Ngươi xoa......? Ngươi xoa cái gì?!

Đoạn Vân Thâm bối rối, vội vàng gạt tay Cảnh Thước đang đặt ở ngực mình ra. Không chỉ gạt ra mà còn giữ chặt lại sợ Cảnh Thước thật sự làm bậy.

Lời Cảnh Thước nói thật sự không có ý gì xấu. Khi Đoạn Vân Thâm vừa nhắc đến chỗ sưng kia, Cảnh Thước vốn không lường trước được, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ làm sao để ái phi của mình thoải mái hơn một chút thế là buột miệng nói ra câu đó.

Logic đơn giản giống như: ăn no quá bị đầy bụng, để ta xoa xoa cho.

Hơn nữa câu nói của Đoạn Vân Thâm cũng không có gợi ý gì khác để Cảnh Thước tiếp lời. Nếu Đoạn Vân Thâm nói khó chịu mà Cảnh Thước im lặng thì có được không?

Lúc này thấy Đoạn Vân Thâm phản ứng dữ dội như vậy, Cảnh Thước mới nhận ra lời mình nói có vẻ mang ý nghĩa khác, thế là hắn bị xem như "tên trộm ngọc trộm hương", oan uổng một cách vô tội.

Đoạn Vân Thâm: "Huynh nhìn ta làm gì? Nhìn cũng không được!"

Này, ngừng cái ánh mắt đó đi, đại hồ ly của ta ơi!

Ngươi còn xoa xoa? Ngươi định xoa thế nào? Chỗ đó có thể tùy tiện xoa sao?

Đừng tưởng ánh mắt oan ức kia có thể làm ta động lòng! Không được là không được!

Đoạn Vân Thâm nắm chặt tay Cảnh Thước, bản thân co rụt lại vào trong chăn. Thói quen ngủ cuộn mình trong chăn mùa đông này chắc cả đời cũng khó sửa.

Đoạn Vân Thâm: "Ngủ đi!"

Cảnh Thước: "..."

Đoạn Vân Thâm cũng không nắm tay Cảnh Thước lâu. Thứ nhất là thấy hồ ly nhà mình dường như không có ý đồ xấu, thứ hai là khi không còn nghĩ ngợi gì, Đoạn Vân Thâm ngủ rất nhanh. Trong cơn mơ màng cậu buông tay Cảnh Thước ra một cách vô thức.

Ai ngờ lúc bị nắm tay thì Cảnh Thước ngoan ngoãn, vừa buông ra hắn liền dùng tay kéo Đoạn Vân Thâm ra ngoài.

Đoạn Vân Thâm: "Hả?"

...Ta là ai, ta đang ở đâu, chuyện gì đang xảy ra?

Gì thế?

Ta sắp ngủ rồi mà ngươi còn làm gì thế?

Cảnh Thước chạm nhẹ lên môi Đoạn Vân Thâm sau đó nói: "Ngủ ngon nhé."

Đoạn Vân Thâm: "..."

Tin không, ta cắn chết ngươi đấy? Ta sắp ngủ rồi mà!

Đoạn Vân Thâm nhìn chằm chằm vai và cổ Cảnh Thước, như đang chọn chỗ để "hạ miệng".

Đây là ngươi ép ta! Ngày báo thù đã đến!

Tuy nhiên chưa kịp cắn Cảnh Thước đã kéo chăn lên trùm kín đầu Đoạn Vân Thâm sau đó ôm chặt lấy cậu chuẩn bị ngủ thật sự.

Ngày xưa không biết ai tối nào cũng trèo cửa sổ đòi hôn, bây giờ người ta tự giác đưa nụ hôn đến mỗi tối thì lại còn giận dỗi.

Đàn ông ấy mà, có được rồi thì không biết trân trọng.

Đoạn Vân Thâm lúc này đang thẹn quá hóa giận vì chuyện ngực bị sưng, cảm thấy mình đã hoàn toàn xé nát và nuốt trọn hai chữ "liêm sỉ". Lúc nửa ngủ nửa tỉnh lại bị Cảnh Thước kéo ra hôn một cái, càng tức đến không chịu được. Thế là uất ức cuộn mình trong chăn nghẹn ngào tiếp tục vùi đầu vào giấc ngủ.

Hai người ôm nhau đối mặt, chỉ cần Cảnh Thước ôm sát một chút, cậu có thể cảm nhận được cái bụng hơi nhô lên của Đoạn Vân Thâm.

Thực tế, Cảnh Thước biết sự thay đổi ở bụng của Đoạn Vân Thâm sớm hơn cả cậu. Nhưng chuyện ngực thì bên ngoài không có gì thay đổi, Cảnh Thước có là thần tiên cũng không thể nhận ra được.

Đoạn Vân Thâm ngủ trong lòng Cảnh Thước một lúc, càng nghĩ càng tức, đột nhiên như một chú mèo nổi cáu quay lưng lại với Cảnh Thước để ngủ. Cảnh Thước bật cười nhưng vẫn từ phía sau ôm cậu vào lòng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Đoạn Vân Thâm lại vùi đầu vào ngực Cảnh Thước. Ngủ thành thói quen rồi, mùa đông ngủ như vậy quả thực ấm áp hơn nhiều. Ừm, chỉ là hơi khó thở.

Đoạn Vân Thâm mặt mỏng, chuyện này ngoài Cảnh Thước ra cậu không kể với ai. Sưng thì sưng thôi, cũng không chết được, hôm sau vẫn tung tăng như bình thường. Cảnh Thước thì lo lắng tìm Nhất Niệm hỏi vài câu, biết được chuyện này là bình thường, không có cách nào thuyên giảm. Nếu phải nói thì đơn giản là chú ý ăn uống, nghỉ ngơi, ăn thanh đạm, ít cay, ngủ sớm dậy sớm. Mấy câu dưỡng sinh này đúng là "thuốc vạn năng" trong y học, bệnh gì cũng vậy, kiểu gì cũng khuyên ăn thanh đạm.

Cảnh Thước giúp Đoạn Vân Thâm để ý đến chế độ ăn uống, nhưng cũng không biết Đoạn Vân Thâm đã đỡ hơn chưa vì hễ nhắc đến chuyện này là cậu lại nổi cáu.

Điều Đoạn Vân Thâm lo lắng hơn là thai kỳ mười tháng chỉ mới bắt đầu. Nếu sau này chỗ đó ngày càng... thì phải làm sao?

May mắn là vẻ ngoài của cậu không có gì thay đổi, chỉ là cảm giác bên trong hơi chướng chướng. Nếu cả cơ ngực cũng dày lên thì chắc Đoạn Vân Thâm phải đi tìm miếng đậu phụ tự đâm đầu vào mà chết mất, aizz, lại thấy lo nữa rồi.

Làm mẹ đúng là không dễ dàng!

Loáng cái đã đến cuối năm, bên ngoài tiếng pháo nổ đùng đoàng. Dù đã tích trữ kha khá pháo từ trước, nhưng ban đầu Cảnh Thước không cho Đoạn Vân Thâm đi xem. Đoạn Vân Thâm bực mình, pháo này là do cậu đi mua cơ mà.

Cảnh Thước nói ngắn gọn: "Không sợ bị thương à."

Đoạn Vân Thâm: ...

Mặc dù không rõ tuổi thật của nguyên chủ là bao nhiêu nhưng ít ra cũng phải hai mươi tuổi chứ?

Là hai mươi chứ không phải mười hai, huynh đệ ơi! Có ai lại không cho người hai mươi tuổi chơi pháo vì sợ bị pháo làm bị thương không?

Ngươi khinh thường ta đấy à, huynh đệ!

Đời trước vì lệnh cấm pháo hoa nên cậu chưa từng được chơi pháo. Giờ đến cổ đại rồi lại bị cấm chơi chỉ vì một lệnh đặc biệt dành cho riêng cậu à?

Lúc này Hạng Nhất Việt và Nhất Niệm đã châm pháo và pháo hoa. Nhất Niệm chủ yếu là để dỗ dành em gái mình, còn Hạng Nhất Việt thì làm theo lệnh của Cảnh Thước.

Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước khoác hai chiếc áo khoác đen trắng đứng ở cửa quán trọ, nhìn thấy Hạng Nhất Việt ở đằng kia đang lớn tiếng bảo Thi Nguyệt Phinh đứng tránh xa ra, nhỡ pháo bắn trúng thì không phải chuyện đùa.

Đoạn Vân Thâm: ...

Hóa ra mình được đối xử y như con gái à?

Đoạn Vân Thâm không chịu, giang cánh ra định bay về phía đó (hiệu ứng cánh chủ yếu do áo khoác tạo ra).

Bay chưa được hai cái đã bị Cảnh Thước kéo lại.

Đoạn Vân Thâm: ??

Hồ ly tinh ơi, ngươi không hợp lý rồi.

Cái kiểu nâng niu sợ vỡ, ngậm vào sợ tan này, ngươi...

Ngươi đừng ép ta hỏi câu "Hồ ly con với ta rơi xuống nước, ngươi cứu ai", giờ ta bắt đầu thấy ngươi yêu hồ ly con hơn yêu ta rồi.

Cảnh Thước: ...

Dù không biết ái phi của mình đang nghĩ gì, nhưng nhìn biểu cảm này thì biết ngay trong đầu cậu lại chạy đi đâu rồi.

Cảnh Thước đành bất lực: "Ngoan nào."

Thật ra Cảnh Thước ngăn Đoạn Vân Thâm không chỉ vì sợ pháo làm bị thương.

Thành Giang Bắc lạnh buốt, ban đêm nước đóng băng nhưng hai ngày này ban ngày lại có nắng. Lớp tuyết trên đường ban ngày tan chảy, đêm đến lại đóng băng lại, ngay cả đi bình thường cũng phải cẩn thận, huống chi sau khi châm pháo xong phải chạy. Lỡ một chút không để ý thì sao?

Đoạn Vân Thâm vừa lo xong cái bụng nhỏ lại lo ngực căng tức, tuy lo lắng nhưng cũng chỉ một lát thời gian còn lại thì vẫn thiếu ý thức của một người đang mang thai. Cậu suốt ngày nhảy nhót lung tung, nghe thấy chỗ nào có đồ ăn ngon hay cái gì hay ho là lôi Cảnh Thước chạy nhanh hơn cả thỏ, tất cả đều nhờ Cảnh Thước chăm sóc.

Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm một lúc lâu, cuối cùng bất lực thở dài.

Phong thủy xoay vần, trước đây khi hai người đối mặt, thường thì Đoạn Vân Thâm sẽ là người chịu thua trước, nhưng hôm nay cậu càng ngày càng không thể nhẫn tâm được.

Đoạn Vân Thâm chẳng cảm thấy mình sai tí nào, cứ nhìn chằm chằm vào hắn.

Cảnh Thước: "Ta đi với em."

Đoạn Vân Thâm lập tức vui vẻ, được đi là được rồi. Cậu nắm lấy bàn chân hồ ly của Cảnh Thước hôn một cái, sau đó kéo hắn chạy sang bên kia giành pháo với Hạng Nhất Việt.

Hạng Nhất Việt tự cho mình là "đại lão gia" nên thật sự khinh thường chuyện giành giật với Đoạn Vân Thâm.

Một người mang thuộc tính thẳng nam như hắn ta luôn tin rằng pháo hoa chỉ để náo nhiệt vui vẻ chỉ dành cho trẻ con trong nhà chơi.

Ông chủ quán trọ thì lại mừng thầm, tiết kiệm được tiền pháo. Lần đầu thấy khách đến ăn Tết mà lại ồn ào như vậy.

Sau một hồi ồn ào, đến tận lúc đi ngủ vẫn có thể nghe thấy tiếng pháo nổ lụp bụp bên ngoài.

Cảnh Thước nhìn pháo hoa nở rộ trên bầu trời, đột nhiên hỏi Đoạn Vân Thâm: "Chúng ta đi Lĩnh Nam tiếp nhé?"

Đề tài chuyển quá nhanh, Đoạn Vân Thâm chưa kịp phản ứng: "Hả?"

Đột nhiên chuyển đến Lĩnh Nam cũng không có vấn đề gì, dù sao ban đầu cũng là đi chơi khắp nơi, chỉ là thay đổi lộ trình có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian trên đường.

Những nơi gần thành Giang Bắc đã chơi gần hết. Theo kế hoạch của Đoạn Vân Thâm, tiếp theo sẽ đi về phía nam, ghé qua sông Mênh Mông, ăn cá sông ngắm cảnh sông, qua sông là đến Giang Nam. Cứ vừa đi vừa chơi, cảnh đẹp san sát nhau, thời gian ở trên đường rất ngắn. Nhưng nếu theo lộ trình này, muốn đến Lĩnh Nam chắc phải vài năm nữa.

Nếu bây giờ đi thẳng đến Lĩnh Nam, trên đường sẽ chẳng có gì thú vị cả.

Đoạn Vân Thâm không biết tại sao Cảnh Thước lại đột ngột nhắc đến chuyện này, liền nói: "Đi Lĩnh Nam cũng được, nhưng... cho hỏi vì sao không?"

Tất nhiên là vì cái cổ sau lưng của Đoạn Vân Thâm.

Tuy nhiên trong lòng Cảnh Thước, Đoạn Vân Thâm dường như không muốn nhắc đến nguồn gốc của cái cổ đó, nên hắn cũng không nói nhiều, chỉ bảo Hạ Giác và Phương Du đều ở gần biên giới với Nam Du, Hạng Nhất Việt muốn qua đó xem Phương Du.

Nghe chuyện này thì hoàn toàn chẳng liên quan gì đến du ngoạn cả, vì đi du ngoạn thì phải tránh những nơi có chiến sự.

Việc này không phải là nói dối. Hai ngày trước, Hạng Nhất Việt quả thật đã hỏi Cảnh Thước bao giờ thì tới Lĩnh Nam.

Hắn ta và Phương Du tuy không cùng huyết thống nhưng lại thân như huynh đệ. Giờ Hạng Nhất Việt đi du ngoạn khắp nơi cùng Cảnh Thước, còn Phương Du thì dù muốn viết thư cũng chẳng biết gửi đi đâu. Vài hôm trước, Hạng Nhất Việt vô tình nằm mơ thấy Phương Du bị chém chết trên chiến trường. Tỉnh dậy, hắn ta bỗng hoảng hốt phá bỏ rào cản quân thần trong lòng, chủ động hỏi liệu có thể đi Lĩnh Nam thăm Phương Du được không.

Việc này lại trùng khớp với những gì Cảnh Thước đang nghĩ. Hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng về hình xăm rắn đỏ trên lưng Đoạn Vân Thâm.

Hơn nữa, Cảnh Thước thật sự không thể tin tưởng được hòa thượng Nhất Niệm. Càng tiếp xúc lâu càng cảm thấy không đáng tin.

Cảnh Thước và Nhất Niệm vừa giống lại vừa không giống nhau. Họ đều thờ ơ với sinh mạng của người đời, sống chết của người khác chẳng liên quan đến mình. Chỉ là Cảnh Thước dù chưa từng được yên ổn, nhưng nỗi hận của hắn chỉ dừng lại ở giang sơn, Cảnh Thước hầu như không hận cụ thể một người nào đó. Ngay cả Thái Hoàng Thái Hậu và Cảnh Dật cũng không khiến hắn phải dùng đến từ "hận".

Nhưng Nhất Niệm thì khác, trong xương cốt toát ra sự điên cuồng, hắn thích nhìn người khác đau khổ, thích giết chóc. Bất kỳ nỗi đau của một cá nhân nào cũng có thể khiến hắn cảm thấy khoái trá, dù hắn và người đó không thù không oán.

Ban đầu, Cảnh Thước đồng ý cho Nhất Niệm đi cùng là vì muốn lợi dụng việc hắn từng ở Lĩnh Nam nhiều năm, để tìm hiểu nguồn gốc và hiểm họa tiềm ẩn của hình xăm trên lưng Đoạn Vân Thâm.

Thế nhưng sau vài tháng chung sống, Cảnh Thước lại cảm thấy để người này biết chuyện hình xăm trên người Đoạn Vân Thâm không khác gì dâng điểm yếu cho một hòa thượng thích giết chóc này. Vì thế ngoài lần thử dò đầu tiên, Cảnh Thước không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.

Tính ra việc cho đi cùng là Cảnh Thước đã tạo điều kiện cho Nhất Niệm và Thi Nguyệt Phinh. Lúc đó Thi Nguyệt Phinh bị thương nặng, họ không có nơi nương tựa nên hai người họ đã nợ Cảnh Thước một ân tình.

Nhưng nếu dùng ân tình này để yêu cầu hòa thượng nói về cổ độc, thì thứ nhất là không có lời, vì Cảnh Thước cũng không biết Nhất Niệm hiểu rõ về cổ độc đến đâu. Nhất Niệm cũng không thành thạo chuyện này, nghe lời hắn nói thì chính hắn cũng chỉ tin vào những tin đồn bên ngoài. Thứ hai, dù hòa thượng có trả ân tình và nói ra những gì hắn biết, thì điểm yếu này vẫn nằm trong tay hắn, sau này không chừng sẽ xảy ra chuyện gì rắc rối.

Suy đi tính lại chi bằng cứ gác ân tình này sang một bên, không vội vàng lúc này. Dù sao thì một người trong hai người họ có chút tiếng nói trong quân khởi nghĩa ở Lĩnh Nam còn người kia là con gái của nhà giàu nhất. Biết đâu ân tình này sau này còn có cách dùng khác.

Còn về hình xăm trên người Đoạn Vân Thâm, Cảnh Thước cũng cảm thấy không thể trì hoãn được nữa, cầu người không bằng cầu mình, nên lúc này mới đề nghị đổi lộ trình đi thẳng tới Lĩnh Nam.

Đoạn Vân Thâm nghe xong lý do Hạng Nhất Việt muốn đi gặp Phương Du thì cũng không nghĩ nhiều. Chuyện Phương Du ra biên ải, nói ra thì mình cũng là một trong những nguyên nhân trực tiếp.

Lúc này nghe Cảnh Thước nhắc đến, đương nhiên sẽ không phản đối liền dứt khoát nói: "Vậy để ta xem đổi lộ trình thế nào cho nhanh nhất."

Nói xong cậu định lấy hai nửa tấm bản đồ ra. Cảnh Thước liền nhận lấy một cách tự nhiên, nói rằng chuyện thay đổi lộ trình để hắn lo, không cần Đoạn Vân Thâm phải nhọc công.

Đoạn Vân Thâm nghe xong khựng lại, đột nhiên nhướn mày, không có dấu hiệu gì báo trước mà nói: "Nếu ta và nhãi con của huynh cùng rơi xuống nước, huynh sẽ cứu ai trước?"

...

Cuối cùng thì cậu cũng hỏi ra.

Đoạn Vân Thâm ngày càng cảm thấy Cảnh Thước coi mình như đồ vật làm bằng giấy, gió thổi là bay, gặp nước là tan, không chạm vào lửa được, không chịu nổi n*n b*p .

Có thể cậu cảm thấy n*n b*p thì vẫn chịu được...

Tóm lại trong bụng mang một đứa con vốn dĩ đã suy nghĩ nhiều rồi, trong khoảng thời gian này thấy thái độ của Cảnh Thước thay đổi khó tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ.

Năm xưa vị bạo quân kia lạnh lùng biết bao, cậu liều mạng lại gần còn bị hắn đánh, bị bóp cổ, bị cắn. Giờ đây ở bên Cảnh Thước, cậu muốn gì cũng được chỉ vào những đám mây trên trời nói đẹp, Cảnh Thước có khi còn hái xuống cho cậu.

Vui thì vui thật, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ suy nghĩ nhiều. Đột nhiên hiền lành như vậy chắc chắn phải có nguyên nhân chứ.

Nghĩ đi nghĩ lại, Đoạn Vân Thâm thấy chắc chắn là vì có thêm một hồ ly con trong bụng nên mình mới trở nên quý giá.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại Đoạn Vân Thâm làm sao mà không nghĩ được, lúc đó chính cậu đã liều mạng đi cứu hắn. Vậy việc đổi lại là cậu muốn gì cho nấy thì chẳng phải là hợp lý sao? Có gì mà phải lạ lùng.

Cảnh Thước vốn đã cầm lấy hai nửa tấm bản đồ, nghe thấy câu hỏi đau đầu mà người đàn ông nào cũng phải đối mặt, hắn dừng lại một chút rồi mới ngẩng đầu nhìn Đoạn Vân Thâm.

Cảnh Thước:?

Nghe nói người có thai tính tình dễ thay đổi, ái phi của hắn cuối cùng cũng có dấu hiệu rồi à?

Cảnh Thước chỉ liếc nhìn Đoạn Vân Thâm một cái rồi tiếp tục trải bản đồ ra thong thả nói: "Đứa trẻ sinh ra xong ta sẽ mời người dạy nó bơi."

Đơn giản thế thôi, con nít tự biết bơi, ta cứu em.

Đoạn Vân Thâm: ...

Cảnh Thước bình tĩnh như vậy, Đoạn Vân Thâm bỗng cảm thấy mình gây sự vô cớ, ấp úng "Ờ" một tiếng, sau đó giơ tay chạm vào chóp mũi, ho khan một tiếng.

Cảnh Thước thầm nghĩ, đây là nhận ra rồi nên bắt đầu ngại ngùng?

Độ dày mặt của Đoạn Vân Thâm có thể nói là kỳ lạ. Đôi khi mặt dày đến mức có thể cưỡi ngựa, nhưng có khi chỉ vài ba câu là đã đỏ mặt.

Sau một lúc ngượng ngùng, cậu dứt khoát dọn chiếc ghế đẩu trong phòng, ngồi xuống cạnh Cảnh Thước xem hắn đánh dấu các thành trấn trên bản đồ.

Đoạn Vân Thâm nhìn bàn tay đẹp cầm bút chu sa vẽ vời, nét chữ bay bổng, linh động, hoàn toàn khác với chữ viết như gà bới trên bản đồ của mình.

Chuỗi hạt Phật châu trên cổ tay rủ xuống, nhẹ nhàng đung đưa theo cử động của tay.

Chuỗi hạt Phật châu này đeo trên tay người này thật đẹp - nhưng có lẽ chủ yếu là vì hồ ly nhà mình quá đẹp nên đeo gì cũng đẹp.

Ô, hồ ly tinh lại đeo Phật châu?

Đột nhiên, phản ứng của Cảnh Thước trở nên kỳ lạ.

Đoạn Vân Thâm đang ngồi cạnh Cảnh Thước, hồn nhiên đắm chìm trong những suy nghĩ bay bổng của mình. Còn Cảnh Thước từ khi Đoạn Vân Thâm ngồi bên cạnh bỗng thấy lòng mình trở nên an ổn một cách khó hiểu.

Ngày trước khi còn là hoàng đế đêm giao thừa phần lớn rất bận rộn và náo nhiệt. Nhưng sự bận rộn và náo nhiệt ấy chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn chỉ cần làm một con rối hoàn thành những nghi lễ cần thiết còn mọi thứ khác đều không thuộc về. Đó là một cảm giác lạnh nhạt, tách rời khỏi thế giới. Cảnh Thước không quan tâm đến sự náo nhiệt đó và cũng chẳng thèm liên quan.

Nhưng bây giờ chỉ cần nghe tiếng pháo hoa ngoài kia, cảm nhận Đoạn Vân Thâm ngồi bên cạnh, không cần nói gì Cảnh Thước cũng cảm thấy một sự ấm áp từ tận đáy lòng. Cứ như thể sự náo nhiệt mà hắn từng thờ ơ giờ đột nhiên lại tìm đến.

Cảnh Thước bất chợt nghiêng đầu nhìn sang Đoạn Vân Thâm.

Đoạn Vân Thâm: Hả?

Cảnh Thước nổi hứng trêu chọc, bất ngờ hỏi: "Nếu ta và nhãi con cùng rơi xuống nước, Vân Thâm sẽ cứu ai?"

Đoạn Vân Thâm: !!??

Không phải, ngươi còn chơi phản đòn à? Nãy giờ im lặng thế, ta tưởng chuyện này đã qua rồi chứ!

Đoạn Vân Thâm giờ chỉ muốn tự tát mình một cái. Dừng lại đúng lúc không được sao? Tự dưng lại gần hắn làm gì? Lại gần làm gì chứ?? Lẽ ra mình phải trả lời xong rồi lên giường nằm ngay cho khỏe hoặc đi ủ ấm chăn cho hồ ly nhà mình không phải tốt hơn sao?

Đoạn Vân Thâm khựng lại một lúc, rồi như gặp phải kẻ thù lập tức lôi "bài thi điểm cao" của Cảnh Thước ra: "Huynh không phải nói con sẽ bơi sao?"

Cảnh Thước vẫn giữ vẻ bình thản: "Thế nếu con còn nhỏ chưa học bơi thì sao?"

Đoạn Vân Thâm: ... Huynh... huynh bắt nạt ta! Chơi vậy không được! Huynh nói con biết bơi nên ta mới bỏ qua mà!

Đoạn Vân Thâm định nói "Chính huynh cũng biết bơi mà?", nhưng lại nghĩ, nếu hỏi thế Cảnh Thước chắc chắn sẽ đáp "Thế nếu ta không biết thì sao?".

Đúng là câu hỏi chết người.

Đoạn Vân Thâm bị Cảnh Thước nhìn chằm chằm đến mức ngồi không yên. Cậu hé miệng nhưng đầu óc trống rỗng, cảm giác y như hồi bé không nghe giảng bị thầy cô gọi lên trả lời vậy.

Đoạn Vân Thâm ấp úng: "...Vậy, vậy cứu ai đây?"

Cảnh Thước: "Vân Thâm nói đi?"

Đoạn Vân Thâm: ...

Mặc dù Đoạn Vân Thâm vẫn chưa chấp nhận hoàn toàn chuyện mình có thai, nhưng lúc này cậu thực sự không thể dối lòng mà nói sẽ cứu Cảnh Thước. Lòng bàn tay hay mu bàn tay thì đều là thịt cả!

Đây là cậu đào hố để trêu Cảnh Thước, kết quả Cảnh Thước lại lừa cậu nhảy xuống. Đoạn Vân Thâm như nghe thấy tiếng mình rơi xuống đáy hố.

Đoạn Vân Thâm lắp bắp một lúc rồi quyết định quỵt không chơi nữa. Gần đây chơi cờ với Cảnh Thước đã cho cậu rất nhiều kinh nghiệm, trong đó có một bài học: chơi không lại thì chơi xấu.

Đoạn Vân Thâm đứng dậy định chuồn lên giường thì bị Cảnh Thước túm lại.

Đoạn Vân Thâm: ...

Ta sai rồi, ta không dám nữa, tha cho ta đi! Lẽ ra ta không nên "múa rìu qua mắt thợ" trước mặt hồ ly tinh  ngàn năm này. Cảnh Thước giữ chặt cậu không buông, Đoạn Vân Thâm chỉ biết khóc trong lòng.

Hồ ly đáng yêu của ta ơi, nhân vật của ngươi là bạo quân mà, giở trò làm nũng là việc của yêu phi chứ! Ngươi đừng cướp đất diễn của ta được không?!

Cảnh Thước cười trêu chọc, vẻ mặt nghiêm túc mà thong dong: "Vân Thâm vẫn chưa nói, định đi đâu?"

Đoạn Vân Thâm bị trêu đến nóng mặt.

Nhãi con, con nghe xem tiếng cha hồ ly của con nói có phải tiếng người không?!

Đoạn Vân Thâm nói một cách khó khăn và bất lực: "Ta cứu..."

"Cốc cốc cốc!"

Tiếng gõ cửa vang lên.

Đoạn Vân Thâm: !

Cảm ơn trời đất!! Người gõ cửa kia, bất kể là ai đều là ân nhân của ta!!

Cảnh Thước liếc nhìn cửa một cái, nhưng vẫn không buông tay Đoạn Vân Thâm, chỉ hỏi với giọng điệu bình tĩnh: "Ai đó?"

Giọng nói từ ngoài cửa là của tiểu nhị quán trọ: "Chủ quán chúng ta nói là đêm Giao thừa, sai tiểu nhân mang cho các vị lão gia một chén sủi cảo ạ!"

Đoạn Vân Thâm lập tức nói: "Ta ra lấy!"

Rồi cậu thoát khỏi tay Cảnh Thước, chạy ra mở cửa. Vẻ mặt người tiểu nhị tràn đầy không khí vui tươi, cười ha hả mang hai tô sủi cảo lớn tới.

Giao thừa mà vẫn phải làm việc thật không dễ dàng hơn nữa vừa rồi tiểu nhị đã "cứu mạng" mình, Đoạn Vân Thâm đã thưởng cho cậu ta không ít tiền rồi mới nhận lấy cái khay.

Đoạn Vân Thâm coi như đã tìm được cơ hội trèo ra khỏi hố, đặt tô sủi cảo trước mặt Cảnh Thước rồi ngồi xuống ăn phần của mình. Cậu chỉ muốn ăn thật nhanh súc miệng rồi lên giường giả vờ ngủ. Cậu không tin ngày mai Cảnh Thước còn nhắc lại chuyện này.

Sự thật chứng minh, vội vàng không chỉ khiến bạn không thể ăn đậu hũ nóng mà còn khiến Đoạn Vân Thâm bị bỏng vì một miếng sủi cảo. Sủi cảo vừa ra lò, nhân bên trong nóng hổi. Chút lễ nghi còn sót lại khiến Đoạn Vân Thâm không dám nhổ ra, đành nuốt trọn rồi vội vàng với lấy chén trà lạnh trên bàn.

Cảnh Thước vội vàng đứng dậy đi tới. Đoạn Vân Thâm ngậm một ngụm trà lạnh trong miệng, đợi một lúc mới nuốt xuống.

Cảnh Thước đứng dậy nâng cằm Đoạn Vân Thâm khẽ nhíu mày: "Há miệng ra ta xem."

Đoạn Vân Thâm định nghĩ "Không cần đâu?", nhưng nhìn vẻ mặt của Cảnh Thước nên đành nuốt lời vào trong, ngồi trên ghế bất lực ngửa đầu, hé miệng.

Chẳng nhìn ra được gì cả. Bị bỏng khi ăn vốn không phải chuyện gì lớn, chỉ là Đoạn Vân Thâm có chút nhạy cảm với đồ nóng, nên phản ứng hơi mạnh. Thường ngày cậu không luống cuống như vậy, hôm nay là vì bị trêu đến nóng nảy, muốn chạy trốn thật nhanh.

Lúc này Đoạn Vân Thâm ngồi trên ghế, ngửa đầu, hé miệng, vẻ mặt ngơ ngác đợi một lúc thầm nghĩ sao vẫn chưa xem xong.

Cảnh Thước thấy lưỡi cậu không sao thì mới yên lòng, rồi nói: "Vân Thâm trông như đang đợi ta hôn xuống vậy."

Đoạn Vân Thâm: Hả?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện