Mọi chuyện đang trở nên cực kỳ nghiêm trọng! Đoạn Vân Thâm nghe tiếng "buôn bán" nồng nhiệt của cô nàng hàng xóm bên cạnh mà cảm thấy như nhìn thấy tương lai của chính mình. Mà không, đừng nói tương lai, e là nó sắp xảy ra ngay bây giờ rồi.

Sau khi bị Cảnh Thước giữ chặt, Đoạn Vân Thâm hoàn toàn mất đi cơ hội bỏ trốn lần thứ hai. Lúc này, cậu chẳng còn chút cảm giác an toàn nào. Một mặt, cậu nhìn gương mặt hồ ly tinh của Cảnh Thước, hiểu thế nào là vẻ đẹp thanh tao mà quyến rũ. Mặt khác, vì một lý do rất... "thẳng thắn", cậu sợ đến mức chân mềm nhũn. Cái dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, họa quốc hại dân này... nhưng cái hung khí của người này cũng khiến người ta hồn bay phách lạc.

Giọng Đoạn Vân Thâm run run, "Thần thiếp có... có thể hỏi tại sao không ạ?"

Cảnh Thước lạnh nhạt nói: "Tại sao cái gì?"

"Còn tại sao cái gì nữa?!" Đương nhiên là tại sao cốt truyện lại đột nhiên chuyển biến bất ngờ thế này! Vừa giây trước chúng ta còn đang trên sân thượng hóng gió, ngắm sao, ngắm trăng, bàn chuyện văn chương, giang sơn tráng lệ... Sao đột nhiên lại lôi ta xuống giường rồi đè lên thế này?! Lúc ở dưới ban công, ngươi ôm eo ta, ta nói là "Đi thôi"!! Chứ không phải ta c** q**n áo lao vào ôm ngươi rồi nói "Đến đây đi"!!

Đoạn Vân Thâm khó khăn tìm từ, "Chỉ là... tình huống này tại sao lại xảy ra..."

Hàng xóm ơi!

Lời Đoạn Vân Thâm chưa dứt thì cô gái nhà bên cạnh đột nhiên hét lên một tiếng cao vút. Đoạn Vân Thâm: "..." Tiếng hét không chỉ cắt ngang lời Đoạn Vân Thâm mà còn khiến cậu quên luôn mình định nói gì. "Cuộc sống này không thể nào chịu nổi nữa!" Đoạn Vân Thâm thực sự muốn đưa tay che mặt như con đà điểu! Tình hình hiện tại quá máu me và tàn bạo, cậu cảm thấy mình căn bản không có dũng khí để đối mặt.

"Chị gái hàng xóm ơi! Có phải kiếp trước em đã trộm Wi-Fi nhà chị không?" Đoạn Vân Thâm nghĩ. "Buông tha ta đi! Ta vẫn còn là một đứa trẻ!"

Ngay khi Đoạn Vân Thâm cảm thấy mình đã xấu hổ đến mức như một con tôm luộc chín, đến cái cảnh giới muốn sống không được, muốn chết không xong thì cậu đột nhiên nhận ra: núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, cái sự xấu hổ này... lại có cái xấu hổ hơn... Bởi vì, hắn hình như đã có phản ứng.

Đoạn Vân Thâm: "..." "Thôi được, ta tuyên bố ta đã chết rồi. Ta bây giờ là một cái xác." Đoạn Vân Thâm nằm yên nhắm mắt, bắt đầu phát huy tinh thần cá mặn. Cứ đến đây đi, cứ chà đạp ta đi, trái tim ta đã chết rồi! Chết vì xấu hổ!!

"Ngươi có được thân xác ta, nhưng không thể có được ta... Ngươi có muốn trái tim ta cũng vô ích, mà nói thật, hồ ly tinh là người nhà của mình, trái tim này còn có ở chỗ mình hay không cũng khó nói. Cái thế giới bi thương này sẽ chẳng tốt đẹp lên được."

Trong lúc Đoạn Vân Thâm nằm yên, đầu óc nghĩ lung tung, cậu đột nhiên cảm thấy tay Cảnh Thước đặt trên đùi mình, dịch lên một chút nữa là sắp chạm vào "Tiểu thâm thâm" của minh!

Đoạn Vân Thâm: "!".

Đoạn Vân Thâm lại sống rồi! Cậu đột nhiên nắm chặt tay Cảnh Thước, mở to mắt trừng hắn, một bộ dạng kinh hãi quá độ.

Cảnh Thước cong cong khóe miệng, vừa hài hước vừa trêu chọc. "..."

"Còn cười, đừng có tạo nghiệp nữa chứ!" "Cái phản ứng này của ta là vì ngươi hay vì cô nàng 'buôn bán' nhà bên cạnh thì còn khó nói lắm đấy!!"

Cảnh Thước: "Ái phi cũng có phản ứng với nữ tử sao?"

Đoạn Vân Thâm: "..." "Ngươi đừng tưởng ngươi cười hỏi là ta không biết đây là câu hỏi muốn lấy mạng ta đấy!" "Ta, Nữu Cỗ Lộc - Đoạn Vân Thâm, sẽ không sơ suất đâu!!" Đoạn Vân Thâm lắc đầu như trống bỏi, chỉ muốn lập tức phủi sạch quan hệ với cô nàng hàng xóm - mặc dù hai người họ vốn dĩ chẳng có quan hệ gì.

Cảnh Thước: "Vậy ái phi đây là sao?" Vừa nói vừa định chạm vào, Đoạn Vân Thâm siết chặt tay Cảnh Thước không cho hắn động, tiện thể eo mình còn né sang một bên.

"Bệ hạ đừng..." "Người hãy để lại cho ta chút mặt mũi đi!!" "Mọi người đều là huynh đệ, hà tất phải binh khí gặp nhau chứ!"

Cảnh Thước quả nhiên không động tay, bình thản hỏi: "Ái phi vẫn chưa nói đó là gì?"

Đoạn Vân Thâm cắn răng, giậm chân một cái, "Vì Bệ hạ, vì Bệ hạ được chưa... Trời sắp sáng rồi, thần thiếp nên về Đại Lý Tự... Ưm... ân..." Đoạn Vân Thâm nói không hợp là muốn bỏ chạy ngay.

Trước đó, khi Cảnh Thước dẫn cậu ra ngoài, hắn giả vờ là kẻ cướp bắt cóc con tin, nói rằng khi hắn an toàn sẽ thả Đoạn Vân Thâm về. Theo ý này Đoạn Vân Thâm tối nay vẫn phải về Đại Lý Tự, chờ ngày mai sẽ được đón về cung một cách đàng hoàng. Đoạn Vân Thâm đưa lý do này ra, miễn cưỡng cũng coi như hợp lý.

Thế nhưng, hợp lý cũng vô ích bạo quân tỏ vẻ hắn không muốn nghe. Cảnh Thước liền cúi xuống cắn Đoạn Vân Thâm một cái, cắn vào khóe môi, cắn nhẹ nhàng rồi dán hẳn lên. Cô nàng hàng xóm bên cạnh có lẽ sẽ không ngừng nghỉ trong chốc lát. Đoạn Vân Thâm một mặt cảm thấy đầu óc mình hỗn loạn vì thiếu không khí do nụ hôn, mặt khác là trong mớ hỗn độn đó còn có tiếng "buôn bán" từ nhà bên cạnh làm nhạc nền.

Cảm giác này không chỉ là xấu hổ hay phê pha thông thường. Đoạn Vân Thâm cảm thấy như giây tiếp theo mình sẽ tan biến thành một làn khói nhẹ bay lên tiên giới. Ngay lúc cậu tưởng mình đã nhìn thấy Tam Thanh lão tổ và chư Phật Tây Thiên xếp hàng như đón lãnh đạo quốc gia, nhiệt liệt bắt tay cậu và nói "Đồng chí vất vả rồi", thì đột nhiên Đoạn Vân Thâm cảm thấy tay Cảnh Thước như dừng lại trên vạt áo mình. Không phải muốn xé toạc ra, mà giống như một cử chỉ vô thức v**t v* khi tình cảm dâng trào.

Đoạn Vân Thâm: "!" lập tức từ giã Tam Thanh và Bồ Tát để trở về với nhân gian!

Đoạn Vân Thâm còn đang giữ một tay giờ thì một tay khác lại đặt trên vạt áo. Cậu chỉ có thể gắng gượng gom chút ý thức còn sót lại từ sự hỗn loạn cận kề ngạt thở để điều khiển một tay ngăn không cho người kia kéo quần áo mình. Nhưng lúc này, lo được cái này thì hở cái kia. Đoạn Vân Thâm vốn đã đầu óc quay cuồng vì thiếu oxy, giờ lại càng bối rối như có mười tay cũng không đủ dùng.

Cảnh Thước khó khăn lắm mới buông môi Đoạn Vân Thâm ra, ghé sát tai cậu nói nhỏ nhẹ: "Trẫm không định chạm vào ái phi, nhưng nếu ái phi cứ tiếp tục trêu chọc thế này, trẫm không thể đảm bảo đâu."

Đoạn Vân Thâm: "???" "???"

"Đã thế này rồi mà còn bảo là không định chạm vào ta ư?? Vậy nếu ngươi định chạm vào ta thì ngươi muốn làm gì ta đây?!" "Đừng tưởng ta hai đời đều ngây thơ chất phác mà dễ lừa nhé! Ta nói cho ngươi biết, kinh nghiệm thực chiến thì không có, nhưng kiến thức lý thuyết của ta thì phong phú lắm đấy!"

Cảnh Thước nói xong bên tai Đoạn Vân Thâm thì cắn nhẹ vành tai cậu.

Đoạn Vân Thâm: "..." Thôi xong, đầu óc trống rỗng, kiến thức lý thuyết cũng bay biến hết rồi. Đoạn Vân Thâm lúc này chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: "Cái thế giới bẩn thỉu này, cái tên bạo quân này, rốt cuộc muốn ra tay với một kẻ đơn thuần đáng yêu như ta ư?!"

Cảnh Thước cắn tai Đoạn Vân Thâm nói từng chữ một cách mơ hồ, như chứa đầy hơi nước nóng bỏng, trêu đùa: "Trẫm có thắng cảnh đẹp, muốn tìm một nơi để ngắm trẫm thật kỹ, ừm?"

Đoạn Vân Thâm: "..." "Ta sai rồi, ta không nên đùa giỡn ngươi, là ta không biết tự lượng sức mình!" "Sao ta có thể đùa cợt với một hồ ly tinh chứ! Đối phương muốn hút tinh khí của ta thì ta phải làm sao đây? Hả? Làm sao đây?!"

Cảnh Thước: "Ái phi sao lại không nhìn trẫm?"

Mắt Đoạn Vân Thâm nhắm nghiền, ngực phập phồng dữ dội, như thể "bịt tai trộm chuông", không dám mở mắt ra. "Cứ để ta chết một cách hồ đồ đi!" "Ta sợ ta nhìn thấy cái kích cỡ 'hung khí' tàn bạo kia rồi lại ngất đi nữa thì đời này ta không còn mặt mũi nào gặp người khác!"

Cảnh Thước m*t nhẹ vành tai Đoạn Vân Thâm, cả người Đoạn Vân Thâm run lên bần bật.

Trong một khoảnh khắc, Cảnh Thước thực sự muốn biến người này thành của mình, nhưng dù tình cảm có nồng nàn đến mấy, vẫn có một sợi dây lý trí níu giữ hắn. Cuối cùng, Cảnh Thước cũng không làm gì quá đáng với Đoạn Vân Thâm, chỉ dùng tay giúp hắn và để lại một dấu răng trên vành tai Đoạn Vân Thâm.

Đoạn Vân Thâm vẫn cắn chặt môi. Khi cậu mở mắt ra, khóe mắt hơi đỏ, lấp lánh hơi nước, trông vừa như uất ức lại vừa như xấu hổ, bối rối. Vì lúc trước há miệng th* d*c nên miệng hơi khô, nuốt nước bọt một cái rồi mới nhìn Cảnh Thước gọi, "Bệ hạ..."

Giọng Đoạn Vân Thâm bất ngờ trở nên có chút khàn khàn. Chút lý trí còn sót lại của cậu lúc này đều đã bị vắt kiệt. Nhìn mặt Cảnh Thước mà vô thức gọi một tiếng, không hẳn là cố ý tìm kiếm sự đáp lại từ Cảnh Thước.

Tiếng gọi này suýt chút nữa đã cuốn cả hồn phách của Cảnh Thước đi mất. Cảnh Thước cúi đầu hôn nhẹ cậu giọng đáp lại cũng vô thức trở nên đặc biệt ôn nhu, "Ừm?"

Lúc này Đoạn Vân Thâm cũng không biết phải trả lời thế nào, gọi xong thì cứ ngơ ngác nhìn Cảnh Thước. Cảnh Thước đợi một lát, Đoạn Vân Thâm mới hoàn hồn. Dấu hiệu chính của việc hoàn hồn là ánh mắt cậu đột nhiên lảng tránh, vẻ mặt ngượng ngùng muốn chết.

Trong một khoảnh khắc nào đó, Đoạn Vân Thâm thực sự muốn kéo chăn trùm kín đầu mình, nhưng cái chăn lại được xếp gọn gàng không xộc xệch, lại bị nửa người anh đè lên, kéo hai cái mà không nhúc nhích.

Cảnh Thước: "Ái phi?"

Đoạn Vân Thâm dứt khoát dùng cánh tay phải che ngang mắt mình, như thể làm vậy là có thể giấu mình đi được.

Cảnh Thước vẫn thản nhiên nói: "Là ái phi trêu chọc trẫm trước mà."

"..." "Đừng nói nữa mà huhuhu! Ngươi cứ muốn ta xấu hổ đến chết sao?!"

Cảnh Thước bình thản nói: "Ái phi như vậy là không chịu thừa nhận, vậy trẫm đành..."

Đoạn Vân Thâm lập tức bỏ tay đang che mắt xuống, ngược lại chạy đến bịt miệng Cảnh Thước. "Bịt tai trộm chuông" thì vấn đề lớn, nhưng bịt miệng cái chuông rồi trộm thì vấn đề không lớn như thế!

Cảnh Thước quả nhiên im lặng, nhưng trong mắt lại ẩn chứa ý cười trêu chọc. Đoạn Vân Thâm sững sờ, dường như bị lay động.

Cậu đột nhiên nhận ra người trước mặt mình lúc này gần như khác một trời một vực so với bạo quân mà gặp khi vừa xuyên không đến. Khi mới xuyên không, người này suýt chút nữa đã b*p ch*t mình, tàn nhẫn độc ác, hỉ nộ vô thường. Nhưng lúc này, ánh mắt người này nhìn cậu như chỉ còn lại sự ôn nhu.

Giống như nước chảy đá mòn, khi giọt nước tí tách rơi xuống, ban đầu không có cảm giác gì. Đến một ngày bỗng quay đầu nhìn lại, mới phát hiện hòn đá đã thay đổi nhiều đến thế. Với vẻ ngoài hiện tại của người này, chắc chắn sẽ không bị gọi là "bạo quân".

Đoạn Vân Thâm đột nhiên nghĩ, nếu, chỉ là nếu, nếu chỉ cần một người như cậu có thể khiến người này trở nên ôn nhu như vậy. Vậy thì, trước đây đã xảy ra chuyện gì mà hắn lại biến thành bạo quân bị vạn người phỉ báng? Có phải vì mẫu phi của hắn không? Hay vì Thái Hoàng Thái Hậu và Gia vương bức ép? Đoạn Vân Thâm biết không nhiều, cũng không đoán được, nhưng trong lòng lại mơ hồ dấy lên một tia xót xa. Nhận ra cảm xúc đau lòng này, Đoạn Vân Thâm lại không nhịn được muốn tự phỉ báng mình. Tối nay cậu hình như thực sự có chút đa sầu đa cảm. Ngắm cảnh thì cảm thán sự nhỏ bé của người và vật, rồi trong tiếng nhạc nền "buôn bán" nồng nhiệt của cô nàng hàng xóm, mình lại còn "buồn xuân nhớ thu" mà nghĩ về quá khứ của người trước mặt.

Đoạn Vân Thâm đột nhiên buông tay đang che môi Cảnh Thước, rồi chủ động tiến lên hôn một cái.

Cảnh Thước: "?" "Sao tự nhiên lại chủ động thế này?"

Đoạn Vân Thâm: "Dường như là có qua có lại." Nói xong, Đoạn Vân Thâm đưa tay, định làm y hệt những gì Cảnh Thước đã làm với mình để trả lại "trọn bộ" cho Cảnh Thước. Đoạn Vân Thâm tự tin rằng mình đã có kinh nghiệm chuyện này rồi, lần trước cũng giúp Cảnh Thước giải quyết rồi, nên không hề hoảng hốt.

Tuy nhiên, tay còn chưa chạm tới thì đã bị Cảnh Thước nắm lấy.

Đoạn Vân Thâm: "?" "Không cần ta giúp sao?" "Sao có thể vô liêm sỉ mà chiếm tiện nghi của người ta chứ, đã đào đến Lý Đáp rồi sao, đừng ngại ngùng!"

Đoạn Vân Thâm mặc kệ Cảnh Thước ngăn cản, vẫn cố gắng đưa móng vuốt của mình ra để chạm vào "Đại Cảnh Thước"của hắn. Nhưng Cảnh Thước giữ chặt cổ tay Đoạn Vân Thâm khiến cậu không thể nhúc nhích dù chỉ một ly.

Đoạn Vân Thâm: "????"

Cảnh Thước dường như suy nghĩ một chút, rồi mới nói: "Ái phi dùng chỗ khác giúp trẫm."

Đoạn Vân Thâm: "?" "????"

Đoạn Vân Thâm hối hận quá! Hối hận vì đã được tiện nghi còn khoe khoang! Hối hận vì định "gậy ông đập lưng ông"! Hối hận vì phản ứng đầu tiên sau khi hoàn hồn lại không phải là chạy đi!

Khi trời gần sáng, Đoạn Vân Thâm một mình xuất hiện trên đường phố kinh thành, được các thị vệ đã tìm kiếm Vân phi nương nương suốt đêm tìm thấy. Chỉ là lúc đó, quần áo Đoạn Vân Thâm xộc xệch, tóc có phần rối bời, khóe miệng còn bị cắn rách da.

Các thị vệ nhìn thấy Vân phi như vậy, phản ứng đầu tiên là hít ngược một hơi khí lạnh, ai nấy đều hận không thể tự móc mắt mình ra để chứng minh là mình không thấy gì cả. Hai bên đùi trong của Đoạn Vân Thâm cảm giác như bị mài tróc da, đỏ au một mảng. Trong lòng anh hùng hổ mắng cái "Đại Cảnh Thước" của bạo quân kia trăm ngàn lần, sau đó cậu phát hiện những thị vệ hộ tống cậu về Đại Lý Tự đều nhìn thẳng về phía trước, ai nấy như thể tròng mắt không biết xoay chuyển vậy.

Đoạn Vân Thâm: "??" "Từng người một đều phản ứng như thế là sao?"

Trong lòng các thị vệ thì ai nấy đều nghĩ: "Trên đầu bạo quân chắc chắn đã mọc sừng rồi, đây là nên báo cáo hay không đây?"

Đêm qua, việc Cảnh Thước đưa Đoạn Vân Thâm đi khỏi Đại Lý Tự đã gây chấn động lớn. Ban đầu vụ việc chỉ khiến Đại Lý Tự xôn xao, nhưng sau đó nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi thế lực khắp nơi.

Bây giờ thì ai cũng biết Vân phi chính là người được bạo quân yêu quý nhất.

Thái Hoàng Thái Hậu lợi dụng Vân phi để kiềm chế bạo quân.

Hứa Thái Hoàng Thái Phi cũng muốn dùng Vân phi để phân tán sự chú ý của bạo quân.

Khi Vân phi bị bắt đi khỏi Đại Lý Tự, những tai mắt được cài cắm bên trong và bên ngoài Đại Lý Tự lập tức báo tin cho chủ nhân của họ.

Tuy nhiên, vụ việc này lại không gây ra quá nhiều xáo trộn.

Thứ nhất, bởi vì bạo quân xuất hiện ở Đại Lý Tự dưới thân phận Quạ Đen hơn nữa còn đeo mặt nạ gỗ mun. Những người nhận được tin tức chỉ cần suy nghĩ một chút là sẽ gán chuyện này cho Hạ Giác.

Thêm vào đó, mối quan hệ cá nhân giữa Hạ Giác và bạo quân khá tốt. Vì vậy, nhiều người cho rằng sự việc đêm qua chẳng qua là bạo quân mượn ám vệ của Hạ Giác để bảo vệ Vân phi ở Đại Lý Tự. Còn việc bắt đi thì có lẽ là gặp phải bất ngờ nào đó.

Hơn nữa, sáng sớm nay Vân phi đã quay trở lại Đại Lý Tự. Chỉ cần Vân phi trở về, thì đối với các thế lực khác, sự việc đêm qua không ảnh hưởng gì đến họ.

Nếu là ngày thường, có lẽ họ sẽ dành thời gian để điều tra rõ. Nhưng đêm qua, họ không có tâm trí đó. So với những sự kiện trọng đại đã xảy ra đêm qua, việc Vân phi bị kẻ gian bắt cóc làm con tin ở Đại Lý Tự rồi sáng sớm quay trở lại thật sự không đáng để nhắc đến.

Trước nửa đêm qua, tức là trước khi Cảnh Thước đi gặp Đoạn Vân Thâm

Giang Lộ Nhiễm, Thiếu Khanh Đại Lý Tự, đã tìm thấy bằng chứng vu oan Vân phi tại chỗ thị nữ Dao Nhi của Hứa Thái Hoàng Thái Phi trong hoàng cung. Ban đầu, Giang Lộ Nhiễm định đưa Dao Nhi về Đại Lý Tự để điều tra.

Nhưng ai ngờ, đúng lúc Đại Lý Tự chuẩn bị đưa người đi, Hứa Thái Hoàng Thái Phi đột nhiên xuất hiện, không chỉ ngăn cản Đại Lý Tự mà còn dùng thân phận Thái Hoàng Thái Phi của mình để gây áp lực, buộc Giang Lộ Nhiễm phải buông tha thị nữ Dao Nhi, đồng thời chủ động hủy bỏ bằng chứng phạm tội đã thu được, thừa nhận rằng đây chỉ là một sự hiểu lầm.

Hứa Thái Hoàng Thái Phi vốn là người kiêu căng ngạo mạn, không có nhiều mưu kế. Việc bà ta ngăn cản thị nữ của mình bị đưa về Đại Lý Tự có hai lý do: một là thiển cận, lo lắng Dao Nhi sẽ khai ra bản thân mình, kéo mình vào rắc rối; hai là không quyết đoán, nhớ tình cảm chủ tớ cũ, không muốn cắt đứt kịp thời.

Nếu bỏ rơi thị nữ Dao Nhi, việc bảo toàn bản thân bà ta thực ra không quá khó. Gia tộc của bà ta và con nuôi là Gia vương Cảnh Dật đều là chỗ dựa của bà ta.

Hứa Thái Hoàng Thái Phi đã hoành hành trong cung nhiều năm như vậy. Thuở trẻ dựa vào thế lực gia tộc, sau này lại có con nuôi là Gia vương, nên không ai dám động đến bà ta.

Thật sự, một nhân vật chưa từng trải sóng gió, từ khi còn là một tiểu thư cho đến nay trở thành Thái Hoàng Thái Phi, luôn hành động theo tính khí của mình. Khi có chuyện, người khác cũng phải kiêng dè thế lực phía sau bà ta, không ai dám chấp nhặt.

Nhưng lần này, ai ngờ bà ta lại tự mình chuốc họa vào thân.

Khi Thái Hoàng Thái Phi dùng quyền thế áp đảo Đại Lý Tự, bạo quân và Thái Hoàng Thái Hậu đều lần lượt chạy đến đó, chen chân vào.

Mặc dù bạo quân và Thái Hoàng Thái Hậu bất hòa nhưng vào thời điểm này họ là đồng minh, Hứa Thái Hoàng Thái Phi chính là kẻ thù chung của họ.

Hứa Thái Hoàng Thái Phi và Thái Hoàng Thái Hậu từng là tình địch thời trẻ, tranh giành sủng ái nhiều năm.

Lần này, bà ta lại hãm hại Đoạn Vân Thâm, tự nhiên đã gieo một mũi gai trong lòng bạo quân.

Thái Hoàng Thái Hậu và Cảnh Thước đều không phải hạng dễ đối phó. Một con cáo già và một con hồ ly nhỏ này đã cùng nhau giăng bẫy. Hơn nữa, bằng chứng tìm thấy ở chỗ Dao Nhi chất đống như núi, cùng với những lời đe dọa, đã khiến Hứa Thái Hoàng Thái Phi chột dạ. Trong lúc vô ý, Thái Hoàng Thái Phi đã lỡ lời, tự mình vạch trần sự việc.

Nếu hôm nay bà ta không đến để bảo vệ Dao Nhi, thì theo trình tự ban đầu, sau khi thẩm vấn Dao Nhi, nếu nô tỳ này chịu khai ra tên của Thái Hoàng Thái Phi, thì mới tính là liên lụy đến Hứa Thái Hoàng Thái Phi.

Cứ như vậy, ngay cả rắc rối thẩm vấn cũng được bỏ qua, bà ta trực tiếp tự mình nói ra, Đại Lý Tự chỉ việc ngồi nghe.

Nếu như vào lúc còn kiêng dè gia tộc hoặc Gia vương của bà ta, việc này cũng không phải là chuyện lớn gì, tự phạt ba ly rượu, cấm túc vài tháng là xong.

Nhưng hiện tại, Thái Hoàng Thái Hậu đang chuẩn bị lợi dụng cơ hội bắt Cảnh Dật vào Đại Lý Tự để hoàn toàn đánh tan đảng của Gia vương, làm sao có thể nhẹ nhàng bỏ qua được.

Ngay lập tức, Thái Hoàng Thái Hậu đã trực tiếp định tội cho bà ta và sai người lôi đi.

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.

Thay vì nói là đàn áp một Thái Hoàng Thái Phi trong thâm cung, thì đúng hơn là Thái Hoàng Thái Hậu đã giáng một cái tát vang dội vào Gia vương.

Dù sao, Hứa Thái Hoàng Thái Phi là mẹ nuôi của Gia vương.

Đầu tiên, Gia vương bị nghi ngờ liên quan đến vụ ám sát con trai thừa tướng mà phải vào Đại Lý Tự. Tiếp theo, Thái Hoàng Thái Hậu lại thanh trừng mẹ nuôi của hắn trong cung.

Điều này có thể nói là đã khiến tất cả những người thuộc đảng Gia vương phải kinh sợ.

Hai việc này xảy ra liên tiếp đã tạo ra ảnh hưởng không nhỏ trong triều đình. E rằng không ít "*cỏ đầu tường" dưới trướng Gia vương sẽ bắt đầu tính toán con đường khác cho mình, lòng quân dưới trướng Gia vương sẽ dao động.

(*) những kẻ gió chiều nào xoay chiều đó

Đồng thời, sự việc này cũng một lần nữa chứng minh vị trí đặc biệt của Vân phi trong lòng bạo quân.

Vì Vân phi, bạo quân đầu tiên là đắc tội Thái Hoàng Thái Hậu, sau đó lại khiến Hứa Thái Hoàng Thái Phi vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.

Cảnh Thước cũng đã chứng minh cho người khác thấy rằng, dù uy h**p của mình lộ rõ, nhưng ai đủ gan dám động vào thì hắn sẽ khiến kẻ đó không có kết cục tốt đẹp.

Gia vương cũng rất sốc khi nhận được tin Hứa Thái Hoàng Thái Phi bị hai vị trong cung liên thủ xử lý.

Bởi vì vào ban ngày, khi Giang Lộ Nhiễm điều tra, hắn đã nhận được tin tức. Theo lý mà nói, Chu Không Ngu lẽ ra phải biết cách truyền tin vào cung để nhắc nhở Hứa Thái Hoàng Thái Phi mới phải.

Thực ra, việc này không trách Chu Không Ngu được. Hắn tự nhiên đã tận chức tận trách gửi thư vào cung rồi.

Thật đáng tiếc, Hứa Thái Hoàng Thái Phi ngang ngược, kiêu ngạo đã thành thói quen. Bà ta không tin một Thiếu Khanh Đại Lý Tự nhỏ bé có thể làm khó mình, quyết tâm tiêu hủy bằng chứng để không còn hậu họa, và vẫn muốn giữ thị nữ Dao Nhi bên cạnh. Chính vì thế bà ta đã tự mình rước họa vào thân.

Sự việc của Hứa Thái Hoàng Thái Phi vừa xảy ra, Gia Vương Cảnh Dật cũng đoán được triều đình sẽ có biến động lớn, nên đêm đó hắn không tài nào chợp mắt được. Hắn không thể đoán được ý đồ của Cảnh Thước. Cảnh Dật vẫn luôn không hiểu, rốt cuộc Cảnh Thước muốn gì khi làm một loạt những chuyện này.

Cũng vì thức trắng đêm, nên hắn đã tình cờ nhìn thấy người mặc đồ đen, đeo mặt nạ mang Vân phi đi. Lúc đó, hắn đang đứng trước cửa sổ, nhìn thấy bóng đen đó đưa Vân phi, chỉ một loáng đã biến mất vào màn đêm từ nóc nhà đối diện. Cảnh Dật lúc ấy cau mày, mơ hồ cảm thấy bóng dáng đó có chút quen mắt, nhưng lại không nhớ ra cụ thể là ai.

Đoạn Vân Thâm đã được Cảnh Thước tiết lộ trước, biết mình hôm nay có thể về cung, nên tâm trạng đặc biệt thoải mái, tranh thủ ngủ bù trước khi về Đại Lý Tự. Không ngủ bù không được, vì cả đêm qua không ngủ. Nửa đêm trước cứ tưởng mình sắp chết, sau nửa đêm bị Cảnh Thước đưa ra ngoài, suýt nữa thì chết thật. Đúng vậy, suýt nữa thì chết trên giường.

Tạ ơn bạo quân đã không giết! Nếu thật sự là "binh khí" va chạm nhau rồi "dao về vỏ", thì chắc mình đã phải chào đồng chí với Tam Thanh đạo gia và Bồ Tát nhà Phật rồi đi tuyên truyền chủ nghĩa Mác ở thế giới tôn giáo.

Đoạn Vân Thâm ban đầu nghĩ mình sẽ ngủ vùi đến sáng, rồi chờ một vị quan hay một thái giám trong cung mang theo thánh chỉ và xe ngựa đến đón về cung. Ai ngờ, cậu vừa nằm xuống chưa được bao lâu, đã có người của Đại Lý Tự gõ cửa bảo Vân phi nương nương nhanh chóng rửa mặt chải đầu để chuẩn bị tiếp giá.

Đoạn Vân Thâm ngớ người: "Tiếp giá?"

Không chỉ vậy, người hầu còn mang đến cả quần áo và trang sức. Đoạn Vân Thâm liếc nhìn màu sắc của bộ quần áo, lập tức thấy chói mắt. Màu đỏ tươi, một màu sắc quyến rũ đến lạ.

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Mặc cái thứ này vào, chắc ta có thể tay đấm Đát Kỷ chân đá Bao Tự, từ nay ta chính là yêu phi nhất trong sử sách!"

Đoạn Vân Thâm: "... Ta với địa vị này mà có thể mặc màu này sao?"

"Màu đỏ tươi đấy anh em, các người chẳng lẽ định hại ta một phen, giống như hại Chân Hoàn vậy? Ta còn đang chuẩn bị vui vẻ về cung nuôi hồ ly tinh đây!"

Nghe người của Đại Lý Tự nói, bộ quần áo này là do cấp trên ban xuống. Đoạn Vân Thâm: "..."

À, hiểu rồi. Bạo quân cảm thấy áy náy vì chuyện lộn xộn đêm qua, chuẩn bị bồi thường cho mình, cho mình một danh phận.

"Cái quỷ gì!!"

"Bản thân ta vốn dĩ đã có danh phận rồi!"

"Hơn nữa, xét cho cùng thì đêm qua cũng chẳng làm gì cả!!"

Nhưng dù Đoạn Vân Thâm có nghi ngờ thế nào, cậu cũng chỉ có thể để hạ nhân giúp mình mặc bộ lễ phục màu đỏ yêu mị đó, rồi họ còn làm tóc.. Cuối cùng, Đoạn Vân Thâm nhìn hình ảnh mình trong gương mà trầm mặc rất lâu.

"Xong rồi, Hồ ly tinh 101 lại có thêm thành viên mới, lần này là một con cáo lông đỏ đến từ Siberia."

"Cuối cùng mình cũng không còn bị 'cách ly sinh sản' với bạo quân nữa."

"Thật đáng mừng, thật đáng mừng."

Đoạn Vân Thâm không nhịn được lau mặt mình, xem có lau xuống được một lớp tường vôi không – à không, một lớp son phấn.

"Có cần thiết phải như vậy không?"

"Người biết thì đây là về cung sau khi được rửa oan, người không biết lại tưởng đây là Đại Lý Tự và hoàng cung muốn hòa thân."

Sự thật chứng minh, đúng là cần thiết. Quá phô trương.

Cảnh chiêng trống vang trời, pháo nổ tưng bừng, cờ hồng phấp phới, người người tấp nập. Khi Đoạn Vân Thâm bước ra cửa, cậu thấy các quan lớn nhỏ của Đại Lý Tự đều cúi đầu rủ mắt đứng đó, vui vẻ tiễn biệt.

Đoạn Vân Thâm nhìn thấy không khỏi nhíu mày. Phô trương thì có phô trương, nhưng cái tư thế này sao lại giống như tiễn ôn thần vậy!

Đoạn Vân Thâm nhìn thấy Giang Lộ Nhiễm, nhưng sắc mặt vị Giang đại nhân này hình như không tốt lắm – không phải kiểu muốn nổi nóng mà mặt đen xì, mà là sắc mặt của người bệnh. Trên mặt không có chút huyết sắc nào.

Đêm qua, sau khi xử lý vụ án của Hứa Thái Hoàng Thái Phi, Giang Lộ Nhiễm về nhà liền tự cắt đi một nửa lưỡi của mình. Trước đây, hắn đã lầm bắt Vân phi nói đây là yêu nhân còn đánh cược với Cảnh Thước. Lúc đó, Cảnh Thước đã cược vào cái lưỡi nói bậy nói bạ của hắn.

Sau khi xử lý xong Hứa Thái Hoàng Thái Phi, dù Cảnh Thước không nhắc đến chuyện này, Giang Lộ Nhiễm vẫn tự mình về nhà và thực hiện lời đánh cược.

Người có nguyên tắc, trong lòng ai cũng có những quy tắc riêng. Lần này, chính Giang Lộ Nhiễm đã phá vỡ quy tắc của mình. Vì quá quan tâm đến Gia vương,hắn suýt nữa đã gây ra một vụ án oan sai. Bạo quân không nhắc đến, nhưng chính hắn cũng không thể vượt qua được rào cản lương tâm này!

Hơn nữa, nếu đợi đến khi bạo quân nhắc đến rồi hắn mới tự cắt lưỡi, nỗi sỉ nhục sẽ còn sâu sắc hơn nữa! Bạo quân vô đạo, chỉ cần nghĩ đến việc mình vi phạm lời cược với loại người này, bản thân han đã thấy ghê tởm rồi.

May mắn thay, kiểu "cắn lưỡi tự sát" thời này không đáng tin cậy. Cắt lưỡi cũng không lấy đi mạng sống, cùng lắm là sắc mặt tái nhợt một chút. Chỉ là, chức quan này xem ra không giữ được rồi, hôm nay có lẽ là lần cuối cùng hắn đến Đại Lý Tự.

Đoạn Vân Thâm không hề biết mối quan hệ phức tạp này. Nhìn Giang Lộ Nhiễm với sắc mặt tái nhợt như vậy mà vẫn vui vẻ tiễn mình, cậu thực sự cảm thán rằng làm công thật không dễ dàng ngay cả người làm công thời cổ đại cũng bi thảm như vậy.

Cảnh Thước vẫn ngồi trên xe lăn, ra dáng một bạo quân tàn tật. Việc hắn đích thân đến đón Đoạn Vân Thâm ra khỏi Đại Lý Tự vốn không hợp lễ nghi phép tắc. Thế nhưng, hắn vốn là bạo quân, làm gì tùy ý cũng không ai dám nói một lời nào. Ngay cả Thái Hoàng Thái Hậu lúc này cũng đành nhắm mắt làm ngơ.

Đi trên đường, Đoạn Vân Thâm từ tận đáy lòng thầm cảm ơn bộ quần áo phức tạp và lộng lẫy này. Nếu mình mà mặc bộ đồ xám xịt phù hợp với khung cảnh này, chắc mình sẽ là yêu phi mất mặt nhất trong lịch sử mất.

Từ xa nhìn thấy bạo quân, Đoạn Vân Thâm không tự chủ được mà bước nhanh hơn vài phần. Tuy tối qua có bị ăn h**p nhưng dù sao đây cũng là hồ ly tinh nhà mình. Nhìn từ xa, cậu hận không thể mọc cánh bay đến.

Cảnh Thước ngồi trên xe lăn nhìn người kia từng bước đi về phía mình, càng đi càng nhanh, dường như bước chân cũng vô thức mang theo sự vui vẻ nhẹ nhàng. Hắn chợt nhớ Đoạn Vân Thâm từng nói, trước mặt cậu chỉ có một con đường là chính mình, không còn ai khác.

Đoạn Vân Thâm đến trước mặt Cảnh Thước, nhìn chằm chằm mặt bạo quân hai giây. Không phải bị vẻ đẹp mê hoặc cũng không phải ngẩn người, mà là có một cảm giác lâu ngày không gặp, không kìm được muốn nhìn thêm hai lần. Mặc dù tối qua mới gặp, nhưng dưới ánh trăng thì cảm thấy nhìn không được rõ ràng lắm.

Cảnh Thước cũng nhìn cậu. Sau khi nhìn xong, Đoạn Vân Thâm mới hành lễ. Động tác và lời nói hành lễ vừa mới tiến hành được một nửa, đã bị Cảnh Thước đỡ dậy, "Ái phi xin đứng lên, trẫm đã để ái phi chịu khổ rồi."

Đoạn Vân Thâm: "?!"

Lời Cảnh Thước nói không có vấn đề, nhưng ngữ khí và cách dùng từ thì có vấn đề. Đoạn Vân Thâm dù sao cũng ở chung với Cảnh Thước lâu như vậy, huống hồ về sau Cảnh Thước trước mặt cậu hầu như rất thật, không hề giả vờ.

Thế nên, Đoạn Vân Thâm lập tức nghe ra ngữ khí chính thức này của Cảnh Thước hơi quá lố, nghe vào tai cứ như một hôn quân không thật lòng trong phim cung đấu.

"Đây là đang diễn lại hình tượng bạo quân của mình trước mặt nhiều người như vậy sao? Hay là mình cũng nên chuyên nghiệp một chút, yêu phi thì nên nói thế nào cho phải nhỉ?"

Đoạn Vân Thâm: "Ô ô ô ô, Bệ hạ... Thần thiếp nhớ người quá khổ!"

Cảnh Thước đỡ tay người kia cứng đờ, liếc nhìn Đoạn Vân Thâm một cái.

Đoạn Vân Thâm cảm thấy hiệu quả này rất tốt, có thể tiếp tục duy trì.

Đoạn Vân Thâm: "Thần thiếp cứ tưởng cuối cùng sẽ vô duyên phụng dưỡng Bệ hạ! Chỉ cần nghĩ đến việc thần thiếp sẽ âm thầm chết ở nơi này, sau này sẽ không còn được gặp Bệ hạ nữa, lòng thần thiếp... Anh... Đau quá!"

Cảnh Thước thản nhiên nói: "Ái phi có tấm lòng này, trẫm rất an ủi. Tương lai còn dài, cơ hội phụng dưỡng tự nhiên còn rất nhiều."

Đoạn Vân Thâm suýt nữa cắn phải lưỡi mình.

"... Cũng không cần phải như thế, ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi."

Cơn đau phụng dưỡng đêm qua vẫn còn đó!

Cảnh Thước đánh giá Đoạn Vân Thâm một lát, "Ái phi hình như gầy đi."

Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ, "Cái màn diễn kịch này vẫn chưa kết thúc sao?"

Nhưng miệng lại trả lời lưu loát, "Thần thiếp ngày đêm lo lắng sẽ không còn được gặp Bệ hạ, tương tư mà ra."

Toàn thể người của Đại Lý Tự chứng kiến: "Nếu chúng tôi phạm sai lầm, sẽ có pháp luật trừng phạt chúng tôi, chứ không phải bắt chúng tôi đứng đây chịu đựng cái kiểu gặp lại sướt mướt của bạo quân và yêu phi này!!"

Cảnh Thước bình thản nói: "Ái phi thật đáng thương. Theo trẫm thấy, tương tư không nhất định khiến người ta hao gầy, chắc là ái phi ở Đại Lý Tự chịu khổ rồi."

Đoạn Vân Thâm dù sao cũng hiểu Cảnh Thước hơn những người khác ở đó, nghe được lời này liền ngẩn người.

"Ngữ khí này sao nghe có vẻ đáng sợ vậy? Giống như sắp có bão tố đến."

Cảnh Thước nắm tay Đoạn Vân Thâm, bình thản nói, "Đại Lý Tự đã bạc đãi ái phi của trẫm, khiến y hao gầy, có tội."

Những người ở Đại Lý Tự giây trước còn đang tỏ vẻ không chịu nổi cảnh bạo quân và yêu phi sướt mướt gặp lại, giờ phút này đều đã quỳ rạp xuống đất, tim nhảy thon thót đến tận cổ họng. Rõ ràng chỉ trong chớp mắt, sống lưng họ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Cảnh Thước là bạo quân. Tính tình thất thường, bạo ngược và độc ác.

Cảnh Thước: "Những người ở Đại Lý Tự hai ngày nay đã hầu hạ đồ ăn và trà nước cho ái phi, kéo xuống đánh chết đi."

Giọng nói vừa dứt, hiện trường im lặng như tờ. Đại Lý Tự Khanh Hứa Mạnh càng không dám ho he tiếng nào.

Đúng là đã có người bỏ độc vào trà của Đoạn Vân Thâm. Việc bỏ độc tuy không phải do Hứa Mạnh sắp đặt, nhưng là do hắn ngầm đồng ý.

Cảnh Thước thấy mọi người không ai phản ứng, vẻ mặt như nghi hoặc, "Sao vậy, đợi trẫm tự mình động thủ à?"

Lúc này, thị vệ trong cung đi theo Cảnh Thước đứng dậy, hỏi Hứa Mạnh để bắt người. Dưới ánh mắt của bạo quân, Hứa Mạnh tự nhiên cũng không dám bao che, gọi người quản sự phụ trách việc này đến, hỏi rõ những người hầu cụ thể, rồi giao họ cho thị vệ lôi xuống.

Cảnh Thước nắm tay Đoạn Vân Thâm, "Đi thôi ái phi, cùng trẫm về cung."

Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước cùng ngồi trên xe ngựa về cung. Lúc này, Cảnh Thước trông có vẻ bình thường hơn một chút, ít nhất là không còn vẻ âm u, lạnh lẽo như trước.

Đoạn Vân Thâm cứ liên tục đưa tay chỉnh sửa chiếc trâm cài tóc trên đầu mình. Ngồi trên xe ngựa, chiếc trâm cứ lắc lư qua lại, suýt nữa làm cậu phát bệnh ám ảnh cưỡng chế.

Cảnh Thước thấy vậy không chịu nổi, liền đưa tay giúp cậu tháo chiếc trâm đó xuống.

Đoạn Vân Thâm hỏi: "Tháo cái này ra có nhìn kỳ lạ lắm không?" Cậu sợ trông sẽ không hợp, không cân xứng.

Cảnh Thước giải thích: "Không phải là g**t ch*t ngay lập tức đâu. Bọn thị vệ khi đưa đi tự nhiên sẽ thẩm vấn. Nếu không phải những người hầu hạ đồ ăn đó làm, thì họ sẽ không bị lấy mạng, mà sẽ bí mật điều tra từ manh mối của họ."

Đoạn Vân Thâm sững sờ.

Đoạn Vân Thâm: "Thần thiếp bất an rõ ràng đến vậy sao?"

Cảnh Thước: "Nhìn ra được ái phi đã rất cố gắng che giấu rồi."

Đoạn Vân Thâm biết việc Cảnh Thước làm là vì mình, nên cậu cũng không định nói gì thêm. Chỉ là, vì xem quá nhiều kịch cổ trang, có chút không nhịn được mà suy nghĩ thêm. Nếu cứ kéo xuống đánh chết ngay, nhỡ đâu họ chỉ là công cụ bị người khác ép buộc đầu độc thì sao? Hay nhỡ đâu họ chỉ phụ trách đưa đồ ăn, bản thân cũng không biết đồ ăn đã bị hạ độc thì sao?

Không ngờ bạo quân lại làm việc chu đáo đến vậy. Lúc này, lòng Đoạn Vân Thâm ấm áp, suýt nữa nhào tới hôn hắn một cái. Nhưng nhìn chằm chằm Cảnh Thước một lúc lâu, cuối cùng vẫn cố gắng kiềm chế bản thân.

Đoạn Vân Thâm nhìn chiếc trâm cài tóc trong tay Cảnh Thước đang mân mê. Không hiểu sao đầu óc lại nổi hứng, đột nhiên hỏi: "Bệ hạ thấy thân hình thần thiếp hôm nay đẹp không?"

Cảnh Thước thậm chí không thèm nhìn, nói thẳng: "Tạm được."

Đoạn Vân Thâm: "Ưm??"

Lời này nghe có vẻ hơi quen tai.

Đoạn Vân Thâm đưa tay định giật chiếc trâm cài tóc từ tay Cảnh Thước. Kết quả, Cảnh Thước khẽ động, Đoạn Vân Thâm không giật được trâm mà lại tóm trúng đùi Cảnh Thước.

Cảnh Thước cau mày, dường như đang chịu đựng cơn đau.

Đoạn Vân Thâm: "?"

Đoạn Vân Thâm hơi hoảng: "Chân Bệ hạ... sao vậy?"

"Hôm qua đâu có bị thương gì? Hay là lúc về cung gặp tai nạn gì?"

Lúc này Cảnh Thước mới nhìn Đoạn Vân Thâm.

Cảnh Thước: "Đêm qua ở Đại Lý Tự, trước khi mang ái phi rời đi, ái phi đã làm chuyện tốt đấy... Xem ra ái phi không nhớ à?"

Đoạn Vân Thâm: "?"

Đoạn Vân Thâm: "!"

Cậu nhớ ra rồi! Vì sợ Cảnh Thước sẽ chạy mất và mình lại không có bằng chứng để bóc phốt hắn, nên muốn để lại một dấu hiệu trên người hắn. Lúc đó, lính canh Đại Lý Tự ở phía trước, Cảnh Thước ôm cậu vào lòng giả vờ bóp cổ. Để không gây chú ý,  cậu lén lút đưa tay ra sau lưng, véo vào đùi Cảnh Thước. Vì sợ không để lại dấu vết nên đã véo rất... rất mạnh.

Cảnh Thước: "Nhớ ra rồi à?"

Đoạn Vân Thâm: "... Ừm."

Cảnh Thước đặt chiếc trâm xuống: "Nói vậy thì, món nợ này hình như cũng có thể tính toán một chút rồi nhỉ?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện