Chúng ta lại làm rùm beng lên như lần trước, để cả thôn cùng xem cái người làm bà nội như bà hằng ngày hành hạ cháu gái thế nào!"

Lão Thái Thái nghe xong, một ngọn lửa giận nghẹn ứ ở cổ họng, lên không được mà xuống cũng chẳng xong.

"Được, cánh ngươi cứng rồi, dám đối đầu với ta rồi.

Ngươi đã ngang ngược như vậy, từ nay về sau một hạt cơm cũng đừng hòng ăn, Tiểu Mãn cũng không được ăn!"

Hứa Nam Nam cười lạnh một tiếng, ăn hay không đâu phải do Lão Thái Thái quyết định là được.

Qua vài lần đối đầu, Hứa Nam Nam cũng phát hiện ra Lão Thái Thái thực chất cũng chẳng có gì ghê gớm.

Cái vốn liếng để bà ta cậy thế chẳng qua là việc từng giúp đỡ Hồng quân, uy tín trong thôn, và cái danh phận bề trên của Hứa gia mà thôi.

Nhưng hai điểm này, trong mắt Hứa Nam Nam thì chẳng đáng một đồng.

Người giúp đỡ Hồng quân nhiều vô kể, chẳng nói đâu xa, Hứa Kiến Sinh còn từng tham quân đ.á.n.h trận cơ mà.

Bà giúp Hồng quân, vậy lúc đó Hồng quân không phải đang vì bách tính mà đ.á.n.h trận sao? Có cần thiết phải đem ra khoe khoang, thậm chí là làm xằng làm bậy không?

Còn về chuyện vai vế cao, loại người già mà không có đức hạnh thì cũng chẳng có gì đáng để người khác tôn trọng.

Dẫu sao, "trưởng bối" và "người già" vẫn có sự khác biệt.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Trưởng bối là bậc tiền bối đáng được kính trọng.

Còn người già chỉ đơn thuần là người đã già đi mà thôi.

Lão Thái Thái rõ ràng thuộc về vế sau.

Bỏ ngoài tai lời đe dọa của Lão Thái Thái, Hứa Nam Nam lại vào phòng dạy Hứa Tiểu Mãn viết chữ.

Trong lúc đó, nàng thừa dịp Hứa Tiểu Mãn không chú ý, từ trong tủ "lấy" ra trứng kho và bánh ngọt, hai chị em ăn đến là ngon lành.

Đợi đến khi Lão Thái Thái nấu xong cơm canh, nàng lại chạy ra ngoài lúc bà không để ý, múc một bát hồ lớn trong nồi, lấy thêm hai cái bánh bao ngô rồi chạy biến vào phòng đóng c.h.ặ.t cửa lại.

Ăn xong bánh ngọt và trứng kho, Hứa Tiểu Mãn đã no bụng.

Hứa Nam Nam tự mình húp hết bát hồ, rồi chia cho Hứa Tiểu Mãn mỗi người một cái bánh bao ngô.

"Lát nữa buổi chiều đói thì ăn." Đây là thành quả lao động của nàng, nàng sẽ không để những kẻ đó được hưởng lợi.

Lão Thái Thái nhanh ch.óng phát hiện ra hành vi của Hứa Nam Nam, ở bên ngoài nổi trận lôi đình, tức giận đập mạnh vào cánh cửa căn phòng nhỏ.

Căn phòng này trước đây vốn là kho chứa củi, đắp bằng đất, rách nát tồi tàn, cánh cửa nhỏ lại càng lung lay sắp đổ.

Bị Lão Thái Thái nện như vậy, cảm giác như có thể sập xuống bất cứ lúc nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hứa Tiểu Mãn sợ hãi khóc nấc lên.

Hứa Nam Nam ôm c.h.ặ.t lấy muội muội, trong lòng thầm nghĩ: Nhất định phải rời đi, phải rời khỏi nơi này!

Lão Thái Thái rốt cuộc cũng không nỡ đập hỏng cánh cửa nhà mình, sau khi phát tiết một hồi thì quay lại gian chính ăn cơm.

Tuy nhiên, vì chuyện của Hứa Nam Nam, tâm trạng Lão Thái Thái vẫn rất tồi tệ.

Trương Thúy Cầm nói: "Mẹ à, chuyện này vẫn phải để Đại ca quản giáo.

Đại ca là cha nó, có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng sao.

Hay là tìm cơ hội bảo Đại ca đưa mấy đứa nhỏ về một chuyến?"

Trương Thúy Cầm là đang nhớ con.

Tháng này Hứa Kiến Sinh về nhà không dắt theo bọn trẻ, trong lòng bà ta có chút không thoải mái.

Cứ nhớ mong mãi, nhân cơ hội này định bảo Hứa Kiến Sinh về lần nữa.

Lão Thái Thái là người minh mẫn, gắt gỏng đáp: "Về một chuyến, tiền đường sá không tốn chắc?

Ngươi bỏ tiền ra à!"

Trương Thúy Cầm vội vàng cúi đầu không dám lên tiếng nữa.

Trong phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng húp cơm và tiếng hừ hừ đầy giận dữ của Lão Thái Thái.

Con ranh này, đúng là phải dạy dỗ lại cho hẳn hoi mới được.

Hứa Nam Nam không biết suy tính trong lòng Lão Thái Thái, chỉ cảm thấy kỳ lạ là mấy ngày tiếp theo, trong nhà lại yên tĩnh đến lạ thường, dường như chuyện nàng đổi công việc không còn bị truy cứu nữa.

Hứa Nam Nam thấy lạ, nhưng cũng không tìm ra điểm nào bất thường.

Dù sao thì cuộc sống bình lặng thế này cũng là một chuyện tốt, đặc biệt là hiện giờ nàng làm việc ở khu chăn nuôi trên núi, bình thường khá tự do, làm xong việc còn có thể đi dạo quanh núi.

Thỉnh thoảng nàng cũng trò chuyện vài câu với Hạ Thu Sinh.

Mặc dù Hạ Thu Sinh luôn tránh né tiếp xúc với nàng, nhưng qua những câu chuyện bâng quơ, Hứa Nam Nam phát hiện ra Hạ Thu Sinh lại là người vô cùng bác học.

Nàng nghi ngờ trước khi đi gánh phân, Hạ Thu Sinh chắc hẳn từng làm công tác giáo d.ụ.c, hơn nữa còn là dạy ngoại ngữ.

CHƯƠNG 9

Hứa Nam Nam rất tò mò không biết trước đây Hạ Thu Sinh làm nghề gì, nhưng ông ấy tuyệt nhiên không hé răng nửa lời, ngay cả lúc nói chuyện cũng luôn tránh mặt người ngoài.

Hứa Nam Nam cũng không phải hạng người không biết điều, nàng hiểu Hạ Thu Sinh làm vậy là để tránh hiềm nghi, không muốn liên lụy đến nàng, nên trước mặt người khác nàng cũng không bắt chuyện với ông.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện