GIỚI THIỆU:

Vị hôn phu chê ta ngu dốt, liền dỗ dành ta giữa ngày tuyết lớn lên Tây Sơn Tự bái Phật:

“Chi Chi, ngày tuyết cầu Phật mới là thành tâm nhất, Phật Tổ ắt sẽ hữu cầu tất ứng.”

Mắt ta sáng rỡ, dắt theo Tiểu Hoàng, ôm bình tâm nguyện, men theo đường tuyết tiến về Tây Sơn.

Trong núi có một ngôi miếu nhỏ, trong miếu có một nam Bồ Tát dung mạo cực kỳ tuấn tú.

Hắn đút ta uống cháo, lại cho Tiểu Hoàng ăn thịt.

Trước lúc rời đi, ta nhét bình tâm nguyện vào trong n.g.ự.c hắn:

“Bồ Tát đại nhân, ngài có thể giúp ta thực hiện tâm nguyện được không? Ta nhất định sẽ quay lại hoàn nguyện.”

Hắn thoáng sững người, sau đó khẽ đáp một tiếng:

“Được.”

Tâm nguyện của ta từng điều từng điều đều linh nghiệm.

Đến lúc chuẩn bị đi hoàn nguyện, vị hôn phu lại giận dữ xông ra ngăn cản ta:

“Đồ ngu! Trước đó ta bảo ngươi đi là Tây Sơn Tự, không phải Tây Sơn!”

“Tây Sơn là cấm uyển nơi Nhị hoàng t.ử ẩn cư!”

Hạt tuyết đập vào giấy cửa sổ, phát ra tiếng sàn sạt.

Lưu ma ma lần mò buộc dây áo choàng cho ta, những ngón tay gầy guộc khẽ run, thế nào cũng không thắt nổi một cái nút cho gọn gàng.

“Tiểu thư, gió tuyết lớn thế này, nhất định phải đi hôm nay sao?”

“Phải đi.” Ta nhìn đôi mắt phủ một lớp màn trắng của bà, giọng kiên quyết: “A Triệt nói, ngày tuyết mà đi là thành tâm nhất, Phật Tổ mới chịu hữu cầu tất ứng.”

“Tiểu thư, vậy Sở công t.ử có đi cùng người không?”

“Không đâu. A Triệt đi tìm Phương Minh Châu chơi rồi, nhưng huynh ấy đã chuẩn bị xe ngựa cho ta.”

Lưu ma ma khẽ thở dài: “Tiểu thư, tuyết lớn thế này, để lão nô theo cùng người.”

“Ma ma không nhìn thấy, cứ ở lại trong phủ đợi ta. Ta mang Tiểu Hoàng đi, nó sẽ bảo vệ ta.”

Cổng viện “két” một tiếng mở ra, gió lạnh cuốn theo mấy bông tuyết tạt vào trong.

Sở Triệt đứng ngoài cửa, khoác áo lông cáo bạc mềm mịn, tôn lên dung mạo như ngọc quan.

“Còn chưa xong à?”

Giọng không lớn, nhưng khiến tay Lưu ma ma run lên.

“Xong rồi, A Triệt, xong ngay đây.”

Ta tùy tiện kéo lại chiếc áo choàng cũ, ôm một cái vò đất nhỏ, dắt Tiểu Hoàng chạy về phía Sở Triệt.

Hắn nhìn cái vò trong lòng ta, khẽ nhíu mày: “Đây là thứ gì?”

“Đây là… bình tâm nguyện.”

Ta ngượng ngùng cúi mặt.

Những năm này, ta luôn lén viết tâm nguyện của mình, gấp thành giấy nhỏ giấu trong chiếc vò đất này.

Ví như muốn ăn bánh đường hoa mai mới ra của quán Thúy Sơn Cư,

ví như mong mắt của Lưu ma ma có thể khá hơn,

ví như mong khi A Triệt đi dạo hội đèn Thượng Nguyên cùng Phương Minh Châu cũng có thể dẫn ta theo…

Rất nhiều, rất nhiều tâm nguyện vụn vặt, nói ra chắc chắn A Triệt sẽ thấy phiền.

Những mong ước nhỏ nhoi ấy, đại khái cũng chỉ có Phật Tổ chịu kiên nhẫn lắng nghe.

Quả nhiên, Sở Triệt tiện tay lấy ra một mảnh giấy trong vò, mở ra xem rồi khinh thường ném xuống đất:

“Muốn ngồi thuyền du ngoạn đầy hoa tươi? Hứa Thanh Chi, lớn từng ấy rồi mà còn trẻ con như vậy.”

“Xe ngựa ở ngoài, mau đi đi.”

“Tây Sơn Tự tuy xa, nhưng tâm thành thì linh, đừng có bỏ dở giữa chừng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngoài cổng phủ đỗ một chiếc xe ngựa cũ nửa mới, phu xe là một lão hán mặt mũi xa lạ, thấy ta ra chỉ nhấc mí mắt lên nhìn, ngay cả xuống xe cũng không buồn nhấc chân.

“Đại thúc, ta… ta đi Tây Sơn.”

Ta ôm bình tâm nguyện, vui vẻ trèo lên xe ngựa, Tiểu Hoàng theo sau nhảy lên, nằm sát bên ta.

Dọc đường người đi thưa thớt, thỉnh thoảng mới gặp vài kẻ, cũng đều rụt cổ vội vã lướt qua.

Ra khỏi thành, tuyết càng lúc càng dày, con ngựa già đi thở phì phò.

Lại đi thêm một lúc, phu xe bỗng hô một tiếng “hứ”, ghìm cương ngựa, vén rèm xe:

“Tiểu thư, thời tiết quỷ quái thế này, ngựa cũng mệt rồi. Hay là ta chỉ cho người một lối gần, người tự đi bộ một đoạn?”

“Theo con đường nhỏ này, rẽ trái, vượt qua cái dốc thấp bên phải là có thể trông thấy mái chùa.”

“Lão hán ta đợi người ở đây vậy, thật có lỗi, con ngựa này thực sự không đi nổi nữa.”

Hắn nói một tràng dài,

đầu óc ta mơ mơ hồ hồ, chẳng nhớ được gì, chỉ biết hắn bảo ta dắt Tiểu Hoàng theo đường nhỏ đi lên phía trước.

Tới một ngã rẽ, ta nhìn thấy tấm biển ghi hai chữ “Tây Sơn”, liền theo chỉ dẫn trèo lên.

Nhưng con đường này thật quá khó đi, chân đã lạnh đến mất cảm giác, ngón tay cũng cứng đờ đến mức gần như không ôm nổi cái vò.

Tiểu Hoàng thì bước đi nhanh nhẹn, ngậm gấu váy ta kéo lên trên.

Khi gần như sắp lạnh đến ngất đi, bên tai bỗng vang lên giọng của A Triệt:

“Chi Chi, đừng có bỏ dở giữa chừng.”

Tim ta chợt run lên.

A Triệt luôn chê ta ngu ngốc, nếu để hắn biết ta bỏ dở nửa đường, nhất định sẽ không vui.

Thế là ta lại gắng gượng tinh thần, từng bước từng bước leo lên vách núi dốc đứng.

Cuối cùng, ta nhìn thấy trên đỉnh núi có một ngôi miếu nhỏ.

“Tiểu Hoàng, tới rồi, tới rồi!”

Nói xong, đầu óc choáng váng một trận, ta mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại, ta nằm trên một chiếc giường ấm áp. Trong phòng, một nam t.ử dung mạo xinh đẹp đang ngồi bên án đọc sách.

Hắn thân hình thanh mảnh, dung nhan siêu phàm thoát tục.

Dưới hàng mi dài là một đôi mắt sâu thẳm.

Đôi mắt ấy khác hẳn người thường, quá tĩnh, quá sâu,

tựa như hai giếng cổ đóng băng, không phản chiếu chút cảm xúc nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo hoang vắng.

Thế nhưng, màu mắt lại là nâu nhạt trong veo, dưới ánh nến lay động, mơ hồ ánh lên sắc ấm áp như lưu ly.

Đây chính là Bồ Tát trong truyền thuyết sao? Ta vui mừng chống người ngồi dậy, lại phát hiện các ngón tay đau nhói, không nhịn được khẽ hít một tiếng.

Bồ Tát đại nhân liếc nhìn ta nhè nhẹ, từ ngoài phòng bưng vào một bát cháo nóng.

Giọng hắn dịu dàng như màu mắt ấy: “Đói rồi phải không?”

Ta ngượng ngùng gật đầu.

Bồ Tát múc một thìa cháo trắng, thổi nhẹ, đưa tới bên miệng ta.

Ta ngây người nhìn hắn.

Hắn thật sự quá đẹp.

Đẹp đến mức khiến ta quên cả mở miệng.

Hắn kiên nhẫn cầm thìa, không hề thúc giục.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện