"Đừng nói nữa, A Tịch, cầu xin nàng đừng nói nữa." Tiêu Minh Uyên cúi đầu, lảo đảo lùi lại một bước.
Nhưng ta cứ muốn nói: "Cẩm Sắc theo ta mười hai năm, từ lúc ta còn ngây ngô chưa biết gì cho đến khi gả làm thê người, trong lòng ta sớm đã coi muội ấy như thân muội muội. Đều là tại ngươi, Tiêu Minh Uyên, là ngươi dung túng cho sủng thiếp của mình, đ.á.n.h c.h.ế.t tươi muội ấy. Ngươi có biết mỗi khi ta nghĩ tới dáng vẻ m.á.u thịt bầy nhầy của ngươi ấy, trong lòng đau đớn thế nào không? Oán hận thế nào không?"
"Ta thực sự rất đau, Tiêu Minh Uyên. Ta hận không thể để ngươi c.h.ế.t ngay lập tức!"
Hắn cuối cùng cũng không trụ vững nổi, hai đầu gối quỵ mạnh xuống nền tuyết lạnh giá, hết lần này đến lần khác nói lời xin lỗi.
Từ đó về sau, giọng hắn nói càng khẽ hơn, cẩn trọng hơn. Hắn sợ bất kỳ một chữ, một ánh mắt nào sẽ khơi lại hồi ức cũ của ta. Hắn bắt đầu chuộc tội một cách điên cuồng hơn. Ta ho một tiếng, hắn sẽ thức suốt đêm không ngủ để sắc t.h.u.ố.c cho ta, cho đến khi đôi tay phỏng rộp đầy bọng nước. Ta ăn bớt đi một miếng cơm, hắn sẽ quỳ ngoài viện cho tới khi ngất xỉu. Ta vô ý nhìn qua khung cửa sổ thấy đám dây leo héo tàn, hắn liền đội tuyết vào núi tìm kiếm những loài cây xanh tốt, khiến bản thân trông t.h.ả.m hại vô cùng.
Còn ta, chỉ thi thoảng ban cho chút thương hại ít ỏi chẳng đáng là bao. Lúc hắn quỳ đến gần ngất đi, ta sai người đưa cho hắn một bát nước chẳng lấy gì làm ấm áp. Lúc tay hắn bị phỏng, ta nhạt nhẽo thốt một câu "lần sau cẩn thận chút". Lúc hắn mang cây xanh về, ta khẽ "ừ" một tiếng. Hắn liền có thể vì thế mà vui sướng khôn xiết, như thể nhận được ơn ban to lớn từ trời cao.
Xem kìa, kẻ từng ban phát tình ái, nay đang đi ăn xin tình ái. Kẻ từng được yêu, nay đã thành vị Phán quan cầm roi. Tất cả đều châm biếm đến nhường nào.
Đêm khuya tĩnh mịch, Tiêu Minh Uyên sẽ như mê sảng, hết lần này đến lần khác thì thầm bên sập ta: "A Tịch, ta biết sai rồi. Nàng nói với ta thêm một câu có được không? A Tịch, nàng sẽ khỏe lại thôi, ta muốn cùng nàng bạc đầu giai lão, trường mệnh bách tuế."
Ta quay lưng về phía hắn, mở trừng mắt nhìn vào một điểm hư vô trong bóng tối. Tay khẽ đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang ho đến đau nhức.
Nơi đó, sớm đã c.h.ế.t rồi.
Ta biết, hắn đang đợi một câu tha thứ của ta. Giống như ta ngày đó, vào cái ngày Cẩm Sắc thọ hình, cũng từng đợi hắn một câu công đạo. Nhưng chúng ta đều không đợi được nữa rồi.
17.
Trạm Én Đêm
Ta bắt Tiêu Minh Uyên phải đích thân “tiễn” Khương Trĩ. Ngay tại viện của ta, ngay trên khoảnh sân tuyết từng thấm đẫm m.á.u tươi của Cẩm Sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta khoác trên mình chiếc bào lông Hồ ly dày nặng, ngồi dưới hành lang, lẳng lặng nhìn hắn, "Vương gia, mời." Giọng ta bình thản, như thể đang phân phó một việc tầm thường không chút quan trọng.
Khương Trĩ bị người ta áp giải tới, b.úi tóc rối bời, gương mặt từng một thời xao xuyến lòng người nay vì sợ hãi mà vặn vẹo khôn cùng. Nàng ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, giãy giụa không thôi, hướng về phía Tiêu Minh Uyên vươn đôi bàn tay run rẩy, "Vương gia, Vương gia tha mạng! Thiếp thân biết sai rồi, nể tình xưa nghĩa cũ, xin Ngài hãy tha cho thiếp một lần này thôi!"
Tiêu Minh Uyên quay lưng về phía ta, ta chẳng thể nhìn rõ biểu tình trên mặt hắn. Chỉ thấy bàn tay hắn đang nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch, khẽ run rẩy. Gió lạnh cuốn lấy vạt áo mặc sắc của hắn, thổi bay phần phật.
Hồi lâu sau, hắn chậm rãi nâng kiếm lên, "A Tịch..." Hắn khàn giọng lên tiếng, mang theo tia cầu khẩn giãy giụa cuối cùng.
Ta khẽ ho khan một hồi. Hắn không còn do dự nữa.
Kiếm quang lóe lên, tiếng thét thê lương đột ngột im bặt. Dòng m.á.u nóng hổi phun trào trên nền tuyết trắng tinh khôi, còn diễm lệ hơn cả nhành hồng mai. Tiêu Minh Uyên buông kiếm, như bị rút cạn toàn bộ sức lực, lảo đảo xoay người nhìn ta. Giọng hắn vỡ vụn: "A Tịch, nàng đã vui lòng chưa?"
Ta không đáp lời, chỉ mệt mỏi khép đôi mi lại. Cẩm Sắc c.h.ế.t rồi, ta cũng sắp c.h.ế.t rồi. Thế gian này, sớm đã chẳng còn chuyện gì có thể khiến ta vui lòng được nữa.
Thi thể của Khương Trĩ bị một chiếc chiếu rách cuộn lại ném ra bãi tha ma, chỉ qua một đêm đã bị lũ ch.ó hoang đói khát rỉa sạch, đến một mẩu xương t.ử tế cũng chẳng còn.
Kể từ ngày đó, thân thể ta suy sụp một cách ch.óng vánh. Số lần ho ra m.á.u ngày một nhiều, thời gian thanh tỉnh ngày một ít đi.
Tiêu Minh Uyên hóa điên rồi. Hắn lùng sục khắp thiên hạ tất cả những kỳ trân dị bảo nghe nói có thể tục mệnh, bất kể có tác dụng hay không, đều bắt ta uống hết bát này đến bát khác. Hắn thậm chí còn tin theo lời xằng bậy của đám Đạo sĩ du phương, đòi lập đàn làm phép trong viện, dùng thọ nguyên của mình để đổi lấy sinh cơ cho ta.
"Vô dụng thôi, Tiêu Minh Uyên." Ta hiếm hoi có được giây phút tỉnh táo, nhìn hắn thân hình tiều tụy, hốc mắt trũng sâu đang túc trực bên sập, chỉ thấy vừa nực cười vừa bi ai.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta: "Có tác dụng mà, nhất định sẽ có tác dụng! A Tịch, nàng đừng bỏ cuộc, nàng nhìn ta này, ta sẽ cứu được nàng, ta nhất định sẽ cứu được nàng."
Hắn cúi người, vùi mặt vào lòng bàn tay lạnh ngắt của ta, những giọt lệ nóng hổi thấm ướt làn da ta, "Ta sai rồi, ta thực sự biết sai rồi. Cầu xin nàng, đừng rời bỏ ta. Không có nàng, ta sẽ phát điên mất, ta sẽ c.h.ế.t mất."
Nhưng ta cứ muốn nói: "Cẩm Sắc theo ta mười hai năm, từ lúc ta còn ngây ngô chưa biết gì cho đến khi gả làm thê người, trong lòng ta sớm đã coi muội ấy như thân muội muội. Đều là tại ngươi, Tiêu Minh Uyên, là ngươi dung túng cho sủng thiếp của mình, đ.á.n.h c.h.ế.t tươi muội ấy. Ngươi có biết mỗi khi ta nghĩ tới dáng vẻ m.á.u thịt bầy nhầy của ngươi ấy, trong lòng đau đớn thế nào không? Oán hận thế nào không?"
"Ta thực sự rất đau, Tiêu Minh Uyên. Ta hận không thể để ngươi c.h.ế.t ngay lập tức!"
Hắn cuối cùng cũng không trụ vững nổi, hai đầu gối quỵ mạnh xuống nền tuyết lạnh giá, hết lần này đến lần khác nói lời xin lỗi.
Từ đó về sau, giọng hắn nói càng khẽ hơn, cẩn trọng hơn. Hắn sợ bất kỳ một chữ, một ánh mắt nào sẽ khơi lại hồi ức cũ của ta. Hắn bắt đầu chuộc tội một cách điên cuồng hơn. Ta ho một tiếng, hắn sẽ thức suốt đêm không ngủ để sắc t.h.u.ố.c cho ta, cho đến khi đôi tay phỏng rộp đầy bọng nước. Ta ăn bớt đi một miếng cơm, hắn sẽ quỳ ngoài viện cho tới khi ngất xỉu. Ta vô ý nhìn qua khung cửa sổ thấy đám dây leo héo tàn, hắn liền đội tuyết vào núi tìm kiếm những loài cây xanh tốt, khiến bản thân trông t.h.ả.m hại vô cùng.
Còn ta, chỉ thi thoảng ban cho chút thương hại ít ỏi chẳng đáng là bao. Lúc hắn quỳ đến gần ngất đi, ta sai người đưa cho hắn một bát nước chẳng lấy gì làm ấm áp. Lúc tay hắn bị phỏng, ta nhạt nhẽo thốt một câu "lần sau cẩn thận chút". Lúc hắn mang cây xanh về, ta khẽ "ừ" một tiếng. Hắn liền có thể vì thế mà vui sướng khôn xiết, như thể nhận được ơn ban to lớn từ trời cao.
Xem kìa, kẻ từng ban phát tình ái, nay đang đi ăn xin tình ái. Kẻ từng được yêu, nay đã thành vị Phán quan cầm roi. Tất cả đều châm biếm đến nhường nào.
Đêm khuya tĩnh mịch, Tiêu Minh Uyên sẽ như mê sảng, hết lần này đến lần khác thì thầm bên sập ta: "A Tịch, ta biết sai rồi. Nàng nói với ta thêm một câu có được không? A Tịch, nàng sẽ khỏe lại thôi, ta muốn cùng nàng bạc đầu giai lão, trường mệnh bách tuế."
Ta quay lưng về phía hắn, mở trừng mắt nhìn vào một điểm hư vô trong bóng tối. Tay khẽ đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang ho đến đau nhức.
Nơi đó, sớm đã c.h.ế.t rồi.
Ta biết, hắn đang đợi một câu tha thứ của ta. Giống như ta ngày đó, vào cái ngày Cẩm Sắc thọ hình, cũng từng đợi hắn một câu công đạo. Nhưng chúng ta đều không đợi được nữa rồi.
17.
Trạm Én Đêm
Ta bắt Tiêu Minh Uyên phải đích thân “tiễn” Khương Trĩ. Ngay tại viện của ta, ngay trên khoảnh sân tuyết từng thấm đẫm m.á.u tươi của Cẩm Sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta khoác trên mình chiếc bào lông Hồ ly dày nặng, ngồi dưới hành lang, lẳng lặng nhìn hắn, "Vương gia, mời." Giọng ta bình thản, như thể đang phân phó một việc tầm thường không chút quan trọng.
Khương Trĩ bị người ta áp giải tới, b.úi tóc rối bời, gương mặt từng một thời xao xuyến lòng người nay vì sợ hãi mà vặn vẹo khôn cùng. Nàng ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, giãy giụa không thôi, hướng về phía Tiêu Minh Uyên vươn đôi bàn tay run rẩy, "Vương gia, Vương gia tha mạng! Thiếp thân biết sai rồi, nể tình xưa nghĩa cũ, xin Ngài hãy tha cho thiếp một lần này thôi!"
Tiêu Minh Uyên quay lưng về phía ta, ta chẳng thể nhìn rõ biểu tình trên mặt hắn. Chỉ thấy bàn tay hắn đang nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch, khẽ run rẩy. Gió lạnh cuốn lấy vạt áo mặc sắc của hắn, thổi bay phần phật.
Hồi lâu sau, hắn chậm rãi nâng kiếm lên, "A Tịch..." Hắn khàn giọng lên tiếng, mang theo tia cầu khẩn giãy giụa cuối cùng.
Ta khẽ ho khan một hồi. Hắn không còn do dự nữa.
Kiếm quang lóe lên, tiếng thét thê lương đột ngột im bặt. Dòng m.á.u nóng hổi phun trào trên nền tuyết trắng tinh khôi, còn diễm lệ hơn cả nhành hồng mai. Tiêu Minh Uyên buông kiếm, như bị rút cạn toàn bộ sức lực, lảo đảo xoay người nhìn ta. Giọng hắn vỡ vụn: "A Tịch, nàng đã vui lòng chưa?"
Ta không đáp lời, chỉ mệt mỏi khép đôi mi lại. Cẩm Sắc c.h.ế.t rồi, ta cũng sắp c.h.ế.t rồi. Thế gian này, sớm đã chẳng còn chuyện gì có thể khiến ta vui lòng được nữa.
Thi thể của Khương Trĩ bị một chiếc chiếu rách cuộn lại ném ra bãi tha ma, chỉ qua một đêm đã bị lũ ch.ó hoang đói khát rỉa sạch, đến một mẩu xương t.ử tế cũng chẳng còn.
Kể từ ngày đó, thân thể ta suy sụp một cách ch.óng vánh. Số lần ho ra m.á.u ngày một nhiều, thời gian thanh tỉnh ngày một ít đi.
Tiêu Minh Uyên hóa điên rồi. Hắn lùng sục khắp thiên hạ tất cả những kỳ trân dị bảo nghe nói có thể tục mệnh, bất kể có tác dụng hay không, đều bắt ta uống hết bát này đến bát khác. Hắn thậm chí còn tin theo lời xằng bậy của đám Đạo sĩ du phương, đòi lập đàn làm phép trong viện, dùng thọ nguyên của mình để đổi lấy sinh cơ cho ta.
"Vô dụng thôi, Tiêu Minh Uyên." Ta hiếm hoi có được giây phút tỉnh táo, nhìn hắn thân hình tiều tụy, hốc mắt trũng sâu đang túc trực bên sập, chỉ thấy vừa nực cười vừa bi ai.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta: "Có tác dụng mà, nhất định sẽ có tác dụng! A Tịch, nàng đừng bỏ cuộc, nàng nhìn ta này, ta sẽ cứu được nàng, ta nhất định sẽ cứu được nàng."
Hắn cúi người, vùi mặt vào lòng bàn tay lạnh ngắt của ta, những giọt lệ nóng hổi thấm ướt làn da ta, "Ta sai rồi, ta thực sự biết sai rồi. Cầu xin nàng, đừng rời bỏ ta. Không có nàng, ta sẽ phát điên mất, ta sẽ c.h.ế.t mất."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









