Sau khi Giang Bắc Thành bị phá, dù Hạ Giác có chút đau lòng vì bị mất nhưng y cũng nhìn ra đây là một cơ hội có thể tận dụng. Vì thế, Hạ Giác lấy danh nghĩa "Cần Vương Hộ Giá" công khai điều động toàn bộ quân Lĩnh Nam ổn định và có thể di chuyển tiến thẳng về Kinh Thành. Về danh nghĩa, người thống lĩnh đội quân tạm thời này là một vị tướng quân nhưng trên thực tế người chỉ huy chính là Cảnh Thước.

Cùng đi với Cảnh Thước và đội quân này còn có Đoạn Vân Thâm và tiểu A Hồ

Đoạn Vân Thâm vẫn ở trong trạng thái bất tỉnh, không sống cũng không chết, nằm yên cả ngày, thân nhiệt thấp hơn bình thường dù hô hấp và mạch đập đã phục hồi nhưng lại vô cùng yếu ớt gần như không thể nhận ra. Với vẻ ngoài nằm bất động cả ngày như vậy Đoạn Vân Thâm trông thực sự không khác gì một thi thể.

Chỉ là Cảnh Thước và tiểu A Hồ dường như đều ngầm ý thức được điều này nên cách họ ở chung với Đoạn Vân Thâm vô cùng tự nhiên, cứ như thể cậu chỉ đang ngủ một giấc ngắn sẽ tỉnh dậy nói chuyện với họ ngay sau đó.

Sau khi về lại bên cạnh Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm, tiểu A Hồ đại đa số thời gian đều rất ngoan ngoãn và nghe lời. Hằng ngày bé chỉ việc ăn ngủ rồi ngủ xong lại ăn, hoàn toàn không sợ người lạ. Bất cứ ai đến ôm bé đều vui vẻ hớn hở. Trừ lần đầu tiên nhìn thấy Cảnh Thước suýt khóc ngất đi, những lúc còn lại bé gần như không hề khóc lóc.

tiểu A Hồ dù không sợ người lạ, ai ôm cũng được nhưng lại mắc thêm một tật xấu kỳ lạ bé nhất định phải dán vào Đoạn Vân Thâm để ngủ. Trẻ con vốn dĩ có nhiều thời gian ngủ, mỗi lần buồn ngủ bé không khóc mà chỉ phát ra những âm thanh rầm rì ê a dùng đủ mọi động tĩnh để thu hút sự chú ý của Cảnh Thước. Đặc biệt là vào buổi tối sẽ quấy khóc không hề yên tĩnh, nhất định phải để Cảnh Thước đặt bé vào khuỷu tay của Đoạn Vân Thâm thì mới chịu nhắm mắt lại.

Vì vậy mỗi tối Cảnh Thước đều đặt Tiểu Hồ Ly nằm giữa hắn và Đoạn Vân Thâm. Cũng may Cảnh Thước khi ngủ còn khá quy củ, và hiện tại Đoạn Vân Thâm cũng không thể cử động được. Cho nên đặt bé nằm giữa hai người vẫn được coi là ổn thỏa.

Nếu tiểu A Hồ tỉnh giấc cũng không quấy phá nhưng bàn tay nhỏ lại thích nghịch ngợm túm áo trong của Đoạn Vân Thâm hoặc nhéo tóc của cậu.

Sợi dây liên kết huyết thống có lẽ là một điều kỳ diệu. Hiện tại Đoạn Vân Thâm gần như không khác gì người chết, nằm bất động suốt ngày, đương nhiên không thể tương tác với đứa bé. Thế nhưng tiểu A Hồ mỗi lần nhìn thấy Đoạn Vân Thâm đều vô cùng vui vẻ.

Thậm chí có một lần khi Cảnh Thước đặt tiểu A Hồ lên ngực Đoạn Vân Thâm, đứa bé còn thân mật ghé sát lại dùng ngón tay sờ cằm Đoạn Vân Thâm phát ra tiếng cười vui vẻ vì hành động tiếp xúc đó.

Cảnh Thước rốt cuộc không thể lạc quan như tiểu A Hồ, tuy bề ngoài không thấy vẻ lo lắng nhưng thực tế hắn luôn nặng lòng chưa bao giờ thực sự yên tâm.

Mỗi đêm trước khi đi ngủ Cảnh Thước đều hôn lên Đoạn Vân Thâm một cái, điều này dường như đã trở thành thói quen giữa hai người họ. Đôi khi Cảnh Thước cũng nhớ lại quãng thời gian hắn và Đoạn Vân Thâm ở thâm cung, khi người kia đêm đêm trèo tường leo cửa sổ đến tìm hắn để đòi một nụ hôn. Nhớ lại lúc đó, cậu dường như còn bịa ra lời nói dối rằng người Nam Du nếu kết hôn rồi mà không hôn bạn đời thì sẽ chết. Đến hôm nay Cảnh Thước tự nhiên không còn tin lời nói dối đó nhưng vẫn giữ lại thói quen này vì Đoạn Vân Thâm.

Nhung vào lúc này, lại thêm một nụ hôn nữa lại giúp Đoạn Vân Thâm giữ lại được mạng sống này.

Hệ thống vẫn giữ thói quen đăng nhập mỗi ngày nhưng gần như lần nào cũng tức giận đến offline ngay lập tức—nó vẫn luôn do dự không biết có nên cứu Đoạn Vân Thâm hay không.

Nếu cứ theo cảm xúc cá nhân của hệ thống, có lẽ nó hận không thể Đoạn Vân Thâm chết ngay lập tức, tốt nhất là đừng bao giờ xuất hiện bên cạnh Cảnh Thước nữa.

Nhưng trong một hoặc hai khoảnh khắc lí trí hiếm hoi, nó cũng nghĩ rằng có lẽ Đoạn Vân Thâm tỉnh lại sẽ tốt hơn cho Cảnh Thước nhà nó—nhưng gần như mỗi lần ý nghĩ đó xuất hiện, nó lại bị k*ch th*ch bởi cảnh tượng thân mật của gia đình ba người họ. Thử nghĩ mà xem, nếu cứu Đoạn Vân Thâm về sau nó sẽ phải ngày nào cũng thấy cảnh hài hòa tốt đẹp này, thế là lại quyết định ném ý nghĩ đó vào quên lãng.

Trước đây Đoạn Vân Thâm đã từng rất nghiêm túc và đứng đắn kể lể với Cảnh Thước về sự băn khoăn của mình về việc có nên cho tiểu A Hồ bú sữa mẹ hay không.

Lúc ấy Cảnh Thước cảm thấy chỉ cần Đoạn Vân Thâm thử nghĩ đến cảnh tượng đó thôi là đã đủ để cậu xấu hổ đến mức muốn đào một cái hố ngay tại chỗ mà chui vào trốn. Khi thực sự đến lúc cần cho tiểu A Hồ bú sữa mẹ, cậu lại rơi vào giấc ngủ say bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn tránh được tình huống đáng xấu hổ này.

Vì quá nhiều chuyện xảy ra Cảnh Thước cũng không còn nhớ đến việc này. Ban đầu, tiểu A Hồ đều được cho uống sữa dê đã chuẩn bị sẵn. Sau này khi rời khỏi biên giới Lĩnh Nam, đi qua các thị trấn có người ở, Cảnh Thước đã bỏ ra một số tiền lớn để mời một bà vú nuôi theo đoàn quân.

Mãi đến một ngày, khi Cảnh Thước giúp Đoạn Vân Thâm lau người, hắn bất ngờ phát hiện b* ng*c của Đoạn Vân Thâm dường như có điểm khác biệt so với trước—về kích thước không có thay đổi rõ ràng đặc biệt, không phồng lên lớn như của phụ nữ chỉ là có thể cảm nhận rõ ràng rằng b* ng*c phẳng lì kia hơi hơi nhô lên một chút, hơn nữa đ** nh* nhỏ bé kia đã biến thành hình dáng quả anh đào rõ rệt.

Lúc này Cảnh Thước nhớ lại chuyện Đoạn Vân Thâm từng đề cập về việc ngực mình bị căng sữa khi mang thai mới mấy tháng, hắn thử thăm dò nhẹ nhàng xoa, khẽ nắn một chút.

Cảnh Thước:...

Không ai ngờ được cơ thể Đoạn Vân Thâm đã biến thành trạng thái như thế này rồi mà vẫn có thể tiết ra sữa mẹ.

Ngay cả Cảnh Thước, người thường ngày luôn giữ vẻ điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng lúc này nhìn thấy chất lỏng màu trắng ngà tràn ra cũng cảm thấy có chút không tự nhiên.

Nhưng trong tình trạng này Đoạn Vân Thâm sẽ không thể tự mình xử lý chuyện này được. Cảnh Thước dừng lại một lát, đưa tay dùng ngón tay lau đi.

Giọt chất lỏng màu trắng ngà đó đọng lại trên đầu ngón tay vì hành động này, Cảnh Thước chợt nghĩ nếu Đoạn Vân Thâm lúc này còn tỉnh thấy chuyện như vậy xảy ra e rằng không phải xấu hổ đến mức gào thét như sói thì cũng bắt đầu chạy trốn khắp nơi rồi. Nhưng lúc này cậu vẫn yên ổn, tĩnh lặng.

Không biết là xuất phát từ tâm trạng gì, Cảnh Thước thế mà lại bôi giọt chất lỏng màu trắng đó từ đầu ngón tay lên môi Đoạn Vân Thâm.

Vốn dĩ chỉ có một chút xíu, sau khi bôi lên thì hoàn toàn không nhìn ra màu sắc, chỉ làm đôi môi Đoạn Vân Thâm ẩm ướt hơn một chút.

Đoạn Vân Thâm hoàn toàn không hay biết về mọi chuyện đang xảy ra, vẫn nhắm mắt lại ngủ say bình yên.

Cảnh Thước cúi đầu, làn da màu lúa mì tinh tế, trơn bóng, hàng mi dài mảnh, đổ một bóng râm trước mắt. Vì vừa mới giúp cậu gội đầu nên tóc lúc này vẫn còn ẩm ướt, có giọt nước nhỏ xuống theo ngọn tóc hơi xoăn tí tách trên vai.

Cảnh Thước ghé sát vào hôn lên môi Đoạn Vân Thâm, dùng đầu lưỡi l**m sạch mùi sữa còn sót lại trên môi cậu.

Từng chút một, cứ như thể đang cố tình kéo dài mỗi động tác đều được thực hiện rất chậm.

Mặc dù cảm xúc dường như ám muội và nồng đậm như vậy nhưng Cảnh Thước lại không có hành động nào sâu hơn, chỉ là l**m sạch hương vị ngọt ngào đó rồi lui trở về.

Sau khi lùi lại Cảnh Thước lập tức nghiêm túc nhìn chằm chằm gương mặt Đoạn Vân Thâm, cứ như đang mong chờ người này sẽ mở mắt ra ngay lập tức, rồi bắt đầu bối rối, xấu hổ tìm cách che đậy hoặc xin lỗi. Đương nhiên cũng có khả năng Đoạn Vân Thâm sẽ chỉ ngơ ngác nhìn hắn không biết chuyện gì vừa xảy ra cũng hoàn toàn không nhận ra hắn vừa bôi thứ gì lên môi mình.

Nhưng Đoạn Vân Thâm không hề mở mắt.

Tất cả những tình huống mà Cảnh Thước tưởng tượng đều không xảy ra. Cậu vẫn chỉ nằm yên tĩnh ngoan ngoãn và tiếp tục ngủ say.

Cảnh Thước khẽ thở dài mang theo chút buồn bực và sự dung túng bất lực: "Vân Thâm còn muốn ngủ bao lâu nữa đây? Không muốn nhìn tiểu Cảnh Dục sao?"

Đoạn Vân Thâm đương nhiên không trả lời nên Cảnh Thước lại cầm khăn tắm lên tiếp tục giúp lau người.

Mặc dù Đoạn Vân Thâm vẫn chưa tỉnh lại, nhưng nhờ sự việc này tiểu A Hồ cuối cùng cũng được bú mẹ.

Khi đứa bé đói, Cảnh Thước liền đỡ Đoạn Vân Thâm dựa ngồi vào lòng mình, luồn cánh tay qua dưới nách cậu vòng ra trước ngực để hỗ trợ ôm tiểu A Hồ sau đó cởi bỏ quần áo của Đoạn Vân Thâm để đứa bé có thể bú thoải mái hơn.

Trong mắt người ngoài, tư thế này khiến cả ba người trong gia đình dường như dính chặt lại với nhau gần như hóa thành một.

Tiểu A Hồ bú một cách ngon lành.

Thỉnh thoảng Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm đang ngủ say trong lòng mình lại thấy bỗng dưng nổi cáu, cúi sát xuống khẽ cắn một cái nhẹ nhàng lên cổ Đoạn Vân Thâm.

Trong lòng thở dài một câu: "Rốt cuộc người này khi nào mới có thể tỉnh lại đây?"

Lĩnh Nam quả thực có một khoảng cách với kinh thành.

Đến khi đội ngũ của Cảnh Thước đuổi tới kinh thành, quân Giang Nam đã sớm đánh đến chân thành, hơn nữa bao vây kinh thành kín mít.

Cảnh Thước không hề có ý định đưa Đoạn Vân Thâm vào nơi nguy hiểm. Hắn tìm một trấn nhỏ an toàn cách kinh thành không xa để an trí Đoạn Vân Thâm cùng tiểu A Hồ, đồng thời để lại A Tứ và Thập Thất chăm sóc họ.

Đoạn Vân Thâm vẫn chưa tỉnh lại nhưng cổ độc trên người đã được hóa giải gần xong.

Cảnh Thước thắp một cây hương được chế tạo chuyên biệt để giải cổ Hồng Tiêu. Sau đó dùng thuốc tắm đặc chế ngâm Đoạn Vân Thâm trong vài canh giờ, ngâm cho đến khi những hình xăm trên người Đoạn Vân Thâm dường như mất kiểm soát một cách điên cuồng, nhanh chóng bò lan khắp nơi. Lúc này Cảnh Thước cắt vài giọt máu từ ngón tay Đoạn Vân Thâm, đặt phía dưới một chén rượu bằng vàng thon dài. Dưới đáy chén đặt một chiếc răng nanh màu đen nhỏ của con rắn Nam Du.

Cổ độc trên người Đoạn Vân Thâm dường như bị chiếc răng nanh đó hấp dẫn, bắt đầu tuôn về. Từ đầu ngón tay Đoạn Vân Thâm nhỏ giọt ra những giọt máu đen có mùi thơm lạ lùng.

Những giọt máu đen đó rơi vào chén rượu không hề nằm yên, ngược lại bắt đầu chầm chậm ngọ nguậy. Sau khi bao vây chiếc răng nanh, chúng bắt đầu mang theo răng nanh bò theo thành chén rượu hướng lên trên.

Chén rượu vàng này hơi sâu, chúng bò đến nửa chừng thì mất sức, lại từ từ rơi xuống, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Khi phần cổ độc mà Đoạn Vân Thâm có thể bài xuất trong ngày hôm nay đã được bài trừ hết, Cảnh Thước liền đốt lửa phần cổ độc trong chén rượu. thấy dòng máu đen đó cháy lên như dầu thô, còn phát ra tiếng "tư tư" rất nhỏ, giống như tiếng mỡ bị đổ vào dầu.

Chỉ cần lặp lại vài lần như vậy nữa, cổ độc trên người Đoạn Vân Thâm sẽ được trừ sạch.

Mấy ngày gần đây nhiệt độ cơ thể Đoạn Vân Thâm đã rõ ràng trở lại mức nhiệt độ bình thường của người. Hô hấp và mạch đập tuy đã khôi phục nhưng lại cực kỳ không ổn định, đặc biệt là nhịp tim rất hỗn loạn.

Không ai biết kết quả nào đang chờ đợi cậu.

Sau khi thu dọn tất cả những vật dụng vừa dùng để trừ cổ độc, Cảnh Thước bước đến hôn nhẹ lên trán Đoạn Vân Thâm, "Ta tiếp theo có thể cần phải rời đi vài ngày, Vân Thâm và tiểu A Dục ngoan ngoãn ở đây chờ ta được không?"

Đoạn Vân Thâm vẫn giữ bộ dạng ngủ say ngoan ngoãn. Chỉ có đứa nhỏ đặt trong giỏ trẻ con cách đó không xa phát ra tiếng "ê ê a a".

Cảnh Thước bước tới ôm đứa bé lên, đặt cạnh Đoạn Vân Thâm rồi đưa tay xoa xoa khuôn mặt mũm mĩm của nó. Sau đó đứng dậy đi ra khỏi phòng.

A Tứ và Thập Thất đều đang chờ ngoài cửa. Cảnh Thước dặn dò đơn giản họ một vài điều về cách chăm sóc Đoạn Vân Thâm và đứa bé rồi rời khỏi.

Hệ thống online đúng giờ vào ngày hôm sau, kể từ lúc Cảnh Thước rời đi.

Nếu Đoạn Vân Thâm không hoàn thành nhiệm vụ tục mệnh còn lại chắc chắn sẽ chết. Hệ thống có thể lựa chọn giúp đỡ cứu cậu một mạng hoặc cứ thế nhìn cậu chết.

Hệ thống hôm nay chạy trốn sự giám sát từ chủ hệ thống, online liên tục mười lần nhưng mỗi lần lên mạng đều đã quyết tâm rồi lại lập tức hối hận. Vào giây phút cuối cùng, gần đến giờ Tý hệ thống đã giúp Đoạn Vân Thâm tục mệnh. Khi thực hiện, nó nghĩ thầm: "Biết đâu cái người xui xẻo này vừa tháo gỡ cổ độc xong lại chết vì thương tích quá nặng chưa kịp lành thì sao? Cậu có thể chết một cách rất tự nhiên và hợp lý, có lẽ Cảnh Thước nhà nó cũng đã chuẩn bị tâm lý cho việc Đoạn Vân Thâm chết vì cổ độc. Việc nó tục mệnh hôm nay chỉ là không để cậu chết một cách quá đột ngột mà thôi."

Hệ thống đã bắt đầu mềm lòng.

Nói chính xác hơn nó bắt đầu do dự có nên để Đoạn Vân Thâm tiếp tục sống hay không, từ lúc nó nhận ra rằng khi Cảnh Thước tưởng Đoạn Vân Thâm đã chết, hắn đã vô thức lựa chọn ngủ say không tỉnh, trông như muốn đi theo Đoạn Vân Thâm.

Sau đó, sự thân mật giữa Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm một mặt khiến hệ thống tức đến chết đi sống lại, nhưng mặt khác cũng khiến nó nhận ra rằng trong khoảng thời gian nó offline, hai người này đã trở nên khăng khít, gắn bó. Đoạn Vân Thâm dường như đã trở thành một phần không thể tách rời của Cảnh Thước.

Nó không muốn để Đoạn Vân Thâm sống sót. Đây là tình địch, hơn nữa còn là tình địch được Cảnh Thước cưng chiều và sinh con cho Cảnh Thước. Mối thù này sắp thành không đội trời chung! Nhưng nó cũng lo lắng rằng nếu Đoạn Vân Thâm thật sự chết, Cảnh Thước nhà nó về sau sẽ trở nên cô đơn, cuộc sống cũng sẽ rất khó khăn.

Vì thế hệ thống tự biến mình thành một bệnh nhân kép mắc chứng trì hoãn và khó khăn trong lựa chọn. Mỗi ngày đều điên cuồng đấu tranh với chính mình, mỗi lần online lại có một ý định khác nhau nhưng không bao giờ đưa ra được quyết định cuối cùng.

Nó không cứu Đoạn Vân Thâm nhưng cũng không để Đoạn Vân Thâm đi tìm cái chết.

Quân Lĩnh Nam lần này về kinh thành giương cao ngọn cờ "Cần Vương hộ giá." Nhưng đội quân này rốt cuộc sẽ chọn phò tá vua hay chọn cùng quân Giang Nam đạp đổ kinh thành, tất cả đều phụ thuộc vào một câu nói của Cảnh Thước.

Ban đầu tất cả những người biết ơn đều nghĩ rằng Cảnh Thước sẽ dẫn đội quân này cùng quân Giang Nam đánh vào kinh thành. Ngay cả những tướng sĩ đi theo Cảnh Thước cũng âm thầm lo lắng chờ xem cựu bạo quân này sẽ ra lệnh gì và họ nên chọn lựa thế nào. Cảnh Thước vốn là Thiên Tử, việc hắn chưa chết mà lưu lạc bên ngoài trong khi Cảnh Dật lên ngôi đã chứng minh sự kiện mừng thọ Thái Hoàng Thái hậu năm xưa có ẩn tình khác. Cảnh Dật rất có khả năng là cướp ngôi, chiếm quyền. Hơn nữa sau sự việc ở Vũ Thành, Cảnh Thước đã được lòng quân trong quân đội, ngược lại hành vi của Cảnh Dật lại khiến người ta thất vọng. Nhưng việc cùng quân phản tặc Giang Nam đạp đổ chính kinh đô của mình là điều mà người ta không thể chấp nhận được. Việc này đối với quân Lĩnh Nam, những người quay về để "Cần Vương," là một tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Không ai ngờ rằng ngay lúc thiên hạ cho rằng Cảnh Thước sẽ dẫn người đánh vào kinh thành, Cảnh Thước lại chọn ra tay trước với quân Giang Nam.

Việc này không chỉ khiến quân Lĩnh Nam và các quan viên trong kinh thành kinh ngạc, ngay cả quân Giang Nam cũng không thể ngờ tới.

Sau trận chiến Vũ Thành ở Lĩnh Nam, việc "Cẩm công tử" chính là bạo quân đã là điều mọi người đều biết. Thông tin này bắt đầu lan truyền từ Lĩnh Nam sang các khu vực khác. Khi quân Giang Nam biết chuyện, họ tự nhiên đưa ra lời đề nghị sẵn lòng hợp tác với Cảnh Thước,m cùng nhau đánh vào kinh thành, sau đó chia đôi thiên hạ.

Trong binh pháp, không chán ghét lừa dối. Ngay trong tiệc rượu mà quân Giang Nam mở ra để chiêu đãi Cảnh Thước, hắn đã bắt giữ được thủ lĩnh hiện tại của quân Giang Nam. Người này là trưởng tử của Thi gia Giang Nam, nếu Giang Nam thật sự độc lập xưng vương, người này sẽ được coi là Thái tử Giang Nam.

Sở dĩ có thể thuận lợi bắt được người này, không thể không kể đến công lao của Nhất Niệm, người đã nội ứng ngoại hợp.

Khi quân Giang Nam phá thành Giang Bắc, Thi Nguyệt Phinh vẫn còn ở trong thành Giang Bắc chăm sóc những đứa trẻ mồ côi. Nàng quả thật đã quyết tâm, từ bỏ ý định tìm ý trung nhân, một lòng chăm sóc đám trẻ. Vì số lượng trẻ con quá đông nên không thể nào đưa chúng chạy thoát khỏi thành Giang Bắc.

Mặc dù Nhất Niệm không có quan hệ tốt với Thi gia Giang Nam nhưng lại rất thân thiết với muội muội Thi Nguyệt Phiên này. Ngày xưa ở chùa Tiểu An, Thi Nguyệt Phinh đã từng vì bảo vệ Nhất Niệm mà bị thương nặng suýt mất mạng.

Giờ đây Thi Nguyệt Phinh đang gặp nguy hiểm ở thành Giang Bắc. Một khi thân phận là con gái Thi gia của nàng bị bại lộ, nàng chắc chắn sẽ bị Giang Bắc bắt giữ làm con tin để uy h**p Giang Nam rút quân. Nhất Niệm tự nhiên sẽ không thể đứng nhìn chuyện này xảy ra nên đã chạy đến đó để che chở cho cô em gái này.

Nhất Niệm làm việc từ trước đến nay đều đơn giản thô bạo và không nói lý. Hắn ta biết rằng Thi Nguyệt Phinh nếu cứ ở trong phạm vi thế lực của triều đình Cảnh Dật thì trước sau sẽ không an toàn. Vì thế, hắn hoạt động ngay bên trong thành Giang Bắc, giúp quân Giang Nam phá thành Giang Bắc.

Ý nghĩ lúc đó của hắn ta chỉ là cần Giang Nam phá được thành Giang Bắc, biến thành này thành phạm vi thế lực của quân Giang Nam, Thi Nguyệt Phinh, con gái Thi gia tự nhiên sẽ có thể sống dưới sự bảo vệ của Thi gia.

Chỉ là Nhất Niệm không ngờ tới một điều: Thi gia trưởng tử, sau khi phá thành Giang Bắc và đón em gái mình về, việc đầu tiên hắn làm là đóng gói muội muội mình và dâng cho một vị quý nhân. Vị quý nhân này chính là người mà Thi Nguyệt Phiên đã bỏ hôn ước trước đây.

Không ai ngờ rằng trưởng tử Thi gia này lại có thể tàn nhẫn đến mức đó. Đừng nói là Nhất Niệm, ngay cả Thi Nguyệt Phinh cũng chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào kết cục như vậy. Ban đầu, nàng chỉ nghĩ người huynh trưởng đó có vẻ xa cách, không thân thiết với mình mà thôi.

Các thế gia Giang Nam tuy giàu có nhất vùng nhưng phần lớn đều chỉ có tiền tài. Nếu không có vị quý nhân này giúp đỡ, họ không thể nào nhanh chóng xây dựng được quân đội.

Nói về vị quý nhân kia, ông ta cũng không thực sự yêu thích Thi Nguyệt Phinh, chỉ là vì hôn ước đã định trước, việc Thi Nguyệt Phinh bỏ trốn khiến ông ta mất mặt nên đã sinh ra vài phần chấp niệm mang theo lòng thù hận.

Thi gia trưởng tử đưa Thi Nguyệt Phinh vào tay người này, những lăng nhục mà nàng phải chịu sau đó có thể dễ dàng tưởng tượng được.

Nhất Niệm lúc đó cũng đang ở trong quân Giang Nam. Khi biết được việc này thì đã là sáng hôm sau. Hắn ta cũng không hề ra tay ngay mà lẳng lặng ẩn mình như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Cho đến khi Thi gia trưởng tử nhắc đến việc hợp tác với Cảnh Thước, bạo quân năm xưa để cùng nhau phá kinh thành.

Dù sao thì quân Lĩnh Nam đã đuổi tới chân kinh thành. Lúc này thêm một người bạn thì vẫn tốt hơn là thêm một kẻ địch. Nếu hai bên đánh nhau ngay bên ngoài kinh thành, e rằng sẽ để kẻ ngồi trong kinh thành hưởng lợi ngư ông thì không hay.

Vì thế, Thi gia trưởng tử cố ý mở tiệc chiêu đãi Cảnh Thước, nói là muốn giúp giành lại ngôi vị hoàng đế sau đó thiên hạ sẽ chia đều, mỗi người làm vua một phương.

Chỉ là không may, trước khi tiếp xúc với Cảnh Thước, Nhất Niệm đã liên hệ với Cảnh Thước.

Hai người họ cũng coi như có quen biết từ trước, lúc này lại có chung mục tiêu nên nhanh chóng định ra kế sách nội ứng ngoại hợp. Nhất Niệm làm nội ứng, trực tiếp loại bỏ khả năng quân Giang Nam xuất hiện tiếp viện khi yến hội xảy ra chuyện, đồng thời đặt bản thân và Thi Nguyệt Phinh vào vị trí an toàn. Dù sao về mặt ngoài, người bắt giữ và giết Thi gia trưởng tử chính là Cảnh Thước, vị bạo quân này.

Cuối cùng chính Thi Nguyệt Phinh đã tự tay đâm con dao vào trái tim của vị "người ca ca tốt" đó, chấm dứt mạng sống của hắn.

Tất cả mọi người đều không hiểu được vì sao Cảnh Thước lại đưa ra lựa chọn như vậy. Xét theo tính cách và lợi ích của hắn, hợp tác với quân Giang Nam mới là giải pháp tối ưu.

Đối đầu với quân Giang Nam là trăm hại mà không một lợi đối với Cảnh Thước. Trong kinh thành lại là tử địch. Nếu hắn đối phó với Thi gia Giang Nam lỡ xảy ra sơ suất, thì cả hắn và quân Giang Nam đều tổn thương, e rằng đó chính là cơ hội để Cảnh Dật trong kinh thành xoay chuyển tình thế.

Chỉ có Cảnh Thước tự mình biết, việc này chẳng qua chỉ vì một Đoạn Vân Thâm mà thôi.

Trước khi về kinh, Trác Nhược Dương từng tìm gặp Cảnh Thước, thỉnh cầu hắn phù hộ cho cô em gái nhỏ của mình sau khi trở về kinh.

Ý của Trác Nhược Dương lúc đó không phải là muốn Cảnh Thước đối đầu trực tiếp với quân Giang Nam mà chỉ muốn hắn sau khi nhập kinh sẽ bảo vệ sự an toàn cho gia đình tiểu hôn thê của mình.

Khi Trác Nhược Dương nói việc này, sự lo lắng trong ánh mắt thật lòng đến thế. Hắn vốn trông là một người rất tùy tiện nhưng khi nhắc đến vị hôn thê của mình, sự lo lắng trong ánh mắt lại chân thành.

Cảnh Thước vốn là người có tính tình bạc bẽo. Chỉ là lần này ở Lĩnh Nam, hắn lần lượt trải qua "tử biệt" với Đoạn Vân Thâm, rồi sau đó lại là "sinh ly" với tiểu A Hồ. Những biến cố như vậy chung quy vẫn tạo ra sự xúc động trong hắn.

Tâm trạng của Trác Nhược Dương, có lẽ chính là tâm trạng của Cảnh Thước đối với Đoạn Vân Thâm, cái cảm giác muốn bảo vệ người đó một đời bình an nhưng lại bất lực vì đủ mọi nguyên nhân.

Mọi người đều nói muốn thiên hạ thái bình, mọi người an cư lạc nghiệp.

Nhưng trên thực tế, từ "thái bình thịnh thế" đều rỗng tuếch. Đại đa số thời điểm, mọi người nói muốn điều này, chẳng qua là muốn chính mình và người mình yêu thương đều có thể vui vẻ, an khang, rồi sau đó lại suy bụng ta ra bụng người, hy vọng người khác và người họ yêu thương cũng có thể bình an, vui vẻ.

Cảnh Thước không biết hiện giờ mình có yêu thế gian này hay không, nhưng hắn cảm thấy mình bắt đầu hy vọng thế gian này trở nên tốt đẹp hơn một chút. Chỉ khi đó, Vân Thâm và đứa con của hắn mới không gặp phải những chuyện như vậy.

Thế nhân gọi ta yêu Trường An, kỳ thật chỉ yêu một người nào đó ở Trường An.

Cái gọi là yêu thế gian, cũng chẳng qua bởi vì yêu một người trong thế gian này mà thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện