Hắn lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc trâm bạc trơn, đầu trâm khảm một viên trân châu nhỏ với phẩm cấp bình thường. Ta nhìn chiếc trâm ấy, kiểu dáng đơn giản, tuyệt đối không phải vật phẩm hắn thường chọn lựa. Trong lòng ta hiểu rõ, đây đại khái là món đồ hắn tùy tay cầm lấy, hoặc là thứ Khương Trĩ đã chọn thừa lại. Một luồng cảm xúc hỗn tạp giữa sự nực cười và chua chát dâng lên trong lòng.

Ta ngước mắt, lặng lẽ nhìn hắn: "Lẽ nào Vương gia nghĩ rằng thứ nàng ta không thích thì ta sẽ thích sao?"

Sắc mặt Tiêu Minh Uyên hơi trầm xuống: "Nàng cứ nhất thiết phải xuyên tạc ý tốt của ta như thế sao?"

Ta khẽ cười: "Vậy Vương gia muốn ta thế nào? Đội ơn bái tạ? Hay là quỳ xuống cảm tạ đã được ban ơn?"

Khương Trĩ cũng đi tới, nép vào bên cạnh Tiêu Minh Uyên, dịu dàng nói: "Vương gia, nếu tỷ tỷ không thích thì thôi ạ. A Trĩ chỉ cảm thấy viên trân châu đó tuy không rực rỡ nhưng cũng rất đặc biệt, rất hợp với tỷ tỷ."

Ta quan sát chiếc kim thoa khảm chín viên đá quý trên đầu nàng ta, bình tĩnh nói: "Ngươi đã có lòng muốn tặng đồ cho ta, ta cũng chẳng tiện từ chối. Chiếc kim thoa trên đầu ngươi trông cũng được đấy, ta thích nó."

Tiêu Minh Uyên trừng mắt nhìn ta: "Tiết Vân Tịch, nàng đừng quá đáng."

Khương Trĩ lại tỏ vẻ hào phóng: "Nếu tỷ tỷ đã thích, A Trĩ nhường cho tỷ tỷ là được." Nàng ta nói thì nói vậy, nhưng tay lại chẳng có động tác gỡ kim thoa xuống.

Đại khái nàng ta tưởng rằng Tiêu Minh Uyên sẽ không để ta thực sự lấy đi. Nhưng tay ta trước giờ luôn rất nhanh. Chẳng đợi Tiêu Minh Uyên kịp mở miệng, ta đã rút phắt chiếc kim thoa trên đầu nàng ta xuống.

Đôi mắt nàng ta trợn tròn. Miệng Tiêu Minh Uyên há ra, nhưng cũng chẳng thốt thêm được câu nào. Tâm tình ta lập tức vui vẻ hơn đôi chút. Sính lễ của Cẩm Sắc lại có thêm một món rồi.

10.

Ngày hôm sau có cung yến, không thể khước từ. Ta chỉ có thể bảo Cẩm Sắc đ.á.n.h thêm một lớp phấn hồng thật dày mới miễn cưỡng che đi vẻ bệnh tật.

Bệ hạ đặc biệt mời các dũng sĩ Bắc Khương tới biểu diễn đấu vật. Làn da màu đồng cổ của họ bóng loáng dưới ánh đèn cung đình. Mỗi khi phát lực, cơ bắp ở cánh tay và lưng lại cuồn cuộn như những dãy núi, giống hệt loài báo săn chạy trên thảo nguyên Bắc Khương. Ta nhìn đến xuất thần, nhớ lại thuở nhỏ ở thảo nguyên, huynh trưởng cũng cùng các tướng sĩ đấu vật như thế này, ta thì đứng bên cạnh vỗ tay reo hò.

"Đẹp lắm sao?" Tay Tiêu Minh Uyên đột nhiên siết c.h.ặ.t lấy eo ta, lực đạo lớn đến phát đau.

Ta nhấp một ngụm rượu: "Đẹp chứ."

Đôi mày hắn chợt thắt lại: "Vương phi, nàng bây giờ ngay cả thể diện cũng không cần nữa sao? Trước mặt bao nhiêu hoàng thân quốc thích mà lại nhìn chằm chằm vào nam nhân khác?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta quay đầu nhìn hắn, ra chiều suy tư mà gật đầu: "Vương gia nói đúng, ta đúng là không nên nhìn người khác."

Sắc mặt hắn hơi giãn ra. Ta lại nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, tiếp tục nói: "Dẫu sao có nhìn người khác rồi mới biết, hạng người như Vương gia đây thật sự là vô vị đến cực điểm."

Gương mặt hắn lập tức tối sầm: "Nàng nói lại lần nữa xem?"

Ta bất đắc dĩ nhếch môi, ghé sát vào tai hắn: "Ta nói, Ngài so với dũng sĩ Bắc Khương, còn-kém-xa-lắm."

Trạm Én Đêm

Đáy mắt hắn cuộn trào lửa giận, nhưng ngại hoàn cảnh nên không thể phát tác. Cho đến khi yến tiệc kết thúc, hắn không nói với ta thêm một lời nào. Trái lại, đối với Khương Trĩ bên cạnh, hắn càng thêm ân cần chu đáo, gắp thức ăn rót rượu, che chở đủ đường. Cái vẻ phu thê thâm tình cố ý tạo dựng đó chẳng qua là làm cho ta xem, muốn gỡ lại một ván. Đúng là ấu trĩ đến nực cười.

Sau khi về phủ, việc đầu tiên hắn làm là hạ lệnh dỡ bỏ võ trường của ta để trồng hải đường cho Khương Trĩ. Đó vốn là một phương trời nhỏ hắn đích thân dành riêng cho ta hồi mới gả vào vương phủ. Hắn từng nói tính ta ngang tàng, không thể thiếu nơi để rèn luyện gân cốt. Nay, những đao thương kiếm kích, thạch khóa tiễn bia đã bầu bạn với ta bao năm qua bị đám gia đinh dọn dẹp sạch sẽ như vứt rác rưởi.

Hắn đại khái nghĩ rằng làm như vậy có thể khiến ta đau lòng. Nhưng ta sắp c.h.ế.t đến nơi rồi, còn để tâm đến những thứ này làm gì nữa? Thế nhưng ta không ngờ được rằng, hắn lại nhắm vào Cẩm Sắc.

11.

Tin tức Lục Chiêu nhập ngục truyền đến khi Cẩm Sắc đang sắc t.h.u.ố.c cho ta.

Siêu t.h.u.ố.c "choảng" một tiếng rơi xuống đất vỡ tan. Nàng lẩm bẩm, ngón tay vô thức xoắn c.h.ặ.t vạt áo: "Tham ô quân nhu? Chuyện này sao có thể, Lục Chiêu không phải hạng người như vậy."

Ta nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng: "Ta đi tìm Tiêu Minh Uyên."

Nàng vội vàng giữ ta lại: "Tiểu thư, thật ra như vậy cũng tốt, nô tỳ vốn dĩ muốn ở bên Người mãi mãi, vừa hay không cần gả đi nữa." Nhưng khi nói lời này, vành mắt nàng đỏ hoe, cánh môi không ngừng run rẩy.

Ta chẳng màng đến sự ngăn cản của nàng, gạt tay nàng ra, đi thẳng về phía thư phòng của Tiêu Minh Uyên.

Trong thư phòng, hắn đang cùng vài vị mưu sĩ nghị sự. Thấy ta không đợi thông truyền đã xông vào, ánh mắt hắn trầm xuống, nhưng vẫn vẩy tay ra hiệu cho tả hữu lui ra.

Giọng ta run lên: "Vương gia thật hảo thủ đoạn. Tham ô quân nhu? Loại tội danh c.h.é.m đầu này mà Ngài cũng gán lên được sao?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện