“Mạc Vĩ Hồ lâm vào tình huống rất nguy cơ!”

Theo tiếng hô của bình luận viên, Hỏa Nha Cẩu mang theo bộ nanh vuốt bao phủ trong liệt hỏa, hung hăng c.ắ.n thẳng vào cổ Mạc Vĩ Hồ.

Hỏa Nha Cẩu từng có kinh nghiệm đối đầu với Mạc Vĩ Hồ một lần nên nó hiểu rất rõ điểm yếu ở vùng cổ của loài này.

Lần trước, chiêu Hỏa Chi Nha tuy đã chạm đến mạch m.á.u, nhưng do chênh lệch thực lực nên vẫn cần Bàn Gia Cưu bồi thêm thương tổn thì đối thủ mới gục ngã.

Nhưng lần này thì khác.

Bình luận viên bật dậy như lò xo, hét lớn: “Tôi không nhìn lầm chứ! Đây là Hỏa Chi Nha cảnh giới Tiểu Thành!”

Giọng của ông ta giờ đây tràn đầy cảm xúc phấn khích.

Kỹ năng trung giai đạt cảnh giới Tiểu Thành không hiếm lạ. Có điều nếu nó xuất hiện trên sủng thú của một tân thủ vừa tốt nghiệp trung học thì lại là chuyện động trời.

“Hỏa Nha Cẩu đã lợi dụng chiêu Bát Sa để che mắt, tung ra phân thân thứ hai, trong khi bản thể mượn cơ hội di chuyển thần tốc ra sau lưng Mạc Vĩ Hồ. Đây thực sự không giống trình độ của một ngự thú sư mới vào nghề.” Sa Đa với đôi mắt thâm quầng bổ sung thêm phân tích.

Toàn trường nhìn Mạc Vĩ Hồ ngã xuống.

Trọng tài tuyên bố kết quả.

Bầu không khí lâm vào tĩnh lặng trong chốc lát.

Kim Thừa Tích đứng ở dưới sân nên tầm nhìn bị hạn chế. Dù vậy, khán giả trên khán đài thì nhìn thấy rõ mồn một.

Dưới sự che phủ của bụi cát, Hỏa Nha Cẩu đã vụt ra phân thân thứ ba, vòng qua điểm mù của Kim Thừa Tích để tập kích từ phía sau.

Thời cơ và vị trí đều được kiểm soát chuẩn xác đến kinh ngạc.

“Quá ngầu luôn!”

“Sao tôi cứ thấy trận này quen mắt thế nhỉ?”

“Cậu nói tôi mới để ý, hình như vừa mới xem ở đâu đó xong.”

“Này... mọi người có thấy nó rất giống trận đấu cuối cùng của Nhai Thần ngày hôm qua không?”

“...”

“Trời đất! Đúng là nó!”

Mọi người đồng loạt nhớ lại trận đối chiến khiến vô số người tan nát cõi lòng hôm qua.

Dù đẳng cấp trận đấu khác nhau một trời một vực. Thế nhưng chiêu dương đông kích tây, đ.á.n.h lén sau lưng này chẳng phải cùng một bài với con A Nhĩ Tu Bạch Tư kia sao?!

Khán giả không hẹn mà cùng tập trung ánh mắt vào giữa sân.

Kiều Tang đã dựa vào sức mình mà khuấy động bầu không khí nóng hừng hực.

“Tiếp theo, xin mời...”

Trận đấu vẫn tiếp tục diễn ra.

Kiều Tang ôm con Hỏa Nha Cẩu đang trưng ra bộ mặt lạnh lùng trở về chỗ ngồi.

“Kiều cao thủ, Hỏa Nha Cẩu ngầu quá đi mất! Mà sao tôi cảm giác cậu nắm thóp hết nước đi của đối phương vậy?” Bạch Vân Miểu sùng bái nói.

Hỏa Nha Cẩu cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị.

“Không phải nắm thóp đâu, chỉ là tôi có nghiên cứu trước một chút thôi.” Kiều Tang khiêm tốn.

Cô đã xem qua hai trận đấu của Kim Thừa Tích.

Anh ta thuộc tuýp tuyển thủ thiên về tấn công, chỉ cần thấy sơ hở là sẽ bám riết không buông.

Cô chỉ cần cố tình lộ ra một điểm yếu. Tầm mắt của anh ta nhất định sẽ bị hút c.h.ặ.t vào đó.

Nếu không phải hôm qua được gợi cảm hứng từ trận đấu của Nhai Thần, cô đã chuẩn bị một phương án khác rồi.

Tất nhiên, kế hoạch này thành công là nhờ Mạc Vĩ Hồ đã dùng chiêu Bát Sa đúng như dự đoán.

“Kiều cao thủ, lúc nãy bình luận viên nói chiêu Hỏa Chi Nha đó đạt cảnh giới Tiểu Thành là thật à?” Bạch Vân Miểu hỏi.

“Là thật đó.” Kiều Tang gật đầu.

Bạch Vân Miểu kinh ngạc nhìn Hỏa Nha Cẩu.

Nhóc con này hất cằm lên một góc 45 độ, đang chuẩn bị tâm thế hưởng thụ lời khen thì Bạch Vân Miểu lại chuyển chủ đề: “Lát nữa đối thủ của tôi là Trần Thiến, cậu có lời khuyên gì cho tôi không?”

Kiều Tang lục lại trí nhớ trong ba giây rồi đáp: “Không có.”

Trần Thiến không nằm trong danh sách ghi chú của cô nên cô chẳng biết cô ta có sủng thú gì.

Bạch Vân Miểu hơi thất vọng.

“Hôm qua Sái Kim Đằng còn thắng ngược thuộc tính trước Tiểu Bàn Cưu được. Cậu nên tin vào thực lực của mình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kiều Tang an ủi: “Tôi không nghiên cứu Trần Thiến vì cô ta không có sủng thú trung cấp. Chỉ cần trước trận đấu sủng thú của cô ta không đột nhiên tiến hóa, cậu hoàn toàn có hy vọng thắng.”

“Cậu nói đúng!” Bạch Vân Miểu lập tức lấy lại tinh thần.

20 phút sau.

Bạch Vân Miểu đứng trước gương chải lại tóc mái thật cẩn thận. Sái Kim Đằng cũng vươn đôi tay ngắn ngủn chỉnh lại chiếc nơ hồng trên đầu.

Mọi thứ sẵn sàng. Kiều Tang hô to cổ vũ.

“Nha!” Hỏa Nha Cẩu cũng kêu một tiếng phụ họa.

Bạch Vân Miểu giơ nắm đ.ấ.m ra hiệu rồi tự tin bước lên sân khấu.

Cả chủ lẫn tớ đều tràn đầy ý chí chiến đấu.

“Mời hai bên phái sủng thú ra sân.”

Ngay lập tức, một pháp trận phát sáng màu trắng sáng lên trước mặt Trần Thiến. Một sinh vật cao khoảng hai mét, mang lớp mai rùa màu nâu sẫm với hai cái đuôi ngắn ngủn xuất hiện.

“Sủng thú của tuyển thủ Trần Thiến hôm qua vẫn là Thâm Mao Rùa, hôm nay thế mà đã tiến hóa thành Song Vĩ Lục Quy! Xem ra cán cân thắng lợi đã nghiêng về phía Trần Thiến rồi.” Bình luận viên tường thuật trực tiếp.

Bạch Vân Miểu đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, trong đầu ong ong câu nói của Kiều cao thủ lúc nãy: “Chỉ cần trước trận đấu sủng thú của cô ta không đột nhiên tiến hóa...”

Cái miệng này chắc là được "khai quang" rồi đúng không? Kiều Tang nhìn con Hỏa Nha Cẩu đang đơ mặt trong lòng mà trầm tư.

Chẳng lẽ cái vận may tiên đoán đâu là ra kết quả ngược lại này cũng có thể lây lan sao? Xác suất tiến hóa ngay trước trận đấu nhỏ đến thế mà Bạch Vân Miểu cũng gặp phải.

Kiều Tang vừa đồng tình với bạn, vừa lôi điện thoại ra quay phim. Nếu không có gì bất ngờ, Trần Thiến có thể sẽ là đối thủ tiếp theo của cô.

Đúng như dự đoán, chỉ sau một chiêu Địa Nứt, Sái Kim Đằng mất khả năng chiến đấu.

Dù thuộc tính khắc chế, nhưng khoảng cách giữa Trung cấp và Sơ cấp là quá lớn.

Những trường hợp vượt cấp thắng lợi như Kiều Tang suy cho cùng vẫn là thiểu số.

Bạch Vân Miểu ủ rũ trở lại chỗ ngồi. Sái Kim Đằng đã được thu vào Ngự Thú Điển.

Kiều Tang không nhịn được an ủi: “Thật ra cậu có thể cho Sái Kim Đằng ra ngoài. Phóng viên cũng hay phỏng vấn cảm nghĩ của người bị loại mà.”

Bạch Vân Miểu: “...”

Thật sự không cần đâu! Tôi không muốn cuộc phỏng vấn đó tí nào!

...

Tối hôm đó, Hỏa Nha Cẩu ôm điện thoại, đắc ý xem lại video về chính mình. Nó của hôm đó trông rất đẹp. Biểu cảm rất ngầu. Mọi thứ đúng như nó mong muốn!

Hỏa Nha Cẩu vui sướng lăn lộn trên giường. Sau khi tự chiêm nghiệm vô số lần, nó dùng móng quắp điện thoại ra phòng khách, đặt trước mặt chủ nhân để khoe.

“Nha!” Hỏa Nha Cẩu kéo ống quần Kiều Tang kêu một tiếng.

Cô hiểu ý, cúi xuống nhìn.

Vì Nhai Thần vừa thua trận hôm qua nên chẳng mấy ai mặn mà xem Bách Tân Tái, khiến lượt bình luận trên video chỉ lèo tèo vài dòng. Nhưng một hàng bình luận đó cũng không ảnh hưởng đến trải nghiệm của Hỏa Nha Cẩu.

Kiều Tang đọc lướt qua:

[Con Hỏa Nha Cẩu này đáng sợ thật!]

[Nhìn hung dữ quá.]

[Hỏa Nha Cẩu ngầu quá đi! Thắng vượt cấp đẹp mắt thật!]

[Tuyển thủ Kiều Tang dũng cảm thật đấy.]

[Lúc tôi ở hiện trường, đi ngang qua nó còn chẳng dám nhìn kỹ, sợ nó đột nhiên lao vào c.ắ.n.]

“Nha?” Thấy chủ nhân nhìn chăm chăm hồi lâu mà không nói gì, Hỏa Nha Cẩu khẽ kêu.

Kiều Tang ngẩng đầu, xoa đầu nó cười nói: “Tuyệt lắm! Mọi người đều khen nhóc đẹp trai, còn nói nhóc thắng rất oai phong nữa.”

“Nha...” Hỏa Nha Cẩu ngượng ngùng đỏ mặt, rồi lại vui vẻ lăn thêm mấy vòng trên ghế sofa.

 

 

 

 

 

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện