Ta xoay người trừng mắt nhìn Khương Trĩ, giọng run rẩy: "Muội ấy phạm phải trọng tội gì mà ngươi lại hạ độc thủ như thế?"

Khương Trĩ khẽ cười: "Tỷ tỷ về thật đúng lúc, ả tiện tỳ này tay chân không sạch sẽ, làm vỡ mất chiếc trâm dương chi bạch ngọc của ta. Muội muội đây đang thay tỷ tỷ quản giáo ả, nên biết rằng đó là vật Vương gia đặc biệt tìm về cho muội."

Giọng Cẩm Sắc yếu ớt: "Tiểu thư, nô tỳ không có, là chính nàng ta tự ném vỡ trâm."

Sắc mặt Khương Trĩ trầm xuống, hừ lạnh một tiếng: "Còn dám cứng đầu? Tiếp tục đ.á.n.h, đ.á.n.h đến khi nào ả nhận tội thì thôi!"

Ả ta khẽ phẩy tay, mấy mụ già lại định xông lên. Ta liều c.h.ế.t che chở cho Cẩm Sắc, nhưng lại bị đẩy ngã thật mạnh. Cơn suy nhược do vừa lấy m.á.u khiến trước mắt ta tối sầm, ta ngã nhào xuống đất, vết thương trên cổ tay nứt ra, m.á.u tươi nhanh ch.óng nhuộm đỏ tay áo.

"Tiểu thư!" Cẩm Sắc muốn bò lại gần nhưng bị mấy mụ già đè c.h.ặ.t.

Trạm Én Đêm

Trượng lại rơi xuống. Cẩm Sắc nôn ra một ngụm m.á.u. Không, không thể đ.á.n.h tiếp được nữa, nàng sẽ c.h.ế.t mất! Ta không màng gì nữa, quỳ sụp ngay trước mặt Khương Trĩ, trán chạm xuống nền đá, "Ta cầu xin ngươi, tha cho muội ấy, ngươi muốn gì ta cũng bằng lòng!"

"Tiểu thư không được, không được quỳ!" Giọng Cẩm Sắc thê lương, "Người là Vương phi, là đại tiểu thư kim chi ngọc diệp của Tiết gia, Người không thể quỳ, không thể vì hạng nô tỳ mà quỳ xuống dập đầu với loại người này, nô tỳ van Người, nô tỳ thà c.h.ế.t..." Lời của nàng bị tiếng trượng nặng nề át đi, hóa thành một tiếng rên rỉ đau đớn.

Khương Trĩ cúi người, móng tay bấu lấy cằm ta: "Tỷ tỷ làm gì vậy? Vì một đứa nô tỳ mà quỳ lạy, không sợ đ.á.n.h mất thể diện của Vương phi sao?"

Tiếng trượng vang lên không dứt, tiếng kêu rên của Cẩm Sắc dần yếu đi. Ta dập đầu vô số lần nhưng đều vô ích. Khương Trĩ rõ ràng không muốn tha cho Cẩm Sắc. Lòng đau như cắt, ta chỉ còn cách gượng dậy, lảo đảo chạy về phía thư phòng.

Tiêu Minh Uyên thấy ta toàn thân đầy m.á.u, chân mày thoáng vẻ hoảng hốt: "Nàng bị làm sao thế này?"

Ta túm lấy vạt áo hắn, giọng khàn đặc: "Cầu xin Ngài, cứu lấy Cẩm Sắc, Khương Trĩ sắp đ.á.n.h c.h.ế.t nàng ấy rồi, ngay trong viện kia, Ngài mau đi đi, mau đi đi, muộn chút nữa là không kịp đâu!"

Nghe xong, chút hoảng hốt trên mặt hắn nhanh ch.óng biến mất, thần tình thư giãn lại, thậm chí mang theo ý mất kiên nhẫn, "Tính tình A Trĩ vốn nhu hòa lương thiện nhất, nhất định là tỳ t.ử kia đã làm chuyện gì không thể dung thứ nàng ấy mới trừng phạt răn đe."

Ta lôi kéo hắn đòi ra ngoài: "Nàng ấy sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi! Tiêu Minh Uyên, nể tình phu thê chúng ta bao nhiêu năm qua, ta cầu xin Ngài, chỉ cầu xin Ngài lần này thôi, Ngài đi cứu nàng ấy đi, sau này Ngài bảo ta làm gì ta cũng làm theo."

Sắc mặt hắn tối sầm, mạnh bạo hất tay ta ra, "Chỉ là một đứa nô tỳ, cũng đáng để ngươi mất thể diện thế này sao? Tiết Vân Tịch, ngươi xem lại bản thân mình hiện giờ trông như cái hạng gì đi, mau về phòng nghỉ ngơi cho tốt, đừng để hạ nhân xem thành trò cười, làm mất đi thân phận."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời nói này tựa như con d.a.o găm tẩm độc, đ.â.m mạnh vào tim ta, trong phút chốc băm vằn mọi kỳ vọng và sự kiên trì cuối cùng. Một luồng tanh ngọt trào lên cổ họng, ta không thể áp chế nổi nữa, một ngụm m.á.u tươi phun thẳng ra ngoài.

Tiêu Minh Uyên cuối cùng cũng hoảng loạn, vội vàng đỡ lấy ta: "A Tịch!"

Ta nhìn gương mặt kinh hoàng thất thố của hắn, định nói gì đó nhưng trước mắt tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.

14.

Tiêu Minh Uyên cuối cùng cũng biết ta không thể sống qua nổi mùa Đông này.

Hắn đứng giữa tẩm điện, như một pho tượng đột ngột bị rút mất linh hồn, giọng nói khẽ đến đáng sợ: "Ngươi nói gì? Nói lại lần nữa xem."

Thái y gần như vùi đầu vào kẽ gạch dưới chân, thân mình run rẩy như sàng trấu: "Vương gia bớt giận, Vương phi nương nương ưu tư quá độ, trầm kha đã lâu, nay bệnh nhập cao hoang, d.ư.ợ.c thạch vô linh, chỉ e... chỉ e không trụ được qua mùa Đông này."

"Không trụ được qua mùa Đông?" Tiêu Minh Uyên lẩm bẩm lặp lại, ngay sau đó bỗng nổi trận lôi đình, một cước đá văng án kỷ, b.út mực giấy nghiên rơi loảng xoảng khắp sàn.

"Lang băm, toàn là một lũ lang băm! Nàng ấy sao có thể c.h.ế.t? Nàng ấy làm sao mà c.h.ế.t được? Nói bậy, các ngươi đều nói bậy hết!" Hắn như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, đôi mắt đỏ ngầu xông xáo điên cuồng trong điện.

Lúc ta tỉnh lại, Tiêu Minh Uyên đang ngồi bên mép giường, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta: "A Tịch, nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi, nàng đã ngủ mê mệt suốt ba ngày."

Ta gian nan chuyển động nhãn cầu khô khốc, nhìn quanh bốn phía: "Cẩm Sắc đâu?"

Hắn cúi đầu, ánh mắt hoảng loạn: "Nàng ta thương thế quá nặng, lúc ta chạy tới thì... người đã không còn."

Không còn. Hai chữ ấy nhẹ bẫng nhưng lại khiến ta đau đớn thấu tận tâm can. Một luồng tanh ngọt dâng lên nơi cổ họng, ta nghiêng đầu, một ngụm m.á.u thâm đen rỉ ra từ khóe môi.

Tiêu Minh Uyên kinh hoàng thất thố, luống cuống chộp lấy chiếc khăn lụa bên cạnh định lau cho ta, nhưng bị ta kháng cự nghiêng đầu né tránh.

"Đừng chạm vào ta." Ta nhắm mắt lại, dòng lệ nóng hổi lăn dài nơi khóe mắt, "Chung quy là do ta vô năng, không bảo hộ được muội ấy."

Hắn dùng cả hai tay siết c.h.ặ.t chăn gấm: "A Tịch, xin lỗi nàng, đều là lỗi của ta. Nàng đừng đau lòng, ta đền cho nàng, ta sẽ tìm cho nàng mười đứa, trăm đứa nha đầu khéo léo hiểu chuyện hơn nàng ta. Việc cần kíp lúc này của nàng là dưỡng cho khỏe thân thể, nàng..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện