"Keng!!!"

Máy đo lực vỡ tan nát bét trên mặt đất. Tấm bia đo lực làm từ vật liệu kháng áp đặc thù cũng bị ngọn lửa xuyên thủng, thậm chí còn tỏa ra một mùi khét lẹt.

Hỏa Nha Cẩu nhìn thành quả trước mắt đầy mãn nguyện.

Nó quay đầu định khoe khoang một chút với chủ nhân, lại phát hiện cô đang đứng ngây người như phỗng, ánh mắt dại ra, trông như vừa bị sét đ.á.n.h ngang tai.

"Nha?" Hỏa Nha Cẩu lo lắng chạy lại.

Chủ nhân của nó không lẽ đột nhiên... hóa ngốc rồi chứ? Kiều Tang đứng hình rất lâu mới chấp nhận được hiện thực phũ phàng này.

Nếu ông trời cho cô một cơ hội làm lại, cô thề sẽ không bao giờ để Hỏa Nha Cẩu bước chân vào cái phòng tập sủng thú này nửa bước!

Không, là tất cả các phòng tập sủng thú trên đời này!

Dưới ánh mắt kinh hãi của toàn thể nhân viên phòng tập, Kiều Tang run rẩy rút điện thoại, bấm một dãy số: "Alo, mẹ ạ..."

Một giờ sau, dưới sự bảo lãnh của mẹ, Kiều Tang mới bước ra khỏi nơi đó.

"Một tháng, ba lần." Mẹ cô lạnh lùng lên tiếng.

Kiều Tang biết mẹ đang nhắc đến chuyện gì.

Một lần cái TV, một lần bình gốm sứ thanh hoa và lần này là cái máy đo lực. Nhưng mẹ không biết là còn một lần cái bức tường trong ngõ nhỏ nữa.

"Đều là lỗi của con." Kiều Tang cúi đầu nhận sai.

TV là cô cho xem, bình sứ là cô bảo nó dọn dẹp, máy đo lực là cô bảo nó thử. Còn cả vụ ngõ nhỏ kia nữa.

"Tất nhiên là lỗi của con rồi."

Mẹ cô liếc nhìn đầy thâm ý: "Số tiền bồi thường này sẽ khấu trừ vào tiền tiêu vặt hàng tháng của con, mỗi tháng 2000 tệ, trừ đến khi nào hết mới thôi."

Đại não Kiều Tang nhanh ch.óng vận hành.

Vừa rồi mẹ bồi thường mất 34.000 Liên Minh tệ. Mỗi tháng trừ 2000.

Vậy là cô phải sống kiếp nghèo khó trong hơn một năm năm tháng.

Đây đúng là t.h.ả.m kịch nhân gian mà!

...

19 giờ 30 phút tối.

Kiều Tang nghiêm túc nghiên cứu danh sách các tuyển thủ còn lại của Bách Tân Tái.

Sau trận đấu hôm nay, top 16 đã lộ diện.

Chỉ cần ngày mai thắng lợi, cô sẽ lọt vào top 8.

Phải biết rằng từ hạng 4 đến hạng 10 tuy không có phần thưởng phong phú như top 3, nhưng đều được thưởng 30.000 Liên Minh tệ, vừa khéo đủ bù đắp khoản nợ hôm nay.

Cô nhìn vào danh sách vừa tổng hợp.

Trong 16 người, bao gồm cả cô, chỉ có 4 người là vẫn dùng sủng thú sơ cấp. 12 người còn lại đều dùng sủng thú trung cấp, thậm chí có 3 người sở hữu tận hai con trung cấp.

Tổng cộng có 15 con trung cấp trên sàn đấu.

Chỉ cần cô không xui xẻo gặp phải họ.

Kiều Tang mải mê nghiên cứu hơn một giờ đồng hồ.

"Nha." Hỏa Nha Cẩu ở bên cạnh khẽ gọi.

Cô cúi xuống nhìn, thấy trên mặt đất đang bày ra ba chiếc kính râm màu vàng, tím và xanh lá.

"Nha nha." Hỏa Nha Cẩu nhìn chủ nhân rồi lại nhìn đống kính, biểu cảm vô cùng phân vân.

"Chọn cái này đi." Kiều Tang chỉ vào chiếc màu tím.

Mấy ngày nay Hỏa Nha Cẩu ngày nào cũng thay kính mới, nó mắc chứng khó lựa chọn nhẹ, lần nào cũng phải đợi cô quyết định.

Hỏa Nha Cẩu đeo kính lên, xoay người đi ra trước gương soi tới soi lui.

Kiều Tang nhìn mà buồn cười, bỗng cô nhớ ra điều gì đó, ý thức lập tức tiến vào Ngự Thú Điển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nãy giờ cô chỉ mải tiếc tiền mà quên mất xem kỹ năng mới thức tỉnh của Hỏa Nha Cẩu là gì.

[Tên: Hỏa Nha Cẩu]

[Thuộc tính: Hỏa]

[Cấp bậc: Sơ cấp (160/1000) +]

[Kỹ năng: Cắn (Nhập môn 74/100) +, Mãnh chàng (Tinh thông 466/500) +, Hỏa Chi Nha (Tiểu thành 609/2000) +, Hỏa hoa (Tiểu thành 745/2000) +, Ảnh phân thân (Nhập môn 72/100) +, Lốc xoáy lửa (Tinh thông 118/500) +, Lửa cháy xung phong (Nhập môn 1/100) +]

[Điểm số: 220]

Kỹ năng cuối cùng khiến Kiều Tang sững sờ hồi lâu. Đây là Lửa cháy xung phong!

Đây là một kỹ năng trung giai cực khó học.

Nếu đến các trung tâm huấn luyện chuyên nghiệp, học phí chắc chắn không dưới sáu chữ số.

Trước kia nếu có tiền mua d.ư.ợ.c liệu ngâm tắm để hỗ trợ học chiêu này, tốn kém cũng phải gần 160.000 Liên Minh tệ.

Tính đi tính lại, vụ làm hỏng máy đo lực 34.000 tệ kia hóa ra cô vẫn còn lời chán!

...

Ngày hôm sau.

Thú Khắc Viên.

Đấu trường sủng thú.

Kiều Tang gặp Bạch Vân Miểu ở chỗ cũ.

"Sao thế? Ba mẹ cậu lại cãi nhau à?" Cô cười hỏi.

"Kiều cao thủ, cậu đúng là người giỏi suy tính!" Bạch Vân Miểu bái phục.

"Lần này là vì chuyện gì?"

"Vẫn là chuyện hôm qua. Tôi hỏi ý kiến Sái Kim Đằng, nó muốn tiến hóa thành Điềm Kết Đằng. Tôi nói lại với ba mẹ, kết quả ba tôi bảo tại mẹ tôi tác động nên nó mới chọn thế, rồi hai người lại ầm ĩ lên."

Kiều Tang chỉ biết câm nín.

Đúng là cuộc sống vợ chồng thật quá chân thực.

Cô chưa kịp an ủi thì Bạch Vân Miểu đã ngạc nhiên hỏi: "Kiều cao thủ, sao hôm nay tôi thấy cậu khác khác? Mấy hôm trước nhìn cậu bình tĩnh như cao thủ. Hôm nay lại thấy mặt mày hớn hở thế?"

"Cậu cũng nhận ra à?" Kiều Tang bất đắc dĩ.

"Chuyện gì thế? Kể tôi nghe với!"

"Hôm qua, để húc hỏng cái máy đo lực..." Kiều Tang ngừng một chút.

Bạch Vân Miểu nhìn sang con Hỏa Nha Cẩu đang đeo kính râm, thầm nghĩ đúng là sủng thú hệ Hoả.

Tính cách này chỉ có Kiều cao thủ mới chịu nhiệt nổi.

Sau này dù có mở rộng não vực, cô ấy cũng tuyệt đối không khế ước hệ Hỏa.

"...Nó đã học được chiêu Lửa cháy xung phong." Kiều Tang nói tiếp.

"Cái gì!!!" Bạch Vân Miểu trợn tròn mắt.

Sủng thú hệ Hỏa kiểu này xin hãy cho tôi một vạn con đi mà!

Vòng 16 chọn 8 có ít người nên ban tổ chức không hiển thị hết danh sách một lúc.

Thay vào đó, sau mỗi trận sẽ có các tiết mục biểu diễn sủng thú để giải trí cho khán giả rồi mới hiện tên cặp đấu tiếp theo.

Tiếng pháo hoa vang lên, các nghệ sĩ biểu diễn làm nóng bầu không khí.

Khi bình luận viên và khách mời dứt lời khai mạc, màn hình lớn bắt đầu đảo lộn các tấm ảnh tuyển thủ.

Năm giây sau, cặp đấu đầu tiên xuất hiện.

"Danh sách đối chiến tổ đầu tiên đã có! Một bên là tuyển thủ Lục Hữu với sủng thú Tiểu Ki Long – biểu tượng của sức mạnh và quyền uy! Đối đầu với anh ấy là tuyển thủ Kiều Tang, người đã dũng cảm khế ước sủng thú hệ Hỏa đầu tiên - Hỏa Nha Cẩu!" Bình luận viên gào lên đầy phấn khích.

 

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện