Hoàng hậu là cái gì, có thể ăn sao?!
Việc nhổ độc ra ngay bây giờ quan trọng hơn !
"Ta xin ngươi đấy, nôn đi! Lỡ mà người ta tưởng ngươi nghén, ta sẽ là bố của đứa bé đó !"
Đoạn Vân Thâm chỉ muốn túm lấy vai Cảnh Thước mà lay thật mạnh, hỏi xem đầu óc hắn có vấn đề không.
Hỏi gấp! Giờ mà lật ngược tên bạo quân phản diện này lại rồi bắt hắn nôn ra thì sẽ bị xử phạt mấy năm tù? Tôi đang cần câu trả lời gấp, chờ online
...Đợi cái quái gì nữa! Sống chết đang cận kề, nói gì thì nói sau!
Đoạn Vân Thâm tự mình lấy hết dũng khí, chuẩn bị vươn móng vuốt tội lỗi của mình ra để đè tên bạo quân xuống rồi thúc hắn nôn.
Nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã bị bạo quân túm chặt lấy móng vuốt.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Cảnh Thước: "Hỏi ái phi đấy, sao ái phi không nói gì?"
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ có phải cố ý không?"
Cảnh Thước hờ hững "Ừm?" một tiếng.
Đoạn Vân Thâm không tin Cảnh Thước không biết chén thuốc vừa rồi có độc, vậy mà hắn cứ uống một hơi cạn sạch, mình khuyên hắn nôn ra thì hắn lại vòng vo tam quốc. Nói hắn không cố ý, đến Đoạn Vân Thâm còn chẳng tin nổi.
Nhưng nếu hắn cố ý, thì hắn muốn gì? Lúc này, Đoạn Vân Thâm đặc biệt muốn phân tích tâm lý của Cảnh Thước, nhưng bất lực vì đạo hạnh không đủ, chỉ có thể dựa vào trí nhớ: Trước đây, khi Cảnh Thước uống những loại thuốc đó, dường như chưa bao giờ do dự – dù mình có vài lần tình cờ phá hỏng được.
Đoạn Vân Thâm vừa nãy còn nhảy nhót tưng bừng, giờ thì cau mày im lặng, không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm Cảnh Thước.
Cứ nhìn đi, nhìn chằm chằm cho đến khi chính hắn phải mở miệng thì thôi!
Cảnh Thước vẫn bình thản, ung dung.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Đoạn Vân Thâm dĩ nhiên không có "đạo hạnh cao thâm" như Cảnh Thước. Huống hồ, ánh mắt của Đoạn Vân Thâm căn bản không có chút sát thương nào, vì thế nhìn chằm chằm một lúc thì chính mình cũng chịu thua, quyết định chuyển sang đánh thẳng vấn đề.
Thế nhưng còn chưa kịp mở miệng, Cảnh Thước đã như đoán trước được cậu định nói gì, liền nói trước: "Ái phi chi bằng trước hết trả lời câu hỏi của trẫm."
Đoạn Vân Thâm: ???
Đoạn Vân Thâm mất một lúc mới kịp phản ứng lại rằng Cảnh Thước đang nói đến chuyện có muốn làm Hoàng hậu hay không.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ muốn nạp phi tần mới?"
Đến lượt Cảnh Thước cũng sững sờ, rõ ràng không hiểu sao Đoạn Vân Thâm lại đột nhiên nhắc đến chuyện nạp phi tần mới.
Đoạn Vân Thâm nghĩ thầm: Hậu cung của tên bạo quân này dù sao cũng chỉ có mình là phi tử, còn lại đều là bề trên. Giữa những người đồng cấp cũng chẳng có chuyện ức h**p hay cạnh tranh gì.
Cho nên, nếu không phải là định mở rộng quy mô, thì tự dưng nâng mình lên làm Hoàng hậu làm gì? Một bộ phận chỉ có một người, làm phó bộ trưởng hay bộ trưởng thì có khác gì nhau đâu?
Nghĩ đi nghĩ lại, Đoạn Vân Thâm rút ra kết luận: Bạo quân đang chuẩn bị mở rộng hậu cung.
Cũng phải, tiểu huynh đệ của hắn cũng rất khỏe mạnh, mở rộng hậu cung là chuyện bình thường thôi.
Đây là cái kiểu suy nghĩ thần kỳ chỉ có ở những người có lối tư duy độc đáo như Đoạn Vân Thâm, còn trong lòng một tên địa chủ phong kiến như bạo quân thì ý tưởng tất nhiên phải khác. Hoàng hậu và phi tần khác nhau đại khái cũng chính là vợ cả và vợ lẽ khác nhau, làm vợ cả và làm vợ lẽ tự nhiên là khác.
Dù cho vị trí chính thê còn trống, vợ lẽ vẫn kém một bậc, được lên làm chính thê có gì không tốt?
Thế là hai người này lại lạc sóng rồi.
Cảnh Thước: "Ái phi muốn trẫm nạp phi tần mới?"
Đoạn Vân Thâm: ???
...Khoan đã, sao lại thành ra ta muốn ngươi nạp phi tần mới? Ta không phải, ta không có.
Cảnh Thước thản nhiên nói: "Trẫm cả ngày đều ở chỗ ái phi, ái phi chán ghét trẫm rồi sao?"
Đoạn Vân Thâm: "..."
Vậy nên tình yêu sẽ biến mất đúng không? -- Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ mình phải bổ sung câu này vào, trong ngữ cảnh này mà không thêm vào thì tiếc quá!
Tên bạo quân này bị làm sao vậy, thần thiếp oan uổng quá!
Sao ta và ngươi cứ mãi không cùng tần số thế này! Đây rốt cuộc là sự vặn vẹo của nhân tính hay sự suy đồi của đạo đức đây!!
Đoạn Vân Thâm mặt tươi cười cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn: "Thần thiếp sao dám chán ghét bệ hạ ạ?"
Cảnh Thước lạnh nhạt nói: "Ái phi chẳng phải từ sáng đã có ý kiến với trẫm rồi sao?"
Đoạn Vân Thâm: ??
Buổi sáng Đoạn Vân Thâm giả vờ ngủ nướng, sau khi tỉnh dậy vẫn đầy bụng oán giận, mỗi tế bào đều gào thét: "Trả lại nam hồ ly tinh an toàn đây!!"
-- Nghĩ lại thì, đúng là sáng nay Đoạn Vân Thâm có ý kiến với Cảnh Thước thật.
Đoạn Vân Thâm cứng họng, không nói nên lời.
Thua rồi, thực sự là thua rồi.
Ngày xưa, Đoạn Vân Thâm cứ nghĩ mình nuôi được một nam hồ ly tinh cực kỳ an toàn, tối nào cũng lén lút trèo cửa sổ đưa đồ ăn cho hắn, coi việc đút cho hắn ăn như nhiệm vụ của mình. Chỉ mong hắn phối hợp tốt với công việc tục mạng, nguyện ước hắn ngày nào cũng có thể hôn hít với mình, kiểu chỉ cọ cọ, dính dính thôi.
Thế mà giờ đây, nam hồ ly tinh này không những dần dần không còn thỏa mãn với chuyện cọ cọ, dính dính nữa, mà mình còn đột nhiên phát hiện hắn có "vũ khí", chẳng an toàn chút nào. Không an toàn thì thôi đi, đằng này hắn còn dám "*anh anh anh" với mình nữa chứ!
(*) kiểu giả vờ yếu ớt, ngây thơ để đổi trắng thay đen
Đoạn Vân Thâm nhìn Cảnh Thước – dù lúc này Cảnh Thước trông bình thản, nhẹ nhàng, đẹp trai như tranh vẽ, vẻ điềm tĩnh pha chút ôn hòa, chẳng nhìn ra dấu vết nào của việc "anh anh anh" cả. Nhưng Đoạn Vân Thâm lại cảm thấy mình nghe thấy rõ ràng lời thuyết minh đó.
Rốt cuộc thì, hắn đã hỏi ra câu "Ngươi có phải chán ghét ta không?" rồi mà!
Cũng chính là cái khí chất Vương Bá chi khí này, đổi người khác nói mấy lời này chắc chắn sẽ là cái giọng điệu "anh anh anh".
Đoạn Vân Thâm khó khăn lắm mới nói được: "Thần thiếp không có ý kiến gì với bệ hạ cả."
— Thực ra là: Ta chỉ bị cái chuyện vũ khí của ngươi vẫn còn sống làm cho sợ thôi.
Cảnh Thước lạnh nhạt nói: "Thật không?"
Hai chữ này chính là lời "thuyết minh": Thật sao, ta không tin.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Ngươi không tin thì thôi, ta có "tính tiểu thư" đấy!
Ta ngăn không cho ngươi uống thuốc, ngươi cứ đòi uống!
Ngươi hỏi ta có muốn làm Hoàng hậu không, sao lại biến thành ta chán ghét ngươi ? Ngươi muốn nạp phi tần mới chẳng phải là ngươi chán ghét ta sao?!
Nói đi! Ngươi muốn nạp ai? Có phải là cái bạch nguyệt quang đó không! Có phải là hồ ly tinh họ Hạ đó không??!
...Sao lại đúng chủng tộc thế nhỉ? Hồ ly tinh đối đầu hồ ly tinh.
Cái cốt truyện bi thương này!
Sự tinh ý của Cảnh Thước luôn kín đáo như vậy, hắn tự nhiên nhìn ra được sáng nay Đoạn Vân Thâm rốt cuộc là xấu hổ, bực bội hay chán ghét.
Lúc này thấy Đoạn Vân Thâm sắp xù lông thì hắn biết mình nên kìm lại.
Cảnh Thước cúi xuống, chạm nhẹ vào môi Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Vừa nãy còn tức giận như con cá nóc, bị chạm một cái đột nhiên cảm thấy mình... hết giận, không còn căng lên được nữa.
Thôi được rồi, dù sao cũng là hồ ly tinh nhà mình nuôi, là hàng gia dụng mà.
Cảnh Thước: "Vậy ái phi có muốn làm Hoàng hậu không?"
Đoạn Vân Thâm: "...Vậy bệ hạ muốn nạp ai? Hạ tiểu công tử?"
Cảnh Thước: "?"
Đoạn Vân Thâm: "??"
Cảnh Thước rốt cuộc vẫn thông minh hơn Đoạn Vân Thâm, đầu óc hơi xoay chuyển một chút liền nhớ ra tiểu thái giám từng hầu hạ ái phi nhà mình.
Tiểu cẩu tử từng nói với Đoạn Vân Thâm rằng Hạ Giác là bạch nguyệt quang của hắn, lúc đó hanđang ngồi xổm trên mái nhà mà nghe thấy hết.
Cảnh Thước: "Ái phi muốn trẫm nạp hắn làm phi?"
Đoạn Vân Thâm: "..."
Sao lại hỏi ngược lại?
Dĩ nhiên là không muốn rồi, ngươi có bạch nguyệt quang thì nhiệm vụ "duy trì mạng sống"của ta làm sao mà thực hiện được? Hơn nữa, hôm qua ta vừa mới tính biến ngươi thành hồ ly nhà mình nuôi, hôm nay ngươi đã định đi tìm người khác rồi sao? Ta mất mặt biết bao nhiêu!
Cảnh Thước: "Ái phi?"
Đoạn Vân Thâm: "...Nói — không muốn, có được không?"
Đoạn Vân Thâm: "..."
Ngươi nhìn ta làm gì?
Cảnh Thước: "Được."
Đoạn Vân Thâm lập tức có tự tin: "Thế thì không muốn!"
Lúc này hai người đã lạc sóng hoàn toàn, cũng không biết chủ đề đã chạy đi đâu xa như vậy. Cảnh Thước chỉ có thể hỏi lần thứ ba, hỏi Đoạn Vân Thâm có muốn làm Hoàng hậu không.
Đoạn Vân Thâm thật thà nói: "Không thể nói là muốn, cũng không thể nói là không muốn. Đối với thần thiếp mà nói, như bây giờ đã rất tốt rồi."
Có ăn có uống, làm nhiệm vụ lại dễ dàng.
Nếu mà bà già kia có thể tránh xa hồ ly tinh nhà mình một chút, thì cuộc sống này coi như thập toàn thập mỹ — à, thêm một điều nữa, nếu hồ ly tinh này có thể an toàn hơn một chút.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?"
Cảnh Thước tùy ý nói: "Không có gì."
Chỉ là muốn cho Đoạn Vân Thâm một danh phận tốt hơn thôi, nhưng xem ra Đoạn Vân Thâm bây giờ, có lẽ vì là nam tử nên cũng không mấy để tâm chuyện này.
Cảnh Thước biết rõ mình đã đẩy mọi thứ đến bờ vực, kế hoạch cái chết của Tạ Miểu chỉ là khởi đầu cho một cục diện hỗn loạn của thiên hạ. Mọi hậu quả xấu mà mọi người gieo rắc trước đây đều đã đến lúc "trưởng thành".
Giang sơn lung lay này sắp sụp đổ rồi, thời gian còn lại cho hắn cũng không nhiều.
Cái gọi là thời hạn cuối cùng này do chính tay hắn tạo ra, nên hắn cũng chấp nhận một cách thản nhiên.
Thời gian còn lại không nhiều, nên hắn cũng không ngại loại thuốc mà Thái Hoàng Thái Hậu ban cho, uống dứt khoát. Dù sao cũng sắp chết, chi bằng sống thoải mái một chút, không đáng phải lăn lộn vì thứ thuốc này, uổng công chuốc thêm tội cho mình.
Còn việc hỏi Đoạn Vân Thâm có muốn làm Hoàng hậu không, thực ra lời này không nằm trong kế hoạch của hắn. Chỉ là hắn vô tình nói ra một câu, rồi thấy Đoạn Vân Thâm suy nghĩ lung tung thế nào đó, thế là hắn hỏi luôn.
Hỏi xong lại nghĩ, mình sắp phải đi gặp Thái Hoàng Thái Hậu rồi. Thái Hoàng Thái Hậu ở tiền triều đã mất đi chỗ dựa là Tạ Hàn Tâm, về sau e rằng phải dựa dẫm nhiều hơn vào con rối là mình. Lúc này nhân tiện hỏi giúp ái phi một vị trí Hoàng hậu, chắc bà ta cũng sẽ không tiếc rẻ đâu.
Đoạn Vân Thâm chính là sự lưu luyến của hắn với cõi trần này.
Thế nhưng, từ khi sinh ra đến giờ, thế gian này đối xử với hắn thực sự quá tàn nhẫn. Vị ngọt Đoạn Vân Thâm mang đến quá muộn, dù có một chút không nỡ nhưng vẫn không đủ để ngăn được nỗi oán hận đang cuộn trào trong lòng hắn.
Cảnh Thước: "Nếu ái phi cũng không rõ là có muốn hay không, chi bằng cứ thử làm trước xem sao?"
Không buông bỏ được oán hận thì đã định trước là phải chia ly.
Vậy nên, khi chưa chia ly, lại càng phải trân trọng. Đó là một cảm giác muốn làm điều gì đó cho đối phương, muốn làm cho đối phương vui lòng.
Đoạn Vân Thâm đâu biết trong đầu Cảnh Thước đang nghĩ ngợi đủ điều như vậy, lúc này suy nghĩ một chút rồi từ chối đề nghị đó.
Làm Hoàng hậu thực sự chẳng có lợi lộc gì, cuộc sống vẫn y như bây giờ.
Lần này vốn dĩ là vì mình không uống chén thuốc tránh thai đó nên mới rước về bao nhiêu rắc rối, lại còn gây sự với Thái Hoàng Thái Hậu đến mức này, chắc bà ta hận không thể ăn tươi nuốt sống mình. Nếu lúc này bạo quân lại đột nhiên phong mình làm Hoàng hậu, thì bà già kia còn không biết sẽ phát điên đến mức nào.
Thế này chẳng phải là trăm hại mà không một lợi sao?
Chỉ vì cái hư danh Hoàng hậu đó, không đáng.
Cảnh Thước: "Thật sự không muốn?"
Đoạn Vân Thâm: "Thật sự không muốn."
Cảnh Thước nhìn biểu cảm của Đoạn Vân Thâm dường như không phải giả vờ, tự nhiên cũng không ép buộc.
Hai người dùng bữa sáng xong, Cảnh Thước liền muốn đi gặp Thái Hoàng Thái Hậu. Trước đó, tỳ nữ mới của Thái Hoàng Thái Hậu là Nam Chi đã đến mời rồi, Cảnh Thước cũng hứa sẽ đi sau khi dùng bữa sáng.
Đoạn Vân Thâm dĩ nhiên là không yên tâm lắm, thậm chí còn muốn đi theo Cảnh Thước.
Nhưng nghĩ lại thì, cậu đi cũng chẳng có ích gì, mình cũng chẳng bảo vệ được tên bạo quân này. Đi theo ngược lại có khi còn phản tác dụng, Thái Hoàng Thái Hậu dù sao cũng là bà nội của Cảnh Thước, nhỡ đâu bà ta vốn dĩ không giận Cảnh Thước, vừa thấy mình lại tức giận đến tăng huyết áp thì sao?
Cuối cùng Đoạn Vân Thâm tiễn Cảnh Thước ra cửa, nhìn tiểu thái giám đẩy xe lăn của Cảnh Thước đi xa, đột nhiên lại nghĩ ra điều gì đó, bèn đuổi theo.
Cảnh Thước: "?"
Đoạn Vân Thâm nhìn tiểu thái giám lạ mặt kia, không nói thẳng lời mà tiến lại gần tai Cảnh Thước, hạ giọng nói: "Thần thiếp không sợ thuốc tránh thai, bệ hạ trước hãy lo cho bản thân mình đi."
Đoạn Vân Thâm coi như bị cảnh Cảnh Thước phát độc lần trước làm cho sợ hãi rồi.
Hắn cứ tưởng Cảnh Thước hôm đó bị bệnh gì đó phát tác, vì mình đắc tội với Thái hậu nên không mời được thái y, do đó mới không cho hắn đi mời thái y.
Đoạn Vân Thâm nói xong liền định lùi lại, kết quả bị Cảnh Thước túm lấy cổ áo.
Đoạn Vân Thâm: "?? "
Môi Cảnh Thước ghé vào tai Đoạn Vân Thâm, Đoạn Vân Thâm cứ nghĩ người này sắp nói gì đó với mình, nhưng đợi mãi nửa đêm cũng chẳng thấy động tĩnh gì.
Đoạn Vân Thâm: "???? "
Úp úp mở mở cái gì vậy?
Cuối cùng, Cảnh Thước cắn một cái thật mạnh vào vành tai hắn, không chảy máu nhưng đau điếng.
Đoạn Vân Thâm: "?! Hồ ly là động vật họ chó nên thích cắn người đúng không?! Ngươi có sửa được cái tật xấu này không đấy!!"
Ta đang lo lắng cho sự an nguy của ngươi đây, thế mà ngươi lại cắn ta!
Đoạn Vân Thâm lập tức giật ra, véo vành tai đang đau điếng của mình, vẻ mặt kinh ngạc.
Tiểu thái giám từ khi vào cung đến nay, chỉ nghe nói tên bạo quân này giết người không chớp mắt, đây là lần đầu thấy cảnh tượng như thế, lập tức dời ánh mắt đi, trên mặt viết rõ: "Ta là ai, ta đang ở đâu? À, gió lớn thật, ta chẳng thấy gì cả."
Cảnh Thước tự nhiên có vài phần tức giận, cũng không nói rõ được giận vì chuyện gì. Có thể là vì ái phi của hắn quá xem thường hắn, cũng có thể là vì ái phi quá không để ý đến cơ thể của mình.
Nhưng hắn lại không thể thực sự làm gì người này, muốn nói gì đó với Đoạn Vân Thâm, nhưng bất kể là lời giải thích hay lời giận dữ, dường như đều không phù hợp để nói ra. Cảm xúc hỗn loạn, hắn lại vô thức cắn Đoạn Vân Thâm một miếng.
Đoạn Vân Thâm véo vành tai, không ngừng dùng ngón cái và ngón trỏ xoa xoa để giảm đau, biểu cảm mất kiểm soát hoàn toàn, "rít rít" hít khí lạnh, dường như đau lắm.
Cảnh Thước bên này đã lạnh nhạt quay đi, bảo tiểu thái giám đẩy hắn tiếp tục đi về phía trước.
Thái Hoàng Thái Hậu bên kia nghe Nam Chi báo cáo rằng tên bệ hạ điên khùng đó nói sẽ dùng bữa sáng với Vân phi xong mới qua, trong lòng tự nhiên có chút không thoải mái, nhưng cũng chỉ nhíu mày, không có phản ứng gì khác.
Rốt cuộc hiện nay tên bạo quân này có tác dụng lớn, tự nhiên những chuyện nhỏ này cũng có thể nhắm mắt làm ngơ.
Khi Cảnh Thước đến, Thái Hoàng Thái Hậu ngồi thẳng thớm sau rèm trướng vẫn giữ khoảng cách với bạo quân.
Tên bạo quân này tuy điên, nhưng chân cẳng không tiện, chỉ cần giữ khoảng cách thì coi như an toàn.
Thái Hoàng Thái Hậu là người giả nhân giả nghĩa đã thành thói quen, lúc này làm bộ làm tịch hỏi thăm Cảnh Thước khoảng thời gian này có tốt không.
Bà ta đã cắt thuốc của Cảnh Thước lâu như vậy, nếu không phải Cảnh Thước bên kia có chuẩn bị khác, e rằng mấy ngày nay đã bị phản ứng cai thuốc hành hạ đến gặp Diêm Vương rồi.
Mọi người đều biết rõ sự tình trong lòng, lúc này nghe bà ta nhẹ nhàng dùng giọng điệu an ủi nhắc đến, đổi một người nóng nảy chắc lúc này đã muốn xé nát cái miệng của Thái Hoàng Thái Hậu rồi.
Cảnh Thước thì lại điềm tĩnh, ung dung ngồi trên xe lăn, nhàn nhạt trả lời: "Tạm ổn, cảm ơn hoàng tổ mẫu đã quan tâm."
Thái Hoàng Thái Hậu nghe phản ứng này, không tự chủ được liền có chút không thoải mái như thể kiêng kị, nhưng lại không muốn thừa nhận. Rốt cuộc vào lúc này, tức giận mới là bản năng của con người, nhưng cháu trai mình lại trông quá điềm nhiên bình tĩnh.
Trong lòng cảm xúc cuộn trào, nhưng công phu bề ngoài vẫn phải làm đủ, mọi người qua lại trò chuyện vài câu, mới đưa chủ đề vào đúng quỹ đạo.
Thái Hoàng Thái Hậu dùng một giọng điệu "đại phát từ bi" cho phép Cảnh Thước một lần nữa quay lại tham gia chính sự, bao gồm lên triều, phê duyệt tấu chương và nghị sự một số việc lớn quan trọng. Cho phép hắn tự mình quyết định trong một số việc – đương nhiên, phần việc này phải là loại không liên quan chút nào đến lợi ích của Thái Hoàng Thái Hậu. Ngoài ra, còn khôi phục việc cung cấp thuốc ổn định.
Cảnh Thước nghe xong cũng không có phản ứng gì, tất cả những điều này tự nhiên nằm trong dự đoán của hắn, không có gì đáng để vui mừng.
Lúc này ngược lại nghe cái giọng điệu "đại phát từ bi" kia lại cảm thấy có chút châm chọc. Nếu không phải mọi chuyện đều trong tầm mắt của mình, mình thật sự còn tưởng rằng bà nội này đối xử tốt với mình, sẵn lòng giao quyền cho mình nữa chứ.
Cảnh Thước dùng một giọng điệu bình tĩnh nhưng có chút quỷ dị cười hỏi: "Hoàng tổ mẫu lần này làm việc hào phóng như vậy, không sợ trẫm nắm quyền trong tay, lại gây ra động tĩnh lớn hơn sao?"
Thái Hoàng Thái Hậu không vội không vàng nói: "Thước nhi chỉ cần trước khi đưa ra quyết sách, hãy suy nghĩ nhiều đến Vân phi là được."
Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu, tên bạo quân này vì Vân phi mà chống đối mình, bị cắt thuốc lâu như vậy chắc chịu không ít khổ sở, hắn lại không chịu thua, đủ để chứng minh vị trí của Vân phi trong lòng hắn.
Nếu dùng thuốc cũng không kiềm chế được hắn, thì cộng thêm một Vân phi, chắc cũng đủ rồi.
Cảnh Thước: "Hoàng tổ mẫu đây là uy h**p?"
Thái Hoàng Thái Hậu: "Đây là cảnh cáo, Thước nhi."
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng diễn biến tình hình đến nước này cũng nằm trong dự đoán của Cảnh Thước – giá như mấy ngày hắn giả vờ phát độc có thể "tàn nhẫn" hơn một chút với ái phi thì tốt rồi.
Việc đã đến nước này giờ hối hận cũng chẳng ích gì. Huống hồ ngay từ lúc đầu khi Cảnh Thước không nỡ ra tay tàn nhẫn với Đoạn Vân Thâm, hắn đã chuẩn bị sẵn đường lui cho Đoạn Vân Thâm rồi.
Chỉ là dù mọi thứ hắn đều tính toán kỹ càng, đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn, nhưng khi nghe Thái Hoàng Thái Hậu dùng sự an nguy của Đoạn Vân Thâm để uy h**p hắn như vậy, hắn vẫn cảm thấy trong lòng như bị vướng mắc một cục tức.
Thái Hoàng Thái Hậu thừa biết Cảnh Thước là người có tính cách thế nào, thầm nghĩ lúc này đã đánh một gậy rồi, thì cũng nên cho một cái kẹo ngọt. Thế là bà ta dịu giọng nói: "Tuy nhiên, hoàng tổ mẫu có thể hứa, chỉ cần bệ hạ không làm càn, ai gia tự nhiên cũng có thể bảo đảm an nguy cho Vân phi. Kể cả chén thuốc tránh thai nhắc đến trước đó, cũng có thể miễn dùng."
Tạm thời miễn.
Từ lúc mang thai đến khi sinh con phải mất mười tháng, kể cả Vân phi lúc này đã có thai, mười tháng cũng đủ để mình xử lý cái mớ hỗn độn này. Việc sử dụng Cảnh Thước rốt cuộc cũng chỉ là kế sách tạm thời, đợi qua giai đoạn này, rồi giải quyết chuyện Vân phi cũng chưa muộn.
Dù thế nào đi nữa, tuyệt đối không thể để Cảnh Thước có con nối dõi.
Hai người này bề ngoài là hợp tác với nhau, một bên là con rối, một bên là kẻ điều khiển, nhưng thực chất ai cũng có tính toán riêng. Cảnh Thước không nhìn thẳng Thái Hoàng Thái Hậu qua rèm trướng, lúc này chỉ cụp mắt xuống, giả vờ vô ý nhìn ngón tay của mình.
Thái Hoàng Thái Hậu: "Thước nhi?"
Cảnh Thước khẽ cong môi: "Hoàng tổ mẫu vui là được, mọi sự đều theo sự sắp xếp của hoàng tổ mẫu."
Cảnh Dật đêm qua không về vương phủ, rốt cuộc thì "thiên tử phạm pháp cũng như thứ dân". Án mạng xảy ra ngay trên đường, việc giữ thể diện vẫn phải làm cho đủ. Hắn là nghi phạm chính, từ khi vào Đại Lý Tự chưa hề rời đi.
Đại Lý Tự khanh Hứa Mạnh một mặt may mắn vị Vương gia này dễ nói chuyện, hợp tác, một mặt cũng tiếp đãi tử tế, dù sao cũng không thể thật sự để vị Vương gia này chịu lạnh chịu đói trong đại lao.
Đêm qua còn đặc biệt mời tửu lầu nổi tiếng kinh thành mang đồ ăn đến, còn gọi mấy ca kỹ, cùng Vương gia bày ra dáng vẻ không say không về, thực ra là chờ chuốc say vị Vương gia này để dễ dàng khai thác thông tin.
Chỉ là Cảnh Dật đã theo quân nhiều năm, tửu lượng đã sớm được rèn luyện cùng các tướng sĩ trong quân. Không dám nói ngàn chén không say, nhưng đánh gục mấy ca kỹ và quan viên thì vẫn thừa sức.
Rượu đã được ba tuần, trên bàn còn tỉnh táo chỉ còn lại Cảnh Dật và Hứa Mạnh. Cảnh Dật là do tửu lượng tốt, còn Hứa Mạnh là giao nhiệm vụ chuốc rượu cho ca kỹ, bản thân ông ta thì tự kiểm soát lượng uống.
Chỉ là lúc này nhìn các ca kỹ đều say gục, nằm bất động trên bàn, ông ta cũng không nhịn được bật cười.
Hứa Mạnh cuối cùng đành phải cho người vào đưa những người say gục trong phòng ra ngoài, rồi cáo từ.
Vừa ra cửa đã gặp thuộc hạ được phái đi điều tra án trở về báo cáo tình hình – căn cứ vào thông tin điều tra được hiện tại, chuyện này có lẽ thật sự không liên quan đến Gia Vương.
Cảnh Dật có tiếng tốt trong dân gian. Rốt cuộc, vị Gia Vương này đã từ bỏ vinh hoa phú quý hoàng tộc, theo quân đánh trận nhiều năm, sau đó lại từng cứu trợ thiên tai, bình định các cuộc khởi nghĩa của dân, Gia Vương phủ cũng nổi tiếng là hay làm việc thiện.
Rốt cuộc thì, trong cốt truyện gốc của cuốn tiểu thuyết này, Cảnh Thước đóng vai phản diện BOSS, từng bước muốn hủy diệt thiên hạ. Còn Cảnh Dật mới đóng vai chính diện, giữ vững biên cương, bình định loạn lạc, cứu trợ dân chúng. Từ một hoàng tử không tên tuổi, từng bước leo lên vị trí Gia Vương được lòng dân.
Cũng chính vì được lòng dân, nên khi nhân viên điều tra do Hứa Mạnh phái đi hỏi thăm, trên đường cái, những người qua đường đều tự nhiên nói tốt cho Cảnh Dật. Họ chứng minh rằng chính công tử phủ Thừa Tướng là kẻ gây sự trước, dẫn người chặn xe, bức ép.
Ngay cả một binh lính của phủ Thừa Tướng cũng nói tốt cho Cảnh Dật, nói rằng binh lính của Gia Vương phủ phần lớn đều có chừng mực, có thể thấy chủ nhân của họ không hề ra lệnh quá đáng. Chỉ có kẻ giết người này tâm địa bất chính, đột nhiên nổi điên giết mấy người rồi muốn lấy mạng công tử. Nhìn vậy thì kẻ giết người đó như có mưu đồ khác.
Hứa Mạnh nghe xong xoa trán: "Kiểm tra lại, điều tra lai lịch và thân phận của kẻ giết người đó."
Người báo cáo lộ vẻ khó xử: "Cái này... đã điều tra rồi, nói là kẻ độc hành, không thấy cha mẹ vợ con, quê quán lại là một nơi xa xôi..."
Hứa Mạnh không vui nói: "Sao, thấy khó thì không muốn điều tra nữa à?"
Người kia lập tức cúi đầu: "Thuộc hạ sẽ đi làm ngay."
Dù Hứa Mạnh làm việc khéo léo đến mấy, hiện tại cũng không có cách giải quyết. Hai bên đều không thể đắc tội, cũng không thăm dò được hướng gió, chỉ muốn điều tra thêm vài thứ ra, để sau này dù bên nào thắng, khi mình kết án cũng có chuyện để nói.
Người của Đại Lý Tự không tìm ra được thân phận của kẻ giết người, nhưng Chu không Ngu lại lợi dụng suốt một buổi tối để tìm ra một chút manh mối.
Cái gọi là quê quán xa xôi kia tự nhiên là giả – hay nói cách khác, toàn bộ người này đều là giả, hắn dùng thân phận giả khi vào Gia Vương phủ.
Chu Không Ngu theo thân phận thật của tên sát thủ kia mà điều tra, chỉ cảm thấy nước sâu quá phức tạp, nhất thời vẫn chưa có manh mối. Hắn bên này ngoài việc điều tra thân phận suốt đêm, còn vội vàng điều động nhân lực giấu quanh Đại Lý Tự. Rốt cuộc, Tạ Hàn Tâm đã già mà lại mất con, dưới sự đau buồn, dù có làm ra chuyện gì phi thường cũng coi như bình thường.
Nhưng may mắn là đêm đầu tiên không có chuyện gì xảy ra, điều này cũng làm Chu Không Ngu trong lòng yên tâm không ít.
Phản ứng đầu tiên dưới cú sốc không hành động bốc đồng, vậy thì tiếp theo chỉ cần không bị kích động, chắc hẳn cũng sẽ không hành động bốc đồng nữa. Điều đó có nghĩa là mấy ngày tới hẳn là an toàn, không đến mức xảy ra chuyện ám sát Vương gia.
Tuy nhiên, không hành động bốc đồng lại nói lên Tạ Hàn Tâm vẫn còn lý trí. Như vậy tự nhiên càng khó đối phó, cũng không biết chuyện này là vừa mừng vừa lo.
Nghĩ vậy, Chu Không Ngu lại không nhịn được lo lắng, chỉ có thể tranh thủ thời gian tìm chứng cứ. Chỉ cần tìm được chứng cứ đáng tin cậy, rồi rải rác trong dân gian vài lời nói kiểu Gia Vương vô tội, dưới sự xúc động và tức giận của dân tình, tóm lại có thể tìm được một lối thoát thích hợp.
Cảnh Thước bên kia đi đến chỗ Thái Hoàng Thái Hậu bao lâu, Đoạn Vân Thâm liền thấp thỏm bấy lâu, thực sự đứng ngồi không yên.
Cảnh Thước rời đi, đám tiểu thái giám hầu hạ tự nhiên có thể vào cửa. Tiểu thái giám nhìn vẻ lo lắng của Đoạn Vân Thâm, không nhịn được nói: "Nương nương đừng hoảng hốt, điên... Bệ hạ hồng phúc tề thiên tất nhiên không sao đâu."
Đoạn Vân Thâm: "Hồng phúc tề thiên? Hắn ấy à?"
Tiểu thái giám: "..."
Đoạn Vân Thâm: "Thật sự không thấy đâu cả."
Tiểu thái giám: "Nương nương nói cẩn thận!"
Đoạn Vân Thâm lo lắng đến tột độ, đúng lúc này, trong đầu đột nhiên xuất hiện tiếng của hệ thống.
Không ngờ lại là hệ thống đã rớt mạng từ lâu giờ lại online!
【Đoạn Vân Thâm: !】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: cậu còn sống à?】
【Đoạn Vân Thâm: ...Đừng cướp lời của tao, tao còn tưởng mày đã chết rồi chứ? Lúc cần thì không có mặt, đi du lịch ngoài không gian, không xin chữ ký người ngoài hành tinh sao?】
【Đoạn Vân Thâm: Tranh thủ lúc mày chưa chạy, tao hỏi vấn đề trước đã: Tên bạo quân hắn có phải có bệnh gì phát tác ngắt quãng, phải dùng thuốc để trấn áp không, có chữa khỏi hoàn toàn được không? Hôm qua lúc tắm ta thấy chân hắn hình như có động đậy một chút, chân hắn có hy vọng khỏi không? Thái Hoàng Thái Hậu hôm nay triệu hắn làm gì, có nguy hiểm không?】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: ...cậu nói nhiều quá, tui liều sống liều chết lên mạng một chuyến không phải để nghe ngươi nói nhảm. Hiện tại tiến độ trong sách đến đâu rồi?】
【Đoạn Vân Thâm: ????】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Thôi tui tự xem.】
Chẳng lẽ cái hệ thống này là hệ thống giả?!
Tiến độ trong sách đến đâu rồi mà không biết?! Mày làm hệ thống kiểu gì vậy? Đi cửa sau à! Có phải đã hối lộ hệ thống chính không?
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: ??】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: ????】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: !...】
【Đoạn Vân Thâm: Đại bảo bối nhà mày đi ngoài không gian bán buôn dấu chấm câu đúng không? Có chuyện thì nói đi!】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Tui mới offline có mấy ngày, cậu đã làm cái loại chuyện này với Cảnh Thước nhà tui rồi hả?? Cảnh Thước của chúng ta vẫn còn là một đứa trẻ!! Cậu có phải là người không!?】
【Đoạn Vân Thâm: ?】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Ai cho cậu sờ hắn! Đó là của tui! Tuiiii!!】 Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ mình sờ hắn chỗ nào, nói mình như b**n th** vậy!!
Lời còn chưa kịp phản hồi lại hệ thống, trong đầu đột nhiên chấn động một cái.
...À, được rồi, đúng là có sờ, mới tối qua thôi.
【Đoạn Vân Thâm: Khụ ân, tao có thể giải thích, không phải như mày nghĩ đâu, tao cũng không muốn, nhưng lúc đó cái "vũ khí" kia đã chĩa thẳng vào rồi, nếu tao không giúp hắn giải quyết, lỡ hắn đâm một gậy chết tao thì sao?!... Anh em, đều là nam giới, mày hiểu mà?】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Đừng nói nữa, chết đi, cậu đợi đấy, trong vòng 3 ngày tui sẽ rải tro cốt của cậu khắp nơi!】
【Đoạn Vân Thâm: !!】
【★ Cảnh cáo từ hệ thống chính! Cảnh cáo từ hệ thống chính! Phát hiện người vi phạm đang online★】
Đoạn Vân Thâm: ???
Gì cơ?
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Cậu đợi tui! Tui nhất định sẽ trở lại!!】
Đoạn Vân Thâm vẻ mặt ngơ ngác.
Đây là tình huống gì thế này?
Cái hệ thống tự xưng muốn rải tro cốt của mình chớp mắt đã rớt mạng, đến nhanh đi cũng nhanh.
Tốc độ rớt mạng như đang bỏ chạy vậy.
"Người vi phạm đang trực tuyến"?
Hệ thống của mình là một "người vi phạm", sau đó bị hệ thống chính truy đuổi? Vì thế mà mới lâu ngày không trực tuyến?
Cái này thật sự... đáng ăn mừng, vui như lên trời khắp chốn mừng vui.
Nó bị truy đuổi, chắc không có thời gian đến rải tro cốt của mình đâu – nhưng vẫn hơi bất an, hai ngày nay có nên mang theo một con dao nhỏ phòng thân không nhỉ?
Đoạn Vân Thâm còn chưa kịp nghĩ ra manh mối nào thì bên ngoài đã có tiểu thái giám hô lớn "Hoàng thượng giá lâm".
Đoạn Vân Thâm giật mình, lập tức bật dậy khỏi ghế để đón Cảnh Thước.
Trước kia đây là công cụ kéo dài mạng sống của mình, giờ là nam hồ ly tinh nhà mình nuôi, theo quỹ đạo phát triển, tương lai rất có thể là "người yêu" của mình.
Thế này mà gặp Thái Hoàng Thái Hậu xong lại thiếu tay thiếu chân thì làm sao bây giờ?
...Hắn hình như vốn dĩ chân đã có vấn đề rồi.
Thế thì hắn mà thiếu tay thiếu miệng thì làm sao bây giờ!? – Đừng hỏi tại sao lại thiếu, hỏi là để làm vần thôi.
Cảnh Thước tự nhiên không thiếu tay thiếu chân, lúc đi như thế nào thì lúc về vẫn y nguyên như vậy.
Nhìn thấy ái phi nhà mình bay ra đón, những u ám trong cuộc trò chuyện với Thái Hoàng Thái Hậu cũng tan biến gần hết.
Xác nhận người không sao, Đoạn Vân Thâm liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn ra bên ngoài, phát hiện không có ai mang canh đến.
Cảnh Thước: "Ái phi đang nhìn gì vậy?"
Ngươi đã về an toàn rồi, ta nhìn xem canh của ta đã đến chưa. Nếu canh mà đến...
Đoạn Vân Thâm nghĩ nghĩ, mình hẳn sẽ tại chỗ đè tay Cảnh Thước lại, sau đó uống một hơi cạn sạch – để hắn cũng cảm nhận được cảm giác của mình sáng nay là như thế nào!
Uống thì uống, lại còn có thể tránh thai hiệu quả, ừm, chỉ là có thể hại thân thôi.
Nhưng nếu chưa đến thì thôi vậy.
Thù hằn không nên có, chăm sóc cơ thể cũng rất tốt.
Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước vào cửa chưa đầy mấy canh giờ, liền nhận được thông báo của tiểu thái giám, nói rằng Hạ tiểu công tử đã đến, hỏi nên gặp ở đâu thì tiện hơn.
Đoạn Vân Thâm nghe lời này, tai đều dựng thẳng lên.
"Bạch nguyệt quang, bạch nguyệt quang, bạch nguyệt quang" đây là Tu La tràng cuối cùng không thể tránh khỏi sao?
– Hệ thống lẽ nào sẽ không sắp xếp cho tên bạo quân này vì bạch nguyệt quang mà rải tro cốt của mình chứ?
Hạ Giác thực ra cũng không phải "thần cơ diệu toán" sở dĩ lúc này đến là do Cảnh Thước đã cho người thông báo.
Nếu Thái Hoàng Thái Hậu vì muốn hắn an phận mà cố ý chia một phần quyền lực cho hắn, thì tự nhiên không cần bạch không cần. Ra khỏi Trường Lạc Cung của Thái Hoàng Thái Hậu, Cảnh Thước liền cho người đi mời Hạ Giác đến gặp, hai người có chuyện muốn nói.
Lúc này nhìn vẻ mặt cảnh giác nhưng lại cố gắng tỏ ra bình thản của Đoạn Vân Thâm, Cảnh Thước không nhịn được nhìn thêm hai lần.
Đoạn Vân Thâm: ???
Ngươi nhìn ta làm gì?
À đúng rồi, bạch nguyệt quang đến hình như là cần xin chỉ thị của mình một chút mới được gặp.
Không ngờ tên bạo quân này còn rất tự giác.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ cứ đi gặp đi, không cần để ý thần thiếp, anh."
Cảnh Thước cười nói: "Thế ái phi 'anh' cái gì?"
...
Hỏi hay lắm!! Ta "anh" cái gì chứ?!
Ta không định "anh"! Nó tự nhiên nhảy ra thôi mà! Ta nói đây là vì tôi muốn giao tiếp cùng tần số với ngươi, cố ý học ngôn ngữ của tộc hồ ly nên mới "anh anh anh" ngươi có tin không?
Đoạn Vân Thâm ho khan một tiếng, cầm lấy một quả táo, rất thoải mái xoa xoa vào ngực, cắn một miếng sau đó dùng giọng điệu trầm ổn, đoan trang nói: "Bệ hạ nghe nhầm rồi."
Cảnh Thước nhận lấy quả táo trong tay Đoạn Vân Thâm, ngay trước mặt Đoạn Vân Thâm mở bí mật ở tay vịn xe lăn, lấy ra một con dao găm ngắn, bắt đầu gọt táo.
Đoạn Vân Thâm: ???!
Đoạn Vân Thâm nhìn Cảnh Thước gọt vỏ táo thành thạo như nước chảy mây trôi, vỏ mỏng và nguyên vẹn, một đường dài không đứt, ngay cả độ rộng cũng đều tăm tắp, đúng là cứu tinh cho những người bị bệnh ám ảnh sự hoàn hảo.
Đoạn Vân Thâm trong đầu không biết nghĩ thế nào, đột nhiên nhớ ra, tên bạo quân này trước khi bị tàn tật chân cẳng, có phải biết võ công không?
Lý do? Rất đơn giản.
Giấu thứ này trong xe lăn, tư thế cầm con dao nhỏ rất quen thuộc, thao tác cũng rất thuần thục. Một vị hoàng đế mười ngón tay không dính nước, kỹ thuật này không thể nào là do hắn gọt táo hay thái củ cải mà ra được?
Đoạn Vân Thâm bên này còn đang suy nghĩ, nếu đặt vào thời hiện đại thì với kỹ thuật gọt vỏ này mình sẽ đoán hắn là bác sĩ phẫu thuật chính. Còn đặt trong tiểu thuyết cổ đại, thì thực sự chỉ có thể đoán hắn là một võ lâm cao thủ.
Cảnh Thước không ngẩng đầu nói: "Ái phi có muốn cùng trẫm đi gặp Hạ Giác không?"
Đoạn Vân Thâm lập tức thoát ra khỏi trạng thái thất thần: "?!!"
Đưa ta đi gặp bạch nguyệt quang của ngươi ư?
Không hay lắm đâu, ngại chết đi được, Tu La tràng dễ gây chết người lắm, lỡ ngươi bị bạch nguyệt quang cào mặt thì mất mặt lắm.
– Khoan đã, ngươi không phải là định dùng ta để chọc tức bạch nguyệt quang để tiện cho y hồi tâm chuyển ý đấy chứ?
Đoạn Vân Thâm trong đầu thoáng qua câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn và bi thương mà tiểu thái giám đã kể.
Lại nghĩ đến thuốc cứu mạng của Cảnh Thước mình không có, cuối cùng là người bên cạnh Hạ Giác mang vào.
Ta không đi!
Các người tình nồng ý đậm, ta to đùng đứng bên cạnh như bóng đèn, các người không xấu hổ thì tôi còn lo mình đau mắt nữa là!
Mèo ơi, con hồ ly ta vừa nuôi quen lại muốn bỏ chạy! Chạy thì thôi đi, hắn còn mời ta đi xem cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp của gia đình hồ ly nhà họ nữa chứ!
Đoạn Vân Thâm kiên định lắc đầu, lắc như trống bỏi vậy.
Cảnh Thước lúc này cắt một miếng táo nhỏ đã gọt xong, dùng mũi dao đâm rồi đưa đến miệng Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm vươn tay định tự mình nhận lấy con dao nhỏ, nhưng Cảnh Thước lại giữ lại một chút.
Đoạn Vân Thâm: ??
Đoạn Vân Thâm rụt tay lại, sau đó miếng táo lại được đưa đến miệng mình.
Đoạn Vân Thâm hiểu ra, đây là đang lấy lòng.
Một người chuẩn bị đi gặp bạch nguyệt quang lại có lỗi với mình!
...Thôi được rồi, lừa người thôi, nghĩ cũng không thể nào, tên bạo quân này muốn gặp ai mình có tư cách ngăn cản sao? Hắn có thể có lỗi gì chứ!
Đoạn Vân Thâm há miệng cắn miếng táo trên đầu dao.
Cảnh Thước rụt tay lại, tiện thể nói một cách nhẹ nhàng: "Cứ thế mà định, ái phi cùng trẫm đi gặp y đi."
Đoạn Vân Thâm: ??
Sao lại "định rồi"?!
Việc nhổ độc ra ngay bây giờ quan trọng hơn !
"Ta xin ngươi đấy, nôn đi! Lỡ mà người ta tưởng ngươi nghén, ta sẽ là bố của đứa bé đó !"
Đoạn Vân Thâm chỉ muốn túm lấy vai Cảnh Thước mà lay thật mạnh, hỏi xem đầu óc hắn có vấn đề không.
Hỏi gấp! Giờ mà lật ngược tên bạo quân phản diện này lại rồi bắt hắn nôn ra thì sẽ bị xử phạt mấy năm tù? Tôi đang cần câu trả lời gấp, chờ online
...Đợi cái quái gì nữa! Sống chết đang cận kề, nói gì thì nói sau!
Đoạn Vân Thâm tự mình lấy hết dũng khí, chuẩn bị vươn móng vuốt tội lỗi của mình ra để đè tên bạo quân xuống rồi thúc hắn nôn.
Nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã bị bạo quân túm chặt lấy móng vuốt.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Cảnh Thước: "Hỏi ái phi đấy, sao ái phi không nói gì?"
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ có phải cố ý không?"
Cảnh Thước hờ hững "Ừm?" một tiếng.
Đoạn Vân Thâm không tin Cảnh Thước không biết chén thuốc vừa rồi có độc, vậy mà hắn cứ uống một hơi cạn sạch, mình khuyên hắn nôn ra thì hắn lại vòng vo tam quốc. Nói hắn không cố ý, đến Đoạn Vân Thâm còn chẳng tin nổi.
Nhưng nếu hắn cố ý, thì hắn muốn gì? Lúc này, Đoạn Vân Thâm đặc biệt muốn phân tích tâm lý của Cảnh Thước, nhưng bất lực vì đạo hạnh không đủ, chỉ có thể dựa vào trí nhớ: Trước đây, khi Cảnh Thước uống những loại thuốc đó, dường như chưa bao giờ do dự – dù mình có vài lần tình cờ phá hỏng được.
Đoạn Vân Thâm vừa nãy còn nhảy nhót tưng bừng, giờ thì cau mày im lặng, không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm Cảnh Thước.
Cứ nhìn đi, nhìn chằm chằm cho đến khi chính hắn phải mở miệng thì thôi!
Cảnh Thước vẫn bình thản, ung dung.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Đoạn Vân Thâm dĩ nhiên không có "đạo hạnh cao thâm" như Cảnh Thước. Huống hồ, ánh mắt của Đoạn Vân Thâm căn bản không có chút sát thương nào, vì thế nhìn chằm chằm một lúc thì chính mình cũng chịu thua, quyết định chuyển sang đánh thẳng vấn đề.
Thế nhưng còn chưa kịp mở miệng, Cảnh Thước đã như đoán trước được cậu định nói gì, liền nói trước: "Ái phi chi bằng trước hết trả lời câu hỏi của trẫm."
Đoạn Vân Thâm: ???
Đoạn Vân Thâm mất một lúc mới kịp phản ứng lại rằng Cảnh Thước đang nói đến chuyện có muốn làm Hoàng hậu hay không.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ muốn nạp phi tần mới?"
Đến lượt Cảnh Thước cũng sững sờ, rõ ràng không hiểu sao Đoạn Vân Thâm lại đột nhiên nhắc đến chuyện nạp phi tần mới.
Đoạn Vân Thâm nghĩ thầm: Hậu cung của tên bạo quân này dù sao cũng chỉ có mình là phi tử, còn lại đều là bề trên. Giữa những người đồng cấp cũng chẳng có chuyện ức h**p hay cạnh tranh gì.
Cho nên, nếu không phải là định mở rộng quy mô, thì tự dưng nâng mình lên làm Hoàng hậu làm gì? Một bộ phận chỉ có một người, làm phó bộ trưởng hay bộ trưởng thì có khác gì nhau đâu?
Nghĩ đi nghĩ lại, Đoạn Vân Thâm rút ra kết luận: Bạo quân đang chuẩn bị mở rộng hậu cung.
Cũng phải, tiểu huynh đệ của hắn cũng rất khỏe mạnh, mở rộng hậu cung là chuyện bình thường thôi.
Đây là cái kiểu suy nghĩ thần kỳ chỉ có ở những người có lối tư duy độc đáo như Đoạn Vân Thâm, còn trong lòng một tên địa chủ phong kiến như bạo quân thì ý tưởng tất nhiên phải khác. Hoàng hậu và phi tần khác nhau đại khái cũng chính là vợ cả và vợ lẽ khác nhau, làm vợ cả và làm vợ lẽ tự nhiên là khác.
Dù cho vị trí chính thê còn trống, vợ lẽ vẫn kém một bậc, được lên làm chính thê có gì không tốt?
Thế là hai người này lại lạc sóng rồi.
Cảnh Thước: "Ái phi muốn trẫm nạp phi tần mới?"
Đoạn Vân Thâm: ???
...Khoan đã, sao lại thành ra ta muốn ngươi nạp phi tần mới? Ta không phải, ta không có.
Cảnh Thước thản nhiên nói: "Trẫm cả ngày đều ở chỗ ái phi, ái phi chán ghét trẫm rồi sao?"
Đoạn Vân Thâm: "..."
Vậy nên tình yêu sẽ biến mất đúng không? -- Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ mình phải bổ sung câu này vào, trong ngữ cảnh này mà không thêm vào thì tiếc quá!
Tên bạo quân này bị làm sao vậy, thần thiếp oan uổng quá!
Sao ta và ngươi cứ mãi không cùng tần số thế này! Đây rốt cuộc là sự vặn vẹo của nhân tính hay sự suy đồi của đạo đức đây!!
Đoạn Vân Thâm mặt tươi cười cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn: "Thần thiếp sao dám chán ghét bệ hạ ạ?"
Cảnh Thước lạnh nhạt nói: "Ái phi chẳng phải từ sáng đã có ý kiến với trẫm rồi sao?"
Đoạn Vân Thâm: ??
Buổi sáng Đoạn Vân Thâm giả vờ ngủ nướng, sau khi tỉnh dậy vẫn đầy bụng oán giận, mỗi tế bào đều gào thét: "Trả lại nam hồ ly tinh an toàn đây!!"
-- Nghĩ lại thì, đúng là sáng nay Đoạn Vân Thâm có ý kiến với Cảnh Thước thật.
Đoạn Vân Thâm cứng họng, không nói nên lời.
Thua rồi, thực sự là thua rồi.
Ngày xưa, Đoạn Vân Thâm cứ nghĩ mình nuôi được một nam hồ ly tinh cực kỳ an toàn, tối nào cũng lén lút trèo cửa sổ đưa đồ ăn cho hắn, coi việc đút cho hắn ăn như nhiệm vụ của mình. Chỉ mong hắn phối hợp tốt với công việc tục mạng, nguyện ước hắn ngày nào cũng có thể hôn hít với mình, kiểu chỉ cọ cọ, dính dính thôi.
Thế mà giờ đây, nam hồ ly tinh này không những dần dần không còn thỏa mãn với chuyện cọ cọ, dính dính nữa, mà mình còn đột nhiên phát hiện hắn có "vũ khí", chẳng an toàn chút nào. Không an toàn thì thôi đi, đằng này hắn còn dám "*anh anh anh" với mình nữa chứ!
(*) kiểu giả vờ yếu ớt, ngây thơ để đổi trắng thay đen
Đoạn Vân Thâm nhìn Cảnh Thước – dù lúc này Cảnh Thước trông bình thản, nhẹ nhàng, đẹp trai như tranh vẽ, vẻ điềm tĩnh pha chút ôn hòa, chẳng nhìn ra dấu vết nào của việc "anh anh anh" cả. Nhưng Đoạn Vân Thâm lại cảm thấy mình nghe thấy rõ ràng lời thuyết minh đó.
Rốt cuộc thì, hắn đã hỏi ra câu "Ngươi có phải chán ghét ta không?" rồi mà!
Cũng chính là cái khí chất Vương Bá chi khí này, đổi người khác nói mấy lời này chắc chắn sẽ là cái giọng điệu "anh anh anh".
Đoạn Vân Thâm khó khăn lắm mới nói được: "Thần thiếp không có ý kiến gì với bệ hạ cả."
— Thực ra là: Ta chỉ bị cái chuyện vũ khí của ngươi vẫn còn sống làm cho sợ thôi.
Cảnh Thước lạnh nhạt nói: "Thật không?"
Hai chữ này chính là lời "thuyết minh": Thật sao, ta không tin.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Ngươi không tin thì thôi, ta có "tính tiểu thư" đấy!
Ta ngăn không cho ngươi uống thuốc, ngươi cứ đòi uống!
Ngươi hỏi ta có muốn làm Hoàng hậu không, sao lại biến thành ta chán ghét ngươi ? Ngươi muốn nạp phi tần mới chẳng phải là ngươi chán ghét ta sao?!
Nói đi! Ngươi muốn nạp ai? Có phải là cái bạch nguyệt quang đó không! Có phải là hồ ly tinh họ Hạ đó không??!
...Sao lại đúng chủng tộc thế nhỉ? Hồ ly tinh đối đầu hồ ly tinh.
Cái cốt truyện bi thương này!
Sự tinh ý của Cảnh Thước luôn kín đáo như vậy, hắn tự nhiên nhìn ra được sáng nay Đoạn Vân Thâm rốt cuộc là xấu hổ, bực bội hay chán ghét.
Lúc này thấy Đoạn Vân Thâm sắp xù lông thì hắn biết mình nên kìm lại.
Cảnh Thước cúi xuống, chạm nhẹ vào môi Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Vừa nãy còn tức giận như con cá nóc, bị chạm một cái đột nhiên cảm thấy mình... hết giận, không còn căng lên được nữa.
Thôi được rồi, dù sao cũng là hồ ly tinh nhà mình nuôi, là hàng gia dụng mà.
Cảnh Thước: "Vậy ái phi có muốn làm Hoàng hậu không?"
Đoạn Vân Thâm: "...Vậy bệ hạ muốn nạp ai? Hạ tiểu công tử?"
Cảnh Thước: "?"
Đoạn Vân Thâm: "??"
Cảnh Thước rốt cuộc vẫn thông minh hơn Đoạn Vân Thâm, đầu óc hơi xoay chuyển một chút liền nhớ ra tiểu thái giám từng hầu hạ ái phi nhà mình.
Tiểu cẩu tử từng nói với Đoạn Vân Thâm rằng Hạ Giác là bạch nguyệt quang của hắn, lúc đó hanđang ngồi xổm trên mái nhà mà nghe thấy hết.
Cảnh Thước: "Ái phi muốn trẫm nạp hắn làm phi?"
Đoạn Vân Thâm: "..."
Sao lại hỏi ngược lại?
Dĩ nhiên là không muốn rồi, ngươi có bạch nguyệt quang thì nhiệm vụ "duy trì mạng sống"của ta làm sao mà thực hiện được? Hơn nữa, hôm qua ta vừa mới tính biến ngươi thành hồ ly nhà mình nuôi, hôm nay ngươi đã định đi tìm người khác rồi sao? Ta mất mặt biết bao nhiêu!
Cảnh Thước: "Ái phi?"
Đoạn Vân Thâm: "...Nói — không muốn, có được không?"
Đoạn Vân Thâm: "..."
Ngươi nhìn ta làm gì?
Cảnh Thước: "Được."
Đoạn Vân Thâm lập tức có tự tin: "Thế thì không muốn!"
Lúc này hai người đã lạc sóng hoàn toàn, cũng không biết chủ đề đã chạy đi đâu xa như vậy. Cảnh Thước chỉ có thể hỏi lần thứ ba, hỏi Đoạn Vân Thâm có muốn làm Hoàng hậu không.
Đoạn Vân Thâm thật thà nói: "Không thể nói là muốn, cũng không thể nói là không muốn. Đối với thần thiếp mà nói, như bây giờ đã rất tốt rồi."
Có ăn có uống, làm nhiệm vụ lại dễ dàng.
Nếu mà bà già kia có thể tránh xa hồ ly tinh nhà mình một chút, thì cuộc sống này coi như thập toàn thập mỹ — à, thêm một điều nữa, nếu hồ ly tinh này có thể an toàn hơn một chút.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?"
Cảnh Thước tùy ý nói: "Không có gì."
Chỉ là muốn cho Đoạn Vân Thâm một danh phận tốt hơn thôi, nhưng xem ra Đoạn Vân Thâm bây giờ, có lẽ vì là nam tử nên cũng không mấy để tâm chuyện này.
Cảnh Thước biết rõ mình đã đẩy mọi thứ đến bờ vực, kế hoạch cái chết của Tạ Miểu chỉ là khởi đầu cho một cục diện hỗn loạn của thiên hạ. Mọi hậu quả xấu mà mọi người gieo rắc trước đây đều đã đến lúc "trưởng thành".
Giang sơn lung lay này sắp sụp đổ rồi, thời gian còn lại cho hắn cũng không nhiều.
Cái gọi là thời hạn cuối cùng này do chính tay hắn tạo ra, nên hắn cũng chấp nhận một cách thản nhiên.
Thời gian còn lại không nhiều, nên hắn cũng không ngại loại thuốc mà Thái Hoàng Thái Hậu ban cho, uống dứt khoát. Dù sao cũng sắp chết, chi bằng sống thoải mái một chút, không đáng phải lăn lộn vì thứ thuốc này, uổng công chuốc thêm tội cho mình.
Còn việc hỏi Đoạn Vân Thâm có muốn làm Hoàng hậu không, thực ra lời này không nằm trong kế hoạch của hắn. Chỉ là hắn vô tình nói ra một câu, rồi thấy Đoạn Vân Thâm suy nghĩ lung tung thế nào đó, thế là hắn hỏi luôn.
Hỏi xong lại nghĩ, mình sắp phải đi gặp Thái Hoàng Thái Hậu rồi. Thái Hoàng Thái Hậu ở tiền triều đã mất đi chỗ dựa là Tạ Hàn Tâm, về sau e rằng phải dựa dẫm nhiều hơn vào con rối là mình. Lúc này nhân tiện hỏi giúp ái phi một vị trí Hoàng hậu, chắc bà ta cũng sẽ không tiếc rẻ đâu.
Đoạn Vân Thâm chính là sự lưu luyến của hắn với cõi trần này.
Thế nhưng, từ khi sinh ra đến giờ, thế gian này đối xử với hắn thực sự quá tàn nhẫn. Vị ngọt Đoạn Vân Thâm mang đến quá muộn, dù có một chút không nỡ nhưng vẫn không đủ để ngăn được nỗi oán hận đang cuộn trào trong lòng hắn.
Cảnh Thước: "Nếu ái phi cũng không rõ là có muốn hay không, chi bằng cứ thử làm trước xem sao?"
Không buông bỏ được oán hận thì đã định trước là phải chia ly.
Vậy nên, khi chưa chia ly, lại càng phải trân trọng. Đó là một cảm giác muốn làm điều gì đó cho đối phương, muốn làm cho đối phương vui lòng.
Đoạn Vân Thâm đâu biết trong đầu Cảnh Thước đang nghĩ ngợi đủ điều như vậy, lúc này suy nghĩ một chút rồi từ chối đề nghị đó.
Làm Hoàng hậu thực sự chẳng có lợi lộc gì, cuộc sống vẫn y như bây giờ.
Lần này vốn dĩ là vì mình không uống chén thuốc tránh thai đó nên mới rước về bao nhiêu rắc rối, lại còn gây sự với Thái Hoàng Thái Hậu đến mức này, chắc bà ta hận không thể ăn tươi nuốt sống mình. Nếu lúc này bạo quân lại đột nhiên phong mình làm Hoàng hậu, thì bà già kia còn không biết sẽ phát điên đến mức nào.
Thế này chẳng phải là trăm hại mà không một lợi sao?
Chỉ vì cái hư danh Hoàng hậu đó, không đáng.
Cảnh Thước: "Thật sự không muốn?"
Đoạn Vân Thâm: "Thật sự không muốn."
Cảnh Thước nhìn biểu cảm của Đoạn Vân Thâm dường như không phải giả vờ, tự nhiên cũng không ép buộc.
Hai người dùng bữa sáng xong, Cảnh Thước liền muốn đi gặp Thái Hoàng Thái Hậu. Trước đó, tỳ nữ mới của Thái Hoàng Thái Hậu là Nam Chi đã đến mời rồi, Cảnh Thước cũng hứa sẽ đi sau khi dùng bữa sáng.
Đoạn Vân Thâm dĩ nhiên là không yên tâm lắm, thậm chí còn muốn đi theo Cảnh Thước.
Nhưng nghĩ lại thì, cậu đi cũng chẳng có ích gì, mình cũng chẳng bảo vệ được tên bạo quân này. Đi theo ngược lại có khi còn phản tác dụng, Thái Hoàng Thái Hậu dù sao cũng là bà nội của Cảnh Thước, nhỡ đâu bà ta vốn dĩ không giận Cảnh Thước, vừa thấy mình lại tức giận đến tăng huyết áp thì sao?
Cuối cùng Đoạn Vân Thâm tiễn Cảnh Thước ra cửa, nhìn tiểu thái giám đẩy xe lăn của Cảnh Thước đi xa, đột nhiên lại nghĩ ra điều gì đó, bèn đuổi theo.
Cảnh Thước: "?"
Đoạn Vân Thâm nhìn tiểu thái giám lạ mặt kia, không nói thẳng lời mà tiến lại gần tai Cảnh Thước, hạ giọng nói: "Thần thiếp không sợ thuốc tránh thai, bệ hạ trước hãy lo cho bản thân mình đi."
Đoạn Vân Thâm coi như bị cảnh Cảnh Thước phát độc lần trước làm cho sợ hãi rồi.
Hắn cứ tưởng Cảnh Thước hôm đó bị bệnh gì đó phát tác, vì mình đắc tội với Thái hậu nên không mời được thái y, do đó mới không cho hắn đi mời thái y.
Đoạn Vân Thâm nói xong liền định lùi lại, kết quả bị Cảnh Thước túm lấy cổ áo.
Đoạn Vân Thâm: "?? "
Môi Cảnh Thước ghé vào tai Đoạn Vân Thâm, Đoạn Vân Thâm cứ nghĩ người này sắp nói gì đó với mình, nhưng đợi mãi nửa đêm cũng chẳng thấy động tĩnh gì.
Đoạn Vân Thâm: "???? "
Úp úp mở mở cái gì vậy?
Cuối cùng, Cảnh Thước cắn một cái thật mạnh vào vành tai hắn, không chảy máu nhưng đau điếng.
Đoạn Vân Thâm: "?! Hồ ly là động vật họ chó nên thích cắn người đúng không?! Ngươi có sửa được cái tật xấu này không đấy!!"
Ta đang lo lắng cho sự an nguy của ngươi đây, thế mà ngươi lại cắn ta!
Đoạn Vân Thâm lập tức giật ra, véo vành tai đang đau điếng của mình, vẻ mặt kinh ngạc.
Tiểu thái giám từ khi vào cung đến nay, chỉ nghe nói tên bạo quân này giết người không chớp mắt, đây là lần đầu thấy cảnh tượng như thế, lập tức dời ánh mắt đi, trên mặt viết rõ: "Ta là ai, ta đang ở đâu? À, gió lớn thật, ta chẳng thấy gì cả."
Cảnh Thước tự nhiên có vài phần tức giận, cũng không nói rõ được giận vì chuyện gì. Có thể là vì ái phi của hắn quá xem thường hắn, cũng có thể là vì ái phi quá không để ý đến cơ thể của mình.
Nhưng hắn lại không thể thực sự làm gì người này, muốn nói gì đó với Đoạn Vân Thâm, nhưng bất kể là lời giải thích hay lời giận dữ, dường như đều không phù hợp để nói ra. Cảm xúc hỗn loạn, hắn lại vô thức cắn Đoạn Vân Thâm một miếng.
Đoạn Vân Thâm véo vành tai, không ngừng dùng ngón cái và ngón trỏ xoa xoa để giảm đau, biểu cảm mất kiểm soát hoàn toàn, "rít rít" hít khí lạnh, dường như đau lắm.
Cảnh Thước bên này đã lạnh nhạt quay đi, bảo tiểu thái giám đẩy hắn tiếp tục đi về phía trước.
Thái Hoàng Thái Hậu bên kia nghe Nam Chi báo cáo rằng tên bệ hạ điên khùng đó nói sẽ dùng bữa sáng với Vân phi xong mới qua, trong lòng tự nhiên có chút không thoải mái, nhưng cũng chỉ nhíu mày, không có phản ứng gì khác.
Rốt cuộc hiện nay tên bạo quân này có tác dụng lớn, tự nhiên những chuyện nhỏ này cũng có thể nhắm mắt làm ngơ.
Khi Cảnh Thước đến, Thái Hoàng Thái Hậu ngồi thẳng thớm sau rèm trướng vẫn giữ khoảng cách với bạo quân.
Tên bạo quân này tuy điên, nhưng chân cẳng không tiện, chỉ cần giữ khoảng cách thì coi như an toàn.
Thái Hoàng Thái Hậu là người giả nhân giả nghĩa đã thành thói quen, lúc này làm bộ làm tịch hỏi thăm Cảnh Thước khoảng thời gian này có tốt không.
Bà ta đã cắt thuốc của Cảnh Thước lâu như vậy, nếu không phải Cảnh Thước bên kia có chuẩn bị khác, e rằng mấy ngày nay đã bị phản ứng cai thuốc hành hạ đến gặp Diêm Vương rồi.
Mọi người đều biết rõ sự tình trong lòng, lúc này nghe bà ta nhẹ nhàng dùng giọng điệu an ủi nhắc đến, đổi một người nóng nảy chắc lúc này đã muốn xé nát cái miệng của Thái Hoàng Thái Hậu rồi.
Cảnh Thước thì lại điềm tĩnh, ung dung ngồi trên xe lăn, nhàn nhạt trả lời: "Tạm ổn, cảm ơn hoàng tổ mẫu đã quan tâm."
Thái Hoàng Thái Hậu nghe phản ứng này, không tự chủ được liền có chút không thoải mái như thể kiêng kị, nhưng lại không muốn thừa nhận. Rốt cuộc vào lúc này, tức giận mới là bản năng của con người, nhưng cháu trai mình lại trông quá điềm nhiên bình tĩnh.
Trong lòng cảm xúc cuộn trào, nhưng công phu bề ngoài vẫn phải làm đủ, mọi người qua lại trò chuyện vài câu, mới đưa chủ đề vào đúng quỹ đạo.
Thái Hoàng Thái Hậu dùng một giọng điệu "đại phát từ bi" cho phép Cảnh Thước một lần nữa quay lại tham gia chính sự, bao gồm lên triều, phê duyệt tấu chương và nghị sự một số việc lớn quan trọng. Cho phép hắn tự mình quyết định trong một số việc – đương nhiên, phần việc này phải là loại không liên quan chút nào đến lợi ích của Thái Hoàng Thái Hậu. Ngoài ra, còn khôi phục việc cung cấp thuốc ổn định.
Cảnh Thước nghe xong cũng không có phản ứng gì, tất cả những điều này tự nhiên nằm trong dự đoán của hắn, không có gì đáng để vui mừng.
Lúc này ngược lại nghe cái giọng điệu "đại phát từ bi" kia lại cảm thấy có chút châm chọc. Nếu không phải mọi chuyện đều trong tầm mắt của mình, mình thật sự còn tưởng rằng bà nội này đối xử tốt với mình, sẵn lòng giao quyền cho mình nữa chứ.
Cảnh Thước dùng một giọng điệu bình tĩnh nhưng có chút quỷ dị cười hỏi: "Hoàng tổ mẫu lần này làm việc hào phóng như vậy, không sợ trẫm nắm quyền trong tay, lại gây ra động tĩnh lớn hơn sao?"
Thái Hoàng Thái Hậu không vội không vàng nói: "Thước nhi chỉ cần trước khi đưa ra quyết sách, hãy suy nghĩ nhiều đến Vân phi là được."
Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu, tên bạo quân này vì Vân phi mà chống đối mình, bị cắt thuốc lâu như vậy chắc chịu không ít khổ sở, hắn lại không chịu thua, đủ để chứng minh vị trí của Vân phi trong lòng hắn.
Nếu dùng thuốc cũng không kiềm chế được hắn, thì cộng thêm một Vân phi, chắc cũng đủ rồi.
Cảnh Thước: "Hoàng tổ mẫu đây là uy h**p?"
Thái Hoàng Thái Hậu: "Đây là cảnh cáo, Thước nhi."
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng diễn biến tình hình đến nước này cũng nằm trong dự đoán của Cảnh Thước – giá như mấy ngày hắn giả vờ phát độc có thể "tàn nhẫn" hơn một chút với ái phi thì tốt rồi.
Việc đã đến nước này giờ hối hận cũng chẳng ích gì. Huống hồ ngay từ lúc đầu khi Cảnh Thước không nỡ ra tay tàn nhẫn với Đoạn Vân Thâm, hắn đã chuẩn bị sẵn đường lui cho Đoạn Vân Thâm rồi.
Chỉ là dù mọi thứ hắn đều tính toán kỹ càng, đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn, nhưng khi nghe Thái Hoàng Thái Hậu dùng sự an nguy của Đoạn Vân Thâm để uy h**p hắn như vậy, hắn vẫn cảm thấy trong lòng như bị vướng mắc một cục tức.
Thái Hoàng Thái Hậu thừa biết Cảnh Thước là người có tính cách thế nào, thầm nghĩ lúc này đã đánh một gậy rồi, thì cũng nên cho một cái kẹo ngọt. Thế là bà ta dịu giọng nói: "Tuy nhiên, hoàng tổ mẫu có thể hứa, chỉ cần bệ hạ không làm càn, ai gia tự nhiên cũng có thể bảo đảm an nguy cho Vân phi. Kể cả chén thuốc tránh thai nhắc đến trước đó, cũng có thể miễn dùng."
Tạm thời miễn.
Từ lúc mang thai đến khi sinh con phải mất mười tháng, kể cả Vân phi lúc này đã có thai, mười tháng cũng đủ để mình xử lý cái mớ hỗn độn này. Việc sử dụng Cảnh Thước rốt cuộc cũng chỉ là kế sách tạm thời, đợi qua giai đoạn này, rồi giải quyết chuyện Vân phi cũng chưa muộn.
Dù thế nào đi nữa, tuyệt đối không thể để Cảnh Thước có con nối dõi.
Hai người này bề ngoài là hợp tác với nhau, một bên là con rối, một bên là kẻ điều khiển, nhưng thực chất ai cũng có tính toán riêng. Cảnh Thước không nhìn thẳng Thái Hoàng Thái Hậu qua rèm trướng, lúc này chỉ cụp mắt xuống, giả vờ vô ý nhìn ngón tay của mình.
Thái Hoàng Thái Hậu: "Thước nhi?"
Cảnh Thước khẽ cong môi: "Hoàng tổ mẫu vui là được, mọi sự đều theo sự sắp xếp của hoàng tổ mẫu."
Cảnh Dật đêm qua không về vương phủ, rốt cuộc thì "thiên tử phạm pháp cũng như thứ dân". Án mạng xảy ra ngay trên đường, việc giữ thể diện vẫn phải làm cho đủ. Hắn là nghi phạm chính, từ khi vào Đại Lý Tự chưa hề rời đi.
Đại Lý Tự khanh Hứa Mạnh một mặt may mắn vị Vương gia này dễ nói chuyện, hợp tác, một mặt cũng tiếp đãi tử tế, dù sao cũng không thể thật sự để vị Vương gia này chịu lạnh chịu đói trong đại lao.
Đêm qua còn đặc biệt mời tửu lầu nổi tiếng kinh thành mang đồ ăn đến, còn gọi mấy ca kỹ, cùng Vương gia bày ra dáng vẻ không say không về, thực ra là chờ chuốc say vị Vương gia này để dễ dàng khai thác thông tin.
Chỉ là Cảnh Dật đã theo quân nhiều năm, tửu lượng đã sớm được rèn luyện cùng các tướng sĩ trong quân. Không dám nói ngàn chén không say, nhưng đánh gục mấy ca kỹ và quan viên thì vẫn thừa sức.
Rượu đã được ba tuần, trên bàn còn tỉnh táo chỉ còn lại Cảnh Dật và Hứa Mạnh. Cảnh Dật là do tửu lượng tốt, còn Hứa Mạnh là giao nhiệm vụ chuốc rượu cho ca kỹ, bản thân ông ta thì tự kiểm soát lượng uống.
Chỉ là lúc này nhìn các ca kỹ đều say gục, nằm bất động trên bàn, ông ta cũng không nhịn được bật cười.
Hứa Mạnh cuối cùng đành phải cho người vào đưa những người say gục trong phòng ra ngoài, rồi cáo từ.
Vừa ra cửa đã gặp thuộc hạ được phái đi điều tra án trở về báo cáo tình hình – căn cứ vào thông tin điều tra được hiện tại, chuyện này có lẽ thật sự không liên quan đến Gia Vương.
Cảnh Dật có tiếng tốt trong dân gian. Rốt cuộc, vị Gia Vương này đã từ bỏ vinh hoa phú quý hoàng tộc, theo quân đánh trận nhiều năm, sau đó lại từng cứu trợ thiên tai, bình định các cuộc khởi nghĩa của dân, Gia Vương phủ cũng nổi tiếng là hay làm việc thiện.
Rốt cuộc thì, trong cốt truyện gốc của cuốn tiểu thuyết này, Cảnh Thước đóng vai phản diện BOSS, từng bước muốn hủy diệt thiên hạ. Còn Cảnh Dật mới đóng vai chính diện, giữ vững biên cương, bình định loạn lạc, cứu trợ dân chúng. Từ một hoàng tử không tên tuổi, từng bước leo lên vị trí Gia Vương được lòng dân.
Cũng chính vì được lòng dân, nên khi nhân viên điều tra do Hứa Mạnh phái đi hỏi thăm, trên đường cái, những người qua đường đều tự nhiên nói tốt cho Cảnh Dật. Họ chứng minh rằng chính công tử phủ Thừa Tướng là kẻ gây sự trước, dẫn người chặn xe, bức ép.
Ngay cả một binh lính của phủ Thừa Tướng cũng nói tốt cho Cảnh Dật, nói rằng binh lính của Gia Vương phủ phần lớn đều có chừng mực, có thể thấy chủ nhân của họ không hề ra lệnh quá đáng. Chỉ có kẻ giết người này tâm địa bất chính, đột nhiên nổi điên giết mấy người rồi muốn lấy mạng công tử. Nhìn vậy thì kẻ giết người đó như có mưu đồ khác.
Hứa Mạnh nghe xong xoa trán: "Kiểm tra lại, điều tra lai lịch và thân phận của kẻ giết người đó."
Người báo cáo lộ vẻ khó xử: "Cái này... đã điều tra rồi, nói là kẻ độc hành, không thấy cha mẹ vợ con, quê quán lại là một nơi xa xôi..."
Hứa Mạnh không vui nói: "Sao, thấy khó thì không muốn điều tra nữa à?"
Người kia lập tức cúi đầu: "Thuộc hạ sẽ đi làm ngay."
Dù Hứa Mạnh làm việc khéo léo đến mấy, hiện tại cũng không có cách giải quyết. Hai bên đều không thể đắc tội, cũng không thăm dò được hướng gió, chỉ muốn điều tra thêm vài thứ ra, để sau này dù bên nào thắng, khi mình kết án cũng có chuyện để nói.
Người của Đại Lý Tự không tìm ra được thân phận của kẻ giết người, nhưng Chu không Ngu lại lợi dụng suốt một buổi tối để tìm ra một chút manh mối.
Cái gọi là quê quán xa xôi kia tự nhiên là giả – hay nói cách khác, toàn bộ người này đều là giả, hắn dùng thân phận giả khi vào Gia Vương phủ.
Chu Không Ngu theo thân phận thật của tên sát thủ kia mà điều tra, chỉ cảm thấy nước sâu quá phức tạp, nhất thời vẫn chưa có manh mối. Hắn bên này ngoài việc điều tra thân phận suốt đêm, còn vội vàng điều động nhân lực giấu quanh Đại Lý Tự. Rốt cuộc, Tạ Hàn Tâm đã già mà lại mất con, dưới sự đau buồn, dù có làm ra chuyện gì phi thường cũng coi như bình thường.
Nhưng may mắn là đêm đầu tiên không có chuyện gì xảy ra, điều này cũng làm Chu Không Ngu trong lòng yên tâm không ít.
Phản ứng đầu tiên dưới cú sốc không hành động bốc đồng, vậy thì tiếp theo chỉ cần không bị kích động, chắc hẳn cũng sẽ không hành động bốc đồng nữa. Điều đó có nghĩa là mấy ngày tới hẳn là an toàn, không đến mức xảy ra chuyện ám sát Vương gia.
Tuy nhiên, không hành động bốc đồng lại nói lên Tạ Hàn Tâm vẫn còn lý trí. Như vậy tự nhiên càng khó đối phó, cũng không biết chuyện này là vừa mừng vừa lo.
Nghĩ vậy, Chu Không Ngu lại không nhịn được lo lắng, chỉ có thể tranh thủ thời gian tìm chứng cứ. Chỉ cần tìm được chứng cứ đáng tin cậy, rồi rải rác trong dân gian vài lời nói kiểu Gia Vương vô tội, dưới sự xúc động và tức giận của dân tình, tóm lại có thể tìm được một lối thoát thích hợp.
Cảnh Thước bên kia đi đến chỗ Thái Hoàng Thái Hậu bao lâu, Đoạn Vân Thâm liền thấp thỏm bấy lâu, thực sự đứng ngồi không yên.
Cảnh Thước rời đi, đám tiểu thái giám hầu hạ tự nhiên có thể vào cửa. Tiểu thái giám nhìn vẻ lo lắng của Đoạn Vân Thâm, không nhịn được nói: "Nương nương đừng hoảng hốt, điên... Bệ hạ hồng phúc tề thiên tất nhiên không sao đâu."
Đoạn Vân Thâm: "Hồng phúc tề thiên? Hắn ấy à?"
Tiểu thái giám: "..."
Đoạn Vân Thâm: "Thật sự không thấy đâu cả."
Tiểu thái giám: "Nương nương nói cẩn thận!"
Đoạn Vân Thâm lo lắng đến tột độ, đúng lúc này, trong đầu đột nhiên xuất hiện tiếng của hệ thống.
Không ngờ lại là hệ thống đã rớt mạng từ lâu giờ lại online!
【Đoạn Vân Thâm: !】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: cậu còn sống à?】
【Đoạn Vân Thâm: ...Đừng cướp lời của tao, tao còn tưởng mày đã chết rồi chứ? Lúc cần thì không có mặt, đi du lịch ngoài không gian, không xin chữ ký người ngoài hành tinh sao?】
【Đoạn Vân Thâm: Tranh thủ lúc mày chưa chạy, tao hỏi vấn đề trước đã: Tên bạo quân hắn có phải có bệnh gì phát tác ngắt quãng, phải dùng thuốc để trấn áp không, có chữa khỏi hoàn toàn được không? Hôm qua lúc tắm ta thấy chân hắn hình như có động đậy một chút, chân hắn có hy vọng khỏi không? Thái Hoàng Thái Hậu hôm nay triệu hắn làm gì, có nguy hiểm không?】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: ...cậu nói nhiều quá, tui liều sống liều chết lên mạng một chuyến không phải để nghe ngươi nói nhảm. Hiện tại tiến độ trong sách đến đâu rồi?】
【Đoạn Vân Thâm: ????】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Thôi tui tự xem.】
Chẳng lẽ cái hệ thống này là hệ thống giả?!
Tiến độ trong sách đến đâu rồi mà không biết?! Mày làm hệ thống kiểu gì vậy? Đi cửa sau à! Có phải đã hối lộ hệ thống chính không?
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: ??】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: ????】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: !...】
【Đoạn Vân Thâm: Đại bảo bối nhà mày đi ngoài không gian bán buôn dấu chấm câu đúng không? Có chuyện thì nói đi!】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Tui mới offline có mấy ngày, cậu đã làm cái loại chuyện này với Cảnh Thước nhà tui rồi hả?? Cảnh Thước của chúng ta vẫn còn là một đứa trẻ!! Cậu có phải là người không!?】
【Đoạn Vân Thâm: ?】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Ai cho cậu sờ hắn! Đó là của tui! Tuiiii!!】 Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ mình sờ hắn chỗ nào, nói mình như b**n th** vậy!!
Lời còn chưa kịp phản hồi lại hệ thống, trong đầu đột nhiên chấn động một cái.
...À, được rồi, đúng là có sờ, mới tối qua thôi.
【Đoạn Vân Thâm: Khụ ân, tao có thể giải thích, không phải như mày nghĩ đâu, tao cũng không muốn, nhưng lúc đó cái "vũ khí" kia đã chĩa thẳng vào rồi, nếu tao không giúp hắn giải quyết, lỡ hắn đâm một gậy chết tao thì sao?!... Anh em, đều là nam giới, mày hiểu mà?】
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Đừng nói nữa, chết đi, cậu đợi đấy, trong vòng 3 ngày tui sẽ rải tro cốt của cậu khắp nơi!】
【Đoạn Vân Thâm: !!】
【★ Cảnh cáo từ hệ thống chính! Cảnh cáo từ hệ thống chính! Phát hiện người vi phạm đang online★】
Đoạn Vân Thâm: ???
Gì cơ?
【Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Cậu đợi tui! Tui nhất định sẽ trở lại!!】
Đoạn Vân Thâm vẻ mặt ngơ ngác.
Đây là tình huống gì thế này?
Cái hệ thống tự xưng muốn rải tro cốt của mình chớp mắt đã rớt mạng, đến nhanh đi cũng nhanh.
Tốc độ rớt mạng như đang bỏ chạy vậy.
"Người vi phạm đang trực tuyến"?
Hệ thống của mình là một "người vi phạm", sau đó bị hệ thống chính truy đuổi? Vì thế mà mới lâu ngày không trực tuyến?
Cái này thật sự... đáng ăn mừng, vui như lên trời khắp chốn mừng vui.
Nó bị truy đuổi, chắc không có thời gian đến rải tro cốt của mình đâu – nhưng vẫn hơi bất an, hai ngày nay có nên mang theo một con dao nhỏ phòng thân không nhỉ?
Đoạn Vân Thâm còn chưa kịp nghĩ ra manh mối nào thì bên ngoài đã có tiểu thái giám hô lớn "Hoàng thượng giá lâm".
Đoạn Vân Thâm giật mình, lập tức bật dậy khỏi ghế để đón Cảnh Thước.
Trước kia đây là công cụ kéo dài mạng sống của mình, giờ là nam hồ ly tinh nhà mình nuôi, theo quỹ đạo phát triển, tương lai rất có thể là "người yêu" của mình.
Thế này mà gặp Thái Hoàng Thái Hậu xong lại thiếu tay thiếu chân thì làm sao bây giờ?
...Hắn hình như vốn dĩ chân đã có vấn đề rồi.
Thế thì hắn mà thiếu tay thiếu miệng thì làm sao bây giờ!? – Đừng hỏi tại sao lại thiếu, hỏi là để làm vần thôi.
Cảnh Thước tự nhiên không thiếu tay thiếu chân, lúc đi như thế nào thì lúc về vẫn y nguyên như vậy.
Nhìn thấy ái phi nhà mình bay ra đón, những u ám trong cuộc trò chuyện với Thái Hoàng Thái Hậu cũng tan biến gần hết.
Xác nhận người không sao, Đoạn Vân Thâm liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn ra bên ngoài, phát hiện không có ai mang canh đến.
Cảnh Thước: "Ái phi đang nhìn gì vậy?"
Ngươi đã về an toàn rồi, ta nhìn xem canh của ta đã đến chưa. Nếu canh mà đến...
Đoạn Vân Thâm nghĩ nghĩ, mình hẳn sẽ tại chỗ đè tay Cảnh Thước lại, sau đó uống một hơi cạn sạch – để hắn cũng cảm nhận được cảm giác của mình sáng nay là như thế nào!
Uống thì uống, lại còn có thể tránh thai hiệu quả, ừm, chỉ là có thể hại thân thôi.
Nhưng nếu chưa đến thì thôi vậy.
Thù hằn không nên có, chăm sóc cơ thể cũng rất tốt.
Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước vào cửa chưa đầy mấy canh giờ, liền nhận được thông báo của tiểu thái giám, nói rằng Hạ tiểu công tử đã đến, hỏi nên gặp ở đâu thì tiện hơn.
Đoạn Vân Thâm nghe lời này, tai đều dựng thẳng lên.
"Bạch nguyệt quang, bạch nguyệt quang, bạch nguyệt quang" đây là Tu La tràng cuối cùng không thể tránh khỏi sao?
– Hệ thống lẽ nào sẽ không sắp xếp cho tên bạo quân này vì bạch nguyệt quang mà rải tro cốt của mình chứ?
Hạ Giác thực ra cũng không phải "thần cơ diệu toán" sở dĩ lúc này đến là do Cảnh Thước đã cho người thông báo.
Nếu Thái Hoàng Thái Hậu vì muốn hắn an phận mà cố ý chia một phần quyền lực cho hắn, thì tự nhiên không cần bạch không cần. Ra khỏi Trường Lạc Cung của Thái Hoàng Thái Hậu, Cảnh Thước liền cho người đi mời Hạ Giác đến gặp, hai người có chuyện muốn nói.
Lúc này nhìn vẻ mặt cảnh giác nhưng lại cố gắng tỏ ra bình thản của Đoạn Vân Thâm, Cảnh Thước không nhịn được nhìn thêm hai lần.
Đoạn Vân Thâm: ???
Ngươi nhìn ta làm gì?
À đúng rồi, bạch nguyệt quang đến hình như là cần xin chỉ thị của mình một chút mới được gặp.
Không ngờ tên bạo quân này còn rất tự giác.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ cứ đi gặp đi, không cần để ý thần thiếp, anh."
Cảnh Thước cười nói: "Thế ái phi 'anh' cái gì?"
...
Hỏi hay lắm!! Ta "anh" cái gì chứ?!
Ta không định "anh"! Nó tự nhiên nhảy ra thôi mà! Ta nói đây là vì tôi muốn giao tiếp cùng tần số với ngươi, cố ý học ngôn ngữ của tộc hồ ly nên mới "anh anh anh" ngươi có tin không?
Đoạn Vân Thâm ho khan một tiếng, cầm lấy một quả táo, rất thoải mái xoa xoa vào ngực, cắn một miếng sau đó dùng giọng điệu trầm ổn, đoan trang nói: "Bệ hạ nghe nhầm rồi."
Cảnh Thước nhận lấy quả táo trong tay Đoạn Vân Thâm, ngay trước mặt Đoạn Vân Thâm mở bí mật ở tay vịn xe lăn, lấy ra một con dao găm ngắn, bắt đầu gọt táo.
Đoạn Vân Thâm: ???!
Đoạn Vân Thâm nhìn Cảnh Thước gọt vỏ táo thành thạo như nước chảy mây trôi, vỏ mỏng và nguyên vẹn, một đường dài không đứt, ngay cả độ rộng cũng đều tăm tắp, đúng là cứu tinh cho những người bị bệnh ám ảnh sự hoàn hảo.
Đoạn Vân Thâm trong đầu không biết nghĩ thế nào, đột nhiên nhớ ra, tên bạo quân này trước khi bị tàn tật chân cẳng, có phải biết võ công không?
Lý do? Rất đơn giản.
Giấu thứ này trong xe lăn, tư thế cầm con dao nhỏ rất quen thuộc, thao tác cũng rất thuần thục. Một vị hoàng đế mười ngón tay không dính nước, kỹ thuật này không thể nào là do hắn gọt táo hay thái củ cải mà ra được?
Đoạn Vân Thâm bên này còn đang suy nghĩ, nếu đặt vào thời hiện đại thì với kỹ thuật gọt vỏ này mình sẽ đoán hắn là bác sĩ phẫu thuật chính. Còn đặt trong tiểu thuyết cổ đại, thì thực sự chỉ có thể đoán hắn là một võ lâm cao thủ.
Cảnh Thước không ngẩng đầu nói: "Ái phi có muốn cùng trẫm đi gặp Hạ Giác không?"
Đoạn Vân Thâm lập tức thoát ra khỏi trạng thái thất thần: "?!!"
Đưa ta đi gặp bạch nguyệt quang của ngươi ư?
Không hay lắm đâu, ngại chết đi được, Tu La tràng dễ gây chết người lắm, lỡ ngươi bị bạch nguyệt quang cào mặt thì mất mặt lắm.
– Khoan đã, ngươi không phải là định dùng ta để chọc tức bạch nguyệt quang để tiện cho y hồi tâm chuyển ý đấy chứ?
Đoạn Vân Thâm trong đầu thoáng qua câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn và bi thương mà tiểu thái giám đã kể.
Lại nghĩ đến thuốc cứu mạng của Cảnh Thước mình không có, cuối cùng là người bên cạnh Hạ Giác mang vào.
Ta không đi!
Các người tình nồng ý đậm, ta to đùng đứng bên cạnh như bóng đèn, các người không xấu hổ thì tôi còn lo mình đau mắt nữa là!
Mèo ơi, con hồ ly ta vừa nuôi quen lại muốn bỏ chạy! Chạy thì thôi đi, hắn còn mời ta đi xem cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp của gia đình hồ ly nhà họ nữa chứ!
Đoạn Vân Thâm kiên định lắc đầu, lắc như trống bỏi vậy.
Cảnh Thước lúc này cắt một miếng táo nhỏ đã gọt xong, dùng mũi dao đâm rồi đưa đến miệng Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm vươn tay định tự mình nhận lấy con dao nhỏ, nhưng Cảnh Thước lại giữ lại một chút.
Đoạn Vân Thâm: ??
Đoạn Vân Thâm rụt tay lại, sau đó miếng táo lại được đưa đến miệng mình.
Đoạn Vân Thâm hiểu ra, đây là đang lấy lòng.
Một người chuẩn bị đi gặp bạch nguyệt quang lại có lỗi với mình!
...Thôi được rồi, lừa người thôi, nghĩ cũng không thể nào, tên bạo quân này muốn gặp ai mình có tư cách ngăn cản sao? Hắn có thể có lỗi gì chứ!
Đoạn Vân Thâm há miệng cắn miếng táo trên đầu dao.
Cảnh Thước rụt tay lại, tiện thể nói một cách nhẹ nhàng: "Cứ thế mà định, ái phi cùng trẫm đi gặp y đi."
Đoạn Vân Thâm: ??
Sao lại "định rồi"?!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









