"Hóa ra cả cái vòng tròn quanh chỗ chúng ta ngồi đều biết hết rồi." Kiều Tang cạn lời nói.
"Thì chẳng phải là một người vui không bằng mọi người cùng vui sao." Phương Tư Tư cười hì hì đáp.
Kiều Tang rốt cuộc cũng không nhịn được mà bật cười: "Ha ha ha, cậu nói cũng có lý đấy."
"Ha ha ha ha ha..." Phương Tư Tư cũng cười phá lên. Tuy chuyện này cô ấy đã kể cho rất nhiều người, nhưng lần nào nhắc lại cũng thấy buồn cười không chịu nổi.
Hai người nhìn nhau cười ngây ngô một hồi.
Chờ đến khi mệt rồi, Kiều Tang mới hỏi: "Sao lão Ban không mua trực tiếp một lọ keo tốc căn mà dùng?"
Keo tốc căn được chiết xuất từ trên người sủng thú Tốc Đản Bồn.
Mỗi khi Tốc Đản Bồn ngủ, vỏ trứng khép lại. Sáng sớm thức dậy khi vỏ trứng tách ra sẽ chảy ra một lượng nhỏ chất keo cô đặc, gọi là keo tốc căn.
Loại keo này có tác dụng thần kỳ trong việc thúc đẩy lông tóc sinh trưởng, so với cấy tóc thì tiết kiệm thời gian và công sức hơn nhiều.
"Một lọ keo tốc căn bằng nửa năm tiền lương của lão Ban đấy. Việc đi cấy tóc chẳng phải rẻ hơn bao nhiêu sao." Phương Tư Tư giải thích.
Đúng vậy, thời buổi này hễ cái gì dính dáng đến sinh vật siêu phàm đều đắt đỏ đến vô lý.
Tuy tóc là "mạng sống" của đàn ông trung niên, nhưng Lão Ban còn vợ con phải nuôi. Làm sao dám vung tay quá trán mua một lọ keo đắt đỏ như vậy cho riêng mình. Nghĩ đến đây, Kiều Tang lại thấy Lão Ban cũng thật đáng thương.
Tiết thứ ba là môn Sủng thú và Tự nhiên.
Thầy Quý là người rất thích đặt câu hỏi, đặc biệt là thích gọi những học sinh có thành tích kém.
Trước kia Kiều Tang chưa một lần nào vắng mặt trong việc bị gọi tên, nhưng quãng thời gian qua cô vắng mặt, áp lực này đổ dồn lên vai mấy người có thứ hạng gần kề cô.
"Viên Ban Nha ở khu vực Liên Khoa sẽ tiến hóa thành Độc Phấn Mạt."
Thầy Quý vừa đọc đáp án câu điền vào chỗ trống thứ hai trong đề thi, vừa đẩy gọng kính hỏi: "Vậy ai biết hình thái tiến hóa của Viên Ban Nha ở khu vực Liêu Tây là gì không?"
Một số sủng thú có hình thái tiến hóa cố định, nhưng cũng có loài tùy thuộc vào nguyên liệu và môi trường mà tiến hóa ra các hình thái khác nhau.
Viên Ban Nha chính là loại sau. Hiện tại người ta đã biết nó có bốn hình thái tiến hóa ở các môi trường khác nhau.
Đám học sinh ngồi dưới cúi gầm mặt nhìn chằm chằm vào tờ đề, chỉ sợ ngẩng đầu lên là vô tình chạm mắt thầy Quý.
Tờ đề này phát từ tuần trước nên Kiều Tang không có, cô đang ghé người xem chung với Phương Tư Tư.
Ánh mắt thầy Quý quét về phía khu vực tập trung các học sinh kém như Kiều Tang, Phương Tư Tư và Quách Lâm Tắc.
Quách Lâm Tắc lập tức căng thẳng. Thời gian qua cậu ta bị gọi tên không ít lần. Cậu ta đảo mắt, nhìn thấy Kiều Tang ngồi chéo phía trước mình.
"Kiều Tang, cậu không có đề đúng không? Tôi cho mượn này." Quách Lâm Tắc vỗ vai Kiều Tang, nhỏ giọng nói.
Thầy đã giảng đề được hơn mười phút rồi mà giờ cậu mới đưa cho tôi? Kiều Tang định bụng từ chối, vừa định quay đầu lại thì ánh mắt đã chạm ngay vào thầy Quý.
"Kiều Tang, em trả lời đi."
Kiều Tang: "..." Quách Lâm Tắc, cái đồ tâm cơ này! "Thưa thầy là Băng Phấn Mạt ạ." Kiều Tang đứng dậy đáp.
Thấy cô trả lời được, thầy Quý hỏi tiếp: "Vậy còn ở khu vực Tây Luật?"
"Là Thảo Phấn Mạt ạ."
"Trả lời rất tốt. Ngồi xuống đi."
Thầy Quý hài lòng gật đầu, "Vậy còn loại bột phấn cuối cùng, có ai biết nó tiến hóa ở khu vực nào không?"
Kiều Tang vừa ngồi xuống đã xoay người giật phăng tờ đề trên bàn Quách Lâm Tắc, cười nói: "Vậy tôi không khách khí đâu nhé."
Quách Lâm Tắc không kịp trở tay, định ấn tay xuống giữ đề nhưng không kịp, tay đập mạnh lên bàn tạo ra tiếng động khá lớn.
"Quách Lâm Tắc, em đứng dậy trả lời!"
Quách Lâm Tắc: "...!"
Nhanh ch.óng đã đến giờ ra chơi.
"Kiều Tang, thầy chủ nhiệm gọi cậu đến văn phòng kìa." Lớp trưởng Mã Tiêu đi tới thông báo.
Cái gì đến cũng phải đến. Kiều Tang đặt sách xuống, mang theo tâm trạng hoàn toàn khác lần trước bước vào văn phòng.
"Em xin nghỉ nhiều ngày như vậy. Tờ đơn này em ký bổ sung vào đi." Lão Ban mở ngăn kéo đặt một tờ đơn lên bàn.
Đôi mắt Kiều Tang không tự chủ được mà liếc lên đầu thầy. Vẫn là bộ tóc giả đó, không biết bên dưới lớp tóc giả kia trông sẽ như thế nào...
"Kiều Tang." Thầy gọi tên cô, giọng nói có chút nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Tang vội vàng cầm b.út ký tên.
"Mẹ em không sao chứ?" Thầy hỏi.
Kiều Tang sững lại một chút rồi đáp: "Dạ không sao ạ."
Ký xong đơn, Lão Ban lấy một cuốn sổ đặt trước mặt Kiều Tang: "Mấy ngày qua em bỏ lỡ không ít kiến thức. Đây là ghi chép của một học sinh khóa trước của thầy. Cậu ấy thi trung học được 632 điểm. Em mang về mà xem kỹ."
Điểm tối đa là 650, thi được 632 điểm quả thực là rất cao. Kiều Tang im lặng một hồi rồi không từ chối. Đây đúng là thứ cô đang cần nhất lúc này.
"Em cảm ơn thầy ạ."
Lão Ban xua tay ý bảo cô có thể đi.
Kiều Tang bỗng thấy lòng bộn bề cảm xúc.
Lão Ban có thể có chút khuyết điểm, nhưng ít nhất thầy đối với học sinh là không có gì để chê. Dù ban đầu là vì cô mà thầy mất đi bộ tóc quý giá, nhưng thầy cũng không hề ghi thù chuốc oán hay trù dập cô.
Trong lòng dâng lên niềm cảm kích, cô buột miệng quan tâm: "Thầy ơi, tóc của thầy không sao chứ ạ?"
Vẻ mặt lão Ban khựng lại, ngây ra tại chỗ.
Một lát sau, thầy hít một hơi thật sâu, gằn giọng: "Mẹ em thật sự sẽ vì sinh bệnh mà bắt em nghỉ học lâu như vậy sao?"
Kiều Tang: "..."
...
Chiều tối tan học về nhà, Kiều Tang quyết định sẽ trực tiếp thú nhận với mẹ.
Chuyện này nếu để lão Ban kể lại cho mẹ thì hậu quả chắc chắn sẽ tồi tệ hơn nhiều. Nào ngờ cô về đến nhà thì mẹ vẫn chưa về.
"Hỏa Nha Cẩu, con lau chỗ này, ta lau chỗ kia." Kiều Tang đưa một miếng giẻ ướt cho Hỏa Nha Cẩu, chỉ về phía nửa còn lại của phòng khách.
Kiều Tang đã tính kỹ rồi, chờ mẹ về thấy nhà cửa sạch sẽ, sàn đã lau, cơm đã nấu, đến lúc đó dù mẹ có giận đến mấy cũng sẽ nguôi ngoai phần nào.
"Nha!" Hỏa Nha Cẩu vui vẻ đáp lời, một móng giẫm lên giẻ lau rồi bắt đầu hành động.
Nó dùng chi phải đạp lên giẻ, chi trái dồn lực đạp mạnh ra sau, thân mình nương theo miếng giẻ trượt dài về phía trước. Nó vừa lau vừa kêu vang vui sướng. Rõ ràng là việc nặng nhọc nhưng nó làm như đang chơi một trò chơi thú vị vậy.
Đúng là một đứa trẻ ngoan. Kiều Tang tràn đầy niềm an ủi, cầm cây lau nhà bắt đầu lau nửa sân bên trái.
Ánh hoàng hôn vàng nhạt xuyên qua cửa kính rắc lên sàn nhà, phủ lên người thiếu nữ và chú ch.ó nhỏ. Mọi thứ đều yên bình và tốt đẹp đến lạ kỳ.
Hỏa Nha Cẩu thích thú giẫm lên miếng giẻ, càng giẫm càng nhanh, càng trượt càng hăng.
"Bành!" Một tiếng động lớn phá tan không gian yên tĩnh.
Kiều Tang ngẩng đầu, thấy dưới chân Hỏa Nha Cẩu là một đống mảnh sứ vỡ tan tành.
Tim cô thót lại một cái, không kịp suy nghĩ nhiều, cô vứt cây lau nhà chạy tới bế Hỏa Nha Cẩu lên kiểm tra: "Con không sao chứ?"
"Nha!" Hỏa Nha Cẩu kêu vang một tiếng, vẫy đuôi ý bảo mình không sao, rồi nó dùng móng chỉ chỉ vào những mảnh sứ thanh hoa dưới đất, kêu "Nha nha nha" đầy vẻ hối lỗi, hai tai rũ xuống.
"Bình hoa vỡ không sao, con không bị thương là tốt rồi."
Kiều Tang an ủi xong mới nhìn kỹ lại đống đổ nát.
Cô nhớ không lầm thì đây là chiếc bình mẹ mang về từ chuyến du lịch ở khu vực Liên Bạc, dưới đáy bình hình như còn có chữ ký của vị ngự thú sư mà mẹ yêu thích nhất...
"Cạch."
Đúng lúc này, cửa mở. Kiều Tang quay đầu nhìn gương mặt mẹ, trong đầu chỉ hiện lên bốn chữ.
Mạng tôi xong rồi...
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









