, vừa tự luyện chữ, vừa dạy Tiểu Mãn đọc sách viết chữ.

Làm xong mấy trang toán, Tiểu Mãn đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi: "Tỷ tỷ, sao hôm nay Hạ đại thúc không tới vậy?"

Nghe muội muội hỏi, Hứa Nam Nam mới sực nhận ra, dường như cả ngày hôm nay nàng cũng không thấy bóng dáng Hạ Thu Sinh đâu. Thường ngày ông ấy luôn tới sớm hơn cả nàng, vậy mà hôm nay phân trong chuồng lợn vẫn chưa được dọn dẹp, rõ ràng là người không đến.

Chuyện này quả là hiếm thấy.

Hứa Nam Nam lấy làm lạ, bởi với thân phận của Hạ Thu Sinh, ông ấy không thể nào có ngày nghỉ.

Hôm nay vắng mặt, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó.

Đến lúc sắp tan làm, Hạ Thu Sinh vẫn không xuất hiện, trái lại có hai người trong thôn quảy đôi sọt tre đi tới, bắt đầu dọn phân lợn.

Hứa Nam Nam chạy lại gần, nhận ra đó là Nhị Thúc Công và Lục Thúc Công trong thôn.

Đây là cách gọi theo vai vế trong tộc phổ của Hứa Gia thôn.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện