Theo lời dẫn của nữ phát thanh viên, góc trái phía trên màn hình xuất hiện hình ảnh trích xuất từ camera giám sát.

Đoạn phim được quay từ một góc khá xa con hẻm, chỉ thấy thấp thoáng một bóng người, khi phóng to lên thì hình ảnh trở nên nhòe mờ.

Thế nhưng, vẫn có thể nhận ra đại khái đó là một thiếu nữ cùng một con sủng thú màu đỏ.

Mẹ cô nhìn chằm chằm vào màn hình, nheo mắt hỏi: "Cái người này... sao trông giống con thế nhỉ?"

Kiều Tang cố giữ bình tĩnh, thản nhiên đáp: "Đại khái là những người xinh đẹp thì trông cũng đều na ná như nhau cả thôi ạ."

Mẹ cô: "..."

Hỏa Nha Cẩu vừa uống xong bát nước, ngẩng lên liền thấy ngay hình ảnh đang phát trên TV.

"Nha nha! Nha nha!" Nó dùng móng vuốt chỉ vào màn hình, mặt đầy vẻ kinh ngạc. Sao nó lại được lên TV thế này?!

Mẹ cô thấy vậy liền hỏi: "Hỏa Nha Cẩu đang nói gì thế?"

Kiều Tang phiên dịch: "Nó bảo là người trong TV xinh đẹp quá ạ."

"Nha nha! Nha nha! Nha!" Hỏa Nha Cẩu dùng chất giọng vẫn còn khản đặc của mình điên cuồng giải thích.

Nó không có ý đó! Ý nó là nó và chủ nhân đang ở trên TV kìa!

Mẹ cô nhìn sang.

Kiều Tang tiếp tục bốc phét: "Nó bảo là con nói đúng đấy mẹ."

Hỏa Nha Cẩu: "..."

...

Kiều Tang trở về phòng, đếm lại số tiền còn sót lại của mình gồm 4663 Liên Minh tệ.

Kể từ sau lần thứ hai thắng cược trên mạng, cô đã rút toàn bộ tiền mặt ra vì sợ mình không kiềm chế được mà nướng sạch vào bài bạc.

Chừng này tiền chắc là đủ để xây lại một bức tường rồi...

Kiều Tang thầm tính toán.

Hỏa Nha Cẩu chỉ phá hủy phần giữa của bức tường, đến lúc đó chỉ cần đắp lại phần đó là xong. Nghĩ vậy, cô thản nhiên trích ra 1000 tệ để riêng sang một bên.

Sau khi ước tính xong tiền bồi thường, Kiều Tang dành hơn nửa tiếng đồng hồ để viết một lá thư sám hối dài khoảng 500 chữ.

Cô bỏ lá thư cùng 3500 tệ vào một phong thư, rồi dùng điện thoại gọi dịch vụ "Tích tích tốc đưa".

Tích tích tốc đưa là phương thức giao hàng nhanh ch.óng và hiệu quả nhất trong cùng thành phố. Bất kể là đưa cơm hay đồ đạc đều có thể vận chuyển chớp nhoáng.

Khác với nhân viên giao hàng ở kiếp trước, những người đăng ký dịch vụ này đều là các ngự thú sư lúc rảnh rỗi muốn kiếm thêm thu nhập.

Đương nhiên, việc giao hàng chủ yếu do sủng thú thực hiện. Nếu may mắn gặp được ngự thú sư có sủng thú hệ Siêu Năng lực, vật phẩm có thể được đưa đến đích chính xác chỉ trong vòng 10 giây.

Hai phút sau.

"Nha!!!"

"Làm sao thế? Làm sao thế?" Kiều Tang giật mình.

Móng vuốt Hỏa Nha Cẩu run rẩy chỉ về phía cửa sổ phòng.

Cô nhìn theo hướng đó, thấy ngoài cửa sổ đang bám một con sủng thú màu đen to bằng quả bóng cao su, đôi mắt đỏ sẫm đang nhìn chằm chằm vào cô.

Thấy Kiều Tang nhìn mình, nó toe toét miệng lộ ra cặp răng nanh trắng ởn. Sau đó, từ cái thân thể không tay không chân của nó bỗng mọc ra những bàn tay chỉ có hai ngón, gõ "cộc cộc" vào cửa kính.

Kiều Tang trấn tĩnh lại, hóa ra là một con Hấp Hấp Quỷ Bảo.

Việc một sủng thú hệ U Linh đột ngột xuất hiện đúng là có hơi đáng sợ, nhưng phản ứng của Hỏa Nha Cẩu có vẻ hơi thái quá.

Theo lý mà nói, gan của Hỏa Nha Cẩu không nên nhỏ đến thế.

Kiều Tang mở cửa sổ.

"Nha!" Hỏa Nha Cẩu phóng vèo một cái tới mép giường, chỉ dám thò mỗi cái đầu ra quan sát.

Hấp Hấp Quỷ Bảo bay vào, lại nhe răng cười, rồi dùng bàn tay hai ngón thọc vào chính cơ thể mình mò mẫm.

Chẳng mấy chốc, nó lôi ra một chiếc điện thoại. Thao tác vài cái đơn giản, điện thoại của Kiều Tang hiện lên thông báo nhân viên giao hàng đã đến.

Kiều Tang đưa phong thư và 150 tệ tiền phí cho nó.

Tích tích tốc đưa cho phép người dùng tự đặt giá dịch vụ. Nếu đối phương đồng ý thì sẽ nhận đơn. Nơi cô cần gửi là Ban quản lý phố Giang Ích, cách nhà không xa nên 150 tệ là mức giá hợp lý.

Hấp Hấp Quỷ Bảo nhận lấy tiền và thư, nhét tọt vào trong cơ thể mình. Sau khi nhe răng cười lịch sự một cái, nó bay đi mất dạng.

"Nha! Nha nha!" Thấy con quỷ đã đi, Hỏa Nha Cẩu mới dám hiện nguyên hình, điên cuồng chất vấn chủ nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tại sao cái thứ đáng sợ đó lại xuất hiện ở đây?!

Kiều Tang trầm tư suy nghĩ.

Cô sực nhớ ra, Hấp Hấp Quỷ Bảo chẳng phải là nhân vật trong bộ phim ma mà cô từng bắt Hỏa Nha Cẩu xem để rèn luyện can đảm sao...

Hóa ra nó vẫn ám ảnh đến tận bây giờ? Xem ra gan của nhóc con này không lớn lắm...

Sau này gặp sủng thú hệ U Linh thì đ.á.n.h đ.ấ.m kiểu gì đây?

Hay là mình nên cho nó xem thêm nhiều phim ma nữa, hoặc dẫn nó đi nhà ma chơi một chuyến cho dạn người nhỉ...

Hỏa Nha Cẩu bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh sống lưng, bất giác rùng mình một cái.

...

Sáng sớm hôm sau. Kiều Tang bị tiếng gọi của Hỏa Nha Cẩu đ.á.n.h thức.

"Nha nha! Nha nha!" Nhóc con tràn đầy tinh thần, chẳng còn vẻ suy sụp hay sợ hãi của tối qua.

Kiều Tang xoay người: "Để ta ngủ thêm lát nữa."

Khó khăn lắm mới có kỳ nghỉ sau kỳ thi trung học. Nếu không được ngủ đến khi tự tỉnh thì đời người còn ý nghĩa gì cơ chứ.

"Nha nha!" Thấy chủ nhân vẫn lì lợm không dậy, Hỏa Nha Cẩu trực tiếp dùng miệng kéo phăng chăn ra.

Sau một hồi lăn lộn, Kiều Tang rốt cuộc đã mất đi cái "ý nghĩa đời người" kia.

...

Vẫn là sân huấn luyện ngoài trời ngày hôm qua.

Hỏa Nha Cẩu ăn một miếng cánh gà cay biến thái rồi bắt đầu luyện tập phun lửa. Kiều Tang đứng bên cạnh nhìn mà lòng đầy áy náy, cơn giận vì bị đ.á.n.h thức sáng nay tan biến sạch sành sanh.

Sủng thú nhà mình dậy sớm như vậy vì huấn luyện còn phải gọi cô dậy, lại còn chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n của vị cay xé lưỡi chỉ để học chiêu Hỏa Tinh Vũ mà cô thuận miệng bịa ra.

Điều này khiến một ngự thú sư như cô cảm thấy thật hổ thẹn.

Kiều Tang nhất thời cũng chưa nghĩ ra cách gì.

Hỏa Nha Cẩu rõ ràng đã quyết tâm phải học được Hỏa Tinh Vũ, nhưng sủng thú sơ cấp học kỹ năng cấp cao gần như là chuyện không tưởng.

Học chiêu mới không giống như tăng độ thuần thục. Cô không có bàn tay vàng hỗ trợ, tất cả chỉ có thể dựa vào nỗ lực bản thân.

Khi năng lượng trong cơ thể đã tiêu hao gần hết, Hỏa Nha Cẩu thè lưỡi bước tới trước mặt cô. Kiều Tang kịp thời đưa một hộp sữa Kỳ Nguyên tới.

Hôm nay cô chỉ mua ba hộp.

Sau khi bồi thường 3500 tệ, tài sản của cô chỉ còn lại 1013 tệ.

Mua xong cánh gà và sữa thì chỉ còn vỏn vẹn 689 tệ. Số tiền này tiêu tối đa hai ngày là sạch nhẵn.

Cô chỉ còn biết đặt kỳ vọng vào giải Bách Tân Tái vào ngày 30 tháng 6 tới.

Kiều Tang đã đăng ký qua mạng từ tối qua, nhưng sau khi xem điều lệ thi đấu, cô không dám hy vọng nhiều vào ngôi quán quân.

Bách Tân Tái cho phép tất cả các ngự thú sư cấp F tham gia. Điều đó có nghĩa là ngay cả những người đã thức tỉnh não vực lần hai, sở hữu hai sủng thú đã tiến hóa lên cấp Trung cấp, nhưng chưa tham gia kỳ khảo hạch cấp E của Liên Minh, vẫn hợp lệ để thi đấu.

So với những đối thủ "cáo già" đó, đám học sinh mới tốt nghiệp trung học cơ sở như cô vào đây chẳng khác nào đi làm nền, tăng thêm nhiệt độ cho giải đấu mà thôi.

Kiều Tang không mong lấy được hạng nhất, nhưng cô quyết tâm phải lọt vào top 10.

Bởi vì từ hạng 11 trở đi, đừng nói là xe máy hay đá tiến hóa, đến một xu Liên Minh tệ cũng không có...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện