Kiều Tang dẫn Hỏa Nha Cẩu đi vào một con hẻm nhỏ gần đó.
Hỏa Nha Cẩu lờ mờ cảm thấy có điều bất ổn, nhưng hương thơm của món cánh gà nướng cay vô địch, siêu cấp biến thái đã làm tê liệt khả năng tư duy của nó.
Chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, nó nhận lấy xiên thịt từ tay chủ nhân, ngoạm một miếng thật lớn.
Thịt gà tươi mềm, vị đậm đà, quả là mỹ vị.
Đôi mắt Hỏa Nha Cẩu sáng rực lên, định bụng c.ắ.n miếng thứ hai thì ngay giây tiếp theo...
"Nha!!!"
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng khắp con hẻm vắng.
Người đi đường ngang qua đầu hẻm giật mình khựng lại, ngó nghiêng vào trong, còn tưởng vừa xảy ra vụ ngược đãi sủng thú nào đó. Nhưng nhìn kỹ lại chỉ thấy một thiếu nữ lặng lẽ đứng đó, còn con Hỏa Nha Cẩu thì đang điên cuồng phun lửa vào bức tường.
Hóa ra là sủng thú hệ Hỏa đột nhiên phát cuồng.
Người qua đường kết luận. Vì không muốn bị vạ lây nên ai nấy đều vờ như không thấy mà rảo bước đi tiếp.
"Hỏa Nha Cẩu, nhịn xuống! Nén lại, nén lại rồi hãy thử phun ra!" Kiều Tang ở bên cạnh nhắc nhở.
"Nha!!!" Đôi mắt ướt át của Hỏa Nha Cẩu giờ đây đã thực sự đẫm lệ.
Nó khóc rồi... Nén cái gì mà nén? Nó chỉ biết là mình sắp bị cay c.h.ế.t đến nơi rồi!
Luồng hơi nóng hừng hực sục sôi trong dạ dày, vị cay nồng xộc thẳng lên đại não, lấp đầy khoang mũi và cổ họng.
Nó vô thức phun ra những luồng hỏa diễm liên tiếp, chỉ mong sao cổ họng và bụng mình dịu bớt cái nóng này.
Kiều Tang nhận thấy những Hỏa Hoa của nó đang có xu hướng biến chuyển từ dạng cầu sang dạng cột, cô vội vàng rút điện thoại ra ghi lại cảnh tượng này.
Đợi đến khi Hỏa Nha Cẩu phun lửa đến kiệt sức, ngồi bệt xuống đất thở dốc, cô mới lấy hộp sữa Kỳ Nguyên trong balo ra đưa tới.
Nhóc con lập tức dùng hai móng nâng hộp sữa lên uống ực ực, chẳng mấy chốc đã thấy đáy. Nó nhìn Kiều Tang với ánh mắt đáng thương, nước mắt vẫn còn đọng trên mi.
Cô hiểu ý nó ngay.
"Không được đâu nhé. Ta mang theo tổng cộng có bốn bình thôi, phải để dành cho nhóc uống dần."
Uống dần? Giờ đang khát sao không được uống hết? Hỏa Nha Cẩu ngây thơ không hiểu, cho đến khi chủ nhân lại đưa một xiên cánh gà nướng khác ra trước mặt.
"Nha!" Nó lập tức lùi tót vào góc tường, đầu lắc như trống bỏi.
Chính cái thứ này đã hại nó ra nông nỗi này! Nó thề sẽ không bao giờ đụng vào nó nữa!
Kiều Tang ngồi xổm xuống cạnh nhóc con, mở đoạn video vừa quay cho nó xem: "Nhìn đi, ngọn lửa nhóc vừa phun ra có phải khác hẳn với Hỏa Hoa ngày thường không?"
Hỏa Nha Cẩu nhìn vào màn hình, thấy cảnh mình bị cay đến phát ngốc, lông tóc dựng đứng, nước mắt nước mũi dàn dụa, còn đâu vẻ hào hoa phong nhã mỗi khi soi gương buổi sáng.
"Nha nha!" Nó dùng móng che mắt lại, kiên quyết không thừa nhận con ch.ó mất hình tượng trong video là mình.
Cảm nhận được suy nghĩ của nó, Kiều Tang hơi khựng lại. Cô quên mất là nhóc này rất giữ kẽ về ngoại hình...Xem ra phải dùng chiêu khác rồi.
Cô dùng điện thoại tìm kiếm video thi đấu của các sủng thú hệ Hỏa khác, đặc biệt thêm từ khóa "ngầu" và "đẹp".
Cô chọn ngay một video có lượt xem cao nhất rồi đặt trước mặt Hỏa Nha Cẩu: "Nhìn cái này đi."
Hỏa Nha Cẩu hé mắt ra nhìn, thấy không phải là video nhục nhã lúc nãy mới chịu bỏ tay xuống.
Trong video, một con Quyển Liệu Cuồng Sư sở hữu bờm đỏ rực như lửa rống lên một tiếng chấn động.
Nó dậm mạnh chân trước, một quả cầu lửa lớn bằng trứng ngỗng ngưng kết trên đỉnh đầu.
Ngọn lửa chứa năng lượng khủng khiếp bay v.út lên cao, rồi nổ tung như pháo hoa, những đốm lửa li ti rơi xuống tạo nên khung cảnh cực kỳ đẹp đẽ.
Hỏa Nha Cẩu bị cuốn hút bởi hình ảnh đó, nhưng chưa kịp thưởng thức lâu thì những đốm lửa rơi xuống đất đã gây ra những tiếng nổ vang dội, phá nát vẻ đẹp thơ mộng ấy.
Bụi đất mịt mù, khi khói tan đi, mặt sân chỉ còn là đống đổ nát với những hố sâu hoắm, còn đối thủ thì bị cháy đen thui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảnh tượng đẹp đẽ trong chớp mắt biến thành hiện trường kinh hoàng. Hỏa Nha Cẩu nhìn trân trân vào màn hình.
Kiều Tang xem xong cũng thấy hơi khớp.
Cô muốn cho nó xem chiêu gì ngầu, nhưng không ngờ lại chọn trúng chiêu có độ khó cao thế này!
Thứ cô muốn nhắm tới chỉ là những kỹ năng như Cầu Lửa hay Ngọn Lửa Xung Kích mà sủng thú sơ cấp có thể học.
Còn chiêu Hỏa Tinh Vũ của con sư t.ử kia là kỹ năng cao cấp, sao nhóc con bây giờ có thể học nổi? Định đổi video khác, nhưng thấy Hỏa Nha Cẩu vẫn đang đắm chìm trong cảnh tượng vừa rồi, cô nảy ra ý định dụ dỗ: "Muốn học không?"
Ánh mắt Hỏa Nha Cẩu sáng bừng lên, nó ngẩng đầu nhìn chủ nhân đầy khát khao.
Đoán đúng rồi! Kiều Tang thầm đắc ý vì sự cơ trí của mình.
"Lúc nãy ta làm vậy là để giúp nhóc lĩnh ngộ kỹ năng mới đấy. Nhóc có cảm thấy tia lửa vừa rồi khác hẳn trước kia không? Cánh gà nướng chính là chìa khóa kích phát năng lượng trong cơ thể nhóc. Chỉ cần nghe lời ta luyện tập, nhất định nhóc sẽ học được chiêu Hỏa Tinh Vũ như trong video."
Tất nhiên, học Hỏa Tinh Vũ là chuyện viển vông, nhưng học vài kỹ năng hệ Hỏa cấp thấp thì hoàn toàn có khả năng.
"Nha!" Hỏa Nha Cẩu nghe vậy liền trịnh trọng gật đầu. Nó hoàn toàn quên mất bộ dạng chật vật lúc nãy, chỉ một lòng muốn học được chiêu thức cực kỳ ngầu kia.
"Lát nữa ăn cánh gà xong, đừng có phun bừa bãi. Hãy tụ năng lượng lại, nén thật c.h.ặ.t rồi mới phóng ra." Kiều Tang thừa cơ ra lệnh.
"Nha!" Hỏa Nha Cẩu dõng dạc đáp, vươn móng nhận lấy xiên thịt mà nó vừa thề sẽ không bao giờ ăn.
Nó nhắm mắt, nín thở, như thể sắp ra pháp trường mà c.ắ.n một miếng.
"Nha!!!" Cảm giác cay xé ruột gan lại ập tới.
"Nén lại!" Kiều Tang nhắc nhở.
Hỏa Nha Cẩu nén nhịn sự thôi thúc muốn phun lửa ngay lập tức, tập trung cảm nhận năng lượng, cố gắng ép luồng nhiệt đó lại thật c.h.ặ.t. Cho đến khi không thể chịu đựng thêm được nữa, nó mới phóng luồng hỏa diễm đã nén đến đỉnh điểm ra ngoài.
Khác với Hỏa Hoa thông thường, cũng không phải dạng cột lửa lúc nãy, một luồng hỏa diễm rực nóng theo dạng xoắn ốc lao v.út ra ngoài.
Chưa kịp để Kiều Tang nhận ra đó là kỹ năng gì thì...
"Ầm ầm ầm!"
Tiếng gạch đá đổ sập vang lên bên tai. Bức tường... đổ rồi.
Kiều Tang đứng hình, mắt tối sầm lại. Ở phía bên kia bức tường đổ nát, một cụ già chống gậy đang đứng há hốc mồm, bốn mắt nhìn nhau với cô.
Hỏa Nha Cẩu vô cùng hài lòng với uy lực đòn đ.á.n.h của mình, nhất thời quên cả việc cần sữa để giải cay, nó hưng phấn quay đầu nhìn chủ nhân chờ đợi lời khen ngợi.
Thế nhưng, chưa kịp ngắm nhìn "kiệt tác" thêm lần nào nữa, nó đã thấy cơ thể mình bị nhấc bổng lên không trung.
Hóa ra là chủ nhân đang bế nó chạy thục mạng ra ngoài.
"Nha?" Hỏa Nha Cẩu ngơ ngác. Chẳng phải bảo đang học kỹ năng mới sao? Sao lại phải chạy?
Trong lòng Kiều Tang hoảng loạn tột độ.
Vừa rồi ông cụ đó có nhìn thấy mặt mình không nhỉ?
Chắc là thấy rồi...
Mà thấy rồi thì kiểu gì cũng nhớ rõ...
Ai bảo mình xinh đẹp quá làm gì cơ chứ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









