Edit: Litzzzzzzzi
Cảnh Dật mỉm cười nhìn Đoạn Vân Thâm, chăm chú theo dõi từng biến đổi nhỏ trên nét mặt cậu.
Đoạn Vân Thâm hoàn toàn không biết mình đang bị dò xét, khách sáo nói: "Nô tài không giúp được gì, chịu thì hổ thẹn." Vừa khách sáo vừa định đưa tay ra nhận – không nhận thì phí sao, đồ vật miễn phí tại sao mình lại không lấy chứ? Nhưng cậu còn chưa kịp chạm vào món đồ đó, Cảnh Dật đã thu chiếc nanh sói lại.
Đoạn Vân Thâm: "???"
Cảnh Dật dường như không thật lòng muốn cho, lúc này tủm tỉm cười nói: "Nếu công công đã nói vậy, ta sẽ không miễn cưỡng."
Đoạn Vân Thâm: "..."
"Sao mà keo kiệt vậy!?"
Hai người tạm biệt như vậy, Đoạn Vân Thâm quay người đi thẳng. Mặc trang phục thái giám nhỏ, bước đi hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang.
"Tối khuya thế này làm cái trò gì không biết? Tự nhiên đụng phải một củ khoai nóng đã đành, lại còn bị củ khoai nóng đó chọc ghẹo!"
Đoạn Vân Thâm đã đi xa, Cảnh Dật vẫn đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cậu, dáng vẻ quá đỗi chuyên chú, đến nỗi hai cung nữ được giao nhiệm vụ nhận củ khoai nóng để dẫn đường cho hắn đều có chút bối rối.
Tiểu cung nữ: "Vương gia?"
Cảnh Dật lúc này mới hoàn hồn, mỉm cười với hai cung nữ, rồi quay người rời đi.
Tiểu cung nữ: "???"
Cảnh Dật lập tức đi về hướng cổng cung, bước đi vững vàng và tự tin, hoàn toàn không có dáng vẻ lạc đường chút nào. Ra khỏi cổng cung, xe ngựa của Gia Vương phủ đã đợi sẵn. Đầy đủ gia nhân cầm đèn, người đánh xe, cộng thêm cả thân binh bảo vệ, có thể nói là đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Cảnh Dật vén rèm xe ngựa, trong xe lại có người ngồi sẵn. Người đó mặc trang phục vải bố, trông còn khá trẻ, nhưng dung mạo thì bình thường. Hơn nữa, ngũ quan nếu chỉ là không nổi bật thì thôi, đằng này lại mang một vẻ "mặt khổ qua", nhìn thế nào cũng thấy xui xẻo. Lúc này rõ ràng nhìn quần áo còn khá sạch sẽ, chất liệu cũng không tệ, nhưng cái khí chất xui xẻo lại quá độc đáo, đến nỗi dù mặc lụa là gấm vóc, nhìn cũng như hắn ta trộm được, từ đầu đến chân toát ra mùi nghèo túng thất bại.
Lúc này thấy Cảnh Dật bước vào, người đàn ông đó liền nói: "Vương gia sao lại về muộn như vậy? Có phải trong cung có chuyện gì vướng chân không?"
Người này tên là Chu Không Ngu, là mưu sĩ của Cảnh Dật.
Cảnh Dật ngồi xuống trong xe ngựa, nhìn Chu Không Ngu vừa nói chuyện với mình, vừa luống cuống vội vàng giấu nửa cái bánh nướng vào trong tay áo.
Cảnh Dật: "Không tính là vướng, chỉ là nhất thời tò mò, ở lại lâu một chút."
Chu Không Ngu ngạc nhiên nói: "Trong cung có chuyện gì mới lạ khiến Vương gia tò mò đến tận bây giờ mới về? Thần rất muốn nghe thử."
Cảnh Dật trong đầu hiện ra khuôn mặt của người vừa thấy: "Sủng phi của Tiểu Thước."
Chu Không Ngu chưa lên tiếng, chờ Cảnh Dật nói tiếp.
Cảnh Dật: "Ban đầu ta chỉ tò mò, một người có thể tồn tại bên cạnh kẻ bạc tình máu lạnh như Tiểu Thước rốt cuộc là loại nhân vật như thế nào. Kết quả vừa nhìn thấy..."
Chu Không Ngu liền lời tiếp theo: "Là kinh ngạc, hay là thất vọng?"
Cảnh Dật: "Không phải cả hai, là kinh ngạc."
Trên mặt Cảnh Dật dường như có vài phần hồi ức. Vị Vân phi đó rất giống người trong ký ức của hắn.
Cảnh Dật năm đó đã từ bỏ cuộc sống nhung lụa của hoàng tộc, gia nhập quân đội run rẩy trong ngũ hành. Hiện giờ người ngoài nhắc đến chuyện này đều nói hắn đại nghĩa cao đẹp, hy sinh vinh hoa phú quý để giữ vững yên ổn cho đất nước. Nhưng đối với bản thân Cảnh Dật mà nói, đó chỉ là một cuộc liều mình khi đã cùng đường – thua thì xác bọc da ngựa, vô danh vô họ; thắng thì có vốn để xoay chuyển tình thế và đối kháng.
Năm đó Cảnh Dật không được sủng ái, mẹ ruột mất sớm, hơn nữa gia đình bên ngoại chỉ là quan nhỏ, không giúp được gì cho Cảnh Dật. Mẹ nuôi là Hứa Thái Hoàng Thái Phi thì gia tộc khá mạnh, nhưng tiếc là Hứa Thái Hoàng Thái Phi không được thông minh lắm, lòng dạ hẹp hòi, hay gây chuyện thị phi. Cảnh Dật nếu muốn vươn lên, không thể trông chờ người khác, chỉ có thể tự mình làm.
Khi hắn gia nhập quân đội cũng không có gì ưu đãi, ngược lại vì thân phận "hoàng tử phế vật không được sủng ái" mà bị không ít ánh mắt lạnh nhạt – trong quân những kẻ nịnh hót thì ghét bỏ hắn không được sủng ái, còn những người thẳng thắn thì ghét bỏ hắn là quý tộc.
Khi mọi kế hoạch của hắn còn chưa kịp triển khai, quân đội gặp phải chiến sự, hắn bị tên bắn trọng thương, sau đó lạc khỏi quân đội, suýt chết giữa sa mạc. Khi đó hắn đã gặp một thiếu niên du mục, cứu mạng hắn. Người đó vội vàng chăn cừu, nuôi mấy con sói, sói nghe lời hắn sai bảo, giúp hắn chăn cừu, những con sói đó được hắn huấn luyện ngoan ngoãn như chó.
Thiếu niên đó đã đưa hắn đi lang thang ba tháng, chữa lành vết thương cho hắn, sau đó họ chia tay. Khi chia tay, hắn tặng cho thiếu niên đó một miếng ngọc bội, nói rằng nếu tương lai gặp quân đội của họ, miếng ngọc bội này có thể giữ được mạng cho cậu ta. Thiếu niên đó lúc ấy cười đáp lễ hắn một chiếc nanh sói.
Cảnh Dật: "Sau này ta đã phái người đến vùng đất đó tìm thiếu niên kia, nhưng chưa bao giờ tìm thấy tung tích."
Chu Không Ngu nghe vậy, rất mất hình tượng mà gãi gãi lông mày. Hành động này khiến hắn trông chẳng có tí phong độ nào, rất giống một ông đồ nghèo kiết hủ lậu ở nông thôn.
Chu Không Ngu: "Vương gia cảm thấy, vị Vân phi này, chính là thiếu niên kia?"
"Khuôn mặt và dáng người rất giống." Nói xong lại bổ sung một câu: "Cũng chỉ có khuôn mặt và dáng người rất giống."
Chu Không Ngu lắc đầu nói: "Thần cảm thấy nếu chỉ có khuôn mặt và dáng người tương tự, thì Vương gia có thể bỏ qua chuyện này. Vân phi là hoàng tử của Nam Du quốc, còn thiếu niên tự do phóng khoáng trong lời Vương gia nói, hẳn là dân du mục, hoàng tử thì không có cơ hội tự do như vậy. Ngài hẳn là đã nhận nhầm người."
Cảnh Dật nghe xong cười, không nói gì.
Chu Không Ngu: "Vương gia ngay từ đầu đã định đi gặp vị Vân phi này, chắc chắn không chỉ vì tò mò thôi chứ?"
Cảnh Dật cũng không giấu giếm, cười nói: "Cái thằng cháu tốt của ta là người như thế nào thì ngươi và ta đều rõ hơn ai hết. Ta nghĩ vị Vân phi này ở bên cạnh hắn mà không biết tính cách của hắn, không khỏi có vài phần đáng thương. Ban đầu là muốn nhắc nhở một chút, chỉ là lúc ấy nghĩ nhầm thấy người xưa, nên đã quên mất chuyện này."
Lời này nói khá mơ hồ. Dịch ra đại khái là: "Nghe nói cháu trai Cảnh Thước của ta mới có một người thân cận, ta không ưa, nên nghĩ đi châm ngòi chia rẽ."
Chu Không Ngu: "Vương gia, thần có một chuyện không hiểu."
Cảnh Dật: "Chuyện gì?"
Chu Không Ngu: "Thần bái phục con người Vương gia, khiêm tốn, độ lượng rộng rãi. Ngay cả những tên sơn tặc, thổ phỉ độc ác, Vương gia cũng có thể cho họ một cơ hội hoàn lương, tại sao duy chỉ có đối với đương kim Thánh Thượng... dường như khó có thể chịu đựng được?"
Cảnh Dật cười: "Một vị Bệ hạ vừa lên ngôi đêm đó đã có thể ra lệnh đánh chết mẫu phi của mình, ta tự nhiên là khó có thể chịu đựng. Nghe nói đêm đó, côn sắt đánh suốt hai canh giờ, hắn cứ đứng nhìn mẫu phi mình bị từng nhát côn đánh nát xương sống, máu chảy thành sông trên nền đất, mẫu phi hắn từ chỗ r*n r* thê lương cầu xin đến chỗ quỳ rạp trên đất không còn tiếng thở."
Khóe môi Cảnh Dật cong lên, nụ cười có chút lạnh lẽo, tàn nhẫn, dáng vẻ này lại cho thấy hắn và Cảnh Thước quả thật là người cùng huyết thống.
"Một người đối với mẫu thân đã sinh dưỡng mình còn có thể ra tay tàn nhẫn đến vậy, lẽ nào còn có thể mong chờ hắn yêu thương lê dân bách tính không liên quan đến hắn sao?"
Người với người khác biệt. Nếu năm đó mình có quyền, mẹ mình đã không phải chết. Còn hắn, vừa có quyền, điều đầu tiên làm lại là khiến mẹ mình chết. Điều này khiến hắn, làm sao không ghét bỏ kẻ đó chứ?
Cảnh Dật mỉm cười nhìn Đoạn Vân Thâm, chăm chú theo dõi từng biến đổi nhỏ trên nét mặt cậu.
Đoạn Vân Thâm hoàn toàn không biết mình đang bị dò xét, khách sáo nói: "Nô tài không giúp được gì, chịu thì hổ thẹn." Vừa khách sáo vừa định đưa tay ra nhận – không nhận thì phí sao, đồ vật miễn phí tại sao mình lại không lấy chứ? Nhưng cậu còn chưa kịp chạm vào món đồ đó, Cảnh Dật đã thu chiếc nanh sói lại.
Đoạn Vân Thâm: "???"
Cảnh Dật dường như không thật lòng muốn cho, lúc này tủm tỉm cười nói: "Nếu công công đã nói vậy, ta sẽ không miễn cưỡng."
Đoạn Vân Thâm: "..."
"Sao mà keo kiệt vậy!?"
Hai người tạm biệt như vậy, Đoạn Vân Thâm quay người đi thẳng. Mặc trang phục thái giám nhỏ, bước đi hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang.
"Tối khuya thế này làm cái trò gì không biết? Tự nhiên đụng phải một củ khoai nóng đã đành, lại còn bị củ khoai nóng đó chọc ghẹo!"
Đoạn Vân Thâm đã đi xa, Cảnh Dật vẫn đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cậu, dáng vẻ quá đỗi chuyên chú, đến nỗi hai cung nữ được giao nhiệm vụ nhận củ khoai nóng để dẫn đường cho hắn đều có chút bối rối.
Tiểu cung nữ: "Vương gia?"
Cảnh Dật lúc này mới hoàn hồn, mỉm cười với hai cung nữ, rồi quay người rời đi.
Tiểu cung nữ: "???"
Cảnh Dật lập tức đi về hướng cổng cung, bước đi vững vàng và tự tin, hoàn toàn không có dáng vẻ lạc đường chút nào. Ra khỏi cổng cung, xe ngựa của Gia Vương phủ đã đợi sẵn. Đầy đủ gia nhân cầm đèn, người đánh xe, cộng thêm cả thân binh bảo vệ, có thể nói là đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Cảnh Dật vén rèm xe ngựa, trong xe lại có người ngồi sẵn. Người đó mặc trang phục vải bố, trông còn khá trẻ, nhưng dung mạo thì bình thường. Hơn nữa, ngũ quan nếu chỉ là không nổi bật thì thôi, đằng này lại mang một vẻ "mặt khổ qua", nhìn thế nào cũng thấy xui xẻo. Lúc này rõ ràng nhìn quần áo còn khá sạch sẽ, chất liệu cũng không tệ, nhưng cái khí chất xui xẻo lại quá độc đáo, đến nỗi dù mặc lụa là gấm vóc, nhìn cũng như hắn ta trộm được, từ đầu đến chân toát ra mùi nghèo túng thất bại.
Lúc này thấy Cảnh Dật bước vào, người đàn ông đó liền nói: "Vương gia sao lại về muộn như vậy? Có phải trong cung có chuyện gì vướng chân không?"
Người này tên là Chu Không Ngu, là mưu sĩ của Cảnh Dật.
Cảnh Dật ngồi xuống trong xe ngựa, nhìn Chu Không Ngu vừa nói chuyện với mình, vừa luống cuống vội vàng giấu nửa cái bánh nướng vào trong tay áo.
Cảnh Dật: "Không tính là vướng, chỉ là nhất thời tò mò, ở lại lâu một chút."
Chu Không Ngu ngạc nhiên nói: "Trong cung có chuyện gì mới lạ khiến Vương gia tò mò đến tận bây giờ mới về? Thần rất muốn nghe thử."
Cảnh Dật trong đầu hiện ra khuôn mặt của người vừa thấy: "Sủng phi của Tiểu Thước."
Chu Không Ngu chưa lên tiếng, chờ Cảnh Dật nói tiếp.
Cảnh Dật: "Ban đầu ta chỉ tò mò, một người có thể tồn tại bên cạnh kẻ bạc tình máu lạnh như Tiểu Thước rốt cuộc là loại nhân vật như thế nào. Kết quả vừa nhìn thấy..."
Chu Không Ngu liền lời tiếp theo: "Là kinh ngạc, hay là thất vọng?"
Cảnh Dật: "Không phải cả hai, là kinh ngạc."
Trên mặt Cảnh Dật dường như có vài phần hồi ức. Vị Vân phi đó rất giống người trong ký ức của hắn.
Cảnh Dật năm đó đã từ bỏ cuộc sống nhung lụa của hoàng tộc, gia nhập quân đội run rẩy trong ngũ hành. Hiện giờ người ngoài nhắc đến chuyện này đều nói hắn đại nghĩa cao đẹp, hy sinh vinh hoa phú quý để giữ vững yên ổn cho đất nước. Nhưng đối với bản thân Cảnh Dật mà nói, đó chỉ là một cuộc liều mình khi đã cùng đường – thua thì xác bọc da ngựa, vô danh vô họ; thắng thì có vốn để xoay chuyển tình thế và đối kháng.
Năm đó Cảnh Dật không được sủng ái, mẹ ruột mất sớm, hơn nữa gia đình bên ngoại chỉ là quan nhỏ, không giúp được gì cho Cảnh Dật. Mẹ nuôi là Hứa Thái Hoàng Thái Phi thì gia tộc khá mạnh, nhưng tiếc là Hứa Thái Hoàng Thái Phi không được thông minh lắm, lòng dạ hẹp hòi, hay gây chuyện thị phi. Cảnh Dật nếu muốn vươn lên, không thể trông chờ người khác, chỉ có thể tự mình làm.
Khi hắn gia nhập quân đội cũng không có gì ưu đãi, ngược lại vì thân phận "hoàng tử phế vật không được sủng ái" mà bị không ít ánh mắt lạnh nhạt – trong quân những kẻ nịnh hót thì ghét bỏ hắn không được sủng ái, còn những người thẳng thắn thì ghét bỏ hắn là quý tộc.
Khi mọi kế hoạch của hắn còn chưa kịp triển khai, quân đội gặp phải chiến sự, hắn bị tên bắn trọng thương, sau đó lạc khỏi quân đội, suýt chết giữa sa mạc. Khi đó hắn đã gặp một thiếu niên du mục, cứu mạng hắn. Người đó vội vàng chăn cừu, nuôi mấy con sói, sói nghe lời hắn sai bảo, giúp hắn chăn cừu, những con sói đó được hắn huấn luyện ngoan ngoãn như chó.
Thiếu niên đó đã đưa hắn đi lang thang ba tháng, chữa lành vết thương cho hắn, sau đó họ chia tay. Khi chia tay, hắn tặng cho thiếu niên đó một miếng ngọc bội, nói rằng nếu tương lai gặp quân đội của họ, miếng ngọc bội này có thể giữ được mạng cho cậu ta. Thiếu niên đó lúc ấy cười đáp lễ hắn một chiếc nanh sói.
Cảnh Dật: "Sau này ta đã phái người đến vùng đất đó tìm thiếu niên kia, nhưng chưa bao giờ tìm thấy tung tích."
Chu Không Ngu nghe vậy, rất mất hình tượng mà gãi gãi lông mày. Hành động này khiến hắn trông chẳng có tí phong độ nào, rất giống một ông đồ nghèo kiết hủ lậu ở nông thôn.
Chu Không Ngu: "Vương gia cảm thấy, vị Vân phi này, chính là thiếu niên kia?"
"Khuôn mặt và dáng người rất giống." Nói xong lại bổ sung một câu: "Cũng chỉ có khuôn mặt và dáng người rất giống."
Chu Không Ngu lắc đầu nói: "Thần cảm thấy nếu chỉ có khuôn mặt và dáng người tương tự, thì Vương gia có thể bỏ qua chuyện này. Vân phi là hoàng tử của Nam Du quốc, còn thiếu niên tự do phóng khoáng trong lời Vương gia nói, hẳn là dân du mục, hoàng tử thì không có cơ hội tự do như vậy. Ngài hẳn là đã nhận nhầm người."
Cảnh Dật nghe xong cười, không nói gì.
Chu Không Ngu: "Vương gia ngay từ đầu đã định đi gặp vị Vân phi này, chắc chắn không chỉ vì tò mò thôi chứ?"
Cảnh Dật cũng không giấu giếm, cười nói: "Cái thằng cháu tốt của ta là người như thế nào thì ngươi và ta đều rõ hơn ai hết. Ta nghĩ vị Vân phi này ở bên cạnh hắn mà không biết tính cách của hắn, không khỏi có vài phần đáng thương. Ban đầu là muốn nhắc nhở một chút, chỉ là lúc ấy nghĩ nhầm thấy người xưa, nên đã quên mất chuyện này."
Lời này nói khá mơ hồ. Dịch ra đại khái là: "Nghe nói cháu trai Cảnh Thước của ta mới có một người thân cận, ta không ưa, nên nghĩ đi châm ngòi chia rẽ."
Chu Không Ngu: "Vương gia, thần có một chuyện không hiểu."
Cảnh Dật: "Chuyện gì?"
Chu Không Ngu: "Thần bái phục con người Vương gia, khiêm tốn, độ lượng rộng rãi. Ngay cả những tên sơn tặc, thổ phỉ độc ác, Vương gia cũng có thể cho họ một cơ hội hoàn lương, tại sao duy chỉ có đối với đương kim Thánh Thượng... dường như khó có thể chịu đựng được?"
Cảnh Dật cười: "Một vị Bệ hạ vừa lên ngôi đêm đó đã có thể ra lệnh đánh chết mẫu phi của mình, ta tự nhiên là khó có thể chịu đựng. Nghe nói đêm đó, côn sắt đánh suốt hai canh giờ, hắn cứ đứng nhìn mẫu phi mình bị từng nhát côn đánh nát xương sống, máu chảy thành sông trên nền đất, mẫu phi hắn từ chỗ r*n r* thê lương cầu xin đến chỗ quỳ rạp trên đất không còn tiếng thở."
Khóe môi Cảnh Dật cong lên, nụ cười có chút lạnh lẽo, tàn nhẫn, dáng vẻ này lại cho thấy hắn và Cảnh Thước quả thật là người cùng huyết thống.
"Một người đối với mẫu thân đã sinh dưỡng mình còn có thể ra tay tàn nhẫn đến vậy, lẽ nào còn có thể mong chờ hắn yêu thương lê dân bách tính không liên quan đến hắn sao?"
Người với người khác biệt. Nếu năm đó mình có quyền, mẹ mình đã không phải chết. Còn hắn, vừa có quyền, điều đầu tiên làm lại là khiến mẹ mình chết. Điều này khiến hắn, làm sao không ghét bỏ kẻ đó chứ?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









