Y quán của Cát Yên, mở được mười năm thì đổi biển.

Biển cũ đã mục, chữ mờ đi theo mưa nắng. Biển mới do đồ đệ viết, nét b.út còn non, nhưng ngay ngắn.

Dân trong trấn gọi nàng là Cát đại phu.

Không ai còn nhớ nàng từng là nha hoàn.

Cũng không ai biết nàng từng ở phủ tướng quân.

Cuộc sống của nàng rất đều đặn.

Sáng mở cửa, bắt mạch.

Trưa sắc t.h.u.ố.c, dặn dò.

Chiều ghi chép bệnh án.

Tối đóng cửa, đọc sách y.

Thỉnh thoảng có người hỏi:

“Cát đại phu sao chưa thấy thành thân?”

Nàng chỉ cười.

“Chưa gặp người phù hợp.”

Người ta lại khuyên:

“Tuổi này rồi, cũng nên nghĩ đến.”

Nàng gật đầu, không phản bác.

Nhưng trong lòng rất rõ.

Nàng không sợ một mình.

Chỉ sợ lại đi vào con đường lấy ân nghĩa đổi tình cảm.

Một năm nọ, y quán nhận chữa bệnh cho một thương đội lớn.

Trong đoàn có một người đàn ông trung niên, tính tình trầm ổn, nói năng chừng mực, mỗi lần đến đều xếp hàng như người khác, chưa từng vì quen biết mà chen ngang.

Hắn gọi nàng:

“Cát đại phu.”

Không thân quá.

Không xa quá.

Sau khi khỏi bệnh, hắn để lại một phong thư.

Chỉ một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nếu có ngày nàng muốn có người cùng đi tiếp, ta nguyện đi chậm lại.”

Nàng cầm thư rất lâu.

Cuối cùng đặt vào ngăn kéo.

Không trả lời ngay.

Mùa xuân năm sau, y quán nhận thêm đồ đệ.

Là một tiểu cô nương mồ côi, lanh lợi, ham học.

Có lần tiểu cô nương hỏi:

“Sư phụ, người từng thích ai chưa?”

Cát Yên đang phơi t.h.u.ố.c, tay khựng lại một nhịp.

“Có.”

“Vậy sao người không ở cùng hắn?”

Nàng treo bó t.h.u.ố.c lên, giọng rất nhẹ.

“Vì thích không phải lý do để đ.á.n.h đổi cả đời.”

Tiểu cô nương gật gù, không hiểu hết, nhưng nhớ kỹ.

Đêm đó, Cát Yên mở ngăn kéo, lấy phong thư ra.

Nàng không viết hồi âm.

Chỉ sai người mang một hộp t.h.u.ố.c bổ đến thương đội.

Kèm theo một tờ giấy nhỏ:

“Nếu còn gặp nhau, cứ coi như người quen cũ.”

Ngoài hiên, gió xuân thổi qua.

Đèn trong y quán vẫn sáng.

Cát Yên ngồi bên bàn, tiếp tục ghi chép bệnh án.

Nét chữ vững vàng.

Không vội.

Không chờ.

Nàng biết.

Đời này của mình, đã không còn nợ ai.

Còn duyên hay không.

Cứ để thời gian trả lời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện